|
Anh Nguyễn Cung Thương ơi
Đọc thơ anh mà tôi bật khóc
Bởi những lời thơ trào ra từ tim, từ
óc
Hiếm hoi hơn châu ngọc
Nhưng lại sắc như dao
Anh nhắn bạn rằng: "Gởi Súng Cho
Tao!"
Bởi anh thấy Việt Nam hơn tám chục
triệu đồng bào
Đang khốn cùng dưới bàn tay ác quỉ
Anh cần súng v́ anh là chiến sĩ
Yêu quê hương trong dũng cảm, tự
hào ...
Ôi, đó tiếng thơ hay lời sông núi
thét gào
Mà mạnh hơn triệu lần pḥng không,
đại bác ???
Và thơ đă hoá thân
Vượt ngoài vùng kiểm soát
Để biến thành quân hành, điệu nhạc
Làm muôn người, ḍng nhiệt huyết
trào dâng ...
Anh chiến sĩ ơi
Từ dạo quê đau bởi lũ vô thần
Lần thứ nhất tôi được cười trong hân
hoan mắt lệ
Tôi vẫn nghĩ rằng Việt Nam phải có
ngày vượt qua dâu bể
Và Đống Đa sẽ thắm lại mùa Xuân
Nhưng tôi gởi chi ...
V́ thứ anh cần
Lại chưa hẳn đă là điều nhất thiết
Bởi thưa anh
Không súng đạn nào mạnh hơn ḷng dân
đoàn kết
Không bạo lực nào giết được niềm tin
Không sự thật nào măi măi bị vùi
quên
V́ khi tám chục triệu người Việt Nam
đồng loạt vùng lên
Th́ bạo quyền phải tan thành bụi đất
Quà gởi anh ư ?
Món quà cần nhất
Là TRÁI TIM VIỆT NAM YÊU QUÊ HƯƠNG
NỒNG NÀN CHÂN THẬT
Của giống Tiên Rồng
Chứa đầy máu đỏ
Chứa t́nh người Việt Nam ngoan cường,
gắn bó
Để anh tặng khắp ba miền
Bởi đến lúc
Cán bộ, công an tỉnh giấc thụy miên
Quân đội, người tu, trí thức
Công nhân, đảng phái, sinh viên
Cùng dân lành toàn quốc
Đập tan bánh vẽ bùa mê
Cả những cán binh đảng thải họ về
Cũng đem mớ huy chương vứt vào sọt
rác
Đă đến lúc
Người nắm tay người cất cao tiếng
hát
Tiếng hát Tự Do, Hạnh Phúc, Nhân
Quyền
Lá bùa bác Hồ sẽ chẳng c̣n thiêng
Đảng và đoàn cũng không c̣n âm
hưởng
Những oan hồn từ lâu vất vưởng
Cũng cười vui trên cơi thiên đường
Đă đến rồi
Ngày hoàng đạo của quê hương
Ngày thực sự ấm no, công bằng hạnh
phúc
Không đổ máu và không bằng bạo lực
Mà bằng đoàn kết, niềm tin
Bằng tám chục triệu con người có
những trái tim
Như anh, kiên cường, bất khuất
Và yêu quê hương Việt Nam trung
thành,chân thật...
Phải không, anh Nguyễn Cung Thương
?!
|