Là
anh? Thưa phải các anh không?
Trở
lại từ nơi đã mịt mùng ?
Giữa
tiếng sóng gào, trong ánh chớp
Vì
tình sông núi trả chưa xong?
Mời anh, xin hãy ghé vào đây
Uống
cạn cùng tôi chén rượu này
Thức
nhắm ê hề bao vị đắng
Kể
từ hoàng hạc phút xa bay
Kể
từ bỏ núi, bóng chim đi
Trăm
nhánh sông chia chẳng hạn kỳ
Vết
chém của thời trai trẻ cũ
Đau
hồn cung kiếm, tủi nhung y!
Uống
thêm ly nữa. Uống đi anh
Diện
kiến âm dương quả hữu tình
Hãy
uống cho vàng đêm nguyệt thực
Cho
hồn siêu thoát với u linh...
Đưa
cay, nâng chén! Gắp đi anh
Những
món đau thương thật hữu hình
Anh
đã thua đời canh bạc lận
Tôi
thằng trúng độc.
Kẻ hàng binh!
Rượu
cay, ừ nhỉ, vị đời cay
Rót
nữa, mời nhau những chén đầy
Say
để thẹn lòng câu hữu trách
Thẹn
cùng gươm súng buổi buông tay!
Say
đi mà hát bản trường ca
Hát
mệt, nhìn nhau lại khóc oà
Thương
kẻ chê mình :" Thằng lạc hậu
"Cứ
hoài nhắc
nhớ chuyện ngày qua!
"
Bây giờ đổi mới, hãy nhìn coi
"Dân
nước giàu sang, tiến bộ rồi
"Trăm
vạn hotel, ngàn biệt thự
"Ngoài
đường bóng lộn những xe hơi
"
Bắt tay đi chứ, nghiã đồng bào
"
Núm ruột tình xa, qúy biết bao
"
Xóa bỏ hận thù, chung dựng lại
"
Thiên đàng chủ nghĩa ánh vàng sao!"
Anh
ơi, tôi biết nói chi đâỷ
Người
tỉnh, tôi thì cứ muốn say
Say
để hát trường ca đất mẹ
Cho
người đói lạnh tối đêm nay
Anh
em tôi đó,
sống đau thương
Quằn
quại chen nhau chút viả đường
Người
mẹ xót con nằm đói lả
Em
buồn thương chị mộng hoàn lương!
Tôi
say nên chẳng thấy dân
giàu
Chỉ
thấy gông xiềng thấy khổ đau
Thấy
những chiêu bài gian quyệt qúa
Thấy
ngày nhật thực, thấy đêm sâu!!!
Này
anh, tôi tỉnh hoặc tôi mơ
Nhưng
chắc rằng tôi chẳng dại khờ
Nửa
thế kỷ dài, tôi thấy đủ
Những
trò bịp bợm. Những ngây thơ....
Nếu
như chế độ đổi thay thì
Hạnh
phúc, nhân quyền hãy thực thi !
Lúc
ấy không mời tôi cũng đến
Bắt
tay, làm bạn, dựng xây quê
Mơ
`i anh ly nữa, uống đi nào
Rượu
cạn sao lòng chẳng bớt đau
?
Tôi
vẫn chờ đây hồn Bắc Đẩu
Sáng
bừng nhật nguyệt, sáng trong nhau!