THIÊN KIM  THI TỨ 

"Lời lời châu ngọc, hàng hàng gấm thêu" 

 

 

  

  

 

 

 

  

Đây, tôi góp, linh hồn tôi: ngọn bút  

Trước bạo tàn ác qủy đứng khua đao  

Trước thảm họa giáng lên mình tổ quốc  

Bút thành thơ, dòng đạn lửa tuôn trào  

Thơ tôi thét lời dân ta căm phẫn  

Thơ tôi gào lời thống khổ dân ta  

Thơ nức nở lời quê hương nức nở  

Thơ, vì đời, nung nấu chí xông pha  

Thơ u uất đau thương dòng mực lệ  

Cho cây đời đơm lộc, nụ tin yêu  

Cho nhục tủi của một thời dâu bể  

Cho độc tài, cuồng bạo  phải tan tiêu.

 

 

 

 

  

  

 

  

       BẢN TRƯỜNG CA THỨ NHẤT       

 

Từ đây ta chẳng làm thơ nữa

Dâu biển tang thương. Giận cuộc đời !

Đường cũ thay tên, nhà đổi chủ

Việt Nam, con Lạc cháu Hồng ơi !!!

Mực không còn thắm trong lòng giấy

Dòng chữ cô đơn nét rã rời

Rượu cạn, căm hờn trơ đáy cốc

Uống hoài, uống mãi chẳng hề vơi

Ý thơ, điệu nhạc lòng năm cũ

Cơn lốc vô tình cuốn mất đi

Chỉ mảnh hồn đau còn sót lại

Một lần ta biết khóc chia ly !

Nợ nần, ừ nhỉ, chưa sòng phẳng

Một nửa đời vay, nửa vứt đi.

Khóc ngất, phải mình tên chiến bại

Khi chưa tàn cuộc đã thiên di ?!

Bạn ta dăm đứa anh hùng lắm

Không hổ mày râu giống Lạc Hồng

Nước biến, một lòng trung với nước

Còn ta. Mẹ kiếp ! Thẹn ta không !

Thôi em, như thế mà hay đấy

Ta chẳng làm thơ nữa cũng hay

Chỉ có thằng ta là quá dở

Nửa đời gãy cánh,  đủ đường cay !

Nửa đời còn lại càng thêm đắng

Thất thểu lang thang thứ ngựa què !

Có lúc sầu bay trên đỉnh gió

Trường ca ta hát giữa hôn mê ...

Trường ca ơi hỡi, trường ca hỡi !

Cơm áo nghe ra cũng nặng nề

Dan díu đời ta bao món nợ

Nợ tình, nợ nghĩa, nợ sơn khê !

Trong cơn bão hận đời vong quốc

Tay trắng làm sao trả nợ đây ?

Em cứ đòi đi, ta cứ khất,

Bốn nghìn năm một nỗi đau này !

Trường ca ta vẫn nghêu ngao hát

Kẻ bảo ta điên, kẻ bảo khờ

Ta bảo ta rằng, ôi, nhớ quá !

Nhớ em, nhớ bạn, nhớ rừng xưa ...  

 

Ngô Minh Hằng   

  

 

 

 

  

      BẢN TRƯỜNG CA THỨ HAI      

Ta hát tiếp bản trường ca dang dở

Bằng giọng buồn tiếng quốc gọi hè sang

Ôi vết chém của bàn tay man sử

Vẫn còn đây trên xương thịt da vàng !

Đời đắng quá, ta thèm ly nước mát

Uống cho say lửa hận rực trong hồn

Đang phừng phực tháng Tư nào bão loạn

Tháng Tư nào máu đỏ ngập hoàng hôn.

Giận những kẻ cầu an mà nhân đạo

Nhân danh ai ngươi xóa bỏ hận thù ?

Một dân tộc đang chìm trong gió bão

Một quê hương tan nát vẫn ngu ngơ !

Giận những kẻ vì hư danh, hão tước

Bầy kên kên, bán rẻ cả linh hồn !

Sử sách kia chứng minh loài bạo ngược

Còn lại gì hay chỉ nắm tàn xương ?!

Giận những kẻ dư quyền nhưng thiếu đức

Dùng xiềng gông mà khóa miệng dân hèn

Dùng cơm áo, lao tù, dùng bạo lực

Xô loài người vào hố thẳm đêm đen !

Họ chót vót trên đỉnh cao hoan lạc

Nào cao lương,  gái đẹp, túi kim tiền

Mặc dân sống bằng lề đường, bãi rác

Bằng thiêu đời vội vã những đêm điên !

Giận những kẻ tung tiền ra chà đạp

Lên nhân luân và phẩm giá con người.

Thấy loài thú nhìn miếng mồi tự mãn

Ta đau lòng. Em gái Việt Nam ơi !!!

Ta giận ta, con ngựa què đơn độc,

Ôm  nhung y mà hận phút ươn hèn.

Ôi một thuở bốn phương đầy nắng mộng

Ta tung hoành soải vó giữa trời quen !

Ta không thể vì cơm no, áo ấm

Mà thản nhiên, tàn nhẫn đến vô tình

Ông cha ta, bao ngàn xưa liệt lẫm

Sao ta đành cúi mặt để người khinh ?!

Bạn ta đâu ? Hỡi những hồn non Thái !

Em cháu ta đâu ? Những cánh tay thần !

Hãy hát bản trường ca tình Nguyễn Trãi

Sáng lên nào, gương dũng nghĩa Duy Tân !  

   

Ngô Minh Hằng   

  

 

 

 

****

 

  

      BẢN TRƯỜNG CA THỨ BA       

Bài thơ viết giữa đêm trừ tịch

Là bản thương ca tự đáy lòng

Là tiếng thở buồn hơn tiếng gió

Tiếng hờn lịch sử,  tiếng non sông.

Giữa giây nhật nguyệt giao tình ấy

Có lệ ai nhoà mặn góc môi,

Có tiếng xích xiềng trong tiếng pháo

Tiếng ma than lẫn tiếng rên người !!!

Tiếng bước mẹ hiền đi bán máu

Buồn như tiếng khóc của bầy con.

Tiếng cô con gái trăng mười sáu

Rao bán phù dung, bán sắt son !

Lũ vẹt ai nuôi thuần thục quá

Chào mùa xuân : "Núm ruột phương xa !"

Đây quê hương, về là yêu mẹ

Mẹ vô cùng yêu mến đô la !

Chống Mỹ, xưa, anh hùng cứu nước

Để chân tay lại giữ Trường Sơn

Đêm nay trừ tịch, không cơm, thuốc

Anh ngắm huy chương để nuốt hờn !

Đốt đời, tuổi trẻ không thương tiếc

Khi những oan khiên xám phận người

Khi những em thơ không học chữ

Học ăn xin trước tuổi em cười !

Nhà nông mất hết vườn và ruộng

Ruộng hóa hotel, hóa hý trường

Hóa những sân golf dâng kẻ lạ

Để cho lãnh tụ bạc đầy rương !

Và họ chuyển tiền ra quốc ngoại

Mua nhà, mua đất, gởi trong băng

Cho con, cho cháu đi du học

Mặc kệ dân nghèo, đói, khó khăn ...

Y đoàn quốc tế về làng mạc

Phát thuốc cho dân, chữa bệnh dân

Sau phút người ta rời khỏi xóm

Đến thu sạch thuốc, đảng lo phần !

Thiên tai luôn phủ đầu dân Việt

Trận bão Linda chẳng xót tình

Hạn hán, mất mùa, thêm cướp cạn

Làm đời chồng chất những điêu linh !

Đêm nay trừ tịch, bao người đói

Bệnh tật, đau thương, gục vệ đàng

Nhưng những tư dinh, cao ốc nọ

Đảng, Đoàn, đại tiệc đón Xuân sang ...

Than ôi, giữa phút giây trừ tịch

Mà có bao nhiêu chuyện đáng buồn

Đang diễn công khai trên mảnh đất

Mà ta tha thiết gọi "QUÊ HƯƠNG" !!!  

  

Ngô Minh Hằng   

  Đêm trừ tịch Mậu Dần 1998

 

 

 

 

 

  

   BẢN TRƯỜNG CA THỨ TƯ       

(Viết để kỷ niệm mùa Vu Lan 1998)

Là anh? Thưa phải các anh không?

Trở lại từ nơi đã mịt mùng ?

Giữa tiếng sóng gào, trong ánh chớp

Vì tình sông núi trả chưa xong?

Mời anh, xin hãy ghé vào đây

Uống cạn cùng tôi chén rượu này

Thức nhắm ê hề bao vị đắng

Kể từ hoàng hạc phút xa bay

Kể từ bỏ núi, bóng chim đi

Trăm nhánh sông chia chẳng hạn kỳ

Vết chém của thời trai trẻ cũ

Đau hồn cung kiếm, tủi nhung y!

Uống thêm ly nữa. Uống đi anh

Diện kiến âm dương quả hữu tình

Hãy uống cho vàng đêm nguyệt thực

Cho hồn siêu thoát với u linh...

Đưa cay, nâng chén! Gắp đi anh

Những món đau thương thật hữu hình

Anh đã thua đời canh bạc lận

Tôi thằng trúng độc.  Kẻ hàng binh!

Rượu cay, ừ nhỉ, vị đời cay

Rót nữa, mời nhau những chén đầy

Say để thẹn lòng câu hữu trách

Thẹn cùng gươm súng buổi buông tay!

Say đi mà hát bản trường ca

Hát mệt, nhìn nhau lại khóc oà

Thương kẻ chê mình :" Thằng lạc hậu

"Cứ hoài  nhắc nhớ chuyện ngày qua!

" Bây giờ đổi mới, hãy nhìn coi

"Dân nước giàu sang, tiến bộ rồi

"Trăm vạn hotel, ngàn biệt thự

"Ngoài đường bóng lộn những xe hơi

" Bắt tay đi chứ, nghiã đồng bào

" Núm ruột tình xa, qúy biết bao

" Xóa bỏ hận thù, chung dựng lại

" Thiên đàng chủ nghĩa ánh vàng sao!"

Anh ơi, tôi biết nói chi đâỷ

Người tỉnh, tôi thì cứ muốn say

Say để hát trường ca đất mẹ

Cho người đói lạnh tối đêm nay

Anh em tôi đó,  sống đau thương

Quằn quại chen nhau chút viả đường

Người mẹ xót con nằm đói lả

Em buồn thương chị mộng hoàn lương!

Tôi say nên chẳng thấy dân  giàu

Chỉ thấy gông xiềng thấy khổ đau

Thấy những chiêu bài gian quyệt qúa

Thấy ngày nhật thực, thấy đêm sâu!!!

Này anh, tôi tỉnh hoặc tôi mơ

Nhưng chắc rằng tôi chẳng dại khờ

Nửa thế kỷ dài, tôi thấy đủ

Những trò bịp bợm. Những ngây thơ....

Nếu như chế độ đổi thay thì

Hạnh phúc, nhân quyền hãy thực thi !

Lúc ấy không mời tôi cũng đến

Bắt tay, làm bạn, dựng xây quê

Mơ `i anh ly nữa, uống đi nào

Rượu cạn sao lòng chẳng bớt đau ?

Tôi vẫn chờ đây hồn Bắc Đẩu

Sáng bừng nhật nguyệt, sáng trong nhau!

 

Ngô Minh Hằng   

  

 

 

 

 ****

 

 

 

  

     BẢN TRƯỜNG CA THỨ NĂM       

 

Lòng  giấy đêm nay hờn nét bút

Viết hoài không trọn bản trường ca

Ô hay, tôi khóc hay thơ khóc

Mà mực cay ?  Không!  Lệ đấy mà...

Thơ tôi  ngôn ngữ không trau chuốt

Rất thực, vì thơ tự đáy lòng

Tưởng tấm tình trung, hồn ái quốc

Thương đời, xót nước buổi suy vong

Bốn nghìn năm cũ bao người đã

Dâng hiến đời trai với tự hào

Âm cảnh chắc hồn  muôn thống khổ

Khi mà đất nước bấy hư hao

Hỡi người chiến sĩ không tên tuổi

Gục chết  âm thầm buổi hỗn mang

Giữa lúc kẻ hàng, người bỏ nước

Vẫn kiên cường đối diện nguy nan

Hỡi người chiến sĩ ngày hưng phế

Treo tấm gương xưa mất với Thành

Sinh tử quyết tâm cùng vận nước

Khiến quân thù khiếp sợ uy danh

Đêm nay xin thức nghe tôi kể

Chuyện của quê nhà sau chiến tranh

Chuyện của lòng tôi, hồn dâu bể

Bản trường ca viết mãi chưa thành

Quê hương ta đấy từ im súng

Dân khổ còn hơn thuở sứ quân

Tổ quốc đi vào trưa hỏa ngục

Đêm liên hoan ác qủy phong thần

Kiếp người trở lại thời hoang sử

Rừng núi đau nhừ mỗi bước chân

Nanh vuốt bạo tàn, loài dã thú

Nhắm tim người xâu xé từng phân

Biển đông cuồn cuộn cơn đồng thiếp

Người chết mang theo nỗi tủi hờn

Hải tặc điên mồi. Làn  sóng nghiệt

Tự do này hỏi giá nào hơn ???

Sau hai mươi bốn năm cai trị

Túi đảng đầy no  những núi tiền

Dân vẫn lầm than, quê vẫn bĩ

Vẫn tù, vẫn khổ, vẫn oan khiên !

Thế mà có kẻ còn trâng tráo

Tay bắt, lòng vui, xóa hận thù

Quên cảnh vượt biên, thời cải tạo

Quên hờn nước đục! Đáng buồn chưa ?

Lòng đau, tôi khóc đời vong quốc

Thương kẻ còn mơ ngủ giữa ngày

Xót nước dân  nhà cơn nhật thực

Giận cho người trắng đổi đen thay

Buồn người rẻ rúng tình non nước

Để đắt vô cùng một cái KHÔNG

Say bả vinh hoa, mồi huyễn tưởng

Bán linh hồn, đồng loại,  non sông

Một  trăm cái trứng bao giờ nhỉ

Biết đến cùng nhau để bắt đầu

Tìm mảnh nhiễu điều chung sức phủ

Giá gương lưu lại mãi nghìn sau ?

Bao năm tôi khóc, thơ tôi khóc

Đợi kẻ mài gươm. Chiến sĩ ơi

Đây bản trường ca xin hãy đọc

Hỡi con tim còn thắm tình người !  

  

Ngô Minh Hằng   

  

 

 

 

****

 

 

 

  

    BẢN TRƯỜNG CA THỨ SÁU      

Xin hãy khóc cùng triệu người đang khóc

Dưới lằn roi tàn độc phủ lên đời

Vết roi đó hằn sâu vào tim óc

Cửa từ bi sao máu lệ tràn rơi ?!

Cửa từ bi sao đạn đồng, roi sắt

Roi vung lên, người gục tiếp theo người

Ai khủng bố, ai xích xiềng vây bắt

Ai xô người vào hỏa ngục trầm khơi ?