anh
Cung
Thương:
"gởi
súng
cho
tao!"
(1)
chị
Ngô
Minh
Hằng:
"xin
gởi
trái
tim!"
(2)
anh
chị!
Hằng
Thương
mến,
thơ
anh,
thơ
chị
nấu
chín
nỗi
đau
tôi
nhưng
mà,
tôi
dị
ứng
súng
đạn
lấy
gì
chia
cái
anh
đòi
tim
tôi
sợ
đòn
roi,
quắt
như
cau
khô,
làm
sao
theo
chị ?
Sài
Gòn
bụi
bậm
pha
son
phấn,
lừa
mị
tương
lai
Hà
Nội
ngột
ngạt,
phẫn
nộ,
cuộc
hiếp
dâm
quá
dài
thơ
anh,
thơ
chị
làm
tôi
mất
ngủ
đêm
thao
thức,
ngày
thơ
thẩn,
tôi
tự
nhủ…
ba
gói
mì ủ
trong
túi
cả
tuần
rồi
đến
chỗ
dân
oan,
vài
chục
người
ngơ
ngác,
họ
khác
gì
tôi
chợt
trong
đầu
"đàn
bò
vào
thành
phố…"
tôi
điên
lên,
quên
sợ
ba
gói
mì
đến
tay
họ,
vượt
bọn
công
an
khiếp
như
vừa
quăng
lựu
đạn
ơ!
tôi
có
gì
vi
phạm?
thưa
anh
Thương,
làm
như
tôi
vừa
chia
thuốc
nổ
với
những
người
tôi
hằng
thương
hằng
nhớ
thưa
chị
Hằng
hãy
mua
dùm
tôi
một
rổ
cau
khô
thật
tốt
tháng
9
này
tiền
đình
Liên
Hiệp
Quốc
trái
tim
chúng
tôi
đó,
nắm
cho
chặt,
xin
chị
giúp
chúng
tôi
từng
quả
một
ném
thẳng
vào
mặt
nó!
ném
thẳng
vào
mặt
nó!
xin
bà
con
bên
đó
mỗi
người
một
quả!
phóng
sinh
chúng
tôi!
phóng
sinh
chúng
tôi!
triệu
trái
tim
ở
nhà
sẽ
cởi
trói
mở
ra
đón
mặt
trời
mùa
tự
phát!
mùa
tự
phát!
không
cần
xe
tăng
tàu
bò
cho
ngày
toàn
dân
ca
hát
cả
nước
vũ
trang:
mỗi
nắm
tay
là
súng,
mỗi
trái
tim
là
đạn
đồng
loạt
xông
trận:
những
vòng
tay
ngập
hoa
tươi,
những
nụ
cười
tràn
nước
mắt,
ngày
vui!
bà
con
ơi!
trong
ngoài
đồng
khởi!
Sàigòn,
ngày
3/9/2007
Văn
Quảng