Lâu nay, các cô gái ở vùng quê sông nước
đồng bằng sông Cửu Long chọn giải pháp lấy chồng ngoại
làm cơ hội đổi đời. Nhưng trên thực tế, ở Cần Thơ có
nhiều cô dâu Việt bất đắc dĩ phải ly hôn trở về, có
những người trở về sống trong cảnh điên loạn...
 |
Một đám cưới giữa cô dâu Việt và
chú rể nước ngoài tổ chức ở khách sạn do mai mối
(người bưng mâm lễ cũng như các cô gái đứng bên
phải đều là người mai mối) và nay đã ly
hôn. Ảnh: Tư liệu |
Kỳ 1: “Ta về ta tắm ao ta”
Ấp Phúc Lộc 1, xã Trung Nhứt (Thốt Nốt,
Cần Thơ) có gần 6.000 dân thì có 56 cô gái lấy chồng
ngoại, chủ yếu là người Đài Loan, Hàn Quốc.
Một gia đình khá điển hình ở đây có 8
người con. Gặp chúng tôi, người con thứ năm kể, nhà chỉ
có 3,5 công ruộng (3.500 m2) nhưng mới đây xáng múc
ngang làm kinh thủy lợi mất kha khá diện tích rồi, nên
phải làm thuê mướn và buôn bán lặt vặt xôi, bánh trái để
sống qua ngày.
Cô con gái thứ tám Phạm Mỹ Phượng đi giúp
việc cho bà dì ở TP HCM. Kế nhà bà dì có nhà của một
thân nhân Đài Loan, thế rồi một chàng trai người Đài
Loan đến TP HCM, nhìn thấy cô Phượng và phải lòng. Anh
này làm nghề thợ máy, bàn tay dính vết dầu mỡ. Anh hiền
lành, khi phải lòng cô Phượng đã nhờ người mai mối, dạm
hỏi đường hoàng. Lễ cưới tổ chức vui vẻ.
Khổ sở vì không biết tiếng
Cưới xong, cô Phượng bắt đầu học tiếng
của quê chồng. Cô học ba tháng, nói được một số câu đàm
thoại thông thường thì lên máy bay sang Đài Loan.
Cô cho biết: Nhà chồng khá giàu có, một
ngôi nhà tầng to và chỉ có vợ chồng cô sống với bà mẹ
chồng. Anh chồng đi làm từ sáng sớm đến chiều tối, ở nhà
quanh quẩn suốt ngày chỉ có cô với mẹ chồng. Cô chỉ phải
lo cơm nước.
|
Hàng chục cô
gái bỏ chồng về quê mỗi năm
Mỗi năm ở huyện
Thốt Nốt, TP Cần Thơ có hàng chục cô dâu Việt bỏ
chồng trở về quê sinh sống. Chị Vũ Thị Nương, cán
bộ tư pháp xã Trung Nhứt cho biết:
“Trung Nhứt đã có
5 cô ly hôn với chồng trở về có trình báo, thực tế
số cô gái ly hôn chồng nước ngoài trở về phải vài
chục nhưng họ không trình báo gì cả”.
Chị Nguyễn Thị
Mai, cán bộ tư pháp xã Trung Kiên thừa nhận: “Mỗi
năm có gần 10 cô dâu từ nước ngoài bỏ về. Các cô
khi trở về thường đi địa phương khác làm ăn do mặc
cảm, nên khó thống kê”.
Tại xã Thuận
Hưng, anh cán bộ tư pháp Nguyễn Văn Trường xác
nhận: “Năm nào cũng có người bỏ chồng ở nước ngoài
để về nhà, đa số không ly hôn. Mới đây có 3 cô từ
Đài Loan bỏ về cùng
lúc”. |
Cuộc sống của cô Phượng khá nhàn hạ, nói
chung không có điều gì phải lo âu, trừ một điều: Cô
không nói chuyện được với ai. Cô đã học một ít tiếng
Trung Quốc nhưng là tiếng phổ thông, còn mẹ chồng của cô
già cả chỉ nói tiếng Phúc Kiến.
Thành ra hai người nói mà không ai hiểu
ai. Dần dần sinh ra lạnh nhạt, chán nhau. Người già vốn
khó tính, gặp cô con dâu “như câm như điếc” càng khó
tính thêm, đâm ra cáu bẳn.
Biết bao nhiêu điều xa lạ trong sinh
hoạt, lối sống, tập tục ở quê chồng, từ việc ăn ở đến đi
đứng, nói năng, chào hỏi, cô Phượng muốn học mà không
thể học được.
Vì không biết học với ai, không biết học
như thế nào? Đôi lúc cô cố gắng học lại làm cho mẹ chồng
ngỡ như cô cố tình giễu cợt hay chọc tức bà.
Buổi tối, chồng đi làm về cũng có dạy cô
đôi chút song cũng chẳng tiến bộ được là bao. Hơn nữa,
chồng Phượng không biết tiếng Việt còn cô hiển nhiên
tiếng Trung Quốc chưa rành, nên chỉ khiến chồng thêm mệt
mỏi trong lúc anh về nhà sau một ngày làm việc dài chỉ
muốn được nghỉ ngơi, muốn được vợ chăm sóc chứ không
phải ngược lại.
Phượng lấy chồng Đài Loan năm 2003. Thời
gian đầu, cô gọi điện về nhà hàng tuần, tiền cũng gửi
hàng tháng. Sau đó, cô gọi điện về nhà nhiều hơn, cô
khóc lóc, than thở. Anh Hải, anh trai thứ năm của Phượng
cho biết:
“Nó điện về nói đến ly hôn. Nghe thế, cha
mẹ anh em ở nhà ai cũng lo. Tôi mới bảo, em hãy suy nghĩ
cho kỹ và tự quyết định chứ ở nhà không quyết định được.
Khi lấy nhau có hôn thú thì ly hôn cũng nhớ lo thủ tục
đầy đủ hãy về. Năm 2005, nó về có mang theo tấm giấy ly
hôn, nó đưa ra và bảo như thế chứ chữ Trung Quốc chúng
tôi không đọc được”.
Mệt mỏi
Cuộc hôn nhân của cô Phượng kéo dài được
2 năm. Phượng kể lại:
“Ban đầu vợ chồng thương nhau, tìm mọi
cách vượt qua những trở ngại về sự không hòa đồng văn
hóa, nhưng càng ngày càng thấy không khắc phục được.
Càng ngày, mọi người trong nhà càng mệt
mỏi. Chồng em về sau lại hay nghe theo mẹ, luôn trách
móc, chửi mắng em. Lúc ra đi háo hức bao nhiêu, khi trở
về em buồn tủi bấy nhiêu”.
Về nước phải hơn một năm, Phượng mới
nguôi ngoai buồn tủi. Cũng nhờ cha mẹ, anh em ở nhà rộng
vòng tay đùm bọc. Thế rồi Phượng gặp một người bạn của
anh trai thứ năm của cô. Anh này ở thị trấn Thốt Nốt, có
vợ 2 con nhưng đã ly dị vợ, con sống theo vợ.
Hai bên qua lại tìm hiểu và đã tổ chức
đám cưới vào tháng 4/2007. Nay, hai vợ chồng Phượng sống
độc lập trong căn nhà ở thị trấn Thốt Nốt, chồng làm
nghề sửa đồng hồ kiêm cầm đồ, Phượng phụ giúp công việc
cho chồng nên việc làm ăn khá lên thấy rõ.
Trưởng công an ấp Phúc Lộc 1 cho biết:
“Cả ấp đã có 3 cô gái ly hôn chồng nước ngoài trở về.
Việc ly hôn của các cô và nhất là cô Phượng trở về tìm
được hạnh phúc ở quê đã khiến một số cô gái trong ấp
đang có ý định lấy chồng nước ngoài suy nghĩ”.
*Tên của những nhân vật trong bài đã
được thay đổi
------------------
Kỳ sau: Bỏ chồng về chữa bệnh thần
kinh
Sáu Nghệ-Kiến Giang