To:
HOATUDO@yahoogroups.com;
hatiennhat@yahoo.com;
pwillay@orange.fr;
taqkhoi29@hotmail.com;
tmyloan@gmail.com
From:
tmyloan@gmail.Com
Date: Fri,
11 Mar 2011
11:00:00
+0100
Subject:
[HOATUDO]
Duyên-Lăng
Hà Tiến Nhất
:CẤM ĐÙA VỚI
CÁCH MẠNG
CẤM ĐÙA
VỚI CÁCH
MẠNG
Duyên-Lăng
Hà Tiến
Nhất
Ông
Nguyễn
Minh Cần
là một
người CS
không
c̣n là
CS nữa.
Có người
nói ông
ta từ bỏ
đảng.
Cũng có
người
nói ông
bị khai
trừ. Tựu
chung
th́ ông
không
c̣n là
đảng
viên nữa.
Chuyện
này tôi
không
biết
chính
xác, v́
thế tôi
mới nói
ông
Nguyễn
Minh Cần
là một
người CS
không
c̣n là
CS. Đă
có thời
ông làm
tới
thường
vụ thành
ủy
Hànội.
Như vậy
vai vế
trong
đảng
không
phải là
nhỏ. Cái
bệnh mơ
thành VN
của ông
có lẽ
c̣n nặng
lắm. V́
thế khi
cuộc
cách
mạng tại
Bắc Phi
bùng nổ,
ông mới
lên mặt
kẻ cả
răn đe
mọi
người: “Không
ai được
đùa với
cách
mạng và
nổi dậy.”
Có phải
ông ngụ
ư rằng
chỉ có
ông đây
và các
đồng chí
dân chủ
của ông
mới là
cách
mạng
thực và
mới được
quyền
làm cách
mạng?
Người
khác th́
đừng
ḥng?

Nguyễn
Minh Cần
và thằng
hèn lưu
manh Tô
Hải
Lời răn
đe của
ông
Nguyễn
Minh Cần
là tựa
đề của
một bài
viết mới
đây của
ông. Bài
này do
một
người
bạn ở
miền
Đông
chuyển
cho tôi
đọc. Thú
thực xưa
nay ít
khi tôi
đọc các
bài biết
của các
ông cán
lớn đă
hết thời,
thí dụ
như Bùi
Tín,
Nguyễn
thanh
Giang
chẳng
hạn. Tất
cả chỉ
thấy tán
hươu tán
vượn,
lăng
nhăng,
lít nhít,
và đều
phảng
phất âm
điệu thơ
Hổ Nhớ
Rừng của
Thế Lữ
“than ơi
thời
oanh
liệt nay
c̣n
đâu.” Có
đọc th́
đọc của
những
anh cán
đương
quyền,
ít ra
c̣n biết
được
chuyện
này,
chuyện
nọ. Đọc
mấy ông
quá đát
(out of
date)
chỉ tổ
bực
ḿnh.
Người
bạn
chuyển
bài với
ghi chú:
nên đọc
cho biết.
Đó là lư
do tôi
đọc bài
của ông
Nguyễn
Minh
Cần.
Nhận xét
đầu tiên
của tôi
là, dù
cộng sản
c̣n thời
hay hết
thời, v́
anh nào
cũng đều
chui ra
từ một
ḷ cả,
cho nên
tính
cường
quyền CS
lưu
thông
trong
huyết
quản,
giống
như chất
phèn bám
vào da
thịt
người
dân “guộng”
miệt Đầm
Giơi Cái
Nước, có
đi nhà
thương
lọc máu
cũng
không
tài nào
hết
được. V́
thế tôi
không
ngạc
nhiên
khi thấy
ông cựu
thành ủy
họ
Nguyễn
ra lệnh
cho mọi
người
không
được thế
này,
không
được thế
nọ …
Thử nghĩ
mà coi,
có người
VN nào
lúc này
mà c̣n
có tâm
tư đùa
với cách
mạng hay
với nổi
dậy trên
quê
hương
ḿnh.
Lật đổ
bọn cầm
quyền
Hànội
đối với
80 triệu
người
dân Việt
có bao
giờ là
chuyện
đùa,
chuyện
dỡn chơi
đâu.
Chuyện
thật một
trăm
phần
trăm
đấy. Ông
Nguyễn
Minh Cần
lấy tư
cách ǵ
để dậy
bảo hay
cấm đoán
người VN
đưa ra
sáng
kiến
hoặc
tham dự
vào các
hoạt
động
nhằm lật
đổ bọn
độc tài
bán
nước.
Tinh
thần
thất phu
hữu
trách
đáng lẽ
ông phải
hoan
nghênh
và cổ vơ
mới phải.
Sau khi
ra lệnh
cấm
không
được đùa
với cách
mạng,
ông
Nguyễn
Minh Cần
tiên
đoán nổi
dậy sẽ
thất bại
nếu
không
nghe ông.
Ông viết:
cố
t́nh đẩy
phong
trào dân
chủ nước
ta đi
vào một
cuộc
phiêu
lưu cực
kỳ tai
hại chỉ
có thể
dẫn đến
thất bại
nặng nề.
Ông c̣n
đe dọa:
Đó sẽ là
một tội
ác trước
phong
trào dân
chủ cũng
như
trước
nhân dân
VN.
Ô hay,
thế th́
cái gọi
là Cách
Mạng
Tháng 8
mà ông
Nguyễn
Minh Cần
cho là
thành
công ư?
Nó đă
đưa đất
nước đi
đến t́nh
trạng
thê thảm
như thế
này th́
phải kể
là cái
ǵ? Ông
Nguyễn
Minh Cần
có góp
công góp
sức vào
biến cố
đó không?
Sao ông
mau quên
và bỏ
qua dễ
dàng thế?
Tại sao
ông dám
gọi cuộc
nổi dậy
chống
độc tài
VGCS là
phiêu
lưu và
tiên
đoán sẽ
thất bại?
Tṛ
không
bao giờ
hơn thầy.
Marx và
Engels
đều tiên
đoán
cách
mạng vô
sản sẽ
xẩy ra
tại các
nước Tây
Âu
trước,
v́ ở đó
kỹ nghệ
phát
triển
hơn nên
cuộc đấu
tranh
giai cấp
gay gắt
hơn và
chóng
đưa giai
cấp công
nhân đến
thành
công
hơn. Thế
nhưng
trái lại,
cái gọi
là cách
mạng vô
sản lại
xẩy ra
tại nước
Nga lạc
hậu chứ
không
xẩy ra
tại Tây
Âu. Mấy
ông thầy
của ông
Nguyễn
Minh Cần
c̣n tiên
đoán sai
bét.
Người
học tṛ
Nguyễn
Minh Cần
dám tự
phụ hơn
mấy ông
thầy
ḿnh sao?
Đang
viết dở,
tôi lại
đọc trên
Internet,
thấy ông
Thằng
Hèn Tô
Hải cũng
bô lô ba
la cùng
một
giọng
điệu như
ông
Nguyễn
Minh
Cần. Ông
Thằng
Hèn Tô
Hải ba
hoa rằng
lúc này
chưa
phải
thời cơ
địa lợi
nhân ḥa
để làm
cách
mạng. Và
ông cũng
tỏ ra uy
quyền y
chang
như ông
cựu bí
thư
thành ủy:
không
được
nghe
theo
những
lời kêu
gọi
xuống
đường
bằng bất
cứ giá
nào bởi
bất cứ
ai …
bằng
không
th́ đổ
máu, bắt
bớ chắc
chắn xẩy
ra.
Rơ ràng
CS vẫn
là CS,
và CS
nào cũng
như nhau
cả. Nói
theo
kiểu nhà
quê là:
chó đen
giữ mực.
VGCS
không
thể nào
gột rửa
được
chất CS
trên
người
nên lúc
nào cũng
nghĩ
ḿnh mới
là vua
cách
mạng, tự
cho rằng
chỉ có
ḿnh mới
biết làm
cách
mạng.
Vậy chứ
cách
mạng
Tunisia
th́ thời
cơ ở nơi
mô? Tính
cường
quyền
chỉ quen
ra lệnh
và đe
dọa là
bản chất
của CS
khó tẩy
rửa nhất.
Cũng một
câu nói,
giá như
người
miền Nam
th́ đă
là “Xin
đừng đùa
với cách
mạng …,
xin đừng
nghe
theo
những
lời kêu
gọi
xuống
đường
….,”
lịch sự
hơn,
nghe lọt
tai hơn,
và dĩ
nhiên dễ
được
người
khác
chấp
nhận
hơn.
Chất CS
thứ hai
hiện lên
trong
bài viết
của ông
cựu bí
thư
thành ủy
là sự là
sự dốt
nát. Tôi
không
nói CS
dốt nát
về tất
cả mọi
mặt,
nhưng
nhận
thức về
cách
mạng th́
quả thật
là họ có
dốt nát.
Do bản
chất
kiêu
căng tự
phụ, cái
ǵ cũng
cho là
ḿnh hay
hơn
người và
giỏi hơn
người.
Cho nên
người CS
cho rằng
ḿnh nắm
được các
qui luật
về cách
mạng,
tức là
biết
cách nắm
thời cơ,
đo lường
được các
yếu tố
khách
quan và
chủ quan.
Thực ra
họ chả
biết ǵ
cả. Ông
Nguyễn
Minh Cần
hay ông
Thằng
Hèn Tô
Hải cũng
không
ngoại lệ.
Có thể
ông
Nguyễn
Minh Cần
dựa vào
những
kinh
nghiệm
của cái
gọi là
Cách
Mạng Mùa
Thu mà
ông đă
tham dự
để phê
phán
những
người VN
đang
thúc đẩy
cuộc
Cách
Mạng Hoa
Nhài tại
VN tiến
lên. Thế
nhưng
ông đă
lầm, và
lầm to
rồi.
Biến cố
19-8-1945
tại
Hànội
chẳng
phải là
cách
mạng.
Lịch sử
đă nói
lên
chính
xác nó
chỉ là
chuyện
cướp
chính
quyền
của bọn
CS lưu
manh từ
tay
người
Quốc
Gia, chứ
làm ǵ
có cách
mạng.
Theo
định
nghĩa,
cách
mạng là
một cuộc
chính
biến làm
thay đổi
một thể
chế.
Điều
nhấn
mạnh là
từ xấu
sang tốt.
Thể chế
cũ bị
lật đổ
là một
thể chế
xấu được
thay thế
bằng một
thể chế
tốt đẹp
qua một
cuộc
chính
biến. Đó
là Cánh
Mạng.
Cái mà
VGCS gọi
là Cách
Mạng
19-8 hay
Cánh
Mạng Mùa
Thu có
xứng
đáng gọi
là cách
mạng
không.
Chắc
chắn là
không,
bởi v́,
những
hậu quả
của biến
cố đó
đem đến
cho đất
nước
toàn là
mất mát,
đau
thương,
lầm
than,
đói khổ,
bần hàn,
tang tóc,
và thâm
chí mất
nước. Nó
biến đất
nước ta
từ t́nh
trạng
kém khả
quan đến
t́nh
trạng bi
thảm, bi
đát, và
tồi tệ.
Nếu nó
thực sự
là cách
mạng th́
tội ǵ
ông
Nguyễn
Minh Cần
và nhiều
đồng chí
của ông
ta phải
mưu t́m
một cuộc
cách
mạng nào
khác cho
tốn công
tốn sức.
Xem như
vậy th́
ông
Nguyễn
Minh Cần
có hiểu
ǵ về
cách
mạng
đâu. Ông
đă không
hiểu ǵ
về ư
nghĩa
của chữ
cách
mạng,
nay ông
lại đem
cái yếu
tố “thời
cơ” ra
để dậy
bảo
người
khác th́
thật là
chuyện
quái gở.
Thời cơ
của Cách
Mạng Hoa
Nhài tại
VN (nếu
có) là
ǵ,
không
thấy ông
Nguyễn
Minh Cần
cho biết.
Yếu tố
chủ quan
và khách
quan
trong
cuộc
cách
mạng đó
là ǵ,
cũng
không
được ông
Nguyễn
Minh Cần
giải
thích.
Theo
Lenin
nhận
định,
cách
mạng là
một biến
cố tự
phát và
bất ngờ,
không
phải là
một hành
động
được kế
hoạch
trước.
Biến cố
18-9-1945
tại VN
tuy
không
phải
cách
mạng,
nhưng đă
chứng
minh câu
nói của
Lenin là
đúng, và
cũng
chứng
minh sự
hiểu
biết của
ông
Nguyễn
Minh Cần
về cách
mạng là
thiển
cận.
Trường
hợp
Tunisia
cho thấy
cuộc
Cách
Mạng Hoa
Nhài
không hề
được
chuẩn bị
hay kế
hoạch.
Nguyên
nhân đưa
đến cuộc
cách
mạng Hoa
Nhài là
sự kéo
dài của
một chế
độ độc
tài,
thối nát,
khiến
cho xă
hội đầy
rẫy bất
công,
người
dân đói
khổ và
bị đàn
áp. Nếu
không có
cuộc tự
thiêu
của
thanh
niên
Bouazizi
th́ đă
không có
Cách
Mạng Hoa
Nhài.
Xin hỏi
ông
Nguyễn
Minh Cần,
Thời Cơ
trong
cuộc
Cách
Mạng Hoa
Nhài tại
Tunisia
ở đâu?
Lư luận
như thế
có lẽ
cũng
chưa làm
ông
Nguyễn
Minh Cần
hài ḷng
về cái
gọi là
thời cơ
mà ông
đề cập
tới. Tốt
hơn hết,
cứ làm
thử một
bảng
khảo sát
bỏ túi
để xem
cái thời
cơ của
cuộc
Cách
Mạng Hoa
Nhài nằm
ở chỗ
nào. Lấy
Tunisia
ở đầu
bảng,
rồi đến
Ai Cập,
rồi đế
Libya,
rồi cuối
cùng là
Vietnam.
Cả 4
nước đều
có chung
một đặc
tính là,
đất nước
được cai
trị bởi
một nhà
nước độc
tài,
thối nát
và tham
nhũng,
giai cấp
giầu
nghèo
chênh
lệch quá
mức,
thất
nghiệp
cao, đời
sống đắt
đỏ, xă
hội
chồng
chất bất
công,
dân
chúng
sống lầm
than,
đói khổ,
nhân
quyền bị
chà đạp.
T́nh
trạng
này
không
đồng
nhất, mà
chênh
lệch cao
thấp,
cao nhất
là VN,
và thấp
nhất là
Tunisia.
Thời
gian kéo
dài t́nh
trạng
này cũng
dài ngắn
khác
nhau tại
mỗi quốc
gia.
Ngắn
nhất là
Tunisia
hơn hai
thập
niên, và
lâu nhất
là VN
trên sáu
thập
niên.
Như thế,
đúng lư
th́ VN
phải là
nơi thời
cơ chín
mùi nhất
cho một
cuộc nổi
dậy mới
phải,
rồi mới
tới
Libya,
tới Ai
Cập, và
cuối
cùng là
Tunisia.
Nhưng
thực tế
xẩy ra
trái hẳn,
cuộc
cách
mạng
bùng lên
tại
Tunisia
trước
hết, rồi
mới đến
Ai Cập,
Libya,
c̣n VN
th́
không
biết đến
bao giờ?
Như vậy
th́
những
cái gọi
là thời
cơ, yếu
tố chủ
quan,
khách
quan v.v.
của ông
Nguyễn
Minh Cần
có phải
là tiếng
kêu của
con vẹt
không?
Có người
nghi ngờ
ông là
nhà dân
chủ cuội
đang cố
ư kéo
dài tuổi
thọ cho
đảng
VGCS.
Nói
chung
th́ cả 4
quốc gia
trên
bảng
khảo sát
đều chín
mùi cả,
có thể
ví như 4
đống rơm
khô,
thiệt
khô, gặp
một tàn
lửa là
có thể
bùng
cháy
ngay.
Bạn đọc
có thể
thắc mắc
tại sao
đă không
có cách
mạng tại
VN trong
khi như
chúng
tôi
tŕnh
bầy
trên,
điều
kiện cho
một cuộc
cách
mạng tại
VN đă
quá chín
mùi so
với
nhiều
nước tại
Bắc Phi?
Một câu
hỏi khác
được đặt
ra là,
tai sao
đống rơm
khô
Tunisia
gặp mồi
lửa
Bouazizi
là cháy
bùng lên,
trong
khi tại
VN những
cái chết
của giáo
dân
Nguyễn
Thành
Nam tại
Cồn Dầu,
của
thanh
niên
Nguyễn
Văn
Khương
tại Bắc
Giang,
và gần
đây nhất,
của kỹ
sư Phạm
Thành
Sơn tại
Đà Nẵng
lại
không
làm cháy
nổi đống
rơm VN?
Giải
thích
t́nh
trạng
này,
theo
thiển ư
th́ có
hai lư
do. Một
là VGCS
đă làm
chủ
(control)
được sự
sợ hăi
của
người
dân. Hai
là chúng
đă xâm
nhập và
khống
chế sức
chống
đối của
nhân dân.
Nh́n vào
cuộc nổi
dậy của
nhân dân
tỉnh
Thái
B́nh năm
1997 và
các
phong
trào dân
oan lẻ
tẻ,
người ra
sẽ biết
được
VGCS làm
chủ sự
sợ hăi
của
người
dân như
thế nào.
Một,
chúng
đền bù
và đăi
ngộ thật
hậu hĩ
bọn “lăo
thành
cách
mạng”
tại địa
phương
nếu bọn
này có
oan
khuất ǵ.
Hai,
chúng
thủ tiêu
hoặc bắt
đi mất
tích
thành
phần cầm
đầu
thuộc
lóp dân
đen.
Người
dân biết
VGCS là
thủ
phạm,
nhưng
chẳng ai
nh́n
thấy
VGCS thủ
tiêu
người
hay bắt
người đi
mất tích.
Chúng
không có
trách
nhiệm.
Sát nhất
nhân vạn
nhân cụ
là thế.
Có vậy
thôi là
êm hết.
Lư do
thứ hai,
VGCS xâm
nhập các
tổ chức
và phong
trào
chống
đối để
hề hóa,
lố bịch
hóa, và
tha hóa
hóa
khiến
chuyện
ǵ cũng
dửng
dưng,
chẳng
c̣n ai
tin
tưởng
vào ai
th́ hiện
nay nh́n
thấy ở
khắp
nơi.
Đúng là
nhân dân
VN đang
sống cái
hiện
thực:
hồn ai
nấy giữ,
hoặc,
đèn nhà
ai nấy
sáng.
Chúng ta
chẳng lạ
ǵ, VGCS
đă thành
công rất
đáng kể
trong
lănh vực
này. Do
đó mà VN
rất khó
có một
cuộc
cách
mạng
giống
như
Tunisia
hay Ai
Cập.
Chất CS
khác nữa
t́m thấy
trong
bài viết
của ông
Nguyễn
Minh Cần
là sự
khinh
miệt quá
đáng của
ông đối
với
người
quốc gia
ở miền
Nam nói
chung,
và đồng
bào tỵ
nạn tại
hải
ngoại
nói
riêng.
Sau ngày
30-4-1975,
bọn VGCS
miền Bắc
gọi toàn
thể nhân
dân miền
Nam là “Ngụy”,
và gọi
người tỵ
nạn là
ma cô,
đĩ điếm.
Ngày nay,
v́ t́nh
thế bắt
buộc, để
mua
chuộc
người tỵ
nạn và
dân
chúng
miền
Nam,
những
danh từ
này đă
dần dần
biến mất.
Tuy
nhiên
cái bản
chất
khinh
thị
người tỵ
nạn và
đồng bào
miền Nam
vẫn c̣n
nằm sâu
trong
con
người
mỗi đảng
viên dù
đương
thời hay
lỗi thời.
Khi có
dịp là
nó xuất
hiện trở
lại.
Chúng ta
hăy nghe
ông
Nguyễn
Minh Cần
chỉ vào
mặt và
nói với
người tỵ
nạn như
thế nào:
…..
đó là
những vị
anh hùng
hảo hán
đủ loại,
những
nhà cách
mạng đầu
lưỡi,
những
nhà
chống
cộng
hùng hổ
nhất,
những «chính
phủ lưu
vong»
với đầy
đủ các
bộ «ma»,
những
đảng
cách
mạng «cuội»,
những
chính
khách xa
lông đủ
cỡ... họ
vác cờ
xí và
khẩu
hiệu
hoàn
toàn xa
lạ với
đại đa
số dân
chúng
trong
nước,
nhất là
giới
trẻ nước
ta để đi
«đấu
tranh
cách
mạng» ...
th́ lúc
đó
phong
trào
đấu
tranh
dân chủ
trong
nước sẽ
ra sao?
Chúng
tôi
không
phủ nhận
ở hải
ngoại có
những
đảng
phái ma
trơi,
những
phong
trào
chống
cộng
cuội,
những
chính
khách
xôi thịt
v.v.
Nhưng Họ
không
phải là
tất cả
tập thể
tỵ nạn.
Họ cũng
không
đại diện
cho đồng
bào tỵ
nạn.
Trong số
hơn 3
triệu
người VN
tỵ nạn
CS, đa
số là
những
người
yêu nưóc
nhiệt
t́nh. Họ
kêu gọi
cuộc nổi
dậy ở
trong
nước chỉ
v́
thương
cảm và
nhiệt
t́nh đối
với đồng
bào tại
quốc nội.
Ngoài
một
thiểu số
rất nhỏ
c̣n mang
đầu óc
xôi
thịt,
đại đa
số chẳng
ai mơ
tưởng
đến danh
vọng,
địa vị,
hay
quyền
lợi ǵ ở
trong
nước cả.
Ông
Nguyễn
Minh Cần
vơ đũa
cả nắm
nhục mạ
người tỵ
nạn là
một hành
động xấu
không
thể chấp
nhận
được.
Ông đă
tự lột
trần con
người CS
của ông
cho
người ta
thấy.
Ông viết:
họ vác
cờ xí và
khẩu
hiệu
hoàn
toàn xa
lạ với
đại đa
số dân
chúng
trong
nước.
Ai cũng
thấy rơ,
ông muốn
ám chỉ
lá Cờ
Vàng 3
Sọc Đỏ
của
người tỵ
nạn và
ông nhân
cơ hội
miệt thị
lá cờ
này cho
bơ ghét.
Có thể
v́ viết
trong
một cơn
tức tối,
ông c̣n
dùng
những
lời lẽ
hằn học
và trịch
thượng
giống
văn
phong
của một
anh “Đội”
thời cải
cách
ruộng
đất: …
tôi chỉ
muốn
thét lên
vào tai
những
cái cái
đầu quá
nóng của
một số
người ở
hải
ngoại:
các
người có
cái
quyền ǵ
mà dám
đưa dân
ta, các
chiến sĩ
dân chủ
của
chúng ta
vào một
trận "thao
dượt",
một lần
"thử
lửa" để
làm tiêu
vong
biết bao
sinh
mạng của
dân
chúng và
các
chiến sĩ
dân chủ,
để tạo
điều
kiện cho
kẻ thù
của dân
chủ tận
diệt
phong
trào yêu
nước và
tự do
dân chủ?
Các
người có
lương
tâm, có
tinh
thần
trách
nhiệm,
có đạo
đức hay
không mà
dám hành
xử như
vậy? Và
tôi cũng
nói
thẳng
với các
người
lời kêu
gọi,
thúc
giục của
các
người
th́ dân
chúng
Việt Nam
sẽ không
nghe
đâu!
Xin
lỗi ông
Nguyễn
Minh Cần,
ông kêu
gọi thử
coi,
đồng bào
trong
nước họ
nghe ông
và các
đồng chí
của ông
hay nghe
người tỵ
nạn
chúng
tôi. Cứ
thử đi.
Chết
biết
liền à.
Tuy
nhiên
th́ ông
Nguyễn
Minh Cần
cuối
cùng
cũng nói
được một
lời thật
ḷng.
Ông viết:
Chính v́
những
người
đứng đầu
nhà nước
dân chủ
của Nga,
sau khi
chế độ
cộng sản
sụp đổ
hồi
tháng 8
năm
1991, đă
không có
thái độ
dứt
khoát
đối với
Xô-viết
Tối cao
(quốc
hội)
cộng sản,
bộ máy
hành
chính cũ,
quân đội
và công
an cũ,
đă không
cải tổ
mạnh mà
duy tŕ
gần như
toàn bộ
bộ máy hành
chính,
quân đội
và công
an cũ,
do đó đă
gây ra
hậu quả
nghiêm
trọng
làm cho
việc dân
chủ hóa
nước Nga
bị trục
trặc
trong
nhiều
năm, làm
cho đất
nước và
xă hội
Nga
không ổn
định
trong
một thời
gian dài,
thậm chí
có khi
đă phải
xung đột
vũ trang
(năm
1993,
xuưt nữa
th́ xảy
ra nội
chiến)
giữa
chính
quyền
dân chủ
và phe
đối lập
nấp dưới
lá cờ
của Xô-viết
Tối cao
với trên
90% là
quan
chức,
cán bộ
cộng sản...
T́nh
trạng
nghiêm
trọng đó
là do sự
phá hoại
ngầm
(sabotage)
của các
dân biểu
cũ, quan
chức cũ,
tức là
giới
nomenklatura
cũ. Hậu
quả nói
trên là
nước Nga
hiện nay
đang
quay trở
lại chế
độ toàn
trị, tuy
rằng
không
phải của
cộng sản
như
trước mà
của giới
mật vụ
và quan
liêu cũ.
Ngày nay,
những
thành
quả dân
chủ
trong
những
năm đầu
của
chính
quyền
dân chủ
đang dần
dần mất
hết :
không
c̣n tự
do bầu
cử, tự
do ngôn
luận, tự
do báo
chí, tự
do biểu
t́nh,
v.v...
theo
đúng
nghĩa
nữa.
Đúng
thế,
nước Nga
và cả
nước
láng
giềng
Cambốt
của VN
nữa,
hiện chỉ
là những
nước CS
không CS
mà thôi.
Ông
Nguyễn
Minh Cần
trách
chuyện
nước
Nga,
nhưng
người VN
lo
chuyện
đất nước
ḿnh.
Mai đây
nếu xẩy
ra một
cuộc
Cách
Mạng Hoa
Nhài cho
VN th́
không
biết nên
vui hay
nên lo.
Lo v́
những
nhà dân
chủ như
ông
Nguyễn
Minh Cần
và các
đồng chí
của ông
lên cầm
quyền
th́ t́nh
trạng
đất nước
khó có
thể khác
nước Nga
được, v́
như
chúng
tôi dẫn
chứng ở
trên,
bản chất
CS trong
con
người
đảng
viên CS
dù đương
thời hay
hết thời
không
bao giờ
tẩy rửa
được. CS
Nga, CS
Tầu, CS
Cambốt,
CS Việt
đều như
nhau cả.
Chính
ông
Boris
Yeltsin,
một tay
tổ CS,
cũng
phải thú
nhận: CS
chỉ có
thể tay
thế chứ
không
thay đổi
được.
Ông
Nguyễn
Minh Cần
chưa làm
ông nghè
đă đe
hàng
tổng.
Ông lối
quá rồi
đấy.
Duyên-Lăng
Hà Tiến
Nhất
PS.
Sau bài
viết này,
không
chừng
đàn chó
của Việt
Tân sẽ
nhào ra
sủa inh
ỏi.
Nhưng
cũng
chẳng
sao, chó
bênh chủ
là
chuyện
đương
nhiên.
Phản
tỉnh
cuội và
Việt Tân
là hai
mặt của
đồng
tiền Dân
Chủ do
ông Do
Thái Bắt
Nàng Kể
in ra.
Đồng
tiền này
lưu hành
rất mạnh
tại Mỹ
cũng như
tại VN.
Nhất là
bọn ác
ôn VGCS
khoái
thứ tiền
này vô
cùng.