<<< Trở về trang chính  Phương Sách Giành Lại  CHỦ QUYỀN

 <<< Trở về trang chính   VIỆT NAM  TANG CHẾ

 <<< Trở về trang chính    ĐẠI CÁO TRẠNG

 <<< Trở về trang chính   NGHI ÁN

 

 

 NHẬN ĐỊNH:   Từ Bắc chí Nam đâu đâu cũng có bọn cướp ngày. Hể có sự hiện diện của Đảng của cường quyền Cờ Máu là có ăn cướp "Cướp đêm là trộm, cướp ngày là quan". Xác Dracula nằm tại Ba Đ́nh, điều khiển hàng hàng lớp lớp cán bộ, quân đội "nhân dân", an ninh khu vực vũ trang súng, roi điện hiện đại đi chiến đấu anh dũng và quyết liệt với nông dân, với dân làng mộc mạc tay không, áo quần xơ xác và không c̣n ǵ để mất ngoài mảnh vườn cha ông để lại, mồ hôi nước mắt của bao thế hệ chắt chịu sống qua ngày, th́ nay Đảng cũng giải phóng luôn.

Thân nhân người dân quê hay chính bản thân họ đă hy sinh xương máu, sức người sức của chống Tây, chống Mỹ, để bảo vệ chính quyền bền vững, th́ nay chính cái Đảng ác ôn quay lại cắn xé những người đă từng hy sinh bảo vệ chúng !

"Dân như cá nằm trên thớt"

"Mỗi người dân là một tù nhân dự khuyết

Thế nào rồi, không trước th́ sau, chúng nó sẽ ăn cướp sạch của dân,

Đồng bào ơi, hăy liên kết để tạo sức mạnh

các xă nên tổ chức liên xă, các quận nên tổ chức liên quận, rồi đến các tỉnh tổ chứ liên tỉnh để tương trợ và bảo vệ nhau.

Thân ái,

Bùi Như Hùng

2008

  

 

 

 

 

 

Chuyện ba làng từ tỉ phú xuống bần hàn - Kỳ 4

 

Ghi chép: Trần Khải Thanh Thuỷ

(Kỳ 4)

Ông Hà Hữu, giáo viên về hưu, người được tặng “Huy hiệu 30 năm tuổi Đảng”, phát biểu đầy bức xúc: “Qua đợt bầu trưởng thôn và đại hội phụ nữ, tôi thấy vai tṛ lănh đạo của Đảng bộ đă bị lu mờ. Dân coi thường cán bộ, không tin Đảng. Giữa Đảng với dân không c̣n như cá với nước, mà là như cá với thớt. Chính xác hơn là như cá gặp nước sôi, giăy lên đành đạch”.

Nông dân đă mất ḷng tin vào hệ thống chính trị cơ sở, nên bị lôi cuốn vào những hành vi bột phát, họ không tự kiềm chế nữa và đă vượt ra ngoài khuôn khổ luật pháp, chuẩn mực, kỉ cương văn hóa-đạo đức truyền thống thật rồi, chỉ v́ bộ máy chính quyền mất “gốc”, trở nên bất lực hoàn toàn...

Cũng bởi thế trong số 157 đảng viên cốt cán của Cửu Cao, chỉ có 57 người v́ nhẹ dạ, muốn yên ổn mà đành đi nhận tiền đền bù, 100 người c̣n lại không chịu nổi cảnh kư giấy, nhận tiền đền bù mà ḷng đau chẳng khác ǵ cảnh kư giấy bán con của chị Dậu ngày xưa, do vậy thà bị khai trừ vào ngày cuối cùng của đợt cưỡng chế (20 tháng 1 năm 2009) chứ không nhận tiền đền bù.

Đêm 6 rạng ngày 7 tháng 1, hàng chục xe ủi của chính quyền huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên cùng hàng chục xe công an, cảnh sát cơ động với dùi cui, c̣ng rồi xe chở tù (để bắt những kẻ chống lệnh, chống người thi hành công vụ), xe cứu thương để chở người đi cấp cứu trong trường hợp xảy ra ẩu đả, xô xát)... cùng với 600 người (kể cả “lực lượng” xă hội đen), lợi dụng lúc nông dân đang ngủ, tiến hành ủi cây, lấp đất, như ăn trộm.

Những thân cau óng mượt, cong vút, tán x̣e hứng gió, sương dưới bầu trời, bỗng bất ngờ đổ ập như những xác chết, la liệt chồng lên nhau, ứa những ḍng nhựa trắng như máu dưới bàn tay những hung đồ của đảng.

Mặt đất bị cày xới lở lói, ngổn ngang thân cây, chậu cảnh, chỗ chồi lên bỏng rát, chỗ sâu hoắm như hố bom làm nhức nhối ḷng người. Khắp cánh đồng của ba xă, diện tích 520 héc ta, ngổn ngang tre, cọc, hàng rào, dây thép,& làm xốn mắt, xoáy vào gan ruột người dân v́ tiền tỉ mất tăm, c̣n tính chất hung bạo, dă man th́ ngay cả Hítle cũng phải gọi bằng cụ...

Hiện tại, sự hoang mang, lo lắng vẫn như bóng đêm, lảng vảng trong các khu vườn v́ sự tàn bạo chưa từng thấy...

Đầu tiên, hàng ngh́n gốc cau, cây si, lộc vừng ở xă Xuân Quang bị ủi đổ trong ṿng vài tiếng. Khi mọi người tỉnh giấc, ùa ra đồng th́ tất cả đă thành phế tích. Hàng tỷ đồng bị ủi nát dưới xích sắt, chà đi xát lại... khiến cả khu vực trở thành hoang tàn. Kế đó là những khu vườn ở hai xă: Phụng Công và Cửu Cao.

Sáu trăm kẻ cướp vừa là công an xă, công an huyện, công an tỉnh, cộng với học viên trường an ninh đóng ngay tại huyện kèm theo lũ côn đồ tóc nhuộm vàng, hoặc hoe hoe đỏ, tai đeo khuyên, mặt lấc cấc,... cầm súng, mang khiên, gậy, dùi cui,... dàn thành hàng ngang. Chỉ dân chúng là tay không. Tiếng la hét, kêu khóc, chửi bới,... xóa sạch sự yên tĩnh thanh b́nh của làng xóm...

Chị Lương, chủ một quán tạp hóa ven đê, bừng bừng uất hận, kể:

- Tôi lấy chồng xa, không c̣n quyền lợi ǵ ở đây nhưng chúng nó ức hiếp bà con, anh chị em bên ngoại như vậy là không xong với tôi... Trước rừng dùi cui và gậy gộc, tôi nhảy dựng lên chỉ mặt chúng nó: Mẹ chúng mày, có giỏi th́ cởi quần áo công an ra, bỏ dùi cui xuống, đánh nhau tay đôi với chúng tao... chúng tao bóp... dí...”

Đáp lại là tiếng của một trung tá, phó công an huyện vang trong loa truyền thanh: Các đồng chí, hăy cảnh giác với những kẻ cầm đầu...

Kết quả, hàng chục “kẻ cầm đầu”, bao gồm: phụ nữ, trẻ con, ông bà già bị... lực lượng cảnh sát đánh què cẳng, vỡ mặt như: bà Lê Thị Phụ, chị Huỳnh Anh, ông Nguyễn Văn Tăng, anh Nguyễn Văn Thịnh... Người ngất v́ dùi cui điện, người khâu 7 mũi v́ dùi cui gỗ, người tím mắt bầm mặt v́ bị lực lượng cảnh sát đập vào mặt, vào đầu. Có người chỉ cúi xuống buộc lại dây giày cũng bị đánh tối tăm mặt mũi v́ chúng tưởng ông nhặt đất đá, đả thương chúng. Với tinh thần cảnh giác cao độ và điên giận v́ quần chúng bất phục tùng, cả chục “đồng chí đầy tớ nhân dân” đă xông vào nện ông một trận chí tử.

Xin phép cố nhạc sĩ Nam Cao sửa lời bài “Làng tôi” để khép lại bài viết:

“Làng tôi xanh bóng cau, từng tiếng ru ban chiều, tiếng ru mẹ hiền buông. Đời đang vui đồng quê yêu dấu, bóng cau với cây vườn dọc triền đê. Nhưng thôi rồi c̣n đâu quê nhà, ngày đảng tới phá vườn, triệt cây. Đường ngập bao thân xác tơi bời, đồng không, người khóc triền miên.

Chiều khi quân cướp qua, chiều vắng tiếng ru xưa, phá tan tục lệ xưa.

Làng tôi theo triền đê lên phố, vơng khiêng biết bao người bị đ̣n đau. Bao căm hờn từ nơi quê nhà, ngồi buồn nhớ cánh đồng chiều xưa, từ xanh tươi nay hóa hoang tàn, làng quê c̣n thấy buồn đau”.

Hy vọng 23,000 người con của Hưng Yên sẽ cùng t́m được giải pháp hữu hiệu nhất để giữ đất, giữ làng trong dịp tết Kỷ Sửu này khi 600 tên cướp đă bỏ đi, để lời bài hát sớm trở thành hiện thực:

“Ngày dẹp quân cướp tan, là lúc tiếng ru ngân, tiếng ru mẹ hiền xưa. Làng tôi theo người dân lấy đất, đánh tan lũ cướp ngày, đ̣i vườn xưa. Dân tưng bừng trồng cây kín vườn, cùng rào khắp xóm làng ḿnh xưa. Đ̣i chưa xong, dân quyết không thôi, đồng quê chào đón ngày vui”.

Phụng Công, ngày 24 Tháng Chạp 2008 

 

 

 <<< Trở về trang chính    Phương Sách Giành Lại  CHỦ QUYỀN

 

 <<< Trở về trang chính    VIỆT NAM  TANG CHẾ