|
Thứ trưởng Ngoại giao CS Vũ Dũng đă
khẳng định: «Không hề có chuyện Việt Nam mất đất, cắt đất cho nước này
nước kia như một số mạng hải ngoại đưa tin. Những mạng này hoặc do thiếu
thông tin hoặc cố t́nh làm sai lệch thông tin v́ những ư đồ khác nhau
nào đó”.
Tay Thứ trưởng CS này đă giải thích về khu vực Đệ nhất hùng quan nơi
biên ải như sau: “Thác Bản Giốc gồm 2 phần: phần thác phụ và phần thác
chính. Phần thác phụ hoàn toàn thuộc phía Việt Nam, c̣n phần thác chính
đổ thẳng xuống sông Quây Sơn là sông chung biên giới. Theo Hiệp ước
1999, đường biên giới sẽ được xác định theo nguyên tắc trung tuyến ḍng
chảy chính. Tại ṿng họp này, ta và Trung Quốc đă thoả thuận đường biên
giới đi từ mốc 53 cũ, qua cồn P̣ Thoong, đến điểm giữa của mặt thác
chính và sau đó ḍng chảy chính trên sông Quây Sơn. Ta và Trung Quốc
cũng nhất trí sẽ cùng hợp tác để phát triển tiềm năng du lịch, kinh tế
tại khu vực thác Bản Giốc”. Vũ Dũng đă quên rằng cuốn sách Vấn đề biên
giới giữa Việt Nam và Trung Quốc, do nhà xuất bản Sự Thật (cơ quan
chuyên ấn hành các văn kiện chính thức của đảng CS) phổ biến cách đây 30
năm khi nổ ra cuộc chiến tranh biên giới Việt–Trung ngày 17-2-1979, đă
viết về Thác Bản Giốc ở trang 11 như sau: “Tại khu vực mốc 53 (xă Đàm
Thủy, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng) trên sông Quy Thuận có thác Bản
Giốc, từ lâu là của Việt Nam và chính quyền Bắc Kinh đă công nhận sự
thật đó”. Như vậy trước kia thác Bản Giốc là hoàn toàn của Việt Nam, nay
tại sao hiện nay Việt cộng lại phải chịu đưa ra 1 đường biên giới chạy
qua thác !?!
Về ải Nam quan, Vũ Dũng giải thích : “Theo các tài liệu lịch sử đang
được lưu giữ, do ta xuất bản, trấn Nam Quan hay c̣n gọi là ải Nam Quan
đều nằm bên phía Trung Quốc, đường biên giới nằm phía nam của ải. Theo
“Đại Nam Nhất thống chí”, trấn Nam Quan được xây dựng từ thời nhà Minh;
sau đó, đời Nhà Thanh cho tu bổ lại vào năm 1726. Dấu tích lịch sử quan
trọng của khu vực cửa khẩu Hữu Nghị là mốc 19 cũ do Pháp-Thanh cắm năm
1894. Vừa qua ta và Trung Quốc đă tiến hành cắm mốc 1117 trùng với vị
trí mốc 19 cũ, đường biên giới đi qua km số 0, mốc 19 cũ đến điểm cách
điểm nối ray hiện tại 148m. Như vậy có thể khẳng định đường biên giới
tại cửa khẩu Hữu Nghị vừa được phân giới cắm mốc là phù hợp với lịch sử
và thực tiễn quản lý ở khu vực này.” Một lần nữa, tay đại diện
Việt cộng này lại thản nhiên chối phắt điều đă nói trong chính văn kiện
của đảng (cũng như bao sử liệu Việt và Pháp). V́ về khu vực Hữu Nghị
quan ở trang 10, cuốn sách Vấn đề biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc
đă viết như sau : “Cũng tại khu vực này, phía Trung Quốc đă ủi nát mốc
biên giới số 18 nằm cách cửa Nam Quan 100m, trên đường quốc lộ để xóa
vết tích đường biên giới lịch sử (theo Hiệp định Pháp Thanh), rồi đặt
cột km 0 đường bộ sâu vào lănh thổ VN trên 100m, coi đó là đường quốc
giới giữa hai nước ở khu vực này.” Rơ ràng là Việt cộng đă hợp thức hóa
việc Trung cộng tiêu diệt yếu huyệt ngàn đời của Tổ quốc, nơi từng được
chính bao đoàn quân xâm lược Đại Hán kinh sợ mà than rằng: “Quỷ môn quan!
Quỷ môn quan! Thập nhân khứ, nhất nhân hoàn!”
Vậy là từ nay, kẻ thù truyền kiếp của Dân tộc, lân bang đại quốc bành
trướng sẽ thẳng đường tiến xuống Đông Nam Á, vừa bằng đường bộ và cả
đường thủy nữa. Bởi lẽ với Hiệp định lănh hải kư ngày 25-12-2000 (phân
chia Vịnh Bắc Bộ và xác định những phạm vi đánh cá giữa hai nước, theo
đó Việt Nam giữ được chủ quyền 53,23% lănh hải, c̣n Trung Quốc 46,77%,
đang khi theo Hiệp ước Pháp-Thanh năm 1887, Việt Nam được 62%, c̣n Trung
Quốc 38%), Trung cộng từ nay sẽ mặc sức tung hoành. Bằng chứng đầu tiên
(nhưng không phải cuối cùng) là sự kiện 9 ngư dân Thanh Hóa, vào ngày
08-01-2005, đang khi đánh cá trên vùng biển Bắc Bộ th́ đă bị tàu tuần
tra Trung cộng nă súng giết hại dă man, 9 người thiệt mạng tại chỗ, 8
người bị bắt giữ với tội danh "cướp biển" phải chịu nhục h́nh bên đảo
Hải Nam, đang khi Việt cộng vẫn b́nh chân như vại. Cùng với các nạn nhân
do đánh cá này là các nạn nhân do đánh động lương tri dân tộc v́ đă cảnh
báo sự khiếp nhược của Việt cộng trước Trung cộng như luật gia Lê Chí
Quang, kư giả Nguyễn Văn Hải cùng nhiều bạn trẻ sinh viên và nhà dân chủ
trong nước qua các cuộc biểu t́nh chống Trung Quốc kể từ 09-12-2007 đến
nay.
Về thái độ quỵ lụy này của Việt cộng, không ǵ bằng ghi lại chính lời
của những con người từ trong ḷng chế độ mà ra. Dựa theo hồi kư của thứ
trưởng Trần Quang Cơ, cựu đại tá Bùi Tín đă viết như sau ngày
27-12-2007: "Những kẻ xưa kia từng khoe khoang hợm hĩnh là có nền ngoại
giao tài giỏi, đương đầu trên bàn đàm phán với Pháp, với Mỹ cứng cỏi,
khôn khéo, th́ trong hơn 4 năm đàm phán với Bắc Kinh lại chỉ phơi bày
thái độ bạc nhược, co thủ, hèn kém. Trước hết họ bị Bắc kinh giở tṛ ''đánh
lấn'', ngoạm từng miếng một. Bắc Kinh đề ra tách việc bàn biên giới trên
bộ trước, trên biển tiếp theo, trên đảo sau cùng. Phía Việt nam vâng dạ
ngay! Họ ngoạm được chừng 800 cây số vuông trên bộ ngon ơ, gồm cả vùng
ải Nam Quan, thác Bản Giốc... Sau đó họ ngoạm miếng thứ 2 to hơn nhiều:
hơn 10 ngàn cây số vuông trên biển.Từ bộ trưởng ngoại giao Nguyễn Mạnh
Cầm rồi Nguyễn Dy Niên cho đến thứ trưởng Lê Công Phụng nắm trong tay hồ
sơ đàm phán, đều nhận chỉ thị của Đỗ Mười, Lê Đức Anh, rồi Trần Đức
Lương là thương lượng nhanh gọn, v́ đă trót hứa hẹn với Giang Trạch Dân
là kư xong hiệp định trên bộ trong năm 1999 và hiệp định trên biển trong
năm 2000. Có đời thủa nhà ai lại đi cam kết trước về mốc thời gian chứ
không phải về nội dung thương lượng?”. |