|
Gái Việt Nam là
"Nô Lệ"
T́nh Dục
John Boudreau
San Jose Mercury News
Thanh Khiêm dịch

Em Trương
Thị Nhi Linh, 17 tuổi - Nguồn: San Jose Mercury News.
Rạch Giá, Việt Nam
- Sự đề nghị đến với những gia đ́nh đang ở bên bờ tuyệt vọng,
sống và làm việc quần quật cả ngày trên những đống rác mà
mùi tanh hôi của nó thấm sâu trong quần áo của họ.
Vào một ngày đầu Tháng 12, cận Tết, một người đàn bà có vẻ
hiền mẫu đi cùng một người đàn ông trông rất tử tế đă đến
xóm nghèo này. Nơi đây, những người nghèo nhất trong những
người nghèo đang mong mỏi kiếm chút tiền để đón một cái Tết
đạm bạc. Hai người khách bảo rằng họ đang t́m những cô gái
có bề ngoài hấp dẫn để làm việc tại một quán cà phê tại
thành phố Hồ Chí Minh, và họ sẵn sàng trả trước cho mỗi gia
đ́nh một số tiền là 60 mỹ kim – một gia tài nhỏ cho những
người dù ráng hết sức cũng chỉ moi ra được chưa tới vài đô
la một ngày.
Mắc dầu hai người cha phản đối, ư kiến của họ chẳng hề được
quan tâm bởi vợ và con gái, vốn là những người sẵn sàng chấp
nhận mọi rủi ro để t́m cách giúp đỡ gia đ́nh đang trong t́nh
cảnh khó khăn. Sau khi khám các cô gái như lựa gia súc,
người đàn ông chọn năm cô gái dưới hai mươi đẹp nhất, và
chọn thêm hai cô khác ở xóm bên cạnh. Các cô gái vị thành
niên này nhanh chóng thu xếp vài món đồ tùy thân rồi lên
đường.
Trương Thị Nhi Linh, 17 tuổi, là một trong các cô bé được
chọn. Em bảo rằng đó là cơ hội tốt nhất để giúp gia đ́nh –
một cơ hội kiếm tiền đáng kể so với số tiền em kiếm được nhờ
bươi móc trong đống rác từ 4 giờ chiều cho đến 4 giờ sáng,
lần ṃ trong vũng bùn rác đến đầu gối trong những đêm mưa,
xung quanh là gịi bọ và những những người khác để t́m những
mănh vụn phế thải.
Em đă trấn an cha mẹ, những người không muốn em ra đi.
“Không sao đâu. Con chỉ đi làm thôi.” Cô bé bảo đă nói với
cha mẹ ḿnh như thế và thêm: “Em muốn giúp đỡ gia đ́nh.”
Vài giờ sau đó, một trong số cha mẹ của các cô gái nhận được
cú phôn hoảng hốt từ con ḿnh, cho hay chúng không được đưa
lên thành phố Hồ Chí Minh mà đi Campuchia, nơi mà các cô gái
sẽ bị buộc phải bán dâm.
Trẻ người non dạ

Đó là nỗi bất hạnh đă đổ lên đầu nhiều cô gái trẻ vừa đẹp
vừa nghèo ở Đông Nam Á. Cũng như các bậc cha mẹ, các em
thường thất học và thiếu hiểu biết về những nguy hiểm của
đường dây buôn bán t́nh dục quốc tế và cách thức kẻ lạ mặt
mê hoặc hay quyến rũ các cô gái ngây thơ sa vào con đường
bán ḿnh cho các kẻ mua dâm ngoại quốc. Sự trinh trắng của
các em là điều được ham chuộng: Một số đàn ông Á châu sẵn
sàng trả đến 600 mỹ kim để phá trinh một cô gái v́ những kẻ
này tin rằng điều đó sẽ làm họ hồi xuân, gặp may mắn và ngay
cả chữa được bịnh AIDS.
Nhà "chủ" ở Rạch Giá.
Việt Nam, vốn là xứ sở của rất nhiều cô gái trẻ đẹp đang
sống trong t́nh trạng tuyệt vọng, là thỏi nam châm thu hút
bọn buôn người. Nhiều kẻ đă trả tiền cho các gia đ́nh để họ
cho con gái lấy chồng Đại Hàn, Đài Loan, và Trung Quốc; một
số khác trực tiếp nằm trong đường dây buôn người. Các bậc
cha mẹ thường bỏ qua những nguy hiểm xảy đến với con gái họ
để mưu cầu một cuộc sống tốt hơn.
“Các gia đ́nh này nghèo quá”, theo lời bà Phan Thị Quách,
chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ thị xă Rạch Giá, tỉnh Kiên
Giang, vốn là hội tổ chức các chiến dịch giáo dục chống nạn
buôn người. “Họ chỉ nghĩ đến việc t́m ra tiền và làm thế nào
để có việc làm.”
Trong trường hợp của các cô bé tại Rạch Giá, công an đă có
một cuộc bố ráp giải thoát các em vào phút cuối ở biên giới
Campuchia sau khi được báo bởi một người dân địa phương, và
một cách muộn màng, từ ít nhất một phụ huynh lo lắng cho con
ḿnh. Hầu hết sự kiện xảy ra không được loan tải trong các
bản tin địa phương, bị đánh giá thấp mối đe dọa thực sự hàng
ngày đến với những người thuộc thành phần cùng khổ.
“Đó là sự toàn cầu hóa trong h́nh thức tồi tệ nhất của nó”
theo lời bà Vương Diệp, chủ tịch của Pacific Links
Foundation, một tổ chức bất vụ lợi của người Mỹ gốc Việt tại
Milpitas, California. Tổ chức này giúp pḥng ngừa nạn buôn
người bằng cách tạo cơ hội hướng dẫn, giáo dục cho các cô
gái Việt có thể bị nguy hiểm và cho các cô vừa thoát khỏi
cảnh buôn bán t́nh dục.
|
Nhà từ đường của "đầy tớ nhân dân" Nguyễn Tấn Dũng,
cũng ở Rạch Giá - Nguồn: Trần Minh Khánh blog.
|
 |
“Nếu bạn không biết đọc những thông cáo hoặc không có tiền
để mua báo hằng ngày và bạn hiếm khi có đủ ăn, làm thế nào
bạn có thể hiểu được những mối nguy hiểm này?” bà Vương nói,
“Thật dễ dàng nh́n vấn đề ở phía khác. Tôi đă gặp nhiều cô
gái trẻ và họ bảo rằng, ‘Em biết đó là điều nguy hiểm, nhưng
em buộc phải liều bởi v́ chúng em quá nghèo.’ Tôi đă bảo các
em: “Các em có nghĩ rằng các em có sức để ngủ với 15 người
đàn ông một ngày? Họ hầu hết là nhũng kẻ ghê tởm và kỳ quặc.”
Các em đă ngây thơ hỏi lại, “Cô đang nói chuyện ǵ em không
hiểu?”
Chống trả
Trên thế giới có khoảng 600,000 phụ nữ trẻ bị buôn bán mỗi
năm, theo ước tính của Bô Ngoại giao Mỹ. Tại Việt Nam, chính
quyền mới đây đă báo cáo rằng năm ngoái có 6,684 nạn nhân
của nạn buôn người, trong số đó 2,578 người đă trở về nhà.
Họ cũng cho biết rằng có 21,038 người bị báo cáo là mất tích,
mà có thể đă bị bán vào các động măi dâm. Tuy vậy, các
chuyên gia nghi ngờ về độ chính xác của các thống kê của
chính quyền Việt Nam và lo ngại rằng con số sẽ cao hơn.
Năm 2004, chương tŕnh “Dateline” của đài truyền h́nh NBC đă
có một phóng sự về nạn buôn bán t́nh dục tại Campuchia.
Trước sự bàng hoàng của cộng đồng người Mỹ gốc Việt, các cô
gái bán dâm c̣n rất trẻ đă nói tiếng Việt. Từ phóng sự
truyền h́nh này, một số người Việt cư ngụ tại vùng Vịnh (San
Francisco) và nhiều nơi khác bắt đầu thành lập các chương
tŕnh nhằm giúp ngăn ngừa t́nh trạng khai thác t́nh dục đó,
ông Benjamin Lee, chủ tịch của Tổ chức Trợ giúp Trẻ em Không
có Cha Mẹ có trụ sở tại San Jose, California (San Jose-based
Aid to Children Without Parents), cho biết.
Họ thành lập tổ chức này nhằm tạo cơ hội và hy vọng cho
những người cùng khổ và giúp đỡ cho các em vừa thoát khỏi
các nhà chứa.
Tuy vậy, họ phải đối diện với một nền văn hóa mà khiến cho
công việc trợ giúp của họ gặp khó khăn; trong vài trường hợp,
cha mẹ các cô gái bằng ḷng bán con gái ḿnh cho bọn buôn
người với giá hàng ngàn mỹ kim. “Theo cách suy nghĩ Á đông,
con cái phải vâng lời cha mẹ. ‘Tôi phải hy sinh thân ḿnh
cho gia đ́nh”, theo lời ông Nguyễn Kim Thiện, giám đốc của
dự án “Mái ấm Hoa Hồng Nhỏ” tại thành phố Hồ Chí Minh, một
dự án dành cho các bé gái bị xâm phạm t́nh dục.
Chế độ nô lệ tân thời này bắt rễ từ những vùng bị cô lập bởi
sự nghèo khó và gần với các khu mại dâm phát triển rầm rộ ở
Campuchia, chẳng hạn như vùng đồng bằng sông Cửu Long. Một
ví dụ là vùng ngoại ô của thị trấn cảng xô bồ Rạch Giá, nơi
mà đa số là người gốc Khmer.
Thiếu thốn hằng ngày
Mặc dầu chính quyền Việt Nam khoác lác rằng có đến 90% dân
chúng biết đọc viết, nhiều người trong cộng đồng này chỉ
biết chút ít hoặc hoàn toàn mù chữ. Họ quần quật cả ngày lẫn
đêm để nhặt từ các đống rác các vật có thể tái chế được, như
bọc nylon hay kim loại. Những đứa trẻ chân đất, quần áo rách
rưới, chơi đùa trên những đống rác tanh tưởi.
 |
Đây cảnh mất vệ sinh của dân nghèo móc bọc "Cuộc
sống quá vất vả đối với họ" - Nguồn: San Jose
Mercury News. |
“Đây là cộng đồng mà chúng tôi đă phải chỉ họ cách dùng xà
bông, nhà tắm- những điều hết sức sơ đẳng.” Theo lời bà
Caroline Nguyen Ticarro-Parker, đồng sáng lập và là giám đốc
hành chánh của Catalyst Foundation, một tổ chức có trụ sở
tại Mỹ. Tổ chức này đă mở một trường học trong vùng và đang
làm việc với “Habitat for Humanity” để xây nhà cho người dân
trong vùng này.
“Cuộc sống qua ngày của họ chỉ là ‘Hôm nay tôi phải làm ǵ
để có cái ăn? Hôm nay ai sẽ trông coi con của tôi?’” bà ta
nói, “Cuộc sống thật là quá vất vả cho họ. Họ không thể nghĩ
đến ngày mai”.
Họ sống trong những túp lều tranh dựng kế bên hay ngay trên
các đống rác đầy ruồi muỗi. Sáng hôm rồi, chị Kim Thị Màu,
23 tuổi, ngồi lựa các bao nylon dơ bẩn. Năm qua, Lâm, đứa
con 4 tuổi của chị chết đuối v́ té vào con rạch ngập nước
trong khi vợ chồng chị làm việc kế bên. Chị c̣n hai đứa con
khác, một đứa 20 tháng và đứa kia mới 4 tháng.
“Tôi mong có một ngôi trường cho các con tôi đi học – một
nơi không dơ dáy như nơi đây,” chị Kim nói. Cả chị và người
chồng 28 tuổi đều mù chữ.
Bởi những khó khăn như vậy, thật là khó có thể cưỡng lại lời
hứa hẹn về các việc làm với thù lao khá của những kẻ lạ mặt
vào trong làng. Nhiều gia đ́nh trong số họ sống lây lất chỉ
với 1 hay 2 mỹ kim một ngày. Trong trường hợp của 7 cô bé
nói trên, bọn buôn người nói rằng chúng có thể trả cho mỗi
em 120 mỹ kim một tháng khi làm việc trong quán cà phê tại
thành phố.
Tuyển lựa tại nhà
Vào buổi sáng Tháng 12 đó, một gia đ́nh ở thôn Vĩnh Quang,
Rạch Giá đă vô t́nh loan báo về việc tuyển dụng nhân công.
Hơn một tá các cô gái cùng với gia đ́nh đă tụ tập đến.
“Ông ta nh́n vào mặt chúng em và nói ‘Con bé này được. Con
bé kia được’” Danh Thị Anh, một cô gái nhút nhát với giọng
nói nhỏ nhẹ cho biết như thế. Danh Thị Anh, 20 tuổi, là một
trong các cô gái được chọn, khi đó em 19.
Việc tuyển lựa bắt đầu từ 11 giờ sáng. Đến 1 giờ chiều, các
cô bé vị thành niên đă lên đường. Chẳng bao lâu sau đó, một
nhân viên của Catalyst, người mà đă cố gắng khuyên các em
đừng đi, bảo một người dân trong vùng gọi báo cho công an.
Hầu hết các cô gái trẻ này chưa từng đi xa nhà một ḿnh. Vài
giờ sau đó, một em đă phát giác ra là các em không trên
đường đến thành phố Hồ Chí Minh, em Trương Nhi Linh và hai
em khác nhớ lại.
Nhờ một cô bé có cell phone, các em bắt đầu gọi cho gia đ́nh
biết, và cuối cùng một bà mẹ đă gọi cho công an.
Vài em bắt đầu khóc. Chúng được đưa đến thị trấn An Biên,
phía nam Rạch Giá và là nơi các em sẽ được đưa ra bờ biển,
xuống tàu đánh cá sang Campuchia.
“Chúng em sợ quá, chúng em không biết ḿnh đang ở đâu”
Trương Nhi Linh nói.
Nhưng công an phụ trách theo dơi bọn buôn người đă đi đúng
tuyến và t́m ra được các em lúc 10 giờ đêm. NgườI đàn bà đưa
các em đi bị bắt. Người đàn ông trốn thoát.
Khoảng 4 giờ sáng ngày hôm sau, các em được đưa trở lại Rạch
Giá.
|
 |
[lời
rao hàng của tên ma cô]
Nguyễn Minh Triết: "Việt Nam có nhiều con gái
đẹp lắm". |
“Không rơ người dân trong vùng sẽ rút được kinh nghiệm ǵ từ
vụ thoát nạn trong đường tơ kẻ tóc này. Các đại diện của
Caytalyst Foundation đă tổ chức một cuộc họp sau đó. “Chúng
tôi bảo họ. Đây là những điều sẽ xảy ra. Con gái của bà con
sẽ bị hăm hiếp, không chỉ bởi một người, mà bởi nhiều người,”
bà Caroline NguyenTicarro-Parker cho biết. Nhưng bà ta không
chắc là việc đó sẽ không tái diễn.
Đối với những ai sống trong hoàn cảnh cực kỳ khó khăn, bà
Nguyễn nói, “Đó quả là một số tiền rất lớn.”
Cô bé 17 tuổI Trương Thi Nhi Linh, người sống trong cái cḥi
chen chúc trên mặt nước với gia đ́nh chín người, nói rằng em
đă không suy xét nhiều đến những ǵ có thể xảy tới cho bản
thân em nếu em bị đưa đến Campuchia.
“Em không nghĩ về điều đó,” cô ta nói với giọng buồn buồn,
“Nếu điều bất hạnh xảy đến, đó có lẽ là phần số của em. Đó
là cuộc đời!”. |