Mai Thanh Hải
Tôi là
người Việt Nam, sinh ra lớn lên ở đất Cảng
Hải Phòng. Tôi là đã ra với Trường Sa, ra
với bộ đội Trường Sa và trở thành quân nhân
của Trường Sa trong gần 1 tháng trời. Tôi đã
viết nhiều về biển đảo, về nỗi niềm với từng
tấc đất, mét nước thiêng liêng của Tổ quốc...
Thế nhưng, càng đi, càng biết, càng viết về
biển đảo, về Trường Sa - Hoàng Sa, tôi càng
thấy uất ức. Lần gần đây nhất là xem đoạn
Video Clip của 1 phóng viên Trung Quốc, lần
đầu tiên công bố đoạn băng quay cảnh lính
thủy Trung Quốc dùng pháo hạm, súng liên
thanh tấn công, tiêu diệt những người lính
công binh Hải quân của Việt Nam đang tay
không vận chuyển vật liệu xây dựng lên bãi
cạn Gạc Ma và
bắn chìm những chiếc
tàu vận tải của Hải quân Việt Nam.
Tôi đã nghẹn cổ, không dám nhìn vào màn hình
máy tính khi thấy cảnh những xác bộ đội ta
tung lên không trung sau khi những cột nước
dựng lên bởi pháo hạm được bắn từ tàu Trung
Quốc. Tôi đã run lẩy bẩy, không thể châm nổi
điếu thuốc khi nhìn cảnh 2 chiến sĩ của ta
bị trói gô, ngồi dúm dó với áo lót màu cháo
lòng, quần đùi giải rút, chân tay thâm tím,
máu tràn trên mặt đang lẩy bẩy trên boong
tàu Trung Quốc sau khi bọn chúng đã giết hết
những công binh Hải quân của ta.
Hôm nay, tôi
lại nghẹn họng, lại khôn thể châm nổi điếu
thuốc khi lên mạng và xem được hình ảnh
những ngư dân Quảng Ngãi cũng lẩy bẩy, dúm
dó trước mũi súng của lính thủy Trung Quốc
ngay trong những ngày của tháng 6-2009 này.
Họ bị bắt khi đang đánh cá trên vùng biển
quen thuộc, được gọi là vùng biển Việt Nam,
cũng giống như những người lính công binh
Hải quân bị tấn công đầu tháng 3-1988 khi
đang xây dựng công trình trên vùng đảo của
Việt Nam...
Những gương
mặt ngư dân cương trực của Quảng Ngãi này,
hình như tôi đã gặp trong chuyến ông tác nào
đó vào Quảng Ngãi. Vì miếng cơm manh áo và vợ
con, anh em ở đất liền, họ phải mang thân
mình đánh cược với biển cả. Thế nhưng, chắc
chắc một điều là ít người trong số họ sẽ
nghĩ là phải dúm dó trước mũi súng của những quân
nhân Trung Quốc đầy đủ áo phao, sao hàm, mũ
kê pi và cả những ống kính máy ảnh chĩ xuống
họ, chụp tanh tách một cách nhục mạ.
Họ nghĩ gì và
chúng ta nghĩ gì khi xem những hình ảnh này.
Riêng với tôi, là cảm xúc thật: NHỤC NHÃ