|
To:
HOATUDO@yahoogroups.com;
tmyloan@gmail.com
From:
tmyloan@gmail.Com
Date: Fri,
11 Mar 2011
08:02:45
+0100
Subject:
[HOATUDO]
NGUYEN XUAN
NGHIA :TQ bị
nhập siêu:
Nguyên nhân
và Hậu quả
TQ bị nhập
siêu: Nguyên
nhân và Hậu
quả
Nguyễn Xuân
Nghĩa
Nhập siêu là
cái ngọn.
Cái gốc mới
kinh hoàng...
Chỉ năm ngày
sau khi Quốc
hội Trung
Quốc thông
báo sự
chuyển hướng
trong Kế
hoạch Ngũ
niên thứ 12
(KH12), th́
Tổng cục
Quan thuế
cho biết là
trong Tháng
Hai vừa qua,
Trung Quốc
đă bị nhập
siêu 7,3 tỷ
Mỹ kim.
Con số hy
hữu đó của
một xứ xuất
cảng mạnh
nhất và
thường xuyên
đạt xuất
siêu v́ xuất
hơn nhập
cảng là kết
số của hai
sự kiện:
xuất cảng
chỉ tăng
2,4% so với
cùng kỳ năm
ngoái mà
nhập cảng
lại tăng
19,4%. Đằng
sau hai sự
kiện này,
lạc quan th́
ta có... Tết
Nguyên Đán
là khi dân
chúng tiêu
xài nhiều
hơn và các
doanh nghiệp
đều xả hơi,
giảm sản
xuất.
Nhưng ngoài
dữ kiện
thuộc về
thói quen
theo mùa như
vậy, ta c̣n
thấy ra
nhiều yếu tố
khác.
Sau nhiều
năm đắn đo
co duỗi,
Trung Quốc
đang chuyển
hướng chiến
lược kinh tế
để lệ thuộc
ít hơn vào
xuất cảng và
chú trọng
nhiều hơn
đến sức tiêu
thụ của thị
trường nội
địa, và để
tái phân lợi
tức hầu điều
chỉnh thất
quân b́nh
kinh tế và
nhất là bất
công xă hội.
Nhưng không
phải quyết
định về KH12
do Hội nghị
Ban chấp
hành Trung
ương ban
hành hồi
tháng 10 năm
ngoái và
Quốc hội
thông qua
vào tuần
trước mới
dẫn tới
chuyện nhập
siêu 7,3 tỷ
trong tháng
Hai.
Chiều hướng
xuất cảng
sút giảm và
nhập cảng
gia tăng đă
có từ nhiều
năm rồi:
xuất siêu
của Trung
Quốc giảm
liên tục,
298 tỷ vào
năm 2008,
196 tỷ năm
2009, và 184
tỷ năm 2010.
Gần đây, giá
cả các nhập
lượng như
nguyên nhiên
vật liệu,
nông khoảng
sản, quặng
sắt, dầu thô,
v.v... (gọi
chung là
"thương phẩm")
lại tăng
mạnh, khiến
số nhập cảng
mới tăng vọt.
Đây là ta
chưa nói đến
sức ép của
các quốc gia
khác, nhằm
đẩy mạnh
xuất cảng
vào Trung
Quốc, và
giảm bớt tác
dụng của
chính sách
hối đoái của
Bắc Kinh với
đồng Nguyên
định giá quá
thấp...
Ngay từ tuần
trước, ngày
mùng bảy, Bộ
trưởng
Thương mại
Bắc Kinh là
Trần Đức
Minh đă rào
trước đón
sau, rằng
Trung Quốc
không loại
bỏ sự việc
là sẽ bị
nhập siêu
trong một
vài tháng....
Khi t́m hiểu
cho kỹ th́
ch́m sâu bên
dưới sự
chuyển động
âm ỉ và chậm
răi này c̣n
có hậu quả
đáng ngại là
cả triệu
doanh nghiệp
Trung Quốc
sẽ thiếu
thanh khoản,
hiện kim,
bạc mặt. Vốn
dĩ được quản
lư kém hiệu
năng, khi
lại thiếu
tiền kinh
doanh, từ
nay các
doanh nghiệp
này sẽ khốn
đốn. Và sản
lượng sẽ sụt
mạnh hơn
những dự
đoán hay chỉ
tiêu ban đầu
- là đạt mức
tăng trưởng
trung b́nh
là 7% trong
năm năm tới.
Hậu quả xă
hội là thất
nghiệp có
thể tăng.
Chuyện ấy
khiến người
ta phải đào
sâu hơn vào
chiến lược
phát triển
mà thế giới
cứ gọi là
rồng cọp của
Trung Quốc.
Từ cả chục
năm nay,
lănh đạo Bắc
Kinh đă thắt
lưng buộc
bụng người
dân để đầu
tư dữ dội
qua hệ thống
doanh nghiệp
nhà nước.
Lượng đầu tư
khổng lồ này
- riêng về
tư bản cố
định th́
tăng hàng
năm từ 20
đến 40%
trong cả
chục năm như
vậy chỉ là
thuốc bổ cho
kẻ đua xe
đạp trên
đường
trường. Chi
tiết kỹ
thuật ấy
không đáng
chú ư nếu
người ta
không thấy
là trong
cùng thời kỳ,
tốc độ đô
thị hóa tại
Trung Quốc
chỉ tăng tối
đqa chừng
1,5% một
năm. Thế th́
đầu tư vào
đâu, để làm
ǵ?
Thực tế th́
trong nhiều
năm liền,
mỗi tháng
Trung Quốc
đầu tư và
xây dựng ra
hạ tầng
đường xá hay
địa ốc cho
một thị trấn
hai vạn dân.
Kết quả được
bút ghi vào
đà tăng
trưởng kinh
tế là 9-10%,
nhưng hậu
quả là những
thị xă chết,
không có
người ở: tốc
độ đô thị
hóa nói trên
có cho thấy
điều ấy.
Nhưng dù sao
mặc ḷng,
doanh nghiệp
nhà nước, từ
trung ương
tới địa
phương vẫn
hỳ hục đầu
tư để tạo ra
việc làm và
kể ra thành
tích huy
hoàng rồi
đưa lên trên
cho thượng
cấp đẹp ḷng.
Và thế giới
th́ trầm trồ
khen ngợi
sức bật của
Trung Quốc.
Khiến xứ này
cứ nhập cảng
nguyên nhiên
vật liệu cho
nhiều, xây
nhà cho cao,
cán thép cho
mạnh... và
cất vào tồn
kho!
Bây giờ,
trên cái núi
tồn kho vô
dụng và
thống kê hào
nhoáng đó,
lănh đạo bắt
đầu choáng
váng. Nếu
các doanh
nghiệp phải
hăm đà tăng
trưởng ảo
như vậy th́
sẽ mất vốn
và lănh thất
nghiệp thật!
Hậu quả
chính trị là
ǵ th́ chúng
ta đều rơ,
và lănh đạo
Bắc Kinh đều
sợ!
Tức là Trung
Quốc đang ở
giữa một
khúc quanh
đầy rủi ro.
Đúng lúc đó
th́ lại có
trận băo giá
về thương
phẩm trên
thế giới.
Doanh nghiệp
và lănh đạo
Bắc Kinh đều
có thấy
trước sự
kiện này.
Các doanh
nghiệp bèn
đón trước
thời cơ,
bằng cách
mua ngay
nguyên nhiên
vật liệu về
cất trong
kho trước
khi mọi thứ
đều sẽ lên
giá. Việc
lập kho dự
trữ để pḥng
ngừa lập tức
đẩy mạnh
nhập cảng -
v́ xứ này
vẫn đói ăn
và khát dầu
- và khiến
hiện tượng
nhập siêu sẽ
trở thành
đáng ngại
hơn dự báo
ban đầu.
Bây giờ,
nhằm đối phó
với cơn băo
giá, lănh
đạo Bắc Kinh
phải chú ư
trước tiên
đến hậu quả
xă hội: lại
tăng chi để
trợ giá,
kiểm soát
giá cả và
cấm doanh
nghiệp tăng
giá quá
đáng. Từ đấy
lại lâm vào
một ṿng
luẩn quẩn
khác!
Đây là hiện
tượng bị
điện giựt
trong khúc
quanh!
Nhưng chưa
hết. Khi
công ty
lượng giá
tín dụng
Fitch vừa
thông báo
điều họ đă
nói từ
trước, rằng
hệ thống
ngân hàng
Trung Quốc
có thể bị
khủng hoảng
trong những
năm tới, Bắc
Kinh càng
thấy bức xúc.
Một giám đốc
ngân hàng
của Trung
Quốc phải
lập tức lên
tiếng trấn
an.
Fitch tiên
đoán rằng
với xác suất
là 60%,
Trung Quốc
có thể bị
khủng hoảng
ngân hàng
vào năm
2013, v́ một
núi nợ xấu
sẽ sụp đổ
sau khi đă
cấp phát tín
dụng cho các
doanh nghiệp
nhà nước
theo diện
chính sách.
Doanh nghiệp
lại dùng
tiền đó đi
vào thị
trường đầu
cơ để thổi
lên bong
bóng, Khi
bóng bể -
sắp rồi -
th́ mọi thứ
đều sụp theo
lối dây
chuyền....
Sau chuyện
doanh nghiệp
nhà nước vừa
nói tới ở
trên là câu
hỏi "tiền
đâu".
Đầu tiên,
các ngân
hàng đă bơm
tín dụng -
với lăi suất
trợ cấp -
chủ yếu là
ba phần tư
tổng số cho
doanh nghiệp
nhà nước gia
tăng đầu tư
theo lối
rồng cọp
giấy. Lượng
tín dụng từ
750 tỷ Mỹ
kim năm 2008
tăng gấp đôi
trong năm
2009. Lư do
là để kéo
kinh tế ra
khỏi nguy cơ
suy trầm của
toàn cầu.
Kết quả
"dương" là
Trung Quốc
đă đầu tư
đến 55% Tổng
sản lượng
GDP để đạt
thành tích
tăng trưởng
9% - một sự
phao phí
phương tiện
tốn kém hơn
gấp đôi các
nước Đông Á
trong giai
đoạn khởi
phát mấy
chục năm
trước.
Hậu quả "âm"
là các ngân
hàng ngồi
dưới một núi
nợ khó đ̣i,
sẽ thành nợ
thối và ụp
lên đầu mọi
người, nhất
là các
trương chủ
loại thường
dân đă chắt
bóp tiền
tiết kiệm để
gửi ngân
hàng.
Trong tổng
số 120 ngàn
doanh nghiệp
nhà nước địa
phương -
chưa kể các
công ty vệ
tinh làm gia
công hay bám
sống vào các
doanh nghiệp
này - một số
không ít sẽ
không thể
tiếp tục
ngồi mát ăn
bát vàng v́
quyết định
chuyển hướng
sẽ chấm dứt
t́nh trạng
có doanh lợi
gia tăng mỗi
năm từ 15
đến 20%. V́
phản ứng
sinh tồn, từ
nay các
doanh nghiệp
sẽ xiết
xuống dưới,
khiến cả
triệu công
ty vệ tinh
c̣ con sẽ
chết ngộp và
phá sản.
Thành thử,
con số trừu
tượng là
Trung Quốc
bị nhập siêu
7,3% chỉ là
sự kiện nổi
trên bề mặt.
Bên dưới lại
có những
chuyển động
ngầm c̣n
đáng ngại
hơn.
Để kết luận,
số nhập siêu
của Trung
Quốc không
chỉ liên hệ
đến chuyện
vui chơi
ngày Tết mà
có nguyên
nhân sâu xa.
Và có hậu
quả đáng
ngại hơn về
kinh tế, xă
hội và nhất
là chính trị.
Đây là
chuyện rất
nên theo dơi...
v́ cũng có
ảnh hưởng
đến Việt Nam
đang bị vùi
dập trong
cơn băo giá
và lại vừa
được dự báo
là thuộc
thành phần
quốc gia sẽ
vỡ nợ nay
mai. Tùy
cách tính
th́ đứng
hạng thứ tám
đến thứ 10,
ngay sau Ai
Cập!
|