Thêm một “Đ̣n” mới của Nghị quyết 36!
Mũ xanh Phạm văn Tiền
Bài của tác giả Vũ Ánh
được đăng trong mục “Chuyện khó tin nhưng có thật” trong số
báo Người Việt Dallas số 882 ra ngày 24-12-2010.
Đây là bài viết thứ nh́ tiếp theo bài viết trước đây cũng
trên tờ báo nầy. Chống Cộng làm sao khỏi bị kiện! Nói cho
cùng th́ các bài viết của ông Vũ Ánh lư luận quá dông dài,
nhưng tựu trung chỉ là việc bênh vực những thành phần tiếp
tay cho một nghị quyết Việt cộng và chê trách những thành
phần quốc gia, những đồng hương tỵ nạn cộng sản, những nhà
hoạt động lănh đạo cộng đồng, các cơ quan truyền thông báo
chí và gồm hơn 150 nhà trí thức mà chẳng biết làm sao chống
lại một nghị quyết gian ác.Nghị quyết 36 chẳng tan, mà các
tổ chức chống nghị quyết đó bị cháy như bó đuốc.
Đây là đoạn mở đầu trong bài viết mới của ông “Nói một cách
tóm lược, đ̣n mới của nghị quyết 36 là chiến dịch “dân vận”
Một vài người thích dao to búa lớn th́ gọi đó là “chiến dịch
nhuộm đỏ hải ngoại” cho thêm phần gay cấn.Những người trầm
tĩnh hơn, sâu sắc hơn th́ tỏ ra lo ngại thật sự. Trong những
câu chuyện riêng tư nơi gốc một quán cà phê vắng họ đặt vấn
đề, đại khái tóm lược như sau:
“Thế liệu trong cộng đồng nầy có ai biết chắc nghị quyết 36
là cái ǵ không, hay cứ nói ra th́ chỉ có một cách hiểu đó
một âm mưu, một phương thức nhuộm đỏ cộng đồng người Việt ở
hải ngoại? Mà cứ cho rằng nghị quyết 36 chỉ giản dị như thế
đi, vậy chúng ta chống nó bằng cách nào? Biểu t́nh bao vây
các cơ sở ngoại giao của họ? Tốt lắm nhưng đến bao giờ? Biểu
t́nh chống những cơ sở truyền thông hay thương mại nào không
đồng t́nh với các lănh tụ cộng đồng, các ông ủy ban? Cứ cho
là tốt đi, nhưng đă có bao giờ các cuộc biểu t́nh biểu dương
như vậy thành công chưa? Cho đến bấy giờ bọn đỏ tung ra đ̣n
thứ nh́ th́ hành động nầy chứng tỏ điều ǵ? Trước mắt, có
phải là đ̣n dân vận của người Cộng Sản cho thấy nghị quyết
36 chưa chết và những nỗ lực của người đứng ra chống đă
không thành công không?
Chưa nghe ai nói từng có cá nhân hay tập thể cộng đồng nào
“Biểu t́nh chống các cơ sở truyền thông hay thương mại nào
không đồng t́nh với các lănh tụ cộng đồng, các ông ủy ban”
cả, ông Vũ Ánh nhập nhằng chuyện những cơ quan truyền thông
đăng bài, h́nh ảnh tuyên truyền cho CS bị biểu t́nh phản đối
rồi tự lau mặt bằng cách đánh đồng chữ nghĩa là v́ “không
đồng t́nh với các lănh tụ cộng đồng, các ông ủy ban!”
Đọc đoạn văn trên đây ai cũng cứ tưởng ông là người yêu nước
thứ thiệt, ông suy tư và lo ngại một cách trầm tĩnh sâu sắc.
Nhưng lo ngại rồi để làm ǵ cho tổ quốc và dân tộc, chẳng
thấy ông nhắc đến. Bôi bác hơn ông c̣n mĩa may dẫn chứng một
vấn đề vô cùng quan trọng trong cuộc đấu tranh chính trị một
mất một c̣n với kẻ thù bằng những câu chuyện phiếm nơi một
gốc cà phê vắng vẻ nào đó, thường là để bàn những tin xe cán
chó, chó cán xe...
Ông coi thường các vị lănh đạo Cộng đồng, ông gọi mỉa mai họ
là các lănh tụ chống cộng, các ông ủy ban...! Điều nầy đă
nói lên ḷng thù hận và ích kỷ của một con người tầm thường.
Các vị ấy là những người tự nguyện ăn cơm nhà vác ngà voi,
hy sinh thời giờ và hạnh phúc riêng tư, chỉ v́ một tấm ḷng
son sắc với quê hương đất nước. Họ chẳng có một thứ quyền
hành ǵ cả, ngoài việc kêu gọi, nài nỉ đồng hương, sẵn sàng
đi tiên phong đứng mũi chịu sào trước những âm mưu quỷ quái
của kẻ thù. Tại sao ông không tiếp tay với họ mà lại chê
trách họ.
Trong cuộc chiến giải thể một chế độ gian ác với nhiều tṛ
lưu manh, chúng ta không thể chấp nhận thái độ chàng hảng,
hai hàng, Ông không góp ư xây dựng mà chỉ thích đóng vai tṛ
đứng bên lề làm thầy bàn, chờ đợi sơ hở để mà đả kích phê
b́nh chê bai chẳng mang được lợi lộc ǵ. Như đoạn ông viết
dưới đây “.Thế rồi nhân vụ Lư Tống xịt hơi cay vào ca sĩ Đàm
Vĩnh Hưng, ủy ban vận động chống tay sai tưng bừng biểu
dương bằng một cuộc biểu t́nh chống một show nhạc có Đàm
vĩnh Hưng hát ở Anaheim Convention Center. Ban tổ chức biểu
t́nh tuyên bố thắng lợi (nhưng sự thật có thắng hay không
th́ cũng chưa ai biết v́ cần có sự đánh giá độc lập), ủy ban
họp báo cấm cửa không cho 3 nhà báo hành nghề (thực sự các
ông các bà trong ủy ban làm ǵ có quyền hành nầy, ngay cả
tổng thống Mỹ cũng không có cái quyền ấy huống chi chỉ mấy
ông bà quyền th́ chẳng có mà hành th́ cũng không). Bị phản
bác, ủy ban cháy như cây đuốc…”
Cộng đồng Người Việt quốc gia là một tổ chức thiện nguyện,
đứng ra đảm trách các công việc chung không ai trả lương và
cũng chẳng có quyền hành ǵ. Điều đó đúng không ai chối căi.
Các cuộc họp báo của cộng đồng thường được thuê mướn một nơi
nào đó để thông tin đến toàn thể mọi người những vấn đề liên
quan hệ trọng trong mọi cuộc sinh hoạt của đồng hương mà
ḿnh là người được bầu cử đại diện. Và v́ vậy họ có quyền
không mời cũng như không chấp nhận những thành phần chuyên
môn ŕnh rập đánh phá, những kẻ luôn lợi dụng danh từ kư giả
làm xáo trộn cuộc sống b́nh yên của mọi người Đâu phải hễ ai
cứ tự xưng là nhà báo th́ họ có quyền tham dự, nhất là những
nhà báo có thành tích bất hảo, báo hại báo đời, chẳng ai mời
mà mặt lỳ lơm cứ đến.
Việc tẩy chay, hoặc tống cổ họ ra khỏi pḥng họp là một việc
làm đúng đắn chẳng có ǵ vi phạm cả.Việc tác giả mang quyền
hạn của tổng thống Mỹ như trên đây là một sự hù dọa, bào
chữa lố bịch vô duyên. Ngay cả Nguyễn minh Triết, Nguyễn tấn
Dũng khi được mời sang Mỹ, được đón tiếp long trọng như là
một vị khách quư của đất nước và nhân dân Hoa Kỳ, c̣n bị
đồng hương tỵ nạn chúng ta chống đối đuổi về, kể cả việc anh
Lê Phước Tuấn đấm vào mặt tên phụ tá phó thủ tướng cộng sản
ngay trong khuôn viên ṭa Bạch ốc dầu phải bị ra ṭa dưới áp
lực của ṭa đại sứ Việt cộng, nhưng nhờ có chính nghĩa và sự
hỗ trợ hết ḷng của đồng hương tỵ nạn nên cũng chẳng sao,
hiện anh đang ở Dallas và vẫn tiếp tục cùng cộng đồng trong
mọi cuộc biểu t́nh chống văn công Cộng Sản. Đó mới chính là
quyền tự do hiếm có và cao cả của một xứ sở văn minh. Việc
làm của chúng ta có chính nghĩa rơ ràng, không có bất cứ
luật pháp nào ở đây cấm cản chúng ta.
Hăy xem ông viết tiếp “.Hóa ra dù chưa quyền hành ǵ mà các
ông các bà trong ủy ban đă hành động y chang bọn đỏ đối với
các bloggers ở Việt Nam thời gian gần đây Hèn chi mà mấy ổng
chẳng âm thầm đóng cửa. Mới vận động thôi mà đă ghê gớm như
vậy chứ giả sử mà mấy ổng cầm quyền th́ bỏ mẹ dân đen”.
Không thiếu ǵ những người trong cộng đồng nói như vậy…”
Chẳng ai là người Việt Nam tỵ nạn cộng sản than phiền điều
nầy, trừ những thành phần tiếp tay nối giáo cho giặc qua
h́nh thức nghị quyết 36. Việc giải thể chế độ cộng sản không
phải là chuyện dễ dàng, một ngày một bữa, mà phải trường kỳ
kháng chiến có thể từ thế hệ nầy sang thế hệ khác.Tự Do nào
cũng phải trả bằng xương, bằng máu, ngay cả chết chóc tù đày.
Cần đ̣i hỏi những tấm ḷng yêu nước cao cả và một sự hy sinh
đoàn kết thật sự. Thời gian có thể dài ngắn, nhưng đừng bao
giờ đem thành bại để luận anh hùng! Các nhà đấu tranh trong
nước biết chắc rằng sớm muộn ǵ rồi cũng sẽ bị ngồi tù,
nhưng họ chẳng có ǵ lo sợ cả.Cha Lư vừa ra Lời kêu gọi giải
thể chế độ cộng sản để thiết lập chế độ dân chủ đa đảng Việt
Nam, thăng tiến ḥa b́nh dù ông biết trước rồi ra chúng sẽ
bắt giam ông trở lại bất cứ lúc nào, nhưng ḷng yêu đất nước
không cho phép ông im lặng.Thà nói ra lúc nầy trước khi ông
lại bị bịt mồm bịt miệng như trong phiên ṭa ô nhục trước
đây.
Ông lại cho rằng những ồn ào chấn động, những cáo buộc, lăng
mạ, chụp mũ, lộn xộn nhất chỉ diễn ra trong cộng đồng Việt
Nam ở bên nầy Thái B́nh Dương, c̣n bên kia dân chúng có biết
không? Ở đất nước tự do nầy, không ai có quyền lăng mạ hoặc
chụp mũ ai, chỉ có những kẻ có tật thường hay giật ḿnh.
Không có lửa làm sao có khói, không có những kẻ tiếp tay,
dàn dựng, mời mọc, thuê mướn, quảng bá truyền thông th́ làm
sao có chuyện chống cộng mà ông cho là ồn ào, bát nháo. Là
một nhà báo lại là từng làm chủ bút một tờ báo lớn, thế mà
tại sao ông đặt ra một câu hỏi vô cùng ngớ ngẩn như vậy,
điều nầy hơi quá đáng, không đúng sự thật. Cá nhân người
viết bài nầy đă từng gặp và nghe những lời xác nhận từ giáo
sư Nguyễn chính Kết, nhà đấu tranh dân chủ cho Việt Nam,
hiện đang được tỵ nạn cộng sản tại Hoa Kỳ. Ông đă nói “Đồng
bào ở trong nước, mỗi lần nghe hải ngoại biểu t́nh chống
cộng sản th́ họ mừng lắm, càng chống chúng bao nhiêu càng
làm tăng thêm khí thế của các nhà đấu tranh dân chủ trong
nước chúng tôi bấy nhiêu”.
Đâu có phải chỉ có ở Hoa Kỳ chúng ta chống đâu, mà từ Âu qua
Úc hay khắp năm châu cũng thế. Nơi nào có người Việt tỵ nạn
cộng sản là nơi đó cũng có những thành phần tiếp tay, c̣ mồi,
ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản, và cũng chính những nơi đó
mới làm nên được sức mạnh cộng đồng.
Trước khi viết tiếp tôi xin dẫn chứng một số điều quan trọng
trong nghị quyết số 36/NQ-TW ngày 26-3-2004 của Bộ Chính trị
về Công tác đối ngoại Việt Nam ở nước ngoài, để khỏi bị ông
chê là chống cộng vu vơ.V́ trong phạm vi bài viết hạn hẹp,
tôi chỉ nêu ra những điểm cần thiết liên quan đến những vấn
đề đang sôi nổi trong sinh hoạt cộng đồng người Việt của
chúng ta.
Trong phần thứ ba về Nhiệm vụ chủ yếu, ở đoạn 5 như sau:
“Tích cực đầu tư cho chương tŕnh dạy và học tiếng Việt cho
người Việt Nam ở nước ngoài, nhất là cho thế hệ trẻ.Xây dựng
và hoàn chỉnh sách giáo khoa tiếng Việt cho kiều bào, cải
tiến chương tŕnh dạy tiếng Việt trên vô tuyến truyền h́nh,
đài phát thanh và qua mạng internet. Cử giáo viên dạy tiếng
Việt tới những nơi có thể giúp bà con học tiếng Việt.Tổ chức
trại hè nói tiếng Việt cho thanh, thiếu niên người Việt Nam
ở nước ngoài. Tổ chức cho các đoàn nghệ thuật, nhất là các
đoàn nghệ thuật dân tộc ra nước ngoài biểu diễn phục vụ cộng
đồng.Tạo điều kiện cho các nghệ sĩ, vận động viên là người
Việt Nam ở nước ngoài về nước biểu diễn, thi đấu quốc tế.
Thường xuyên tổ chức các chương tŕnh giao lưu văn hóa, văn
học, nghệ thuật, triển lăm, hội thảo, du lịch, về nguồn…”
Nghị quyết 36 cộng sản nguyên thủy là một nghị quyết “Dân
vận” rồi. Nhưng để đạt được mục đích đó, chúng t́m đủ mọi
cách vận động để bọn tay sai nằm vùng thưc hiện bằng nhiều
chiêu thức khác nhau, chẳng có “Đ̣n” nào là đ̣n mới như ông
đă “ bịa” trong lời tựa bài viết của ông. Nghị quyết 36 do
chính thủ tướng Việt gian cộng sản Vơ văn Kiệt đă kư với
những lời nhắn nhủ như sau: “Tôi kêu gọi tất cả đồng bào
trong nước và đang ở nước ngoài hăy hướng về tổ quốc, đồng
tâm đoàn kết, góp phần xây dựng đất nước ta.Chúng ta hết sức
quan tâm đến sự ḥa hợp, chúng ta phải đặt quyền lợi dân tộc
là tối thượng, cho dù chính kiến tôn giáo, quan điểm có khác
nhau, nhưng lợi ích dân tộc phải đặt lên trên hết.Mọi người
Việt Nam phải cùng nhau góp sức, không phân biệt chính kiến,
tôn giáo, không có ǵ chúng ta gây ra trỡ ngại đó. Đối với
người nước ngoài c̣n bỏ qua được, không lẽ người Việt Nam
với nhau không bỏ qua được hay sao! Nếu cố chấp nhau dân tộc
không lớn mạnh được..”
Câu nói của cựu tổng thống Nguyễn văn Thiệu “Đừng tin những
ǵ cộng sản nói, mà hảy nh́n những ǵ cộng sản làm”, muôn
đời vẫn luôn luôn c̣n giá trị với bất cứ chế độ cộng sản
nào.Chuyện cộng sản cho phép một số ca sĩ hải ngoại về nước
hát và ca sĩ trong nước ra hải ngoại tŕnh diễn cũng nằm
trong kế sách của chúng. Có ǵ mới lạ đâu, đó là chỉ là việc
cố gắng đưa bàn tay nối dài với người Việt chúng ta tại hải
ngoại.
Tôi cố đọc hết bài viết của ông để cố t́m ra một “Đ̣n:” mới
của nghị quyết 36 nhưng tôi cảm thấy thất vọng hoàn toàn như
những điều ông dẫn chứng sau đây. “Chưa cần phải luận bàn là
công cuộc chống nghị quyết 36 thành công hay thất bại, nhưng
cứ duyệt lại những diễn biến trong cộng đồng từ lâu người ta
có thể kết luận riêng cho ḿnh và chuyện Hà nội tung ra đ̣n
thứ hai là chuyện đương nhiên. Điều quan trọng là đ̣n thứ
hai nầy do chính trung ương đảng Cộng sản điều khiển, cộng
thêm với việc thiết lập một trang mạng cho Việt kiều ở nước
ngoài. Website đưa tin về người Việt ở nước ngoài vừa được
ra mắt hôm thứ Tư vừa rồi, nhằm mục đích tuyên truyền đường
lối chính sách của đảng và nhà nước đối với người Việt ở
nước ngoài.”
Dầu Bộ chính trị hay Trung ương đảng điều khiển th́ có khác
ǵ nhau, chẳng qua là cách xử dụng ngôn từ. Chẳng có ǵ gọi
là “Đ̣n” thứ hai hay thứ ba cả! Chúng là một bè lũ gian manh
đầy tham vọng càng ngày càng bị cô lập tứ bề. Việc nhắm vào
chất xám và tiền của nơi kiều bào hải ngoại để sống c̣n là
việc họ cần làm trong khi cố ra sức đè bẹp các tôn giáo, các
thành phần trí thức yêu nước có thể làm rung rinh chế độ một
cách không gớm tay.Họ có yêu nước, yêu dân tộc ǵ đâu.Đối
với họ là cũng cố quyền lưc cho đảng bằng bất cứ thủ đoạn,
kế sách nào để đưa đến sự thành công cho một nghi quyết.
Bài ông viết rất dài theo kiểu đánh hỏa mù, ṿng vo tam quốc,
nhưng qua bài viết nầy cũng như bài viết trước đây, mọi
người có thể hiểu ông, một ông Vũ Ánh nằm ở phe nào trong
công cuộc chống cộng “Xương sống của nghị quyết 36 chính là
đường lối khai triển sự kiểm soát cộng đồng người Việt tại
hải ngoại nói chung và tại Mỹ nói riêng. Trong khi đó th́
đáng buồn thay, khi nhắc tới nghị quyết 36 hay chuyện chống
nghị quyết 36, nhiều người ở đây cười. Họ cười cũng phải ,
bởi v́ trong quá tŕnh chống nghị quyết 36 vừa qua, có bao
nhiêu chuyện cười ra nước mắt trong cộng đồng và cái bi kịch
chính là một số người trong tổ chức chống nghị quyết 36 trở
thành những người thực hiện nghị quyết 36 cho Hà nội, bằng
cách thay v́ chống cộng th́ họ quay ra chống nhau, chống
đồng hương, đ̣n nhắm vào Việt cộng là đ̣n gió, c̣n đ̣n nhắm
vào những người quốc gia chỉ v́ không ưa những người đó, chỉ
v́ cách nh́n của họ khác ḿnh. Thay v́ vận động thuyết phục,
lôi kéo th́ ra lệnh, biểu diễn quyền lực, thay v́ mở rộng
ḷng, chứng tỏ sự hào phóng bao dung, thận trọng và cảnh
giác th́ giở tṛ nhỏ mọn, tư thù ganh ghét, thiển cận, nóng
vội, thiếu ngay cả yếu tố quan trọng của nhân bản: đó là sự
tử tế giữa con người và con người…”
Ông không dẫn chứng được ai cười, nhưng tôi nghỉ ông là
người cười chê trước tiên cùng nhóm bạn trong một góc nhỏ
quán cà phê “Lú” nào đó Đă nói là cộng đồng hay ủy ban không
có đủ thẩm quyền th́ lấy cái ǵ để ra lệnh, biểu diễn quyền
lực như ông đă nói, cho dù có thật quyền đi nữa nếu họ nói
bậy th́ cũng chẳng ai rảnh để mà nghe.Ông đừng xem thường
đồng hương quá như vậy.Chuyện chống lại một chế độ gian ác
là bổn phận của tất cả mọi người.
Tại sao cần phải thuyết phục, lôi kéo, hào phóng bao dung
với bọn đón gió trở cờ.Yếu tố nhân bản trong cuộc sống là
cần thiết, nhưng phải tùy trường hợp đúng lúc đúng nơi.Tại
sao ông không bảo bọn cộng sản và những kẻ tay sai phải biết
những điều ǵ nên hoặc không nên làm. Đối với kẻ thù hoặc là
chống đến nơi đến chốn, hoặc là cúi đầu làm tay sai, chứ
chẳng có chỗ đứng nào khác hơn cho những kẻ mà ông cho là tử
tế. Cộng đồng và các nhà lănh đạo các Ủy ban họ thừa hiểu ai
là người quốc gia và ai là người tay sai cộng sản. Một
chương tŕnh ca hát toàn là đoàn văn công Cộng sản thứ thiệt
về ngay tại nơi điạ phương ta đang ở, tổ chức không cần biết
đến lỗ lời, vé th́ cho free nhiều hơn vé được bán, th́ không
chống th́ c̣n ǵ là tổ chức của một cộng đồng tỵ nạn.
Cá nhân người viết bài nầy là một cư dân Dallas hơn 20 năm
qua, đă từng có mặt hầu hết trong mọi sinh hoạt cộng đồng.Đă
từng chứng kiến mọi sự thảm hại của các đoàn văn công Cộng
sản được bọn con buôn tiếp tay dàn dựng. Từ Vùng trời b́nh
yên 2006, trải thảm đỏ 2007, Tiếng cười Dallas 2008, Nhạc
hội Thanksgiving 2009 với vụ kiện tụng đặc biệt đ̣i bồi
thường 14 triệu USD c̣n trong ṿng thưa kiện, nhưng cộng
đồng vẫn tiếp tục biểu t́nh trưóc sự khiêu khích của chương
tŕnh ca hát toàn văn công cộng sản “ Tiếu vương hội 2010”
Tất cả mọi người hiện diện để phản đối chiến dịch tuyên
truyền văn hóa vận lần nầy được đến từ khắp mọi nơi: Nam
Cali, Austin, Houston, Washington, Florida.và hơn 400 đồng
hương tại Dallas. Được các cơ quan truyền thông báo chí
người Mỹ tại địa phương hiện diện tường thuật đầy đủ.Rạp hát
tŕnh diễn với sức chứa hơn 3000 chỗ ngồi, nhưng vào giờ
chót cố gắng bán và cho thêm chỉ vỏn vẹn khoảng dưới 250
người.
Đặc biệt lần nầy, dù bầu show đă thuê nguyên cả khu vực
tŕnh diễn, nhưng cảnh sát an ninh đă thông cảm và rất hiểu
được việc làm chính đáng của chúng ta, ra vào dễ dăi và
chuyện ế ẩm bọn cai thầu văn nghệ không thể che giấu được.
Nói lên điều nầy để minh chứng và trả lời với ông Vũ Ánh là
chuyện chống nghị 36 của cộng đồng và đồng hương thành công
hay thất bại! Ông cứ yên tâm đừng buồn v́ cá nhân tôi là
người trong ủy ban yểm trợ pháp lư cho các vị lănh đạo cộng
đồng và 2 cơ quan truyền thông báo chí bị kiện thưa tại
Dallas, chúng ta đang có một ngân quỹ dồi dào do đồng hương
khắp nơi đóng góp, thừa sức để đối đầu với âm mưu của những
kẻ nhiều tiền lắm bạc!
Vỏ quưt dày th́ bao giờ cũng có móng tay nhọn. Ông cho rằng
cái vỏ dân vận Việt Cộng cũng khá độc hiểm đấy, nhưng vấn đề
đặt ra là móng tay một số tổ chức chống Cộng ở đây có đủ
nhọn hay không. Làm thế nào để có những móng tay nhọn th́
hiện nay vẫn c̣n là một thử thách trong cộng đồng. Xin cám
ơn ông đă đưa ra một vấn đề rất chí lư, và cũng xin kính nhờ
ông hăy xắn tay áo giúp giùm một tay, dù tuổi già sức yếu,
nhưng sự hiện diện của ông cũng đủ nói lên được một tấm
ḷng.Xin ông hăy ngưng chỉ trích bôi bẩn việc chống Cộng của
các cộng đồng. Tôi đọc ở đâu đó trên diễn đàn có một đoạn họ
nhắc đến tên tuổi ông: “Phần ông Vũ Ánh viết th́ bà con ít
người tin v́ chính ông là là người đồng ư cho đăng bài Huỳnh
Thủy Châu vào h́nh chậu rửa chân có cờ Việt Nam Cộng Ḥa, và
cũng chính ông bị báo Người Việt cho đi nghỉ mát..”
Trên phương diện nầy, phương diện khác, mỗi con người đều có
giới hạn về mặt tài năng và cả khiếm khuyết, những người
đứng ra nhận lănh trách nhiệm cộng đồng, hội đoàn cũng thế.
Họ hơn người ở chỗ dám đứng lên. Trong khi có người tài năng
hơn lại né tránh? Phê b́nh để họ sữa sai là điều cần, nhưng
viết bài đánh phá là tiếp tay cho những loại báo chí đă và
đang công khai đứng về phía kẻ thù là điều không thể chấp
nhận được.
Dù chỉ một lần thất tín thôi, th́ vạn sự chẳng ai tin
ông.Chuyện chống lại nghị quyết cộng sản sẽ c̣n dài.Nhưng có
một điều xin ông phải công nhận được một sự thật. Nghị quyết
36 của Cộng sản dù chưa chết nhưng chúng cũng đang ngất ngư,
c̣n các lănh tụ Cộng đồng cùng các Ủy ban chống Cộng vẫn c̣n
rất mạnh, vẫn c̣n là thành tŕ đủ sức ngăn chăn sự xâm nhập
của bất cứ nghị quyết nào của Cộng Sản. Nhân dịp đầu năm
kính chúc ông được nhiều sức khỏe sớm nhận ra được vấn đề.
Xin ông hăy trả lại sự yên lặng trên diễn đàn. Thành thật
cám ơn ông trước.
Arlington, Texas những ngày đầu năm 2011