“Thư để lại” của một quan tham sắp bị tử h́nh ở Trung Quốc
Văn
Cường nguyên Giám đốc Sở
Tư pháp
Dương Danh Dy giới thiệu
Văn Cường nguyên Giám đốc Sở Tư pháp, nguyên Phó Giám đốc Sở Công an thành phố Trùng Khánh do phạm tội tham ô( nhận hối lộ hơn 12 triệu NDT, không thuyết minh được số tài sản trị giá hơn 10 triệu NDT..) hủ hóa, bao che cho bọn mafia.. đă bị toà án thành phố này tuyên án tử h́nh ngày 7/7/2010. Trước khi chết hắn đă để lại bức thư, xin lược dịch giới thiệu.
“Ta sống không nổi mấy ngày nữa đâu. Ta không ngờ lại bị phán tử h́nh, nhưng đă đến bước đó th́ kháng cáo lên trên cũng chẳng có kết quả ǵ. Ta đây, cả cuộc đời làm công an, đă xử rất nhiều vụ án lớn, đă giết rất nhiều người, trước đây đă từng lo rằng sẽ có một ngày sẽ chết trong tay người nhà một số kẻ bị ḿnh xử tử h́nh, không ngờ cuối cùng lại bị chết trong tay người của ḿnh…Thế nhưng, ta đă nghĩ ra, những sự việc mà ta tham dự và biết được quá nhiều, nếu ta không chết sẽ có rất nhiều kẻ ăn không ngon ngủ không yên. Không giết ta, hậu hoạn lớn vô cùng, ta chết sẽ có lợi cho bọn chúng…V́ vậy có mấy câu muốn nói rơ trước khi đi xa.

Văn Cường (người ngồi
bên trái) trả lời phỏng
vấn trước giờ thi hành
án tử h́nh hôm 7/7.Nói
ta tham ô bao nhiêu tiền,
chơi bao nhiêu con gái.
Ta không phủ nhận điều
đó.Nhưng điều ta muốn
nói là, điều đó đáng
trách ta nhưng cũng
không đáng trách ta, tất
nhiên trách nhiệm của ta
là lớn hơn.
Bất kể là ai nếu đặt vào
vị trí của ta đều sẽ
tham ô nhiều như vậy,
chơi gái nhiều như vậy,
thậm chí c̣n nhiều hơn.
Có một số nữ học sinh,
ta không chơi th́ người
khác cũng sẽ chơi. Nói
Văn Cường ta đây cưỡng
hiếp,
ta mà lại phải cưỡng
hiếp à?…Ai
chẳng biết cán bộ hiện
nay nếu không tham ô,
không háo sắc th́ ai dám
tin, dám trọng dụng anh?
Dù anh làm việc có tốt
đi nữa cũng chẳng có ích
ǵ! Loại cán bộ giống
như ta, trong cả nước
nếu không nói là mấy
triệu
th́ chí
ít cũng phải tới mấy
chục vạn người. Chỉ bêu
xấu rồi giết một ḿnh
Văn Cường, th́ giải
quyết được cái ǵ?
Điều ta muốn nói nữa là, con đường ta đi từ một anh cảnh sát nhỏ bé tại huyện Ba rồi lên tới chức Phó Giám đốc Sở Công an một thành phố trực thuộc trung ương, không phải là chỉ bằng con đường tham ô… Đối với ta trước tiên là công việc sau mới đến tham ô… Ai cho ta cái quyền muốn làm ǵ th́ làm ở Trùng Khánh? Nhiều người biết rơ một số việc ta đă làm nhưng lại giả bộ là không biết? Đă không muốn để ta sống th́ ta sẽ nói hết mọi điều ra: ta tham không chỉ có số tiền đến thế! Vậy số c̣n lại đi đâu? Tất nhiên là đến nhà người ta, có việc ta nhờ người làm, có một số việc tự ta làm. Nhờ người khác làm không có tiền có được không? Những người lấy tiền của ta cũng như những người đưa tiền cho ta hiện nay đang hướng dẫn quần chúng tham quan những trưng bầy chứng tích tham ô của ta. Ta không phủ nhận tính chân thực của các chứng tích đó, nhưng nếu các người tới nhà những kẻ đó xem xét sẽ thấy chút quà bẩn thỉu mà ta nhận thật đáng thương.
Văn Cường ta cũng là người có học… Trước đây ở Trung Quốc, đă có rất nhiều người vỗ tay khen ngợi việc chặt đầu bọn tham nhũng. Thế nhưng sau những cái vỗ tay khoái chí đó mọi việc vẫn như cũ. Mấy trăm năm qua Trung Quốc có thay đổi không? Ta thấy chẳng thay đổi ǵ cả. Giết ta chẳng qua là bịt được mồm một ḿnh ta, nhưng liệu có bịt được nguồn gốc hủ bại không? Hôm qua trên đường phố Trùng Khánh có rất nhiều người đốt pháo. Ta không biết ba năm sau liệu bọn họ lại có phải đốt pháo nữa hay không? Sợ rằng đến lúc đó những người đă bán đứng ta sẽ lại ca ngợi ta và dân chúng không rơ chân tướng lúc này sẽ thấy Văn Cường cũng có chỗ tốt đấy chứ. Khi ta làm Phó Giám đốc công an Trùng Khánh tỷ lệ phạm tội có cao nhưng so với mấy thành phố lớn khác, Trùng Khánh tốt hơn nhiều…
… Biến ta thành người như thế này là do chính xă hội, chính chế độ này. Ta nói như vậy không phải là muốn đẩy hết trách nhiệm cho người khác. Nếu như năm đó ta không rời huyện Ba, yên tâm làm một anh cảnh sát b́nh thường ở đó th́ hôm nay ta không phải như thế này.Tham công danh lợi lộc là sai lầm lớn nhất đời ta. Sau khi ta chết con cháu không lấy họ Văn nữa mà đổi thành họ khác, và con cháu các đời từ nay trở đi đừng theo nghiệp chính quyền, đừng làm quan, hăy xa lánh công danh lợi lộc.
B́nh thường, b́nh yên mới là phúc.”


