|

I. DI
HUẤN CỦA ĐẶNG TIỂU B̀NH:
Lúc c̣n sống,
Đặng Tiểu B́nh là một tay đánh
x́ phé thượng thặng của Trung
Cộng, c̣n là một nhà mưu sĩ kiệt
xuất của Trung Hoa sau Mao Trạch
Đông. Trước khi theo Mao về bên
kia thế giới, ông ta đă căn dặn
đám lănh đạo Đảng Cộng Sản Tàu
thuộc thế hêä kế tiếp, được các
nhà lư luận Đảng đúc kết thành
thành “10 ĐIỀU CẢNH BÁO CỦA ĐẶNG
TIỂU B̀NH”. Trong phạm vi bài
nầy, xin chỉ nêu ra 3 điều quan
trọng nhất:
•
Bất dương kỳ: Chớ phất lá cờ của
ḿnh.
•
Bất đương đầu: Đừng dính vào
tranh chấp.
•
Thao quang dưỡng hối: Dấu năng
lực và chờ đợi thời gian.
Đại ư những
điều Đặng Tiểu B́nh cảnh báo đó
như sau:
Về chánh sách
đối ngoại, nếu đem so với Hoa kỳ
và phương Tây, ta có số lượng
hàng hóa sản xuất tỷ lệ cao
nhưng chất lượng rất kém, tính
theo lợi tức đầu người c̣n kém
họ rất xa, cần 30 năm nữa mới
đuổi kịp họ. Về mặt quân sự, ưu
thế của ta là có bộ binh với
quân số đông. Nhưng, không quân
và hải quân yếu, vài chục năm
nữa ta mới có thể đuổi kịp họ.
Hăy thu ḿnh lại, âm thầm phát
triển, đừng lộ tham vọng quá
sớm, giữ thái độ khiêm nhượng
chờ đợi thời gian. Kiêu căng,
không tự lượng sức ḿnh sẽ bất
lợi…
Đặng c̣n gặp
riêng Giang Trạch Dân trối những
lời tâm huyết sau cùng: “Hăy
biết tự chế, đừng tiết lộ tham
vọng và làm cho các nước khác
canh chừng ta. Phải biết kiên
nhẫn, che dấu mục đích tối hậu
để chờ thời cơ. Phải biết che
dấu hào quang, nuôi dưỡng bóng
tối, âm thầm phát triển kín đáo,
ngụy trang, lừa dối địch thủ làm
cho họ mất cảnh giác đề pḥng.
Tóm lại, thao quang dưỡng hối là
“dấu kỷ sức mạnh, phô trương cái
yếu” để lừa dối địch thủ.
Nhưng, những
nguyên tắc chiến lược của mưu sĩ
họ Đặng đă là đề tài gây tranh
luận trong nội bộ Đảng Cộng Sản
Trung Hoa về vấn đề đối ngoại v́
phải mất một thời gian quá dài.
Và Giang Trạch Dân háo thắng đă
phá vỡ những nguyên tắc của Đặng
Tiểu B́nh với sự hổ trợ của con
ngựa già hiếu chiến Tŕ Hạo Điền
gây căng thẳng với cộng đồng thế
giới đặc biệt là nhắm vào Hoa Kỳ
và phương Tây. Sau họ Giang là
Hồ Cẩm Đào chủ quan cũng nôn
nóng không kém, muốn đốt giai
đoạn, phô trương sức mạnh quân
sự & kinh tế để đ̣i hỏi cộng
đồng thế giới phải xem Trung
Cộng ít ra cũng là một cường
quốc trong khu vực Thái B́nh
Dương trong lúc nầy. Lối gào
thét hung hăng, chuyên bắt nạt
các nước nhỏ, đặc biệt nhắm vào
Việt Nam của Trung Cộng tại biển
Đông đă bị cả thế giới nói chung
và các dân tộc vùng ĐNÁ nói
riêng căm ghét và đánh giá sự
trỗi dậy của Trung Cộng như bọn
HẢI TẶC SOMALIA BIỂN ĐÔNG, hải
quân Trung Cộng đă bắn giết dă
man và bắt cóc hàng trăm ngư dân
và giam giữ nhiều tàu đánh cá
của Việt Nam để đ̣i tiền chuộc;
đồng thời, thách thức quyền lực
của Hoa Kỳ và các đồng minh khu
vực của Mỹ tại Thái B́nh Dương
như Nhật, Hàn, Đài Loan…đă làm
Hoa Kỳ thức tỉnh. Để đối phó với
chủ nghĩa bành trướng lảnh thổ
và lănh hải của Trung Cộng. Một
chiến lược bao vây và tấn công
Trung Cộng bằng ba mũi giáp
công: Quân Sự – Kinh Tế – Chính
Trị đă được Hoa Kỳ và Đồng Minh
âm thầm thực hiện xiết chặt ṿng
vây Trung Cộng…
Cuộc đối đầu
trực tiếp bằng vũ lực giữa Hoa
Kỳ + Đồng minh và Trung Cộng tại
Biển Đông c̣n lâu mới xảy ra
trong thập niên nầy v́ Trung
Cộng chưa đủ sức chọi với Hoa Kỳ
bằng một cuộc chiến tranh quy
ước. Những cuộc điều binh dồn
dập của Hoa Kỳ tại Thái B́nh
Dương trong thời gian gần đây
tại đảo GUAM, một siêu căn cứ
quận sự lớn nhất của Hoa Kỳ tại
Thái B́nh Dương nằm cách phía
Nam Tokyo 1.500 dặm, cách phía
Đông Manila 1.500 dặm và cách
phía Tây Honolulu 3.300 dặm –
với sự hiện diện 7.500 binh sĩ
Mỹ và có thể đón nhận 18.000
người, đó là một HKMH cố định
trên Thái B́nh Dương không bao
giờ bị đánh ch́m, Mỹ đang hoàn
tất việc xây dựng thêm 2 căn cứ
quân sự nữa tại đảo Guam.
Ngoài ra,
hàng không mẫu hạm USS George
Washington của Hạm đội 7 đă rời
căn cứ Yokosuka ở Nhật và chiếc
khu trục hạm USS Chung Hoon rời
căn cứ ở Hawaii tới hoạt
động phía Tây Thái B́nh Dương
chỉ là để tích cực ủng hộ ḥa
b́nh và ổn định khu vực, trấn an
đồng minh khu vực của Hoa Kỳ tại
biển Đông. Nhưng, cả Hoa Kỳ và
Trung Cộng đều áp dụng chiến
lược TẤN CÔNG GIÁN TIẾP
(Indirect Approach) để tiếp can,
đối phó lẫn nhau tại Châu Á Thái
B́nh Dương.
II.
KHÁI NIỆM VỀ CHIẾN LƯỢC TẤN CÔNG
GIÁN TIẾP:
Chiến lược
gia LIDDELL HART viết rằng: “Sau
khi đă t́m ṭi trong nhiều chiến
dịch quân sự, tôi nhận định rằng
TÍNH GIÁN TIẾP hơn hẳn “TÍNH
TRỰC TIẾP” (Direct approach) đối
với chiến tranh là một điều
không thể chối căi được. Bởi
vậy, tôi lấy tính gián tiếp làm
ánh sáng cho những t́m ṭi về
chiến lược. Từ toàn bộ “CHIẾN
LƯỢC” chiến tranh đến “CHIẾN
THUẬT” chiến đấu đều áp dụng
tính gián tiếp để giành chiến
thắng. Xây dựng lối tấn công
gián tiếp là một nghệ thuật cao
cho khoa học quân sự.
Thật vậy,
tính gián tiếp từ ngàn xưa vẫn
được áp dụng rất nhuần nhuyễn ở
mọi cuộc chiến tranh. Sử gia
Micheal Lee Lanning đánh giá
HANNIBAL, vị Tướng người
CARTHAGE (247 – 183) trước Công
Nguyên là bậc thầy của chiến
lược tấn công gián tiếp. Năm 221
T.C.N, Hannibal đang giữa tuổi
20 đă có cơ hội nắm quyền Tư
lệnh các lực lượng Carthage trên
bán đảo IBER (tên cũ của Bồ Đào
Nha & Tây Ban Nha) và trong ṿng
2 năm, ông đă khuất phục Tây Ban
Nha. V́ ông đă vi phạm các hiệp
ước đă kư kết với La mă. Quân La
Mă yêu sách đ̣i thành Carthage
giao Tướng Hannibal cho họ và
Carthage từ chối. V́ vậy, La Mă
tuyên chiến với thành Carthage
vào năm 218 TCN và bắt đầu cuộc
Chiến Tranh Carthage (Punic War)
lần thứ hai. Thay v́, tổ chức
pḥng ngự chờ tiếp chiến với
quân La Mă kéo đến tấn công
thành Carthage. Hannibal đă
quyết định táo bạo bằng chiến
lược “indirect approach” đem
chiến tranh vào thẳng La Mă.
Tháng 9 năm 218 TCN, Hannibal
điều động một đạo quân gồm 50
ngàn quân bộ chiến và 40 thớt
voi trận chọn con đường ṿng là
phải vượt qua đỉnh núi ALPS. Mặc
dù bị tổn thất nặng nề nhân mạng
v́ thời tiết khắc nghiệt và do
những cuộc tấn công bất thần của
những bộ lạc miền núi. Nhưng, vị
danh tướng tài ba, thao lược
Hannibal đă thành công như một
bản thiên anh hùng ca bất tử
trong một chiến dịch chuyển quân
chỉ có 15 ngày, vượt qua được
đỉnh núi Alps, Hannibal đă đánh
bại đại quân La Mă. V́ bị tấn
công bất ngờ, thiếu chuẩn bị nên
quân La Mă lại đại bại trong các
trận chiến có tánh cách quyết
định là TICINUS và TREBIA.
Hannibal đă chiếm được toàn lănh
thổ phía Bắc Ư Đại Lợi bằng
chiến lược tấn công gián tiếp.
Một câu hỏi
được đặt ra:
Nếu biển Đông
chỉ là “DIỆN”, c̣n đâu mới là
“ĐIỂM” của Trung Cộng trong
chiến lược tấn công gián tiếp?
Làm thế tránh né cuộc đối đầu
trực tiếp với Hoa Kỳ & Đồng Minh
và tránh một cuộc chiến tranh
quy ước bằng vũ khí nguyên tử mà
vẫn tiến hành một cách tiệm
tiến, tàm thực để thực hiện tham
vọng bành trướng lănh thỗ và
lănh hải tại biển Đông?
Để trả lời
câu hỏi nầy, xin trích dẫn một
đoạn trong bài diễn văn quan
trọng trước đây của Tổng Thống
J.F. KENNEDY:
“…Trên thực
tế năng lực trả đũa bằng bom
nguyên tử của chúng ta chưa đủ.
Nó không thể ngăn cản cuộc xâm
lăng của Cộng sản quá nhỏ để có
thể dùng vơ khí nguyên tử được.
Nó không thể bảo vệ những quốc
gia đồng minh chống lại một cuộc
cướp chính quyền của cộng sản
bằng cách xử dụng lực lượng địa
phương hoặc du kích. Nó không
dùng được tại Triều Tiên, Đông
Dương, Tây Tạng…
Tóm lại, nó
không thể ngăn ngừa cộng sản gậm
nhấm dần dần lănh thổ của Thế
giới Tự Do, cho đến khi nền an
ninh của chúng ta bị tiêu hao
dần từng mảnh v́ mỗi cuộc tiến
binh của cộng sản đều quá nhỏ để
có đủ lư do cho chúng ta trả đũa
ào ạt, có thể gây ra những hậu
quả lớn lao…”
Bài diễn văn
của TT J.F. Kennedy cách đây gần
nửa thế kỷ vẫn c̣n rất có giá
trị đối với chiến lược bành
trướng lănh thổ & lănh hải của
tên Thực dân mới Trung Cộng hiện
nay. Bọn Trung Nam Hải ngày nay
rất khôn ngoan, không đối đầu
trực tiếp với Hoa kỳ và Đồng
minh để giành quyền kiểm soát
biển Đông mà chọn con đường tấn
công gián tiếp. Những “ĐIỂM”
chiến lược trải dài bắt đầu từ
ba nước Việt, Miên Lào qua Thái
Lan, xuống Mă Lai, Nam Dương,
Brunei, Phi Luật Tân để cô lập
Nhật, Hàn, Đài Loan ở phía Bắc Á
và sẽ vói tay xuống Australia,
New Zealand ở phía Nam. Trước
đây, Lenine đă từng nói rằng:
“Muốn tiến đến Paris, chúng ta
phải đi ṿng qua ngả Bắc Kinh”.
Cái bản chất
của tên Thực dân mới Trung Cộng
đầy mưu mô xảo quyệt, thâm độc
và tàn ác gấp nhiều những tên
Thực dân cũ Anh, Pháp, Tây Ban
Nha…hồi thế kỷ thứ XIX. Bọn
Trung Nam Hải không cần phải đưa
QĐNDTC trực tiếp xâm lăng các
nước khác để cướp đoạt tài
nguyên thiên nhiên như dầu mơ,
khoáng sản, gỗ…để làm giàu cho
mẫu quốc như những tên thực dân
cũ.
Phân tách 3
nguyên tắc và 5 phương pháp cơ
bản của Trung Cộng để xây dựng
chiến lược tấn công gián tiếp
của Trung Cộng để bành trướng
lănh thổ và lănh hải một cách
tiệm tiến như sau:
BA
NGUYÊN TẮC:
•
Đối nội không có ǵ hơn QUYỀN
LỰC dùng bạo lực, khủng bố đàn
áp các phong trào đối lập để ổn
định t́nh h́nh chính trị trong
nước, tập trung quyền lực thống
trị.
•
Đối ngoại không có ǵ hơn THỰC
LỰC, quan hệ giữa nước nầy với
nước nọ không có thực lực th́
lấy ǵ phát triển và sinh tồn?
•
Lực khỏe th́ thiên hạ theo ta,
lực yếu th́ ta phải phục tùng
thiên hạ, minh quân là pải biết
kiến thiết lực mạnh. (Lực đa tắc
nhân triều, lực thiểu tắc triều
ư nhân cố minh quân vụ lực)
NĂM
PHƯƠNG PHÁP:
•
KẾT: dùng mưu sâu để mua chuộc
ḷng người làm tay sai cho ta.
•
GIÁN: vào sâu để phân hóa hàng
ngũ địch. Dùng tiền tài vật chất
hối lộ giai cấp lănh đạo để phục
vụ cho quyền lợi của ta.
•
TÁ: mượn dao giết người, mượn
lực người gây vốn cho ta. Trong
lịch sử thế giới đă chứng minh
điều nầy khi Đức muốn đánh Nga
nên đưa Lenine về Nga gây rối;
như vậy, cuộc cách mạng 1917
cũng phải dựa vào nước Đức mới
thành công.
•
CÂU: là dụ địch nhân.
•
NGỘ: là lừa dối đối phương.
Thực lực của
Trung Cộng ở đây, chúng ta phải
hiểu rằng nó chỉ dùng để áp lực,
hù dọa các tiểu quốc khu
vực Đông Nam Á để lấn biển,
chiếm đảo và đặc biệt nhắm vào
Việt Nam. Nhưng, thực lực đó
chưa đủ mạnh để đọ sức với đối
với Hoa Kỳ tại Biển Đông. Trong
chuyến công du Hoa Kỳ của Đại
Tướng Trần B́nh Đức – Tổng Tham
Trưởng QĐGPND Trung Cộng kiêm
Phó Chủ Tịch Quân Ủy Đảng CSTQ.
Tướng Trần B́nh Đức đă có dịp
thấy tận mắt sức mạnh của bộ máy
chiến tranh vĩ đại của Lầu Năm
Gốc và Quân đội Hoa Kỳ. Tướng
Đức đă xuống nước, tuyên bố:
“Bắc Kinh không có kế hoạch đối
đầu với Hoa Kỳ tại Thái B́nh
Dương,” và ông ta đă xác nhận.
“Quân đội Trung Quốc đă có nhiều
tiến bộ trong thời gian gần đây,
vẫn đi sau Quân đội Hoa Kỳ tới
20 năm.” Dĩ nhiên, Tướng Trần
B́nh Đức chỉ quan sát bằng mắt
sức mạnh nổi của Quân đội Mỹ.
Làm sao Tướng Đức nh́n thấy sức
mạnh “siêu việt” của Hoa Kỳ ở
đâu?
Theo Reuters,
không phải chỉ có Tướng Đức nhận
định như thế mà cả ông LE
YUCHENG, Tổng giám đốc Ban Hoạch
Định Chánh Sách Bộ Ngoại Giao
Trung Cộng, cũng nhận định tương
tự: “Mỹ vẫn là Mỹ. Quốc gia nầy
vẫn chiếm 1/4 nền kinh tế thế
giới. Có sức mạnh khoa học quân
sự vượt trội. Bắc Kinh vẫn chưa
thể thành đối trọng của
Washington ít nhất từ 20 đến 30
năm nữa.” Trong khoảng thời gian
nầy, Hoa Kỳ sẽ tiến xa tới đâu?
Ở vào thời
đại “Chiến tranh tinh cầu” tức
chiến lược SDI (Strategic
Defence Initiative), khi bàn đến
một siêu cường quân sự mà chỉ
căn cứ vào sức mạnh của Hải –
Lục – Không quân th́ quả là chưa
đủ. Thế kỷ thứ XXI, một quốc gia
được gọi là siêu cường phải làm
bá chủ không gian. Theo cách
nh́n của tôi: “QUỐC GIA NÀO KIỂM
SOÁT ĐƯỢC KHÔNG GIAN MỚI THỰC SỰ
LÀ ĐỆ NHÂT SIÊU CƯỜNG TRÊN THẾ
GIỚI”.
Không gian
được kiểm soát bằng hệ thống
satelines, vệ tinh nhân tạo, bay
ngoài vũ trụ, nó có nhiệm vụ
truyền thông, thăm ḍ khí tượng,
khám phá khoa học…và nhiệm vụ
quan trọng nhất vẫn là an ninh,
t́nh báo chiến lược. Mọi biến
chuyển trên bề mặt địa cầu đều
do satelines ghi nhận, rồi
chuyển về các trạm không gian và
các trung tâm của quốc gia liên
hệ trên mặt đất bằng những tín
hiệu, h́nh ảnh để các chuyên
viên ghi nhận và phân tách. Khi
một hỏa tiển mang đầu đạn nguyên
rời dàn phóng, Satelines c̣n có
nhiệm vụ hướng dẫn đường bay của
nó đến mục tiêu. Hiện nay, trên
thế giới có khoảng 800 vệ tinh
nhân tạo đủ loại đang bay chằng
chịt trong không gian. Hoa Kỳ đă
chiếm 400 satelines tức 50% số
lượng. C̣n 50% số c̣n lại là của
Nga, Aâu Châu và Trung Cộng. Hoa
Kỳ chẳng những vô địch về số
lượng và cả chất lượng đang làm
bá chủ không gian.
Con tàu vũ
trụ bí ẩn mới nhất của Mỹ mang
tên X-37 B không người lái đă
được phóng vào không gian ngày
22/4/2010 bằng hỏa tiển Atlas 5.
Với chiều dài 29 feet, nặng
11.000 cân anh, cánh sải ra dài
15 feet. Các nhà khoa học Mỹ ghi
nhận X-37B tự điều chỉnh đường
bay 4 lần trong 7 tháng với
nhiêm vụ bí mật. Nó có khả năng
vô hiệu hóa các hỏa tiển, phi
đạn của các quốc gia thù nghịch
tấn công vào lănh thổ Hoa Kỳ.
Ngoài ra, X-37 B là một thứ vũ
khí hủy diệt các vệ tinh của
địch trong không gian. Nó sẽ là
khắc tinh của “Hỏa tiển đạn đạo”
(ballistic missile) và “Hỏa tiển
hành tŕnh” (cruise missile) kể
cả “Vơ khí không đối xứng”
(asymmetric weapons) là loại vũ
khí nhắm vào yếu điểm kẻ thù
mạnh hơn của Trung cộng. Sau 220
ngày hoạt động liên tục trong
không gian đă đáp xuống căn cứ
không quân Vandenberg của Hoa
Kỳ.
C̣n nữa, Nasa
đă thử nghiệm thành công chương
tŕnh trở lại mặt trăng để cài
đặt những thiết bị bí mật quân
sự ǵ đó, chớ không phải chỉ để
cắm cờ giành đất cung trăng
giống như Trung Cộng đă làm công
việc “ruồi bu”, cắm cờ giành
biển dưới đáy biển Đông? Hỏa
tiển “ARES I-X” có bề cao 327
feet, cao gấp đôi chiều cao của
phi thuyền “con thoi”. Chuyến
bay ngốn hết 445 triệu USD. Hỏa
tiễn Ares I-X sẽ sẵn sàng chở
các phi hành gia lên trạm không
gian Quốc tế vào năm 2015. Cuộc
chạy đua vào không gian giữa Hoa
Kỳ và Liên Xô đă làm cho Liên Xô
kiệt sức đến phá sản và bao giờ
đến lượt Trung Cộng? Và một câu
trả lời thật chính xác: Trung
Cộng chưa đủ tư cách chạy đua vũ
trang với Mỹ. Tuần báo The
Economist số ra ngày 24/7/ 2010
với chủ đề: “REPLICATING SUCCESS
– ACADEMIC FRAUD IN CHINA”
(Thành công sao chép – Lừa bịp
hàn lâm tại Trung Cộng). Báo
Economist cho rằng: “Sự lừa bịp
Hàn lâm lan rộng có thể làm hư
hỏng cuộc tiến hành canh tân của
Trung Cộng” (Widespread academic
fraud may hamper a drive for
innovation). Cuộc chạy đua trí
tuệ của Trung Cộng ngày càng
xuống dốc…thê thảm.
Tuy nhiên,
ngoài mặt Bắc Kinh vẫn nói cứng.
Một bài viết với chủ đề: “How
China deals with the U.S
satrategy to contain China”
(Trung Cộng làm thế nào
với chiến lược của Hoa Kỳ kềm
chế Trung Cộng) đăng trên mạng
điện tử Chinascope ngày 12/2/
2011. Một ủy viên của BCH/TƯ/
Đảng CSTQ tên Xu Yunhong đề nghị
chiến lược 7 mặt chống lại chống
lại chiến lược 6 mặt của Mỹ nhằm
chế ngự Trung Cộng và tuyên bố:
“Không sợ chiến tranh!”, chỉ để
nhằm hù dọa các nước khu vực ĐNÁ
: “Theo Mỹ là chống Trung Cộng!”
V́ thế, Trung
Cộng đă chọn 5 phương pháp “tấn
công gián tiếp” để bành trướng
lănh thổ mà Trung Cộng đă áp
dụng những chiêu thức nầy thành
công mỹ măn tại Lục địa đen Phi
Châu và tại Việt Nam. Chúng ta
đă biết những ǵ đang xảy ra tại
Việt Nam khi Trung Cộng đă đặt
vào Tây Nguyên, dùng các địa
điểm khai thác BAUXITE làm thành
một chuổi căn cứ quân sự trá
h́nh, ém đạo quân thứ năm có
khoảng 20.000 người với đầy đủ
vũ khí chờ đang thời cơ. Trong
lịch sữ giữ nước, Tây Nguyên là
nóc nhà của Đông Dương, ai chiếm
được Tây Nguyên th́ coi như đă
làm chủ được t́nh h́nh, khống
chế được Việt – Miên – Lào. Ván
bài “Bauxite” đă lật ngữa, VNCS
kể như là THUỘC ĐỊA của tên thực
dân kiểu mới Trung Cộng, bọn Bắc
Kinh cai trị thông qua những tên
THÁI THÚ BẢN ĐỊA. Mục tiêu kế
tiếp sẽ là Thái Lan.
ĐIỂM CHIẾN LƯỢC THÁI LAN:
Trước đây,
cựu Thủ tướng Thaksin là người
Thái gốc Hẹ, tham vọng của ông
ta là muốn lật đổ vương quyền để
thành lập nước Cộng Ḥa Thái Lan
và đặt Thái Lan vào quỹ đạo của
Trung Cộng nên đă bị quân đội
Hoàng Gia Thái trung thành với
vua, làm một cuộc đảo chánh
không đổ máu, xảy ra vào ngày
thứ ba 19/9/2006.
Sau khi bị
lật đổ, Thaksin đă từng xuất
hiện ở Hoa Lục. Trung Cộng sắp
xếp để Hun Sen mời Thaksin về
làm cố vấn kinh tế cho chánh phủ
để gây chia rẽ và khuynh đảo
chánh trường Thái Lan. Sau đó,
Trung Cộng đă dàn xếp cho bộ 3
Hun Sen, Nông Đức Mạnh (Việt gốc
Zhuang) và Thaksin gặp nhau để
lên kế hoạch yểm trợ Thaksin gây
chia rẽ dân tộc Thái, đó là cuộc
chiến giữa hai màu áo ĐỎ và VÀNG
(the war of color). Trong kế
hoạch nầy có cả việc gây chiến
tranh giữa Thái – Camphuchia.
Cuộc nổi loạn của phe áo đỏ ủng
hộ cựu Thủ tướng Thaksin, theo
kiểu đấu tranh giai cấp, gây bạo
động theo kiểu cộng sản, nhưng
nó đă hoàn toàn thất bại. Con
bài Thaksin đă cháy, Trung Cộng
dùng một con bài khác, đó là em
gái của Thaksin tên YINGLUCK
SHINAWATRA, đại diện Đảng PHEU
THAI PARTY trong cuộc chạy đua
giành ghế Thủ Tướng với đương
kim Thủ Tướng ABHISIAT VEJJAJIVA
của Đảng Dân chủ vào cuộc bầu cử
vào tháng 7 năm nay.
Để yểm trợ
cho con bài mới là Yingluck
Shinawatra, Trung Cộng tiếp tục
viện trợ hàng loạt hàng quân sự
cho Campuchia nằm trong sự thỏa
thuận giữa hai lănh đạo Hồ Cẩm
Đào và Hun Sen để gây chiến
tranh biên giới tại những vùng
đang tranh chấp giữa Thái –
Campuchia. Những cuộc chạm súng
giao tranh chung quanh đền Preah
Vihear đă bắt đầu từ ngày 25/4/
2011 và khối ASEAN bất lực trong
việc ḥa giải cuộc xung đột giữa
hai quốc gia nầy. Cường độ xung
đột sẽ gia tăng trong những ngày
sắp để gây sức ép lực lên chánh
phủ do Thủ tướng Abhisiat
Vejjajiva lănh đạo.
III. PHÂN TÁCH NHỮNG “ĐIỂM”
CHIẾN LƯỢC BAO VÂY TRUNG CỘNG
CỦA HOA KỲ:
1. ĐIỂM CHIẾN LƯỢC CHÍNH:
AFGHANISTAN:
Điểm chiến
lược quan trọng hàng đầu của Hoa
Kỳ, không phải để chăn chận sự
bùng phát của nền công nghiệp
gieo trồng cây thuốc phiện, nó
cũng chẳng phải là bàn đạp truy
lùng quân khủng bố Al Qaeda và
Taliban và đó chỉ là cái cớ để
Hoa Kỳ duy tŕ lực lượng quân sự
và đồng thời nhanh chóng thiết
lập các trận địa để cho chiến
lược khống chế hành lang Aâu – Á
giàu dầu mơ và khoáng sản. Cùng
với quân đội Hoa Kỳ trú đóng tại
Iraq, tạo thành thế gọng kềm đối
với Iran, nếu như Iran đe dọa
nền an ninh khu vực nầy, đặc
biệt đối với Do Thái.
Tổng thống
Hamid Kazai buộc phải chấp nhận
cho Hoa Kỳ thiết lập một chuỗi
căn cứ quân sự trên lănh thổ
Afghanistan. Kể từ tháng 4/2005,
Hoa Kỳ đă kư kết và hoàn tất 9
căn cứ quân sự tại các tỉnh
Helmand, Heart, Nimroux, Balkh,
Khost và Paktia. Các chiến lược
gia Mỹ nhận định rằng, nếu Hoa
Kỳ làm chủ t́nh h́nh tiểu lục
địa Nam Á sẽ khống chế được 2
vùng chiến lược Trung Đông,
Trung Á.
Mohammad
Hassan, b́nh luận gia của báo
Kabul, nhận dịnh rằng: “Nếu Hoa
Kỳ muốn khống chế Iran,
Uzbekistan và Trung Cộng bằng
cách sử dụng những căn cứ quân
sự tại Afghanistan, có thể kiểm
soát được vùng biển Caspie nơi
có trử lượng dầu mỏ rất quan
trọng, vịnh Persic, eo biển
Hormuz, vùng biển phía Bắc Á
Rập, quần đảo Socotra của Yemen
và dăy biên giới phía Tây Trung
Cộng. Ngoài ra, Hoa Kỳ đă thiết
lập căn cứ không quân Manas ở
ngoại ô Bishket, thủ đô của
Kyrgyztan, căn cứ Qarshi Hanabad
ở Uzbekistan, căn cứ không quân
Shahbaz ở Jacobadad, nằm cách
thành phố cảng Karachi 420 km về
phía Bắc và đây là một trong 3
căn cứ không quân quan trọng
nhất của Pakistan. Hiện nay, các
lực lượng đặc biệt và t́nh báo
Hoa Kỳ đều xuất phát từ những
căn cứ nầy để thực hiện các cuộc
do thám, đột nhập vào các nước
láng giềng để t́m và diệt kẻ thù
nguy hiểm là Osama bin Laden khi
cần thiết.
Một khi cuộc
đụng độ giữa hai nền văn minh
“Hoa Kỳ + Phương Tây và Hồi
giáo” tàn lụi dần theo cái chết
của bin Laden. Cho dù tên phó
tướng của bin Laden là Ayman
Zawahiri là tân lănh tụ của Al
Qaeda, hắn cũng không đủ
bản lănh và uy tín để đoàn kết
nhóm Hồi giáo quá khích đă phân
hóa thành nhiều nhóm. Theo Marc
Grossman – Đại sứ Hoa Kỳ tại
Afghanistan và Pakistan – cho
biết đă liên lạc được với 3 lực
lượng phiến quân ở Afghanistan
và hy vọng ḥa đàm sẽ tiến triển
khả quan vào cuối năm.
Theo nguồn
tin của VOA ngày 19/6/ 2011:
Tổng thống Hamid Karzai của
Afghanistan cho biết Hoa Kỳ và
các cường quốc khác đang đàm
phán với Taliban về khả năng
chấm dứt cuộc chiến kéo dài gần
một thập niên ở Afghanistan. Tại
cuộc họp báo ở Kabul, ông Kazai
nói rằng. “Các thế ngoại nhập
đặc biệt là Hoa Kỳ đang xúc tiến
cuộc đàm phán.” Ông Kazai đánh
giá cuộc đàm phán tiến triển tốt
đẹp. (…the talks are going
well). Đây quả là một tin đáng
buồn cho bọn Trung Nam Hải. V́
sớm hay muộn ǵ cuộc đụng độ
giữa hai nền văn minh “Hán –
Hồi” sẽ bùng nổ. Afghanistan sẽ
là hành lang chiến lược để Hoa
Kỳ và đồng minh sẽ yểm trợ các
phong trào ly khai của Tây Tạng,
Tân Cương, Mông Cổ nổi dậy đấu
tranh giành Độc Lập Dân Tộc.
TÂY
TẠNG:
Trong quá
khứ, nhóm du kích quân GOLOK và
các tộc trưởng KHAMPA rất thiện
chiến, họ đă tự động thành lập
một cơ chế gọi là MIMANG TSONGDU
với mục đích phản đối sự chiếm
đóng của Hồng quân Trung Cộng và
đề xướng các hoạt động bài Hán.
Theo ông Ngawang Thundop
Narkyld, người từng được mời qua
Mỹ giảng dạy về lịch sử và văn
hóa Tây Tạng tại Đại học Santa
Barbara của California và ông
luôn nhắc nhở nhân loại ĐỪNG
QUÊN TẤN THẢM KỊCH TÂY TẠNG.
Trong cuộc kháng chiến của nhân
dân Tây Tạng chống sự chiếm đóng
quân của Hồng quân Trung Cộng.
15.000 người dân Tây Tạng đă hy
sinh để đổi lấy mạng của 50.000
lính Trung Cộng.
Ngày nay, dân
Tây Tạng sống dưới dưới chánh
sách “Hán hóa” và diệt chủng vô
cùng thâm độc của Trung Cộng,
dân số Tây Tạng chỉ c̣n khoảng 6
triệu người, nhưng đất nước bao
la của họ có tới 8 triệu dân
Hán. Nhưng, họ có một hậu phương
năng động rất lớn là cộng đồng
Tây Tạng ở hải ngoại rất đoàn
kết sau lưng Đức Đạt Lai Lạt Ma
và tích cực đấu tranh bằng
phương pháp bất bạo động để
giành quyền tự trị và duy tŕ di
sản văn hóa Tây Tạng cho nhân
loại.
Nhưng, tại
sao Đức Đạt Lai Lạt Ma bổng dưng
từ bỏ vai tṛ lănh đạo cộng đồng
Tây Tạng hải ngoại? Có phải
chăng phương pháp đấu tranh bất
bạo động của ngài không c̣n
thích hợp? Với một lănh tụ mới,
phương pháp đấu tranh mới là
phải đấu tranh đổ máu để giành
độc lập dân tộc.
HỒI
GIÁO TÂN CƯƠNG:
Từ sau cuộc
nổi dậy bất thành ngày 5/9/ 2009
nhằm vào dịp dân Hồi giáo Tân
Cương tưởng niệm 60 năm bị Hồng
quân Trung Cộng chiếm đóng (1949
– 2009), rồi được cải danh là
khu Tự trị Duy Ngô Nhĩ. Bà Rebya
Kadeer được người Uighurs tôn
vinh là “The Mother of
Uighurs Movement” (Washington
Post July 9/ 2009). Bà cũng là
nhà sáng lập hội “The National
Endowment for Democracy” và bà
Kadeer đă gây quỷ yểm trợ phong
trào nầy 550.000 USD mỗi năm. Bà
tuyên bố với giới truyền thông
quốc tế rằng: “Chúng tôi không
phải là phong trào ly khai mà là
đ̣i lại ĐỘC LẬP (full
independence) cho Tân Cương. Cần
nhắc lại một sự kiện lịch sử là
vào năm 1989, phong trào Tân
Cương đ̣i độc lập phất lên với
sự ủng hộ ngầm của Liên Xô từ
thập niên 1970.
Năm
1999, phong trào nổi dậy của Hồi
giáo Tân Cương nổ bùng lên vào
ngày tưởng niệm 50 năm mất nước.
Phong trào nầy phát xuất từ
KAZAKHSTAN (Cộng Ḥa cũ của Liên
Xô). Phong trào nầy tiến hành
chủ trương vũ trang đấu tranh
giành độc lập. Bất ngờ xảy ra
biến cố 9/11 tại New York và Ngũ
Giác Đài bị bọn khủng bố Al
Qaeda – bin Laden tấn công. Bọn
Bắc Kinh thừa nước đục thả câu,
chụp mũ phong trào nổi dậy đ̣i
độc lập của Hồi giáo Tân Cương
là do bọn khủng bộ Al Qaeda trá
h́nh nên phong trào nầy bị đàn
áp đẫm máu và dẹp tan. Trên thực
tế, phong trào nầy không dính
dáng ǵ đến tổ chức khủng bố Al
Qaeda và Taliban.
Miền Tây Bắc
Hoa Lục là nơi quần cư của 30 bộ
tộc du mục có tên gọi chung là
Tây Vực đă có một nền văn minh
trước Hán Tộc cả thiên niên kỷ.
Có một số dân tộc hùng mạnh nhất
là Hung Nô, Kiết Đan, MôngCổ,
Đột Quyết Hăn. Năm 552, người
Đột Quyết (Uighurs) nổi lên
thành lập nước Đột Quyết Hăn
thống trị Tây Vực. Đến khi dân
du mục Mông Cổ dưới quyền lănh
đạo của Thành Cát Tư Hăn chiếm
Tây Vực và chiếm trọn Trung Hoa
thành lập triều đại nhà Nguyên
(1206 – 1367). Dân Đột Quyết vẫn
hùng cứ Tân Cương riêng một cơi
và Hồi giáo Islam là tôn giáo
chủ thể.
Dân hồi Tân
Cương, Ba Tư (Iran) và Thổ Nhĩ
Kỳ theo con đường tơ lụa
(Silroad) do Marco Polo t́m ra
vào thế kỷ XIII để từ thành phố
Venice của Ư giao thương với các
nước Trung Á vào Trung Hoa buôn
bán hương liệu. Đời nhà Thanh mà
dân Hán trước đó gọi là rợ Kim,
rợ Nữ Chân. Khi rợ Măn chinh
phục Trung Hoa lập nên nhà Măn
Thanh (1644 – 1912). Hoàng đế
Khang Hy cũng nhận quyền “tôn
chủ” ở Tây Tạng và Tân Cương.
Nhà Thanh đặt quan Tổng trú Sú
Đại Thần Tân Cương ở Urumqi, vẫn
là “VÙNG TỰ TRỊ” của dân tộc Duy
Ngô Nhĩ.
Biến cố ngày
5/9/ 2009 đă làm Hồ Cẩm Đào phải
bỏ ngang hội nghị Thượng Đỉnh
G-8 và G-20 để về ngay Bắc Kinh
đối phó với t́nh thế. Sự kiện
nầy cho thấy t́nh h́nh Tân Cương
rất nghiêm trọng đối với nền an
ninh Hoa Lục v́ nhiều lư do sau
đây:
•
Tân Cương là điểm chiến lược
sinh tử của Hoa Lục, một vùng
đất rộng lớn, núi non hiểm trở:
Tây Bắc giáp Mông Cổ chạy dài
xuống ranh giới các nước vùng
Trung Á như Kazakhstan,
Kyrgystan, biên giới c̣n chạy
dài xuống vùng Tây Nam giáp với
Tây Tạng, Afghanistan, Pakistan
và Aán Độ.
•
Ngày nay, Tân Cương trở thành
vùng kinh tế trù phú, nhiều mỏ
dầu lửa. Kỷ nghệ dầu hỏa tại Tân
Cương mang về cho Bắc Kinh mỗi
trên 60 tỷ USD.
•
Toàn thể diện tích lănh thổ
Trung Hoa Lục Địa gồm các khu
vực tự trị, tính chung là
9.572.900 km2. Nh́n vào bản đồ,
những khu vực tự trị trá h́nh
chiếm hơn một nửa diện tích và
do chính quyền Trung Ương trực
tiếp cai trị. Tại thủ phủ Urumqi
bây giờ chẳng khác ǵ một tỉnh
của Trung Cộng mà dân Hán chiếm
đa số, đông hơn người bản xứ.
•
Trong thập niên 90, với sụp đổ
của Đế quốc Liên Xô khiến phong
trào Hồi giáo Trung Á đă phất
lên mạnh mẽ, tinh thần “độc lập
dân tộc” ở các nước Trung Á, Tây
Tạng, Tân Cương và Nội Mông mỗi
lúc một dâng cao, tức nước sẽ vỡ
bờ.
Trung Cộng đă
vi phạm một sai lầm rất lớn đă
dùng bạo lực, áp đẫm máu cuộc
nổi dậy ở Tân Cương khiến 200
chết và 1.600 người bị thương và
bao nhiêu ngàn dân Uighurs bị
tra tấn chết ở trong tù? Trung
Cộng đă đụng phải làn sóng phản
đối mạnh mẽ của thế giới Hồi
Giáo. Và phản ứng quyết liệt
nhất có lẽ là Thổ Nhỉ Kỳ và
Indonesia là quốc gia Hồi giáo
đông dân nhất thế giới.
Theo tờ báo
The Christaian Science Monitor
ghi nhận, nhiều cuộc biểu t́nh
lớn đả đảo Trung Cộng đă diễn ra
trên khắp đường phố. Về phía
chánh quyền là Bộ trưởng Bộ Kỹ
Nghệ và Thương măi Thổ Nhĩ Kỳ đă
kêu gọi TẨY CHAY HÀNG HÓA của
Trung Cộng. Điều quan trọng nhất
là Thủ tướng Thổ là ERDOGAN đă
tuyên bố trên TV Thổ rằng:
“Những biến cố xảy ra ở Trung
Cộng, nói một cách giăn dị là
tương đương với sự diệt chủng và
không c̣n một cách diễn dịch nào
khác hơn được nữa.” Cơ quan
truyền thông đồng loạt lớn tiếng
tố giác Bắc Kinh tàn sát NHỮNG
NGƯỜI ANH EM UIGHURS CỦA HỌ”.
Theo nhà báo Sami Kohen nhận
định th́ nguyên thủy người Thổ
đến từ Châu Á và ngôn ngữ của
người Uighurs rất gần gũi với
ngôn ngữ của Thổ Nhĩ Kỳ hơn bất
cứ ngôn ngữ nào khác ở Trung Á.
Bắc Kinh thực
sự nao núng trước phản ứng của
Thổ Nhĩ Ky và họ chắc chắn không
thể khinh thường lời đe dọa đă
được chính thức loan đi từ lực
lượng khủng bố Al Qaeda thuộc
nhóm Hồi giáo AQIM hoặc LIFG.
Nhưng, Bắc Kinh chưa lo sợ lắm
v́ c̣n nắm con bài chủ là Osama
bin Laden vẫn c̣n điên cuồng
chống Hoa Kỳ và Phương Tây.
T́nh thế ngày
nay đă hoàn thay đổi sau cái
chết của bin Laden. Bắc Kinh giờ
đang lên kế hoạch xiết chặt an
ninh thủ phủ Urumqi bằng cách
lắp đặt gần 17.000 máy thu h́nh
theo dơi 3.400 xe bus, 4.400 con
đường, 270 trường học và 100
trung tâm thương măi để tránh
việc đụng độ giữa người Hán và
Uighurs tái diễn (VOA
25/1/2011).
MÔNG
CỔ:
Với Mông Cổ,
sau 11 năm Mao làm chủ Hoa Lục.
Tháng 5/ 1960, Thủ tướng Chu Ân
Lai sang thủ đô Ulaanbaatar của
Mông Cổ để kư một Hiệp định hợp
tác song phương và một Hiệp định
về biên giới. Nhưng, trong suốt
20 năm sau đó, Trung Cộng luôn
t́m cách lấn biên giới và di dân
sang Mông Cổ. Liên Xô đă tố giác
Trung Cộng đă vi phạm Hiệp Định
về biên giới với Mông Cổ hơn 400
lần chỉ riêng trong năm 1969.
Ngày 2/9/
1964, tờ Pravada loan tin rằng
Mao rất hối tiếc v́ không tranh
thủ được sự đồng t́nh của Liên
Xô để cưỡng chiếm luôn Ngoại
Mông để sát nhập vào lănh thổ
Trung Cộng. Và cho măi tận ngày
hôm nay, Trung Cộng cũng chưa từ
bỏ tham vọng nầy, nói đúng hơn
là tài nguyên năng lượng về dầu
mơ, khoáng sản khổng lồ của quốc
gia rộng lớn bao la mà thưa dân
nầy. Làn sóng bài Hoa ở Mông Cổ
nói chung và Nội Mông nói riêng
đang bùng lên dữ dội.
Nội Mông đang
lâm vào t́nh trạng hỗn loạn sau
khi một ông chăn cừu người Mông
Cổ bị một tài xế người Hán cán
chết ngày 10/5/ 2011. Người Hoa
chiếm đa số ở đây cho rằng người
du mục Mông Cổ thả gia súc bừa
băi. C̣n người dân Mông Cổ phẩn
nộ v́ họ cảm thấy chánh sách “đô
thị hóa” và khai thác hầm mỏ của
người Hán đang đe dọa trực tiếp
đến đời sống văn hóa cổ truyền
của người Mông Cổ. Giới trẻ Mông
Cổ ngày càng bất măn trước cách
đối xử của chánh quyền Trung
Cộng đối với cộng đồng Mông Cổ.
Theo thông
tín viên RFI, Stéphane Lagarde
từ Bắc Kinh cho biết: Kể từ ngày
thứ bảy 28/5, sinh viên tại
trường Đại Học Hohhot với hơn
23.000 sinh viên tại vùng Nội
Mông bị chánh quyền phong tỏa,
hàng trăm cảnh sát chống bạo
động trang bị dùi cui đă được
điều động tới quảng trường để
đàn áp các cuộc xuống đường có
quy mô lớn nhất từ 20 năm qua
tại thủ phủ Hồi Hột. T́nh h́nh
thiết quân luật áp dụng ở nhiều
nơi thuộc Nội Mông.
NHẬN
ĐỊNH TỔNG HỢP:
Sự phản kháng
của nhân dân Tây Tạng, Tân Cương
và Mông Cổ đ̣i độc lập dân tộc.
Bọn Trung Nam Hải càng trấn áp
thô bạo th́ khuynh hướng phản
kháng càng lên cao làm xoi ṃn
địa vị cai trị của ĐCSTQ và chắc
chắc nó sẽ vượt tầm kiểm soát
của ĐCSTQ. Viễn cảnh về một cuộc
CÁCH MẠNG GIÀNH ĐỘC LẬP DÂN TỘC
của ba dân tộc Tây Tạng – Hồi
giáo Tân Cương – Mông Cổ sẽ kết
hợp lại thành một mặt trận đấu
tranh thống nhất giành độc lập
dân tộc sẽ liên quan trực tiếp
đến số phận với vận mạng của
Đảng CSTQ. Sau cái chết của
Osama bin Laden, nay th́ t́nh
thế đă đổi khác hoàn toàn bất
lợi cho Trung Cộng. Cuộc đấu
tranh giải phóng dân tộc của họ
sẽ không c̣n đơn độc và sẽ có
nhiều quốc gia HỒI GIÁO HUYNH ĐỆ
triệt để ủng hộ về mọi mặt về
sức người, sức của. Theo Thông
tấn xă chính phủ Mena cho biết
đảng chính trị HUYNH ĐỆ HỒI GIÁO
đă được tuyên bố hợp pháp tại Ai
Cập hồi đầu tháng 6 nầy.
•
Nh́n vào phản ứng quyết liệt
nhất của Thế giới Hồi Giáo sau
biến cố dân Hồi giáo Uighurs ở
Tân Cương nổi dậy chống Hán hóa,
có lẽ là Thổ Nhỉ Kỳ.
•
Đảng Hồi giáo của Turkestan tố
cáo Bắc Kinh là thủ phạm gây ra
nhiều vụ thảm sát dă man mà nạn
nhân chính là dân Hồi giáo
Uighurs Tân Cương. Lănh tụ
Abdoul Hak của tổ chức nầy kêu
gọi tất cả những người Hồi giáo
hăy tấn công vào những địa điểm
đại diện cho quyền lợi của Trung
Cộng để trừng phạt Bắc Kinh v́
đă tàn sát dân Hồi giáo Uighurs:
“Đối tượng để tấn công là người
Hoa ở trong nước hay tại hải
ngoại. Hăy nhắm vào các đại sứ
quán, các lănh sự quán, trung
tâm thương mại, siêu thị…”
•
Biểu t́nh tại Indonesia là nước
Hồi giáo đông dân nhứt thế giới,
lại thân với Hoa Kỳ và có truyền
thống BÀI HOA ác liệt từ thời TT
Suharto. Indonesia là một trong
những đồng minh quan trọng của
Hoa Kỳ, v́ nó nằm trên vị trí
chiến lược là eo niển MALACCA.
Đối với Trung Cộng eo biển
Malacca là một hải tŕnh huyết
mạch vận chuyển dầu hỏa từ Bắc
Phi, Trung Đông, Nam Mỹ…về Hoa
Lục.
Chắc chắn
trong thập niên đầu thế kỷ thứ
XXI nầy, Trung Cộng sẽ phải đối
đầu với một cuộc chiến
tranh sống c̣n với kẻ thù mới là
HỒI GIÁO QUÁ KHÍCH trong “Cuộc
đụng độ giữa hai nền văn minh
HÁN – HỒI”. Cuộc nổi dậy đấu
tranh giành “Độc lập Dân tộc”
của 4 dân tộc MĂN, MÔNG, HỒI,
TẠNG sẽ không c̣n lẽ loi. Trung
Cộng muốn tiêu diệt lực lượng vũ
trang ly khai, đánh du kích theo
kiểu “TRƯỜNG KỲ KHÁNG CHIẾN” tại
vùng biên giới phía Bắc núi non
trùng điệp hiểm trở không phải
dễ dàng, v́ những lư do sau đây:
•
Quân ngoại nhập Hồi Giáo Huynh
Đệ trên khắp thế giới sẽ nhập
cuộc, sát cánh với dân Hồi giáo
Uighurs anh em ở Tân Cương,
chống lại QĐND Trung Cộng. Sân
sau của Trung Cộng sẽ mất ổn
định v́ bốn dân tộc Măn, Mông,
Hồi, Tạng sẽ liên kết với nhau,
đứng cùng chung chiến tuyến
chống kẻ thù chung Trung Cộng để
giành độc lập dân tộc và các cơ
sở thương mại, siêu thị, hầm mơ,
bến tàu, ống dẫn dầu, đường hỏa
xa… nơi chuyển vận dầu hỏa và
tài nguyên khai thác ở nước
ngoài chảy về Hoa Lục, cũng sẽ
thành mục tiêu tấn công của HỒI
GIÁO QUÁ KHÍCH.
•
Bọn Trung Nam Hải thừa biết
rằng, phía Bắc Afghanistan là
các nước Cộng Ḥa Hồi Giáo như
Kazakhstan, Kyrgystan,
Tajikistan, Uzbekistan, Ngoại
Mông. Phía Tây Bắc là
Afghanistan có quân Mỹ trú đóng
và phía Tây là Ấn Độ không đứng
ngoài cuộc, sẽ là những hậu
phương to lớn của quân kháng
chiến. Nếu bị QĐNDTC truy kích,
quân kháng chiến sẽ triệt thoái
qua bên kia biên giới để bảo
toàn lực lượng, bổ sung quân số,
tái vơ trang, dưỡng quân…sự hiếu
chiến của Trung Cộng đă đẩy Ấn
Độ liên minh với Mỹ, Nga, Nhật
và các nước ĐNÁ và sẽ đẩy mạnh
việc ủng hộ các lực lượng ly
khai Tây Tạng, kháng chiến chống
Trung Cộng. Tháng 3/2011, Ấn Độ
đă hoàn tất điều động hàng chục
ngàn quân đến biên giới Ấn –
Trung Cộng và hiện đại hóa lực
lượng thiết giáp, nâng cấp hệ
thống điện tử và vũ khí để sàng
chiến đấu.
•
Hoa Kỳ và Nga cũng không đứng
ngoài cuộc. Tháng 7/ 2009, Tổng
Thống Nga và Hoa Kỳ chứng kiến
việc kư kết thỏa ước Nga và Hoa
Kỳ. Theo đó, Hoa Kỳ sẽ lập cầu
không vận từ Hoa Kỳ bay trực
tiếp từ Bắc Cực qua lănh thổ Nga
để vào Trung Á tiếp vận cho
chiến trường Afghanistan. Mỗi
năm, không lực Mỹ xử dụng đường
bay nầy khoảng 4.500 lần, để vận
chuyển quân trang, quân dụng,
thực phẩm cho các đơn vị Mỹ đang
hoạt động trên chiến trường
Afghanistan. Quân kháng chiến
Hồi Giáo Tân Cương, Tây Tạng và
Nội mông sẽ nhận được sự trang
bị vũ khí, đạn dược, quân trang,
quân dụng… qua cầu không vận nầy
của Hoa Kỳ.
•
Mặt trận biên cương phía Bắc
Trung Cộng sẽ bùng nổ, sức nóng
vừa đủ cho “HOA LÀI NỞ HOA TRONG
L̉NG HOA LỤC”. T́nh trạng thiếu
an ninh tại Hoa Lục, bạo động
xảy ra nhiều nơi ở Quảng Châu ở
miền Nam, thành phố Đài Châu
tỉnh Triết Giang ở miền Đông,
thành phố Tăng Thành, tỉnh Quảng
Đông và hàng loạt bom nổ nhiều
văn pḥng chính phủ Trung Cộng
tại tỉnh Giang Tây làm cho Bắc
Kinh hết sức lo lắng…
TẠI
BIỂN ĐÔNG THÁI B̀NH DƯƠNG:
Nga sẽ bỏ ra
678 tỷ USD để hiện đại hóa năng
lực chiến đấu của Hải – Lục –
Không Quân của quân đội Nga
trong thập niên tới đây. Thủ
tướng Vladimir Putin loan báo sẽ
dùng ngân sách nầy để mua sắm
thiết bị dành trang bị cho HẠM
ĐỘI THÁI B̀NH DƯƠNG. Theo các
nhà phân tách, Moscow muốn cho
Trung Cộng thấy rằng nước Nga
vẫn có quyền lợi ở các vùng
chiến lược ở Châu Á Thái B́nh
Dương. Đây có phải là chiến lược
chia đôi Thái B́nh Dương giữa
NGA – HOA KY,Ø cắt đứt cái đường
“Lưỡi ḅ” hay chữ U 9 đoạn với ư
đồ khống chế toàn bộ biển Đông
của Trung Cộng?
Rơ ràng,
Trung Cộng đang bị vây khổn, bốn
bề thọ địch, cái thế “thù trong
giặc ngoài” là cái thế đáng sợ
nhất. Lá cờ Ngũ tinh của Trung
Cộng là lá cờ định mệnh. Nước
Tàu đang lâm vào thế bị Măn,
Mông, Hồi, Tạng vây hăm. Trung
Hoa Lục Địa đang rung chuyển
trước khi vỡ ra từng mảnh…
Nguyễn Vĩnh
Long Hồ
Người
lính thủ QUỐC KỲ VNCH
|