2008-06-28 04:31:46
BÊN GỈNG
LỊCH SỬ 1940 - 1965
» Tác giả:
L.m Cao Văn Luận
» Dịch giả:
» Thể lọai: Hồi kư
» Số lần xem: 310370
1.
Lư do nào thúc đẩy tôi viết hồi kư?
Sau
khi Tổng thống Ngô Đ́nh Điệm bị giết, những biến chuyển
chính trị và quân sự dồn dập xảy ra trên đất nước Việt Nam
làm cho tôi nghĩ rằng Ông Diệm không phải là một nhân vật
không thể thay thế được. Nhưng ít ra Ông cũng là một nhân
vật cần thiết cho đất nước Việt Nam trong một giai đoạn nào
đó. Nguyên nhân thất bại của Ông Diệm, của những giấc mơ,
những cố gắng, những kế hoạch của Ông Diệm có lẽ là ở chỗ
Ông, hay ít ra vài người quanh Ông và thân thiết với Ông
không chịu hiểu rằng sự cần thiết của Ông Diệm đối với đất
nước Việt Nam chỉ là một sự cần thiết trong một giai đoạn
đặc biệt nào đó thôi. Khi giai đoạn lịch sử đó qua đi, th́
sự cần thiết đó cũng không c̣n. Đáng lư Ông Diệm và chế độ
phải biết thay đổi nhanh chóng để thích ứng với những đ̣i
hỏi của một giai đoạn lịch sử mới, hoặc là phải biết lùi ra
khỏi chỗ đứng Ông đă chiếm giữ trong giai đoạn mà sự có mặt
của Ông cần thiết cho đất nước.
Với tư cách một người gần gũi,
có thể nói là thân thiết với Ông Diệm mà lại không phải lệ
thuộc quá nhiều vào quyền hành và sự chỉ huy của Ông tôi đă
được nh́n những cố gắng, những thành công, những thất bại và
những sai lầm của Ông. Trước những tin tức, những lập luận,
những xuyên tạc quanh Ông Diệm và chế độ tôi cảm thấy cần
phải viết lại những hiểu biết, những nhận xét, những chứng
kiến của tôi về những việc làm cũng như về đời sống, tư cách
của Ông để sau này nếu những người nào muốn t́m hiểu sự thật
về giai đoạn lịch sử- mà sự có mặt của Ông Diệm là cần thiết
và quan trọng- có thêm một soi sáng, một nhận định không có
ác ư, không thiên vị.
Những hoàn cảnh
đặc biệt, những may mắn lạ lùng đă cho phép tôi gặp gỡ và
nhiều lúc tham dự, hợp tác với những nhân vật đă làm nên
lịch sử Việt Nam trong 30 năm qua. Luôn luôn tôi đă tham dự
vào những biến cố lịch sử này với tư cách một nhân chứng hơn
là một kẻ trong cuộc, nhưng lại là nhân chứng đứng ở một vị
thế nh́n thấy nhiều việc mà nhiều người không thấy được.
Người t́m hiểu lịch sử càng có được nhiều nguồn tin, nhiều
tài liệu bao nhiêu càng hay bấy nhiêu. Thiên hồi kư của tôi
hy vọng là một trong những nguồn tin và tài liệu đó.
Tôi đă nhiều lần có dự định ghi
lại những điều ḿnh nh́n thấy, chứng kiến, tham dự trong mấy
chục năm qua. Nhưng luôn luôn tôi phải đ́nh hoăn công việc
đó, v́ những việc làm cấp bách, những bận rộn trong nhiều0
nhiệm vụ. Sau khi Ông Ngô Đ́nh Diệm mất, tôi có lần đă nghĩ
rằng bây giờ là lúc tôi có thể yên ổn ngồi lại viết thiên
hồi kư dự định từ lâu. Nhưng những biến cố dồn dập lại làm
cho tôi hồi hộp theo dơi, và một lần nữa hoăn việc ghi chép,
với hy vọng rằng những biến cố đó sẽ giúp tôi hiểu thêm vai
tṛ và sự cần thiết của Ông Diệm trong giai đoạn 10 năm qua.
Thời gian trôi
qua cũng giúp cho tôi, và dân chúng Việt Nam có thể nh́n Ông
Diệm với một tầm nh́n khách quan và vô tư hơn. Những kẻ một
lần gắt gao chỉ trích bài bác Ông Diệm và những việc làm của
Ông, đă có dịp tự đặt câu hỏi: sự thanh toán Ông Diệm và chế
độ Ông Diệm phải chăng là một sai lầm tai hại và nguy hiểm?
Những hỗn loạn chính trị, những thất bại quân sự sau ngày
1/11/1963 đă trả lời cho câu hỏi đó. Tôi nhớ đại sứ Nolting,
đại tướng Harkins đă viết ra, hoặc trả lời những cuộc phỏng
vấn xác nhận điều đó; những người đă góp tay thanh toán Ông
Diệm và chế chế độ Ông Diệm ít có ai lấy làm hănh diện về
việc làm của họ.
Cuối năm 1969 những người bạn
trẻ đến gặp tôi, bàn bạc với tôi về sự cần thiết và nên ghi
chép lại những điều tôi đă thấy trong những năm qua, trong
một thiên hồi kư càng vô tư bao nhiêu càng hay bấy nhiêu.
Tôi đồng ư, và với sự góp tay của những người bạn trẻ đó,
tôi đă thực hiện thiên hồi kư khi đăng báo đă mang một nhan
đề có lẽ hơi khoe khoang:
“Hồi kư lột mặt nạ lịch sử”.
Tôi không đồng ư về cái tên gọi
gán cho thiên hồi lư nhỏ bé và khiêm tốn của tôi. Vậy nên
khi sửa chữa lại, bổ khuyết thêm để in thành sách, tôi xin
chọn một tên gọi khác “Bên gịng lịch sử 1940-1965”.
Đó là tất cả những lư do lớn
nhỏ đă thúc đẩy tôi thực hiện thiên hồi kư này. Tôi không hy
vọng tất cả những mong ước của tôi đặt vào thiên hồi kư có
thể thành tựu. Tôi cũng không dám tin rằng thiên hồi lư này
soi sáng được những biến cố lịch sử phức tạp trong mấy chục
năm qua. Tôi chỉ muốn góp vào những tài liệu lịch sử một vài
hiểu biết riêng của tôi, và giúp cho những kẻ muốn t́m hiểu
lịch sử một lối nh́n riêng.
L. M. CAO VĂN LUẬN
NGUYÊN VIỆN TRƯỞNG ĐẠI HỌC HUẾ
GIÁO SƯ ĐẠI HỌC VĂN KHOA SAI
GON
|