Cuộc Vượt Thoát
Phạm Quang Tŕnh
1. Tù nhân
buồng 7 đang ngủ ngon lành th́ bỗng đâu có tiếng xào xáo ǵ
đó ở đầu buồng ngay lối cửa ra vào. Rồi có ánh đèn bật lên.
Tôi giật ḿnh thức dậy quay qua hỏi Đức:
- Cái ǵ
vậy?
Đức dè dặt:
- Chắc tụi
nó bắt chuột.
Tù nhân ở
buồng 7 nằm giường đóng bằng ván hai lớp. Lớp trên th́ sát
mái lá, ban trưa rất nóng. Lớp dưới đất th́ mát hơn, nhưng
những con chuột cống to bằng bắp vế, lông rụng trụi nhủi
trông rất ghê sợ! Ngày cũng như đêm, chúng sục sạo ŕnh ṃ
giành giật đồ ăn của tù. H́nh như chúng cũng đói như tù.
Trong mùng tù nhân ngủ nhưng c̣n để đồ ăn ở mấy lọ keo được
gia đ́nh tiếp tế như đường, cá khô, hột vịt muối. Chúng chui
đại vô, cắn bể lọ keo ăn đồ của tù. Có tù nhân bắt được, đập
chết lột da, chờ sáng hôm sau đem nướng ăn thịt chuột. Nó ăn
của ḿnh, ḿnh ăn lại nó, thế là huề cả làng!
Nhưng
tiếng xào xáo hôm nay khác với mấy lần tù nhân bắt quả tang
được chuột ăn trộm. Đội trưởng Nguyễn Văn Xuân nói với
Trưởng buồng Mạc Đức Ninh:
- Phải báo
cáo làm sao chớ?
- Th́ cứ
báo cáo cán bộ đi đă!
Tiếng “báo
cáo cán bộ” vang ra với giọng điệu hốt hoảng làm tất cả tù
nhân trong buồng giật ḿnh thức dậy. Tôi lại bảo Đức:
- Chắc lại
có anh em nào đau?
- Có lẽ.
Từ cửa,
trưởng buồng Mạc Đức Ninh lại la lớn:
- Báo cáo
cán bộ, nhà 7 có việc cần, xin cấp cứu!
Tiếng “báo
cáo” vừa vang ra th́ tên công an vũ trang chạy lại phía
buồng 7 hỏi lớn:
- Cái ǵ?
Cái ǵ?
- Báo cáo
cán bộ, có tù nhân trốn trại.
Nghe thấy
vậy, các trại viên bàng hoàng cả người. Công an ở ngoài chạy
rầm rập túa về nhà 7. Chúng vừa chạy vừa sục sạo, dùng đèn
pin soi đủ ngơ ngách và hàng rào. Rồi từ cửa buồng có tiếng
khóa mở lách cách. Một tên công an ra lệnh:
- Tất cả
phải nằm im tại chỗ. Thằng nào nhúc nhích bắn bỏ!
Trưởng
buồng được gọi ra cho biết tính h́nh và lư do. Qua báo cáo
của trưởng buồng Mạc Đức Ninh kiêm đội trưởng đội 34, trại
viên Nguyễn Văn Phương nằm ở tầng dưới đă lén rút ba cây tre
chui ra ngoài trốn mất. Hai trại viên nằm cạnh Phương run
lập cập, không nói nên lời. Công an vũ trang vô buồng dùng
đèn pin soi từng người để kiểm danh, thấy vắng mất Phương.
Ngay phía đầu giường, Phương đă rút ba cây tre, để lại một
lỗ hổng lớn. Công an ở ngoài vẫn sục sạo, đầy vẻ căm tức.
Các tù nhân cầu mong cho Phương thoát nạn. Nếu hắn bị bắt
lại thời tính mệnh sẽ nguy to! Giữa lúc tù nhân hoang mang
như vậy th́ có tiếng la lớn từ trong buồng:
- Báo cáo
cán bộ.
- Cái ǵ?
- Tôi đề
nghị với cán bộ dùng chó hít v́ chó đánh hơi rất tài.
- Im cái
mồm mày lại!
Tên công
an quát lớn. Cả buồng, tù nhân chúng tôi muốn cười um lên mà
không dám há miệng v́ đó là tiếng của trại viên Trần Thọ Sâm.
Sâm bị bắt v́ tội âm mưu tổ chức vượt biên. Thời Việt Nam
Cộng Ḥa, Sâm là giáo chức và đă có thời ra ứng cử Nghị viên
đô thành Sài g̣n nhưng thất bại. Sâm khoe rằng họ hàng bà
con hắn đă đi Mỹ từ lâu, chỉ c̣n lại ở Việt nam gia đ́nh vợ
con hắn. H́nh ảnh Sâm đưa ra cho anh em coi ai cũng phải
khen thời trước Sâm rất đẹp trai. Tướng người mập mạp oai vệ
như một ông Bộ Trưởng. Vậy mà chỉ sau có mấy năm ở tù, người
hắn trở nên thân tàn ma dại! Hắn mặc quần áo rách rưới,
thủng đít ḷi cả thịt mông ra. Mặt mũi hốc hác, da dẻ xanh
xao gầy c̣m. Suốt ngày Sâm nhặt toàn những thứ dơ bẩn ở đống
rác mà ăn như một thằng điên. Trại viên chẳng biết hắn điên
thật hay giả điên giả khùng để Việt Cộng sớm tha cho hắn về.
Ban đêm Sâm sục sạo khắp buồng, nói chuyện lăng nhăng trên
trời dưới biển, diễu cợt cả với cán bộ và công an. Nhưng rồi
lại có những lúc Sâm ăn nói rất là khôn ngoan, nên khó mà
đoán xét. Ngày Sâm được thăm nuôi, vợ hắn đến, nh́n thân
h́nh chồng muốn rớt nước mắt. Vậy mà hắn điềm nhiên bảo vợ:
- À, anh
cởi cái quần này ra cho em để em đưa về làm kỷ niệm.
Rồi hắn
tụt cái quần cụt thủng đít ra ngay trước mặt mọi người,
nhưng bị công an cấm ngay.
Sâm mang
đồ thăm nuôi về pḥng và chia cho anh em dùng chung. Sau đó,
ban giám thị trại nghĩ hắn giả điên liền nhốt hắn vô pḥng
biệt giam hai tuần. Ở pḥng biệt giam, Sâm đă chịu cực khổ,
đói khát và có lần khát quá, hắn uống cả nước tiểu hắn đái
ra.
Nhưng đâu
chỉ có ḿnh Sâm mà c̣n một tù nhân khác nhất định không chịu
làm công tác lao động, đó là Nguyễn Đức Tân. Tân cứ kiếu
bệnh nằm ĺ ở nhà. Rồi nhằm lúc được cán bộ mở cửa buồng cho
trại viên ra ngoài sân, hắn bạ đâu ngồi đấy, tật quần ra găi
ghẻ ở mông đít. Có lúc hắn lẩn thẩn đi một ḿnh, vừa đi vừa
lẩm bẩm:
- Tôi đâu
có thích Cộng sản. Tại sao bắt tôi vào tù?
Công an
cho giấy viết thư về thăm gia đ́nh th́ Tân đă đặt bút viết
một câu rất ngon lành:
“Em thương
mến.
Anh đâu có
thích Việt Cộng mà tụi nó bắt anh vào đây. Nhớ gửi cho anh
một gói thuốc chuột để anh uống chết cho rồi.
Kư tên:
Nguyễn Đức Tân.”
Lá thư đă
đến tai ban giám thị trại và họ tỏ ra rất khó chịu. Trong
lúc sinh hoạt với đội, quản giáo Lương đă cảnh cáo:
- Các anh
không được dùng những từ ngữ hỗn láo phản đối chế độ cách
mạng. Đây là chế độ xă hội chủ nghĩa chứ không phải Việt
Cộng ác ôn.
Các trại
viên hiểu hắn ám chỉ trường hợp của Tân, con người hay cáo
bịnh nằm ĺ ở nhà. Nhưng một tù nhân âm thầm khác, xung
phong làm chân quét nhà đổ thùng phân cho anh em đi vệ sinh
ban đêm ở buồng 7 th́ lúc này trốn biệt làm cho cả buồng
phải tá hỏa tam tinh lại là Phương. Anh em tù nhân chúng tôi
hết sức thầm phục Phương đă vượt ngục một cách tài t́nh giữa
một đêm tối trời không mưa rào sấm chớp. Chính tôi và Đức đă
tính chuyện vượt ngục bằng cách rút mấy cây tre, lén chui ra
rồi vượt qua hàng rào trong một đêm tối trời mưa băo. Thời
gian chưa cho phép, và chúng tôi vẫn chưa nghĩ làm thế nào
có thể vượt qua được lớp hàng rào thép gai concertina ở giữa
hai lớp hàng rào cây cao gấp rưỡi đầu người? Bây giờ chúng
tôi mới hiểu Phương có một lối tính toán hết sức tài t́nh.
Phương xung phong ở nhà đổ phân cho anh em chính là dịp để
quan sát địa thế đồng thời nghĩ cách vượt trại. Sau khi đă
nắm vững t́nh h́nh, Phương đă thực hiện kế hoạch bằng cách
rút ra ba cây tre để thành cái lỗ hổng vừa đủ chui ra ngoài.
Sau đó, Phương chạy lẹ đến nhà vệ sinh, sát bờ rào, lấy một
tấm gỗ ở nhà vệ sinh bác ngang qua hàng rào làm thành một
cây cầu vượt qua nhảy xuống đường, lội qua suối và chạy vào
rừng mất dạng. Chỉ tội cho hai bạn tù nằm hai bên cạnh
Phương, ngay sáng hôm sau bị đưa vào pḥng biệt giam v́ tội
đă để cho Phương trốn thoát mà không biết!
Sự việc
Phương vượt ngục làm cho kỷ luật nhà 7 thêm phần gay gắt.
Ngay ngày hôm sau, lúc trại viên đi làm lao động trở về th́
nhà 7 đă được công an dùng dây kẽm gai rào bao khắp chung
quanh trùm luôn cả mái. Do đó, ư định vượt ngục bằng cách
khoét ngạch của tôi và Đức bị bỏ hoàn toàn. Đội 33 đi làm bị
canh pḥng cẩn mật hơn. Làm ở đâu th́ trại viên phải ở yên
một chỗ, cởi trần, mặc quần cụt, có ba tên công an chĩa súng
vào canh gác. Thật ra việc Phương trốn trại đâu phải là lần
đầu. Đă có nhiều tù nhân vượt trại từ trước, bằng nhiều cách
kể cả cách dùng cuốc bổ vào đầu cán bộ công an cho chết rồi
trốn chạy vào rừng. Có người thoát, có kẻ bị bắt trở lại và
bị hành hạ một cách thê thảm. Mới nhất tại Hàm Tân là vụ
Nguyễn Quang Thái. Thái là một trung úy địa phương quân từng
trấn đóng tại vùng Đà Lạt, Lâm Đồng, có vợ hai con. Từ khi
ra tŕnh diện học tập cải tạo, Thái không c̣n biết tin tức
ǵ về gia đ́nh. Măi sau này cha của Thái đi thăm vô t́nh cho
Thái biết vợ Thái đă bỏ đi lấy chồng khác, để lại hai con
cho ông bà nội nuôi. Thái buồn rầu rồi nhân cơ hội được sinh
hoạt cả trại ở ngoài sân banh, Thái đă nhanh chân luổn trốn
vào rừng khiến công an đuổi không kịp. Nhưng lại không may
cho Thái, hai tuần sau khi công an ở ngă ba ông Đồn đă bắt
lại và giải giao về trại. Thái bị biệt giam hai tuần và sau
đó được trả về đội 27.
Một đêm
kia, giữa lúc tù đang ngủ ngon giấc th́ từng tràng súng nổ
liên hồi. Tiếng công an chạy rầm rập ở ngoài hàng rào. Các
tù nhân đoán là có anh em âm mưu vượt ngục, nhưng không ngờ
người ấy lại chính là Thái. Thái đă trổ nóc nhà trốn ra tới
bờ rào. Tên công an ở trên cḥi canh đă nh́n thấy, cố t́nh
nả cho một tràng súng vào người Thái chết thê thảm. Những
viên đạn AK đă ghim nát vào đầu, vào ngực Thái khiến các
trại viên nghe đến phải súc động rùng ḿnh. Thân xác người
tù bất hạnh được liệm sơ sài trong một cỗ quan tài làm bằng
cây ván mỏng của xưởng mộc. Rồi ngay sáng hôm sau, một đám
ma âm thầm đưa kẻ xấu số về nơi yên nghĩ đèo heo hút gió
giữa khu rừng trơ vơ hiu quạnh.
2. Cái
không khí mát dịu buổi sáng làm cho tù nhân dễ chịu bao
nhiêu th́ cái nắng gay gắt ban trưa lại làm cho tù nhân ủ
dột bấy nhiêu. Giữa sân rộng của trại, bầu trời không một
áng mây, không gian không một gợn gió, mặt trời chói chang
trên từng không đổ cái nắng gay gắt như muốn thiêu đốt cái
hỏa ngục trần gian. Hàng ngàn tù nhân ngồi chổm hổm rải rác
quanh sân theo đội của ḿnh để chờ lệnh đi làm công tác lao
động. Quần áo rách rưới được khâu bằng những bao cát và
chằng vá chịt. Thân thể tiều tụy v́ cháy nắng được che bằng
những cái nón lá bị thời gian soi ṃn đă trở thành mầu bạc
phếch. Trưa nào cũng thế, một giờ tập họp, cả trại ngồi phơi
nắng đợi lệnh gọi. Mấy ngàn tù nhân xếp hàng ra đi qua cổng.
Mọi tù nhân phải ngả nón chào cán bộ rồi theo sự hướng dẫn
của công an vũ trang đến chỗ làm. Năm giờ chiều, đoàn tù
nhân lại lững thững xếp hàng ra về. Trước khi vào trại, tù
nhân được công an dẫn ra bờ suối Hàm Tân tắm. Ḍng suối mùa
nắng nước cạn chảy lờ đờ, trơ ra những đụn cát. Đoàn tù nhân
cởi truồng nhảy ào xuống ḍng suối vọc nước tắm, thân thể
khẳng khiu đen đúa như một bầy vượn. Trên bờ hàng chục công
an đứng chung quanh cầm súng chĩa về phía tù nhân canh chừng.
Rồi mùa
mưa đến, ḍng suối lại ngập tràn nước lũ, đục ngầu. Cây cối
hai ven bờ xanh um. Chiều chiều đoàn tù nhân sau khi đi lao
động trờ về lại được dẫn ra suối, nhảy xuống tắm truồng, bơi
lội thỏa thích. Xa xa là cái chuồng heo của trại ngay ven bờ
suối thỉnh thoảng lại xả ra những cục phân mà trại viên khu
chăn nuôi quên không gắp bỏ vào thùng phân hữu cơ, nổi lềng
bềnh trên mặt nước. Tù nhân đang tắm ngó thấy vội lấy tay té
nước cho nó giạt trôi đi. Tù nhân Nguyễn Văn Luật nói đùa tù
nhân Nguyễn Quang Minh:
- À, cái
này của thằng Minh.
Cả đội
cười ầm ĩ. Trên bờ, toán công an hô:
- Lẹ lên!
Đi về trại!
Tù nhân
vội nhảy lên bờ, bận quần áo lại. Phía trên cầu, mấy cô bộ
đội gái đi ngang qua, vội lấy tay che mắt khiến đám công an
cười ngặt nghẹo.
Trên
đường về, tôi hỏi Đức:
- Em xem ở
bờ suối có cái ǵ lạ lạ không?
Đức đưa
mắt ḍ hỏi.
- Em thấy
không? Chúng quanh bờ suối, cây cối mọc um tùm.
Đức nêu ư
kiến:
- Nếu ḿnh
luổn ra được đám lùm cây quanh chuồng heo th́ có thể trốn dễ
dàng.
Tôi nhấn
mạnh:
- Anh đang
định nói với em về chỗ đó. Nhưng cần phải thật lẹ v́ mấy
thằng công an mà thấy ḿnh đi hơi xa đội một tí là chúng gọi
lại.
Hàng ngàn
tù nhân vẫn đứng tập họp ở trước cổng trại cho công an trực
điểm danh. Đội nọ đứng sát đội kia hỏi thăm sức khỏe và t́nh
h́nh bên ngoài. Chỗ này, tôi nhận ra được một vài nhân vật
quen thuộc như ông Nguyễn Văn Ca, cựu dân biểu Phật Giáo Ḥa
Hảo thuộc đơn vị Châu Đốc thời VNCH. Ông gầy đi nhiều, nhưng
sắc diện c̣n tốt. Ông búi tó củ hành y hệt một cụ già miền
Nam, da dẻ hồng hào xen lẫn chút nắng cháy khác hẳn với ông
Hồ Hữu Tường mập ú v́ bị bịnh phù thủng. Ông này sau khoảng
một tháng kể từ khi tôi gặp đă phát bệnh nặng và được Việt
Cộng tha về nhà để chết! Và Paul Nur, nguyên Bộ Trưởng Sắc
Tộc th́ may mắn hơn, được xuống làm bếp, nên người có vẻ
khỏe mạnh.
Đội
trưởng lần lượt kiểm danh trại viên trong đội và báo cáo với
công an trực trước khi vào sân trại. Đội 33 và 35 đầy đủ.
Riêng đội 34 thiếu hai trại viên khiến đội trưởng Mạc Đức
Ninh chạy nhốn nháo đi t́m khắp sân cỏ ngoài cổng trại mà
vẫn không thấy. Tất cả được lệnh vào sân trại và đứng biệt
riêng ra. Đội trưởng và cán bộ quản giáo kiểm danh lại lần
nữa thấy thiếu hai anh em trại viên Biển và Khai. Hai trại
viên này bị kết tội phản động chống cách mạng ở B́nh Đông
Chợ Lớn, từng bị nhốt ở Thoại Ngọc Hầu hai năm rồi mới được
chuyển ra trại Z30D. Lúc ấy công an được lệnh báo động, bắn
ba phát súng và chạy túa ra đi lùng khắp bờ suối. Một lần
nữa anh em ở buồng 7 lại hồi hộp bàn tán, chỉ sợ Biển và
Khai bị bắt lại th́ nguy to!
Đức bảo
tôi:
- Bây giờ
em mới nhớ ra, trưa nay hai anh em nó bận đồ khác hơn mọi
ngày. Không ngờ tụi nó trốn hay thiệt. Em tính chỉ cần 5
phút là có thể vô rừng.
- Nhưng em
có nghĩ tụi nó lặn bờ suối như anh em ḿnh bàn lúc năy không?
- Không
hẳn là như vậy. Em đoán tụi nó lợi dụng lúc lộn xộn đi tắm,
nên lẩn qua đội khác rồi chạy qua phía chuồng heo có nhiều
lùm cây và vườn bắp đă mọc xanh um.
Như vậy là
chưa đầy một tháng đă có hai vụ trốn trại. Kỷ luật nhà 6 và
nhà 7 thêm chặt chẽ. Quần áo trại viên đều được lôi ra đóng
dấu bằng sơn đen hoặc sơn đỏ trở lại chữ Z30D ở hai đầu gối
và sau lưng. Đồ dùng đi làm đều bị khám xét kỹ càng, cấm
tuyệt đối không mang hai áo, hai quần. Một bồ bà ba trắng
rộng thùng th́nh được phát riêng cho đội 35 của người Hoa,
đi đâu cũng như một đám ma. Anh em nói đùa là bộ đồ tang.
Đội làm lao động ở chỗ nào th́ phải ở gọn vào một chỗ. Ba
tên công an đứng ở ba góc chĩa mũi súng canh chừng. Thế là
kế hoạch vượt ngục của tôi và Đức lại bị bỏ qua một lần
nữa.
3. Trưa
nay đội 33 làm “thông tầm”, lặt bắp ở sân hội trường. Trại
viên ngồi quây quần ở ba gian nhà trống vừa lặt bắp vừa nói
chuyện vui vẻ. Cán bộ quản giáo và công an cho phép tù nhân
được lấy bắp đem nướng ở chỗ nấu nước uống. Trưa, cán bộ cho
hai trại viên về nhà bếp lấy cơm mang ra cho cả đội ăn. Ăn
xong nằm nghỉ trưa. Đức và tôi nằm xa xa ở phía đầu gian nhà,
canh bếp nấu nước uống cho cả đội rồi bàn nhau về cách vượt
thoát. Đă bao lần toan tính nhưng đều đă có người làm trước
ḿnh một cách tài t́nh. Chỉ tội nghiệp cho Thái, cái số chết
đau thương không tránh được. Cả tuần nay, Đức và tôi lại bàn
nhau về kế hoạch vượt thoát. Đức bảo tôi:
- Thằng
Nguyễn Kim Sơn tội vượt biên được quản giáo cho ra gánh rau
muống. Vậy mà nó không lợi dụng. Ḿnh mà được như nó th́ hết
sẩy.
- Ḿnh cần
phải kiên nhẫn, em à.
Tôi nói
vậy chứ thật ra đến lúc đó tôi vẫn chưa nghĩ ra được cách
nào khác, ngoại trừ phải chuẩn bị luôn những thứ cần thiết
để khi gặp cơ hội là tính liền. Những ǵ chúng tôi nghĩ th́
đă có những bạn khác làm trước ḿnh cả rồi. Đă một lần tôi
sơ ư khi đi lao động ngang qua cổng trại quên bỏ nón đă bị
tên công an trực chặn lại tịch thu cái nón lá và cặp kiếng
cận. Cái nón lá th́ không đáng ǵ nhưng cặp kiếng cận là thứ
tối kỵ đối với công an. H́nh như họ mang sẵn ấn tượng xấu về
những người quốc gia mang kiếng trắng, một thứ “trí thức
tiểu tư sản xấu xa”? Trưa hôm đó, Đức và tôi quyết định hành
động, nhưng khi bị thu nón và kiếng th́ kế hoạch của tôi
phải ngưng lại. Cái giác quan thứ sáu mà tôi có được quả là
hiệu nghiệm lạ lùng. Trước khi bị tên công an chặn lại, tôi
thấy mí mắt giật đùng đùng dễ sợ. Linh tính báo cho tôi biết
có điều ǵ hiểm nguy, bởi v́ tôi mang trong ḿnh những thứ
chuẩn bị cho cuộc vượt thoát. Giữa cơn nguy khốn tôi chỉ c̣n
biết kêu cầu đến Chúa, Đức Mẹ và thánh cả Giuse. Quả nhiên
sau khi tên công an tịch thu nón và kiếng, rồi đẩy tôi về
đội đi lao động th́ mí mắt tôi hết giật. Chuyện vượt ngục
càng ngày càng đi vào cảnh khó khăn. Hơn nữa, đội 33 lại vừa
trải qua một cơn khủng hoảng lớn. Số là mấy trại viên được
quản giáo Lương kêu ra cuốc vườn cho hắn cạnh vườn một nữ
cán bộ. Anh em đói quá đă bới trộm đậu phộng ở vườn cô nữ
cán bộ nướng ăn. Cô khám phá ra liền gọi quản giáo Lương mà
chửi. Quản giáo Lương bực ḿnh quá liền tập họp cả đội quát
mắng ầm ĩ rồi quyết định thay bằng mấy anh em trại viên khác
trong đội. Hôm nay làm thông tầm, giữa trưa nắng, tôi đang
nằm nghỉ ở trên nền nhà xi măng th́ Quản giáo Lương th́nh
ĺnh tới gọi:
- Anh
Tŕnh chuẩn bị ra cuốc vườn cho tôi.
Quyết định
của quản giáo Lương khiến Đức và tôi ngạc nhiên đến sững sờ.
Phải chăng đến ngày giờ Chúa cứu? Tôi sực nhớ lại tối hôm
trước, tất cả anh em trong đội đă bầu tôi là chiến sĩ lao
động xuất sắc nhất trong tuần. Tôi nghĩ bụng: “Xuất sắc ǵ
cơ chứ? Lặt ba cái bắp, cuốc mấy luống khoai...” Chẳng qua
anh em bầu bán nhau để có chuyện mà báo cáo theo lệnh của
Ban Giám Thị Trại. Mấy tuần trước anh em đă được tôi đề nghị.
Bữa nay hết người th́ đến lần tôi được anh em bầu. Nhưng
biết đâu cử chỉ cùng thái độ lao động tận t́nh của tôi đă
được cặp mắt xanh của quản giáo Lương chú ư. Có thể hắn đă
tin tôi là người chăm chỉ làm việc đàng hoàng nên mới có
quyết định gọi ra cuốc vườn cho hắn.
Tôi đi
theo toán năm người ra bờ suối, sắn quần lội qua suối rồi
bắt đầu dọn sạch khu vườn rau lang c̣n đầy cỏ và gai góc mọc
um tùm sau mấy trận mưa. Chiều hôm nay nắng ráo, ḍng suối
cạn, nước chảy lờ đờ. Cả toán sáu người gồm Trần Đức Dục, Hồ
Văn Bắc, Nguyễn Quang Minh, Nguyễn Văn Luật, Nguyễn Văn Bỉnh
và tôi h́ hục khai quang, dẫy cỏ rồi cuốc vun lên thành
luống. Luật chụm củi nấu nước uống cho anh em bằng mấy cái
lon Guigoz và lấy ít bắp nướng cho cà toán vừa làm vừa ăn.
Quản giáo Lương đứng bên cạnh, cũng sắn tay làm. Vừa làm hắn
tâm sự:
- Các anh
thấy đời sống cán bộ chúng tôi cũng thiếu thốn, nào có hơn
ǵ các anh. Phải tần tảo làm ăn thêm mới đủ sống.
- Dạ!
Hắn tiếp
tục:
- Đă vậy
con thêm chứng bệnh đau lưng, nằm ngửa không được, chỉ thích
nằm sấp...
- Dạ...
Hắn cười,
tiếp:
- Mà chẳng
lẽ cả đêm nằm úp lên bụng vợ hoài...
Cả toán
cười.
- Tôi có
mang ra đây thêm cái bao. Anh Luật vặt bắp của trại bỏ lẹ
vào để tôi mang về nấu cho heo ăn. Nhà nước nuôi ḿnh không
đủ th́ ḿnh có quyền lấy của nhà nước.
Hắn vừa
nói vừa trao cái bao cho Luật rồi cả hai làm thật lẹ, chọn
những cái bắp thật to, thật mẩy dồn chặt vào bao. Ấn vừa đầy,
hắn túm miệng bao lại, đưa lên vai vác về không quên ngoái
cổ lại dặn cả toán:
- Các anh
làm thật sạch. Ngày mai ra cuốc vườn tiếp. Tôi về nhà,
khoảng 4 giờ tôi ra gọi các anh về.
Vườn bắp
mùa thu hoạch có vẻ nhộn nhịp. Các đội lao động đứng rải rác
khắp khu rừng rộng cả hàng trăm mẫu để bẻ bắp mang về cho
trại dưới sự canh chừng của công an vũ trang. Nh́n chung
quanh xa xa thấy có nhiều thuận lợi nếu trốn vào lúc này.
Nhưng chiều nay, trời nóng nực, tôi chỉ mặc một cái quần đen
và cái áo thun có đóng dấu chữa Z30D đen ng̣m ở sau lưng, rơ
thật là trở ngại. Cái ngày chuẩn bị th́ không có cơ hội mà
cái ngày có cơ hội th́ lại không kịp chuẩn bị. Tôi cứ h́ hục
cuốc và suy nghĩ. Mấy trại viên kia vừa làm vừa nói chuyện.
Minh cười bảo Luật:
- Đừng có
trốn nghe mầy. Lấy củi nướng bắp cho anh em ăn. Mầy mà trốn
là tụi tao kẹt cả lũ.
Luật căi
lại:
- Sức mấy
mà trốn. Mà trốn rồi đi đâu?
Luật bị
bắt về tội vượt biên. Nó hy vọng một thời gian nữa sẽ được
thả về. V́ tuy tội vượt biên được xếp vào tội chính trị
nhưng nhẹ hơn tội phản động chống cách mạng. Cả toán chỉ có
tôi là mang tội phản động phục quốc.
Hồ Văn Bắc,
cựu sĩ quan Cảnh Sát chuyên bấm tử vi, lên tiếng:
- Tuổi của
ḿnh c̣n kẹt mấy sao xấu, chưa thể qua hạn năm nay được.
Chắc là phải năm tới.
Bắc sổ
toàn những danh từ của khoa tử vi mà tôi không nhớ hết lời
bàn của hắn. Nhưng mấy anh em kia th́ chú ư và đưa tuổi cho
Bắc nhẩm đoán. Tôi hơi tức cười định hỏi Bắc: “Cậu đoán xem
chừng nào tập đoàn Cộng sản Hà Nội đổ?” nhưng đă kịp bụm
miệng lại. Tôi tự nghĩ chỉ có con đường duy nhất là vượt
ngục mới cứu được bản thân và công cuộc chiến đấu c̣n dang
dở. Ngước nh́n lên chung quanh, các toán lao động vẫn đứng
rải rác xa xa bẻ bắp với sự canh chừng của công an vũ trang.
Vườn bắp thu hoạch càng thêm quang đăng trống trải cho nên
vượt thoát cũng không hẳn là dễ dàng.
4. Cơm
chiều xong, Đức và tôi ngồi riêng ra ở một góc, to nhỏ. Cả
buồng 7 vẫn nhộn nhịp tụm năm túm ba nói chuyện hoặc đánh cờ.
Có mấy trại viên già nằm dài trên sàn ván. Nh́n qua song cửa
làm bằng mấy cây tre khô, núi Mây Tào sừng sững ngay trước
mặt. Nó như thách thức và nhắc nhở những chiến sĩ cách mạng
h́nh ảnh của chiến khu và chiến trận năm nào. Dấu binh lửa
c̣n ghi đậm nơi ấy. Đức hỏi tôi:
- Trưa nay
được gọi ra cuốc vườn, anh thấy thế nào?
- Rất
thuận lợi nhưng thiếu chuẩn bị. Vả lại anh em ḿnh đă hứa,
đi ở cùng có nhau. Anh chưa hành động nếu không có ư kiến
của em.
- Ngày mai
anh c̣n được ra cuốc vườn nữa không?
- Quản
giáo hẹn ngày mai ra cuốc vườn tiếp cho hắn và hắn nói sẽ
lấy thêm hai người nữa. Là đội trực, anh muốn t́m cách đưa
em đi cùng, nhưng không biết có được hay không để anh em
ḿnh cùng vượt thoát.
Đức chú ư
nghe ḷng rất phấn khởi. Nhưng tôi suy nghĩ rồi lập nghiêm
hỏi lại Đức:
- Anh muốn
hỏi ư kiến em.
- Anh cứ
nói.
- Hồi
trước anh em ḿnh có hứa là đi, ở cùng có nhau. Đó là điều
tốt và là ước nguyện. Nhưng giả xử, ngày mai, nếu quản giáo
Lương không lấy thêm người mà anh vẫn được gọi ra cuốc vườn
cho hắn th́ em có đồng ư cho anh trốn trước không? Anh muốn
nói em có sẵn sàng đóng vai tṛ Lê Lai để anh làm Lê Lợi
không? Nhưng anh nghĩ em không phải hy sinh đến độ như Lê
Lai đâu. Anh trốn trước, anh sẽ tiếp tục lo cho đại cuộc.
C̣n em, sẽ tùy cơ t́m cách trốn sau...
Mặt Đức có
vẻ buồn buồn:
- Em nghĩ
rằng trốn một người th́ dễ dàng hơn và em có cảm tưởng rằng
anh em ḿnh sắp xa nhau. Mấy bữa trước, tấm áo mưa của anh
em ḿnh chia làm đôi, em đă thoáng cảm thấy sự xa cách.
- Không.
Đây anh chỉ nêu ra một giả thuyết. Chứ thật t́nh, anh sẽ cố
gắng t́m cách gọi em ra nếu quản giáo lấy thêm người như hắn
nói chiều nay. Em đồng ư th́ anh mới hành động. Bằng không
th́ anh sẽ ở lại. Chừng nào thuận lợi cho cả hai th́ ḿnh
mới vượt ngục cùng một thể. Chúng ta phải chuẩn bị từng giờ
từng phút. Có cơ hội là phải tính.
- Dạ.
Cả hai
chúng tôi chuẩn bị những thứ cần thiết: Một cây kim, một ḥn
đá lửa, mấy sợi chỉ và một cục xà bông nhỏ để tẩy xóa dấu
vết của chữa Z30D trên đầu gối quần và và sau lưng áo. Mỗi
lần ra bờ suối tắm, tôi đă lén dùng xà bông tẩy cho nó mờ
dần. Đồ ăn vừa hết th́ một bạn tù cho tôi thêm một nắm sợi
ḿ vụn đựng vừa nửa lon Guigoz. Đường thẻ không c̣n một
miếng, nhưng c̣n 10 viên thuốc Ganidan pḥng hờ uống cho
khỏi đau bụng ỉa chảy. Đêm ấy, tôi không sao chợp được mắt,
cứ thao thức suy tư và cầu nguyện. Các bạn tù đă yên giấc,
tiếng ngáy đều đều. Chỉ c̣n một Trần Thọ Sâm là thức dậy sớm
di sục sạo khắp buồng. Hắn đưa tay xé hết các tờ giấy ghi
tên từng trại viên gián ở chỗ nằm rồi lại chạy vào nhà xí
khua um.
Một đêm
không ngủ, nhưng tôi không cảm thấy mệt. Một trận mưa như
thác đổ lúc gần sáng đă làm cho không khí mát mẻ dễ chịu.
Tên công an trực đến mở cửa buồng cho đội 33 và 34 đi vệ
sinh sáng và lấy cơm nước. Đức kéo tôi ra chỗ riêng bảo nhỏ:
- Em đă
suy nghĩ kỹ rồi. Nếu anh em ḿnh không thể trốn chung được
th́ anh cứ tự tiện, gặp cơ hội là trốn trước rồi em sẽ tính
kế sau. Vấn đề là là ḿnh phải giữ được tinh thần chiến đấu.
- Cám ơn
em. Anh không bao giờ quên điều đó. Có điều anh muốn nhấn
mạnh rằng anh em ḿnh phải chuẩn bị những thứ cần thiết để
tùy cơ ứng biến.
Giờ đi
lao động bắt đầu. Toán của tôi tuần này trực. Trại viên Trần
Đăng Khoa, sau khi báo cáo bệnh nằm ở nhà, mọi việc trao cho
tôi một cách bất ngờ. Nhiệm vụ của toán trực là đi lấy cơm
nước cho đội ở nhà bếp và mang thùng nấu nước cho đội ở chỗ
làm công tác lao động. Bẩy giờ sáng tập họp điểm danh đi làm.
Đội chính trị 33 bao giờ cũng được gọi ra sau cùng. Sự cáo
bịnh bất ngờ của Khoa hôm nay làm cho toán trực quên chưa
kịp xuống nhà bếp lấy thùng nấu nước. Được các trại viên
nhắc, tôi quay qua bảo Đức:
- Em chịu
khó xuống nhà bếp lấy thùng đi nấu nước.
Tôi muốn
dành công tác đó cho Đức v́ người nấu nước được thong thả
hơn mấy anh em khác và đến chỗ làm có thể đi lại dễ dàng.
Nhưng tôi không ngờ công an trực thấy đội 33 đứng lộn xộn
nên đă gọi ra trước. Cả đội vội vă đi ra cổng. Đức xuống nhà
bếp lấy được thùng nước đang hớt hả chạy theo đội, vừa mới
tới cửa buồng 7 th́ công an trực quát tháo ầm ĩ:
- Thằng
này lè phè, ở lại nhà.
Tôi suy
nghĩ, ḷng trí rất hoang mang. Phải chăng là định mệnh? Đức
phải ở lại nhà, làm sao kéo Đức cùng đi? Cả đội theo lệnh
công an tiến ra sân hội trường và h́nh như hôm nay sẽ làm
nền trường học. Trại viên phải dùng vồ nện cho nền nhà chặt
thêm. Quản giáo Lương đă chờ sẵn ở phía đầu nhà ngói, cạnh
hội trường. Hắn lên tiếng:
- Mấy anh
hôm qua đâu ra đây?
Tôi vội vă
nhảy ra cùng năm người kia. Quản giáo Lương dẫn cả sáu trại
viên ra bờ suối. C̣n đội 33 thi theo ba tên công an tiến về
phía trường học. Ḍng suối sau trận mưa đêm qua, nước chảy
tràn như thác đổ. Mọi người nh́n nhau ái ngại, làm sao có
thể bơi qua được. Quản giáo Lương thúc giục:
- Anh em
cố gắng xem!
Mọi người
cởi đồ để trên bờ. Minh và Luật thử nhào xuống trước. Giữa
ḍng suối đục ngầu chảy xiết, hai người nương theo chiều
nước chảy rồi bơi xéo qua bờ bên kia. Bỉnh thấy ḍng suối
chảy mạnh quá liền xin trở về đội. C̣n lại năm người. Rút
kinh nghiệm của hai người trước, mấy anh em và tôi lội ngược
ḍng theo ven bờ chừng mươi mười lăm thước rồi thả ḿnh theo
ḍng suối, nương theo chiều nước chảy bơi qua bờ bên kia.
Tôi không thể ngờ rằng bơi theo ḍng nước lại dễ dàng và nhẹ
nhàng đến thế. Chỉ có điều, ḿnh phải lội ngược lên để khi
nhảy xuống th́ ḍng nước sẽ đưa ḿnh xéo qua bờ bên kia, chứ
không thể bơi băng ngang qua được. Tới bờ, cả toán lại h́
hục làm. Mấy cái cuốc và mấy con dao giấu ở bụi rậm vẫn c̣n
nguyên. Anh em lấy ra tiếp tục cuốc vun thành luống. Quản
giáo Lương dặn:
- Anh em
rán làm nhanh. Chín giờ tôi ra gọi về.
- Dạ. Cán
bộ yên tâm.
Quản giáo
Lương xem ra rất hài ḷng về toán này v́ ai cũng tỏ ra chăm
chỉ. Hơn lúc nào hết, tôi càng tỏ ra làm việc cật lực để lấy
ḷng quản giáo. Quản giáo về rồi, c̣n lại năm tên tù vừa làm
vừa nói chuyện.
Trần Đức
Dục bảo mấy anh em:
- Ḿnh bơi
trở lại lấy đồ rồi hẵng làm.
Từng hai
người luân phiên bơi trở lại lấy đồ một cách nhẹ nhàng. Tôi
liền nghĩ cách trốn và âm thầm cầu nguyện để xin ơn trên phù
giúp. Trong khi Luật chụm củi nấu nước th́ Minh vẫn cái
giọng diễu diễu bảo Luật:
- Đừng có
trốn nghe mầy. Chết cả lũ đấy nghe!
- Mầy nói
tầm bậy không à.
Luật trả
lời một cách hết sức hồn nhiên. Xem ra chỉ có Hồ Văn Bắc,
nhà bấm độn tử vi là có vẻ thắc mắc lo âu. Hắn bảo anh em:
- Quái lạ!
Sao hôm nay mí mắt nó giựt giựt hoài.
Tôi làm bộ
giải thích:
- À, chắc
vợ cầu nhớ cậu lắm đấy. Hôm nay ngày thăm nuôi, không chừng
chiều về, bà xă đến thăm. Cán bộ cho về ngủ với vợ ở “Buồng
Hạnh Phúc” th́ hết xẩy!
Bắc làm ra
vẻ không tin:
- Bà xă
ḿnh mới thăm nuôi hai tuần trước. Mí mắt hôm nay nó giựt
mạnh và lạ lắm!
Tôi cố
giải thích thêm:
- Th́ chắc
vợ cậu nhớ cậu nhiều chớ ǵ!
Có lẽ Bắc
cảm thấy điều ǵ bất ổn có liên hệ tới hắn. Điều này đúng v́
trước những ǵ hiểm nguy, người nào có giác quan thứ sáu sẽ
dễ dàng cảm nhận. Tôi từng có nhiều kinh nghiệm về loại giác
quan này trong suốt thời gian bị bắt giam. Hôm nay, tôi lại
thấy hơi lạ bởi v́ hơn lúc nào hết tôi thấy an tâm. Linh
tính báo cho tôi biết mọi việc xẩy ra sẽ tốt lành. Chỉ có
điều sự việc tôi quyết định trốn trại chắc chắn liên hệ đến
toán cuốc vườn. Đó là điều ngoài ư muốn, tôi không thể nói
ra và làm ngược lại quyết định của ḿnh. Anh em trong đó có
Hồ Văn Bắc có thể bị gọi lên để điều tra.
Đồng rừng
hôm nay quang đăng. Chỉ c̣n mấy toán lao động ở rải rác xa
xa. Vườn bắp sau mùa thu hoạch trở nên xơ xác, không c̣n
xanh um, kín đáo như mấy tuần trước. Tôi vẫn chưa biết phải
trốn chạy cách nào để không có thể bị bắt trở lại. Đang phân
vân và âm thầm cầu nguyện th́ đă tới 9 giờ, quản giáo Lương
đă lội qua bờ suối từ lúc nào. Người hắn ướt rượt, vừa đi
vừa mặc lại cái áo vải kaki bộ đội. Tiến lại thấy anh em làm
việc cật lực chăm chỉ, hắn vui vẻ:
- Các anh
có thể nghỉ tay, dọn đồ về ăn cơm rồi chiều ra làm tiếp.
- Dạ, cán
bộ về trước. Chúng tôi xuống suối tắm sơ một chút rồi về
ngay.
Hắn đứng
ngó qua rồi thản nhiên đi trở lại, lội qua ḍng suối về nhà.
Mấy trại viên tự gom dao cuốc giấu vào bụi rậm rồi xách đồ
về bờ suối. Ḍng nước vẫn chảy xiết, tràn trề như thác đổ.
Bốn anh em kia đi trước cầm đồ nhảy xuống suối tắm. Tôi thấy
ngứa ngáy cả ḿnh v́ đụng phải một tổ kiến bên lùm cây. Luật
thấy vậy vội la lên:
- Ồ, sao
kiến bu đầy ḿnh anh nhiều quá!
- Ừ, để
anh tắm một cái cho hết ngứa.
Nói xong,
tôi vất đồ trên bờ rồi nhảy ào xuống ḍng nước tắm b́ bơm.
Tôi bảo
Luật:
- Em lội
qua trước. Anh rửa sơ qua rồi lội sau.
Trần Đức
Dục, Hồ Văn Bắc, Nguyễn Quang Minh và Nguyễn Văn Luật đă bơi
ra được giữa ḍng. Nước chảy cuốn trôi họ về phía tay mặt.
Họ cứ nương theo ḍng nước mà bơi. Tôi liếc nh́n thấy họ c̣n
cách bờ bên kia chừng mười thước th́ nhanh như cắt, tôi nhảy
phắt lên bờ, tay vơ lẹ bộ quần áo và lon ḿ khô rồi chạy
giạt vào phía ruộng bắp, tai c̣n nghe văng vẳng tiếng kêu
thất thanh của Trần Đức Dục:
- A, Tŕnh
nó trốn. Tŕnh nó trốn!
Tôi lấy
sức chạy cật lực, tưởng chừng như không c̣n sức nào chạy
nhanh hơn như thế. Tim đập th́nh th́nh. Vừa chạy tôi vừa
liếc nh́n vào bụi bụi rậm để t́m con dao nhưng không thấy
con dao đâu v́ tôi muốn lấy làm vũ khí hộ thân khi vô rừng.
Tôi vừa chạy vừa luổn dưới vườn bắp trống trải. Cánh đồng
mùa thu hoạch đă quang lơ. Chạy được chừng hai trăm thước,
tôi ngừng lại quư mọp xuống vừa nghỉ mệt vừa lấy cái áo màu
xanh mặc lại. Thật trong đời chưa có lúc nào mệt đừ như lúc
này. Không ǵ diễn ta nổi được nỗi lo sợ sen lẫn sự vui
sướng của một con chim vừa thoát ra khỏi lồng. Con chim ấy
bây giờ là tôi vừa thoát khỏi cái mạng lưới kiềm kẹp hăi
hùng. Ngước mắt lên nh́n, cách đó khoảng hai trăm thước,
cḥi canh của trại bên bờ suối nhô lên cao. Một tên công an
ngồi đó lơ đăng nh́n xa xa. Quỳ xuống mặc áo xong, tôi tiếp
tục luổn dưới vườn bắp, vượt qua một con đường ṃn về phía
K2. Tôi muốn chạy vô rừng mà không thể vô được v́ cánh đồng
quang đăng trống trải quá sau mùa thu hoạch. Đang lúc phân
vân, bỗng nh́n thấy cái giàn bí mọc trùm lên một gốc cây đổ
từ lâu, tôi chui đại vô. Gốc cây ngả xuống có ḍng suối nhỏ
chạy qua soi ṃn hườm vào như một cái hang vĩ đại. Tôi chui
xuống hang ngồi khuất sau gốc cây như một con ếch, lấy b́nh
tĩnh và âm thầm cầu nguyện. Tôi nhẩm tính anh em ở giữa ḍng
suối không thề đuổi theo v́ sợ công an bắn. Nếu họ lên bờ
tŕnh diện quản giáo cũng mất ít nhất mười phút. Quản giáo
trả họ về đội cũng mất ít nhất mười phút và từ đội báo cáo
về ban giám thị trại cũng mất mười phút. Như vậy là tôi có
đủ thời gian an toàn để chạy trốn.
Có lần ở
buồng 7, Đức và tôi bàn nhau chỉ cần năm phút là xong. Nhưng
trong thực tế, cánh đồng mùa thu hoạch trống trải không cho
phép tôi làm như dự định. Giờ này nằm trong hốc cây đổ, trên
có giàn bí leo, tôi nhẩm tính thời gian cũng không sai mấy.
Quả nhiên, khoảng nửa giờ sau, có tiếng súng báo động bắn
vang khắp trại tù. Tôi nghĩ bọn chúng bắn cho có lệ bởi lẽ
cũng tin chắc là tôi đă chạy vào rừng tự đời kiếp nào rồi.
Chúng đâu biết rằng tôi đang nằm trong một cái hang cách
trại chưa đầy năm trăm thước. Ngồi trong hốc cây đổ, tôi
dùng xà bông tẩy sạch các dấu vết chữ Z30D rồi tiếp tục cầu
nguyện xin ơn trên. Nh́n lên bầu trời sáng tươi thật đẹp mắt.
Một con chim nhỏ đang nhảy nhót trên giàn bí leo, kêu chiếm
chiếp t́m sâu. Nó nghiêng mỏ nh́n tôi một cách ngỡ ngàng rồi
vỗ cánh bay đi. Tôi nghĩ đến quản giáo Lương và cảm thấy tội
nghiệp anh ta v́ nhờ anh ta mà tôi có cơ hội vượt ngục. Tôi
thầm cầu nguyện xin Chúa chúc lành cho quản giáo Lương khỏi
cảnh tù tội v́ để tôi trốn thoát.
Mười hai
giờ trưa, nghe tiếng kẻng trại báo hiệu tù nhân vào buồng
ngủ, tôi liền ḅ ra khỏi gốc cây, luồn qua mấy bụi rậm định
trốn vô rừng, nhưng cánh đồng trống trải quá, đành nằm chịu
trận. Tôi đưa tay với bẻ được mấy cái bắp vội nhét vô túi
rồi lẩn qua đám bụi cây khác nằm chịu trận ở đấy đến khoảng
ba giờ chiều. Từ lùm cây rậm rạp ngó lên, cḥi canh của trại
bên bờ suối vẫn đứng trơ vơ gần đó. Tên công an vẫn ngồi lơ
đăng như ngái ngủ. Bỗng có tiếng củng keng của cái xe ḅ xa
xa vọng lại xen lẫn tiếng chó sủa ăng ẳng. Tôi giật ḿnh tự
nghĩ chả lẽ trại giam cho chó đi t́m. Tiếng củng keng mỗi
lúc một gần. Tôi định thần nh́n cho kỹ. Một cái xe ḅ đang
chở những bao bắp từ K1 về K2 ngay trên đường ṃn cách chỗ
tôi nằm khoảng một trăm thước. Tôi đành nằm chịu trận ở đó
cho đến sáu giờ chiều khi nghe tiếng kẻng của trại báo hiệu
tù nhân vô buồng dùng cơm tối và nghỉ đêm thời tôi mới đường
hoàng tiến ra khỏi bụi rậm. Trời về đêm, trăng mười ba hiện
ra sáng vằng vặc. Khí trời thật mát mẻ. Tôi nhắm hướng tay
mặt đi về phía quốc lộ. Sau khi vượt mấy con suối, ḍng nước
vẫn chảy mạnh như thác đổ, tới một căn nhà để đồ làm của
toán lao động tự giác, tôi gặp một con đường cắt ngang đi về
K1 và K3. Tự dưng tôi cảm thấy rợn tóc gáy và phản ứng chạy
giật lùi trở lại nằm rạp xuống định thần. H́nh như một bóng
người đứng cạnh căn nhà ŕnh chăng? Không! Tôi nín hơi thở
và quan sát. Ḱa không xa, ngay trên con đường chắn ngang
trước mặt, một tên công an đi chơi đêm đang thủng thẳng bước
từ K2 về K1 cách chỗ tôi nằm không tới hai chục thước. Tôi
hoàn hồn cảm ơn bề trên đă ǵn giữ tôi một cách lạ lùng.
Chờ cho
tên công an đi khuất thật xa, tôi lại tiếp tục băng qua đồng
rừng, vượt thêm hai con suối và đám ruộng lang của trại,
nhưng không may, tôi lại bị lạc vào khu rừng gai mắc cở tây.
Loay hoay và lúng túng mất cả giờ mà không t́m được lối
thoát. Tôi đi trở lại, gặp ngay một nhánh cây khô dùng làm
gậy gạt ngang và thoát khỏi được cánh rừng gai này. Xa xa
nghe có tiếng chó sủa từ trong nhà đồng bào. Tôi nhắm hướng
quốc lộ Sài g̣n - Phan Thiết mà tới, định bụng vượt qua bờ
rừng bên kia. Nhưng coi chừng công an đi tuần tra. Trời tối
om. Tôi vượt qua đường nhưng lại đụng vô nhà đồng bào địa
phương, bước phải vũng nước kêu lơm bơm khiến đàn chó sủa
vang. Tôi vội lui trở lại ven đường bên này. Một cái xe vận
tải chở hàng từ Phan Thiết về Sài g̣n pha đèn sáng lóa. Tôi
vội chui vào bụi rậm cách lề đường chừng hai chục thước, nằm
chịu trận và chờ sáng.
Trời mưa
lất phất ướt hết cả thân ḿnh. Muỗi vo ve lượn. Tôi không
sao chợp được mắt, cứ thao thức cầu nguyện cho tới khi nghe
tiếng kẻng của trại đánh thức tù nhân dậy ở phía xa xa và
chờ cho tới lúc có người đi trên đường, rồi mới vùng lên và
tiến về căn cứ 4. Tôi vào nhà thờ cầu nguyện, dự Thánh Lễ,
cảm tạ Thiên Chúa đă cứu thoát tôi khỏi cảnh ngục tù Cộng
sản để tiếp tục công cuộc kháng chiến giải phóng Quê Hương.
Phạm Quang Tŕnh
(trích
trong Chiến Đấu) |