Đạo đức của Ngô Tổng-Thống đă cứu mạng tôi"

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

  Đạo đức của Ngô Tổng-Thống

 Lê Xuân Nhuận

TÔI  bị chế độ Ngô Đ́nh Diệm đày từ Huế lên Cao-Nguyên, vùng "nước độc và nguy-hiểm", v́ lư do chính-trị, vào tháng 8 năm 1960.

Tuy có lệnh của Bộ Nội-Vu. là cấm cử tôi vào các chức-vụ chỉ-huy, nhưng Nha Công-An Cảnh-Sát Cao-Nguyên Trung-Phần, ở Buôn Ma-Thuột, vẫn giao cho tôi cầm đầu Pḥng Cảnh-Sát Tư-Pháp ở đây . 

Trong đêm rạng ngày 11-11-1960, tôi đang tiếp-tục hỏi cung một số viên-chức, tại Ty Cảnh-Sát Quốc-Gia Tỉnh Pleiku, về tội tham-nhũng -- làm khuya để hoàn-tất nhanh, v́ đa.i-tá Nguyễn Văn Luận, Giám Đốc Nha, cũng có lên đây và muốn biết kết-quả liền -- th́ một đồng-nghiệp, là Lê Tấn Lực, người cùng bị đày một chuyến với tôi lên Cao-Nguyên, nháy mắt ra hiệu cho tôi ra ngoài, dẫn tôi qua cư-xá, nơi tôi tạm trú, mở Đài Phát-Thanh Sài-G̣n cho tôi nghe .

-- Đây, bác-sĩ Phan Quang Đán... 

Tiếng nhạc quân-hành phát đi phát lại liên-hồi, thỉnh-thoảng lại nghe chỉ có một câu "Đây, bác-sĩ Phan Quang Đán!" rồi không nghe Đán nói ǵ thêm.

Người bạn ấy nói "Đảo-chính ở Sài-G̣n!"

Chúng tôi bực ḿnh v́ một y-sư, lănh đạo đảo-chính, mà không nói được câu ǵ, ngoài một câu tự giới-thiệu thông-thường như trên.

Liền đó, có tiếng viên Trưởng-Ty nói vọng sang:

-- Thôi, anh em đi ngủ.  Sáng mai sẽ hay .

Tiếng người xôn-xao, tiếng điê.n-thoa.i reo, tiếng súng xáo đạn, tiếng xe nổ máy .

Chúng tôi đoán là Trưởng-Ty và các đồng đảng "Cần-Lao" đang có phản-ứng ǵ đây . 

Bỗng Đài phát ra một bức Nô.i-Lệnh, gửi các cấp nhân-viên Công-An Cảnh-Sát toàn-quốc, của ông Tôn Ngọc Chắc, Chánh Văn-Pḥng Tổng-Nha .

Lúc đó chúng tôi mới biết là phe đảo-chính đă làm chủ được cơ-quan đầu-năo của Ngành An-Ninh ở Thủ Đô. 

Sáng ra, chúng tôi vẫn qua bên Ty .

Chúng tôi là phái đoàn Nha, gồm có tôi, đa.i-úy Nguyễn Giang, và viên tài-xế tên Hương.

Chúng tôi làm việc, nhưng tâm-trí th́ hoang-mang và cặp mắt th́ canh chừng viên Trưởng-Ty, là người của "Cậu" từ Huế đưa lên -- v́ đại đa-số nhân-viên Cảnh-Sát Công-An trên này, trong đó có Giang và Hương, đă ngán chế độ họ Ngô từ lâu . 

Nhưng không thấy viên Trưởng Ty, cũng không thấy đa.i-tá Luận đến Ty .

Song không có ǵ xảy ra .

Hôm sau là ngày Thứ Bảy, hồ-sơ liên-quan chúng tôi đă kết-thúc xong, nên chúng tôi ra lảng-vảng ngoài phố để xem t́nh-h́nh thế nàọ

Qua ngày Chủ Nhật, chúng tôi lên xe trở về Buôn Ma-Thuột để ḍ tin-tức tại cơ-quan ḿnh.

Nguyễn Giang là một thanh-niên đẹp trai nhất tại Buôn Ma-Thuột bấy giờ.  Anh là Trưởng Pḥng Hoa.t-Vu. của Nha Công-An Cảnh-Sát Cao-Nguyên Trung-Phần, đô.c-thân, lại là con-nuôi của ông Nguyễn Tước, Phó Giám Đốc Nha ấy, nên được cả bên trong cơ-quan tín-cẩn lẫn bên ngoài đồng-bào nể-nang.  Anh tập làm thơ, viết văn, kư tên Hà Lăng; được tôi giúp cho, anh rất thân-thiết với tôi và rất cảm-thông hoàn-cảnh của tôi.  V́ thế, lúc mới về ngang đồn điền cao-su CHPI của Pháp, tôi bảo ngừng xe, rủ anh vào phía cổng-vào văn-pḥng đồn điền, tín-cẩn nhờ anh về trước ḍ xem t́nh-thế ra sao .  Giang hiểu nên nhận lời ngay .  Anh nói với Hương:

-- Ông Nhuận muốn vào t́m mua mật ong của Thươ.ng.  Anh đi với ông, tôi về mua ít đồ nhậu rồi trở lại ngay .

Tôi lấy theo khẩu tiểu-liên Thompson và một thùng đạn, lư.u đa.n, và xách đồ dùng cá-nhân.

Đợi Giang lái xe đi xong, tôi nói với Hương là sẽ cắm trại trong vườn cao-su, ở lại đến tối đợi xem t́nh-h́nh ra sao hăy về.

Người tài-xế này vẫn thường lái xe cho chúng tôi đi công-tác, nên không nga.c-nhiên về những thú vui giải-trí của chúng tôi dọc đường mà anh cũng cùng dự phần.  Tuy thế, v́ nghe tin-tức lô.n-xộn ở Sài-G̣n nên anh có vẻ không sốt-sắng lắm, hẳn nôn về nhà cùng với vợ con. 

Tôi bèn bảo Hương nếu muốn về sớm th́ đón xe đ̣ mà đi, sáng mai, Thứ Hai, sẽ gặp lại nhau ở Nha .  Anh rất mừng rỡ, chào tôi đi liền.

Tôi mang súng đạn và xách đồ dùng chạy nhanh vào lối đi về hướng Tây, tạm giấu trong một bụi rậm, rồi lui phía cổng, viết một mảnh giấy nói là tôi đă cùng Hương đi xe đ̣ về nhà rồi, đính lên trên một thân cây ngay chỗ chúng tôi xuống xe vừa rồi .  Xong tôi đi theo đường ṃn của phu đồn điền bên trong rừng cây và song-song với Quốc-Lộ 14, hướng về phía Nam, gần Thi.-Xă hơn, trèo lên một thân cây lớn, nấp sau tàn lá râ.m-ra.p, chờ đợi xe Giang.

Tôi đă định sẵn, nếu bọn ác-ôn ra tay trừ diệt chúng tôi (tôi và 4 đồng-nghiệp khác, bị ghép vào tội phản động, có hành-vi chính-trị nguy-hiểm, đày lên trên này) th́ hẳn chúng sẽ bảo Giang dẫn đi bắt tôi; và v́ biết Giang với tôi thân nhau, chúng sẽ phái thêm nhân-viên cùng đi với Giang, có thể là đi thêm xe, và hẳn là được vũ-trang...

Tôi nấp ở chỗ dễ quan-sát nhất nên sẽ nh́n thấy rơ-ràng.

Trong trường-hợp đó, bọn Giang sẽ đến chỗ cũ, sẽ thấy mảnh giấy của tôi, và sẽ quay về t́m tôi ở căn pḥng trọ (tôi mới lên đây một ḿnh), lùng kiếm loanh-quanh trong cái Thi.-Xă buồn-muôn-thuở, Thủ-Phủ của Cao-Nguyên này .

C̣n tôi, th́ tôi ... trốn vào mâ.t-khu!

Đợi một hồi lâu th́ Giang lái xe trở lại, chỉ đi một ḿnh.  Tôi không thấy có một xe nào khác của Nha .  Giang lái thẳng đến hướng cổng đồn điền.  Lát sau tôi thấy xe anh quay lui . Tôi biết là anh đă đọc mảnh giấy, nên về t́m tôi ở nhà.  Tôi vội tuột xuống, ra đường chận Giang.

Giang vừa thắng xe vừa đưa nắm tay với ngón tay cái chĩa lên cho tôi thấy trước để tôi an tâm.

-- Không can chi mô! 

Anh nhại giọng Huế; tôi cũng nhại theo:

-- Mi nói rơ-ràng cho tau nghe coi!

-- Trong ngày đảo-chánh, có một mật điện từ Văn- Pḥng "Cậu" đánh vào cho ông Đa.i-Biểu Chính-Phủ tại Cao-Nguyên Trung-Phần, bảo phải thanh-toán các phần-tử có hành-vi chính-trị nguy-hiểm.

Ông Đa.i-Biểu Chính-Phủ liền triê.u-tập một cuộc họp mật với Giám Đốc Nha Công-An Cảnh-Sát và các Tư-Lệnh lư.c-lượng quân-sự đi.a-phương.

Ông Đa.i-Biểu Chính-Phủ phát-biểu ư-kiến rằng Ngô Tổng-Thống là vị lănh đạo tối-cao và duy-nhất của tất cả chúng ta, dù trong hoàn-cảnh nào chúng ta cũng không nên làm việc này, v́ nó trái với đạo đức của Người .

Giám Đốc Công-An và các Tư-Lệnh quân-sự sở-tại nghe thế là tán đồng ngay . 

-- Làm sao anh biết rơ thế?

-- Đa.i-tá Luận kể lại với ông Tước. 

Để tỏ là ḿnh hiểu-biết, Giang nói là bức điện ấy của ông Ngô Đ́nh Cẩn có hai giá-trị:

Một là nhân danh Cố-Vấn Chỉ Đạo tất cả các đoàn-thể Cao--Trung--Hải (tức Cao-Nguyên, Trung-Nguyên, và Hải-Ngoại), có quyền đối với Cao-Nguyên của ḿnh.  Viên-Chức Công-An Cảnh-Sát nằm trong đoàn-thể "Công-Chức Cách-Mạng Quốc-Gia" và Quân-Nhân nằm trong đoàn-thể "Quân-Nhân Cách-Mạng Quốc-Gia".

Hai là nhân danh Cố-Vấn của Chính-Phủ và bào đệ của Ngô Tổng-Thống để chỉ đạo toàn-quốc trong lúc Tổng-Thống và ông Cố-Vấn Ngô Đ́nh Nhu đang lâm-nguy . 

Thế là đă đủ để tôi tin Giang. 

Tuy nhiên, để cho chắc ăn, tôi bảo Giang lái về nhà của Hương, hỏi chuyện; rồi lái đến nhà anh Trực, anh Liệu, hỏi thăm vu-vơ để biết quả thật là không có ǵ xảy ra .

Chúng tôi la-cà các tiệm và đi quanh phố suốt ngày, để nghe tin-tức từ Đài Phát-Thanh Sài-G̣n xác-nhận nhiều lần âm-mưu đảo-chánh đă bị đập tan.

Thế là nhờ vào "đạo đức của Ngô Tổng-Thống" mà tôi khỏi bị thủ-tiêu (đúng hơn là khỏi phải chạy vào rừng theo phe mà qua tháng sau th́ được đặt tên là "Mặt Trận Dân-Tộc Giải-Phóng Miền Nam").

Đa.i-Biểu Chính-Phủ hồi đó là cụ Phạm Như Phiên, và đa.i-tá Nguyễn Văn Luận là Giám Đốc Nha Công-An Cảnh-Sát, Cao-Nguyên Trung-Phần.

 

(trích sách hồi kư "Cảnh Sát Hoá, Quốc Sách Yểu Tử cuả VNCH" cuả Lê Xuân Nhuận, Xây Dựng xuất bản 2002) 

 

 

 NHẬN ĐỊNH:   Đây là chứng liệu lịch sử: Tác giả Lê Xuân Nhuận [bị đày lên Cao Nguyên] viết rất trung thực về một khía cạnh của cuộc đảo chánh 1960, và về sự nhân đạo của TT Ngô Đ́nh Diệm. Quân dân cán chính đă am tường sự nhân đạo đó của Tổng thống của họ. Và họ đă "hành xử" đúng.

May mà tác giả LXN ở thời kỳ TT Ngô Đ́nh Diệm, chứ ở dưới chế độ Chủ tịch Hồ Chí Minh với 3 gịng thác cách mạng th́ nhất định "cúng giỗ từ nay nhớ lấy ngày"

Ôi chúng ta có thiết tha với dĩ văng mấy cũng vô ích, khi mà bao nhiêu người đă không dám đối đầu với lợn ỉn và cá tra, th́ nói ǵ đến phục quốc ? 

 

Bùi Như Hùng

2009

Người đă chết cứu được người sống