|
Giao
Chỉ, San Jose
NHỮNG
CON SỐ LỊCH SỬ -
Sau
ngày 30 tháng 4 năm 1975 , tất cả
quân cán chính Việt Nam Cộng Ḥa đều
trở thành đối tượng của “chế độ lao
động cải tạo”, một chính sách do
cộng sản Việt Nam du nhập từ Trung
cộng và được tôi luyện từ miền Tây
Bá Lợi Á của thiên đường Sô viết ..
Tài
liệu của Viện Bảo Tàng Việt Nam tại
San Jose ghi nhận số lượng tù cải
tạo như sau :
-
Năm 1975 QLVNCH có 980.000
quân nhân gồm 1/10 cấp Tá và cấp
Tướng tổng cộng 9.600, cấp úy là
80.000 , c̣n lại là hạ sỹ quan và
binh sĩ .
-
Cấp Tướng tại ngũ đến 30
tháng 4 năm 75 là 112 ; bị tù cải
tạo: 32 vị , 80
tướng lănh di tản và 1 số nhỏ không
bị bắt giam .
-
Đại tá có 600, bị tù 366 .
-
Trung tá có 2.500 , bị tù
1.700 .
-
Thiếu tá có 6.500 , bị tù
5.500 .
-
Cấp úy có 80.000 , bị tù
72.000 .Trong số này bao gồm cả nữ
quân nhân cũng như thành viên đảng
phái và các cấp chính quyền .
Đây
là con số ghi nhận được từ phía Hoa
Kỳ và Việt Nam Cộng Ḥa, không có
tài liệu của các trại giam phía cộng
sản để đối chiếu; và không có con số
chính xác tù cải tạo bị chết trong
khi giam cầm.
~~~~~~~~~~~~~~~~
Ghi
chú: Tất cả danh từ “cải tạo” thực
sự đều là tù chính trị.
NHỮNG
NGƯỜI TÙ KHÔNG ÁN -
Không
kể thành phần bị bắt trước 1975
nhưng không được trao trả tù binh
sau 1973, th́ thời gian tù “cải tạo”
kéo dài từ 1 năm đến 17 năm. Từ 1975
đến 1992 .
Năm
1988 gần như là năm cuối cùng, hầu
hết tù được trả tự do.
Suốt
4 năm tiếp theo chỉ c̣n lại 120 tù
bị giam tại Z30D gọi là Trại Thủ Đức
tại Hàm tân. Trong số này có 9 vị
tướng lănh. Đại tá Phạm Duy Khang
khóa 6 Vơ bị, làm thư kư Trại c̣n
nhớ tên từng người.. 4 Thiếu tướng :
Lê Minh Đảo, Đỗ kế Giai, Trần Bá Di,
Nguyễn Ngọc Sang, và 5 Chuẩn Tướng:
Lê Văn Thân, Hoàng Lạc, Mạch Văn
Trường, Trần Quang Khôi, Phạm Duy
Tất.
Cấp
Đại tá có 22 người, 20 thiếu tá và
các thành viên cảnh sát, đảng phái
Thiếu
tướng Đỗ Kế Giai tả lại quang cảnh
khi tất cả mọi người được thả hết
chỉ c̣n mấy ông Tướng. Trại Hàm Tân
hoàn toàn vắng lặng. Cộng sản cho xe
chở 5 ông tướng về chuyến cuối cùng
. V́ đường đi thuận tiện, xe về
Saigon đến nhà các vị Tướng khác hết
1 ṿng, Thiếu Tướng Đỗ Kế Giai là
người về sau cùng. Ông bước xuống
xe, tâm trạng thực băn khoăn khó tả.
Tù vừa tṛn 17 năm.. Những ông tướng
khác về trước ông chừng nửa giờ nên
tướng Giai là người sau cùng, theo ư
nghĩa tiêu biểu của lịch sử .
Hỏi
chuyện ngục tù, ông Giai nhắc lại
câu danh ngôn của người xưa: “ Bại
binh chi tướng, bất khả ngôn dũng “
(Tướng quân thua trận, không thể nói
mạnh)
Lại
hỏi rằng, suốt thời kỳ 17 năm có
thấy cộng sản hay thế giới tự do vào
quay phim hay chụp h́nh để bây giờ
có thể đi t́m dấu tích của những năm
dài “cải tạo”; vị chỉ huy trưởng
binh chủng Biệt động quân cho biết,
dường như chẳng thấy ǵ.
NHỮNG
NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN -
1975
: Hàng trăm ngàn quân cán chính Việt
Nam Cộng Ḥa bị cộng sản tập trung
“cải tạo”.
1980
: Sau 5 năm tranh đấu, dư luận Mỹ và
thế giới áp lực Hà Nội phải thả tù .
1982
: Tại Pháp, Phạm văn Đồng, Thủ tướng
Hà Nội thách thức sẽ trả tự do nếu
Mỹ nhận hết
tù cải tạo .
1982
: Ngoại trưỡng Mỹ điều trần tại Quốc
hội cho biết sẽ nhận 10.000 tù chính
trị Việt Nam
và gia đ́nh .
1985
: Lần đầu tiên , cơ quan IRCC,Inc.
tại San Jose nhận được 1 video tape
do phóng viên tự do
Hoa Kỳ quay tại Việt Nam .Trong
đó có những đoạn hết sức
đặc biệt :
1)
Phi công Việt Nam Cộng Ḥa,
vừa được tự do.
2)
Vợ con tù thăm nuôi tại Hàm
tân.
3)
Ban văn nghệ của Trại Hàm
Tân.
4)
Phỏng vấn 1 người tù cụt chân
cấp Thiếu tá.
1985
: Hoa Kỳ và Việt Nam gặp nhau tại
New York bàn về việc thả tù cải tạo.
1987
: Lần đầu tiên nhà báo Thụy Điển
được vào làm phóng sự tại Trại Nam
Hà , tiếp theoHà
Nội bắt đầu chuyển thêm tù cải tạo
vào
Nam và trả tự do từng đợt
.
Tháng
7 năm 1988 : Phái đoàn Funseth đi Hà
nội họp về việc nhận tù cải tạo.
Tháng
8 năm 1988 : Hà Nội đơn phương loan
báo đ́nh chỉ việc thảo luận.
Tháng
1 năm 1989 : Lần đầu tiên Hồng thập
tự Hoa Kỳ được phép gửi quà cho tù
“cải tạo” .
Một
chiến dịch gửi quà được phát động
tại hải ngoại .
Tháng
4 năm 1989 : Phái đoàn Quốc hội Cali
về Việt Nam thảo luận về đề tài xă
hội và tù “cải
tạo”. Có các thành phần tỵ nạn Việt
Nam
cùng đi. Đại diện IRCC trách nhiệm
tiểu ban
tù chính trị. Phái đoàn yêu cầu trả
tự do cho Vơ Đại Tôn.
Phỏng
vấn thu thanh Phan Nhật
Nam vừa được tự do tại Saigon.
Tháng
6 năm 1989 :Thượng viện Mỹ tuyên bố
yêu cầu Hà Nội trả tự do cho tù “cải
tạo” và Hoa
Kỳ sẽ đón nhận .
Tháng
7 năm 1989 :Phái đoàn Hoa kỳ về Việt
Nam kư thỏa ước nhận định cư tù “cải
tạo”
Tháng
8 năm 1989 :Báo San Jose Mercury
News gửi phóng viên về Saigon làm
một loạt bài
phỏng vấn “tù cải tạo” sắp ra đi có
gia
đ́nh
chờ đợi tại San Jose .
Tháng
1năm 1990 : 15 gia đ́nh H.01 đi
chuyến đầu tiên đến phi trường San
Francisco, có
4 gia
đ́nh về Bắc Cali . 11 gia đ́nh
chuyển tiếp đến các tiểu bang khác
và Quận Cam Tháng 8 năm1993 : Đại tá
Phạm
Duy Khang, sau 17 năm tù đă trở về
đợt sau cùng với 120 người
. Ông đến San Jose và dự lễ thượng
kỳ
ngày
8/8/1993 .
Sau
đó các đợt HO bổ túc và chương tŕnh
đoàn tụ gia đ́nh HO lần lượt tiếp
diễn suốt 15 năm từ 1994 đến 2009.
Cho đến tháng 4 năm 2009 vẫn c̣n gia
đ́nh thuộc diện “tù cải tạo” đến Hoa
Kỳ.
VietMuseum, San Jose
NHỮNG
THIÊN ANH HÙNG CA -
Trước
năm 75, miền Nam xây dựng hai nền
cộng ḥa đă tồn tại hết sức hào hùng
qua hai chiến dịch tấn công của
địch. Chúng ta đă đứng vững trong
trận Mậu Thân 68 và vượt qua trận
mùa hè 72.
Sau
1975 miền Nam thất thủ nhưng vẫn c̣n
ghi thêm hai thiên anh hùng ca bất
tử. Người chiến sĩ sống c̣n sau trận
“cải tạo” và toàn dân miền Nam thành
công với những chuyến đi của thuyền
nhân tỵ nạn. Chúng tôi đă có bài
viết về thuyền nhân và riêng bài này
xin dành cho câu chuyện tù “cải
tạo”. Lần lượt đă kể ra những con số
lịch sử, những người tù không án,
những ngày tháng không quên, những
dữ kiện tuy khô khan cằn cỗi nhưng
chính là máu xương của một đạo quân,
của một thể chế dân chủ không c̣n
nữa.
Từ
những con số này chúng ta hăy đi t́m
nhân chứng và thu hồi di sản dành
cho trang sử gửi thế hệ tương lai.
ĐI
T̀M NHÂN CHỨNG -
Trong
số muôn vàn lănh vực, xin đưa ra một
vài thí dụ để chứng minh về câu
chuyện tù “cải tạo.” Trong hơn 10
năm tù đày, người tù miền Nam đă
sáng tạo biết bao di vật để dùng và
để làm quà kỷ niệm gởi cho mẹ, cho
vợ, cho con. Chúng tôi cần những di
vật đó. Chúng tôi đă có, nhưng chưa
đủ.
Thư
từ là những liều thuốc thần diệu để
người tù nhờ đó mà sống trong hy
vọng. Chúng tôi cần giử lại những lá
thư của t́nh yêu, bằng hữu và gia
đ́nh. Chúng tôi đă có, nhưng chưa
đủ.
Chúng
tôi thường nghe nói khi người cha đi
tù, th́ mẹ đi bán thuốc lá bên lề
đường. Khi cha về phải đi đạp cyclo.
Trong suốt 20 năm, chúng tôi đi t́m
những tấm h́nh như thế nhưng không
có. Cho đến năm 2008 mới t́nh cờ có
được các h́nh ảnh quư giá. Nhưng vẫn
c̣n đón chờ thêm các tài liệu tương
tự.
Chúng
tôi được biết có nhiều gia đ́nh cả
hai vợ chồng đều đi tù cải tạo. Cả
cha con đều bị tù và nhiều anh em
một nhà cùng chung số phận. Chúng
tồi c̣n cần thêm những sử liệu như
thế.
CAN
TRƯỜNG TRONG CHIẾN BẠI -
Vị
tướng hải quân vùng một, phó đề đốc
Hồ Văn Kỳ Thoại có xuất bản một tác
phẩm hồi kư. Ông lấy câu chuyện đứt
phim 1975 để đặt tựa cho cuốn sách.
T́nh cờ chúng tôi có được tấm h́nh
chụp hai chiến binh của sư đoàn 3 bộ
binh Quân lực Việt Nam Cộng Ḥa bị
bắt làm tù binh tại Quảng Trị khi
Cộng quân tấn công 1972. H́nh này
nằm trong bộ sưu tầm độc đáo của một
phóng viên Anh quốc.
Hai chiến binh Cộng Ḥa bị địch quân
giải về khu tập trung tù binh bên
kia biên giới và một phóng viên của
cộng sản Hà Nội đă chụp được tấm
h́nh chân dung bất hủ xứng đáng gọi
là “Can trường trong chiến bại”.
Khuôn mặt người lính số 2 dựa vào
người chiến binh số 1.
, Anh số 1 có thể là sĩ quan.. Anh
sỹ quan trẻ này bị thương ở tay c̣n
băng bó, mặt c̣n mang dấu của các
mảnh trái pháo, ánh mắt buồn bă
nhưng vẫn đầy vẻ bất khuất.
Suốt
đời tôi, chưa bao giờ nh́n thấy một
gương mặt đầy ẩn dụ như vậy.
Bài
viết sẽ đăng kèm tấm h́nh độc đáo
này. Giờ này anh ở đâu?
Trên
tài liệu DVD do IRCC, Dân Sinh và
Viện Bảo Tàng San Jose sẽ phát hành
ngày quân lực 2009, chúng tôi phổ
biến rộng răi để nhắn tin đến bốn
phương trời ngơ hầu t́m cho được
người lính chiến bại có nét mặt can
trường của sư đoàn 3 bộ binh.
A
wounded ARVN in pain beside another
prisoner at fire base QuangTri
overrun by NVN, March 1972 -
Another VietNam, Tim Page
Collection.
THIẾU
TÁ ĐỘC CƯỚC LÊ HỮU CƯƠNG -
Câu
chuyện sau cùng xin nói về người tù
cải tạo Lê Hữu Cương, khóa 16 vơ bị
Đà Lạt, quận trưởng Củ Chi. Số là
ngay từ đầu năm 1985 t́nh cờ chúng
tôi gặp được một anh phóng viên Hoa
Kỳ tặng cho video tape quay phóng sự
Saigon từ 1984, trong đó có những
đoạn hết sức đặc biệt. Câu chuyện
một phi công cựu tù, mới được tự do
có mở tiệm bán đồ nhậu tại Saigon.
Đối thoại bằng Anh ngữ.. Xin hăy
tưởng tượng lúc đó là năm 1985,
chúng tôi coi phim mà ḷng dạ nôn
nao. Xúc động dâng lên khóe mắt. Anh
em cùng ngồi xem mà mặt mũi ai nấy
hết sức căng thẳng. Cho đến nay
chúng tôi vẫn không biết anh phi
công này là ai.
Một
đoạn khác, quay tại trại tù Z30D tại
Hàm Tân. Trại tù khang trang sạch sẽ
và rất ít người. Ai mà chẳng biết là
cộng sản đă cho dọn dẹp và lùa tù đi
làm, chỉ c̣n lại cả trại trống vắng..
Phóng viên quay phim và anh chàng
làm phóng sự đi cùng một thông dịch
viên.. Ban văn nghệ của trại được
giới thiệu hát một bài. Khán giả duy
nhất là anh phóng viên Mỹ. Nhạc
trưởng là ca sĩ chính nét mặt hết
sức đau khổ và cam chịu. Ông trả lời
cấp bậc là thiếu tá, đă ở trại này
nhiều năm. Dường như cũng từ Nam Hà
chuyển về.
Một
đoạn khác là cảnh tù “cải tạo” được
vợ con lên thăm. Xin lưu ư đây là
thời điểm của năm 1984 ở trại tù
miền Nam và cảnh này được tŕnh diễn
cho báo Mỹ quay phim. Tuy nhiên nếu
lưu ư vẫn nh́n ra được những nỗi
đoạn trường.
Sau
cùng, chúng tôi được xem đoạn phim
đặc biệt. Một tù cải tạo cụt chân
ngồi cầm cặp mắt kiếng. Mắt anh rất
sáng và dáng ngồi b́nh thản.
Gần
như bất chợt, anh phóng viên hỏi
bằng anh ngữ và người tù trả lời
trực tiếp cũng bằng anh ngữ. Anh cấp
bậc ǵ? -Thiếu tá. Anh có đủ ăn
không? -Có được ăn, nhưng biết thế
nào là đủ. Người tù hỏi ngược lại?
Phóng viên Mỹ nói: Có phải người
công an này đứng đây nên anh không
trả lời?
(Đến
đây phóng viên ra hiệu yêu cầu quản
giáo đi ra). Không đủ ăn phải
không ? Not enough? Trả lời, -Yes,
not enough. Anh có điều ǵ nhắn gởi
với tổng thống Reagan không? -Tôi
muốn được tự do. Tôi muốn rằng thế
giới tự do cứu chúng tôi. Cho chúng
tôi được tự do càng sớm càng tốt.
Máy
quay phim chiếu xuống bàn tay cầm
mắt kiếng. Rồi chiếu lên khuôn mặt
người tù với ánh mắt ngời sáng như
ánh thép trong ngục tù.
Chúng
tôi bị ánh mắt này theo đuổi trong
nhiều năm. Suốt 20 năm, từ 1985 đến
2005 đă có ư hỏi thăm về người thiếu
tá cụt chân này là ai, c̣n sống hay
đă chết.
Năm
2005 Asia quay video tại Hoa Thịnh
Đốn kỷ niệm 30 năm biệt xứ, chúng
tôi có cơ hội giới thiệu dự án viện
Bảo Tàng và đồng thời có chiếu đoạn
phim này trong phần tài liệu.
Tiếc
thay, dù đă có hàng chục ngàn khán
giả nhưng vẫn không ai nhận ra người
tù bất khuất
Măi
đến năm 2007 vừa qua, chúng tôi t́m
được tin tức th́ nhân chứng không
c̣n nữa. Người đó là thiếu tá Lê Hữu
Cương, khóa 16 vơ bị, mới ra trường
đă bị thương với cấp bậc trung úy.
Anh bị cưa một chân nhưng tiếp tục
tại ngũ. Tốt nghiệp chỉ huy tham mưu
và học xong lớp quân chánh th́ về
làm quận trưởng Củ Chi. Ông là một
trong số rất hiếm hoi các sỹ quan
cấp tá, mất một chân mà vẫn c̣n làm
chi khu trưởng tại vùng đất dữ nhất
của miền Đông Nam phần.
Sau
1975 ông đă bị tù, giải ra Bắc, rồi
đưa về miền Nam và t́nh cờ gặp phóng
viên Mỹ tại Hàm Tân. Thiếu tá Cương
H0 đến Hoa Kỳ đúng ngày 4/7/1991 và
cư ngụ tại Orange County. Trong suốt
thời gian dài trên 10 năm sống tại
miền Nam Cali, Lê Hữu Cương đă sinh
hoạt với giới văn nghệ, báo chí,
nhưng chính ông và anh em cũng chẳng
ai được xem đoạn phim quay trong tù
mà ông đóng vai chính.
Năm
2000, Lê Hữu Cương viết hồi kư về
cuộc đời có kể lại đoạn được hỏi
chuyện trong tù bởi phái đoàn Mỹ.
Trong cuốn tự chuyện này, chúng tôi
mới được đọc qua đă thấy được hai
điều phải ghi lại, Lê Hữu Cương sinh
trưởng tại Huế và đă gặp thảm kịch
đau thương khi mẹ và ba em gái của
ông bị cộng sản giết trong kỳ Mậu
Thân.
Câu
chuyện thứ hai cần phải ghi lại là
tinh thần tương trợ hết sức hào hùng
của các cựu sinh viên sỹ quan Đà Lạt
khóa 16 thể hiện trong tù đă giúp
cho Lê Hữu Cương, dù chỉ có một chân
đă sống c̣n.
Nhưng
tiếc thay khi bộ phim Asia phổ biến
năm 2005 th́ sau đó chúng tôi cũng
đă được tin Lê Hữu Cương đă qua đời
tại Miền Nam California.
Nhân
chứng của một trang sử H0 không c̣n
nữa.

Major
LeHuu Cuong 1970 SaiGon and
1984 Hàm Tân, VietNam -
(Photo from Video)
Đó là
lư do chúng tôi viết bài này phổ
biến trên báo, đọc bài này trên các
chương tŕnh phát thanh và ghi lại
các h́nh ảnh có được trên DVD phát
hành ngày quân lực tháng 6 năm 2009.
Xin
hăy đọc báo, xin hăy xem h́nh, xin
hăy nghe radio, xin hăy đón coi DVD
để thấy rằng lịch sử đă được gom lại
như thế nào? Phải được thu hồi như
thế nào? Cần được tập trung như thế
nào? Trước khi di sản mai một và
nhân chứng không c̣n nữa.
Xin
hăy liên lạc về IRCC, Inc. số 1445
Koll Circle, suite 110, San Jose, CA
95112.
Tel:
408-392 9923 để có được đoạn phim
đối thoại hào hùng duy nhất trong tù
của thiếu tá độc cước Lê Hữu Cương,
người nhân chứng không c̣n nữa. Bộ
DVD “Chân dung người lính VNCH” của
viện Bảo tàng Việt Nam c̣n có h́nh
ảnh người phi công ngồi hát bản t́nh
ca trên hè phố Sài G̣n ngay từ 1984.
Người vợ thăm chồng “cải tạo”, ông
nhạc trưởng của ban văn nghệ Hàm Tân
ca vang bản nhạc vui với bộ mặt sầu
thảm như dao cắt trong ḷng. Và sau
cùng là h́nh ảnh người lính vô danh
của sư đoàn 3 bộ binh tiêu biểu cho
danh hiệu “Can trường trong chiến
bại”.
Xin hăy cùng chúng tôi lên đường đi
t́m nhân chứng cho thiên anh hùng ca
của QLVNCH sau tháng tư 1975.
Giao
Chỉ, San Jose.
|