Đoạn cuối con đường lầm lạc của anh em Ngô Đ́nh Diệm và Ngô Đ́nh Nhu: Cái chết tức tưởi

 

 

 Lời bàn:   dưới đây là tài liệu về cái chết của anh em Ông Diệm và Ông Nhu, tŕnh bày theo nhăn quan của Việt Cộng.

Xin Quí Vị xem đây là liệu khá đầy đủ về cái chết của 2 vị lănh đạo quốc gia.

C̣n vấn đề họ có là tay sai của Mỹ hay không th́ Việt Cộng không đủ thông minh để có thể biết được. Họ không biết rằng v́ không phải là tay sai của Mỹ nên CIA mới chủ mưu giết hai ông. Nếu ông Diệm là tay sai th́ ông ta đă dâng Cam Ranh cho Mỹ rồi.

Bùi Như Hùng

2008

  

 

 

Đoạn cuối con đường lầm lạc của anh em Ngô Đ́nh Diệm và Ngô Đ́nh Nhu: Cái chết tức tưởi

 

Ngô Đ́nh Diệm và Cabot Lodge.

...Hai anh em Diệm - Nhu đă bị hạ sát trong một cuộc đảo chính nhưng bản chất làm tay sai cho ngoại bang của chính quyền Sài G̣n không v́ thế mà thay đổi, thậm chí c̣n được nâng lên nặng đô hơn. Và dĩ nhiên sự sụp đổ của chính thể đó tháng 4/1975 là một kết cục tất yếu.

Cách đây 45 năm, ngày 1/11/1963 tại Sài G̣n đă xảy ra cuộc đảo chính đẫm máu do một nhóm sĩ quan cao cấp của quân đội cái gọi là Việt Nam Cộng ḥa tiến hành. Trong số này có nhiều gương mặt vốn là thân cận với triều đại Ngô Đ́nh Diệm - Ngô Đ́nh Nhu như Trung tướng Dương Văn Minh, Trung tướng Trần Văn Đôn, Thiếu tướng Trần Thiện Khiêm, Thiếu tướng Mai Hữu Xuân, Thiếu tướng Tôn Thất Đính, Thiếu tướng Nguyễn Khánh, Đại tá Nguyễn Văn Thiệu, Đại tá Đỗ Mậu… Hai anh em Diệm - Nhu đă bị hạ sát trong cuộc đảo chính đó nhưng bản chất làm tay sai cho ngoại bang của chính quyền Sài G̣n không v́ thế mà thay đổi, thậm chí c̣n được nâng lên nặng đô hơn. Và dĩ nhiên sự sụp đổ của chính thể đó tháng 4/1975 là một kết cục tất yếu.

Khi quan thầy bán đứng thuộc hạ cũ

Ngay từ chiều 31/10/1963, Đại tá, Sư trưởng Sư đoàn 5 Nguyễn Văn Thiệu đă dẫn hai trung đoàn dưới quyền cùng một tiểu đoàn pháo binh và một chi đoàn thiết giáp mượn cớ đi hành quân ở Phước Tuy nhưng lại dừng chân ở ngă ba xa lộ Biên Ḥa và QL15 đi Vũng Tàu. Sáng 1/11/1963, Thiếu tá Nguyễn Bá Liên (cháu của Đại tá Đỗ Mậu, trùm an ninh quân đội Sài G̣n), Tham mưu trưởng Lữ đoàn Thủy quân lục chiến ra lệnh cho hai tiểu đoàn dưới quyền  giả bộ đi hành quân ở núi Thị Vải, Ba Rịa, rồi bất ngờ chuyển hướng về Sài G̣n chiếm Tổng nha Cảnh sát, Bộ Nội vụ, Nha Truyền tin và Đài Phát thanh Sài G̣n. Đồng thời, tướng Mai Hữu Xuân cũng đưa tân binh quân dịch ở Trung tâm Huấn luyện Quang Trung về chặn các ngả đường tiến vào Sài G̣n…

Cũng trong buổi sáng 1/11/1963, nhóm tướng lĩnh chóp bu của quân đội Sài G̣n đă tụ họp với nhau để hạ quyết tâm tiến hành đảo chính tại trụ sở Bộ Tổng tham mưu.

Cũng trong buổi sáng 1/11/1963, để đánh lạc hướng, Đại sứ Mỹ tại Sài G̣n Henry Cabot Lodge đă dẫn Đô đốc Harry D. Felt, Tư lệnh Hạm đội Thái B́nh Dương vào thăm viếng xă giao Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm. Khi tṛ chuyện riêng với viên "thái thú" Mỹ, ông Diệm ướm lời hỏi về tin đồn đảo chính. Đại sứ Cabot Lodge mặt tỉnh bơ cả quyết rằng, ông ta không hề nghe ai bàn bạc ǵ về chuyện đó và c̣n hứa nếu hay biết chuyện ǵ liên quan tới âm mưu đảo chính, sẽ ngay lập tức báo cho ông Diệm biết. Nhân danh đại sứ, ông Cabot Lodge cũng tuyên bố rằng, nước Mỹ không bao giờ ủng hộ một âm mưu nhằm lật đổ Tổng thống Diệm (?!).

Cũng trong thời điểm đó, theo lệnh của CIA, Đại tá Nguyễn Văn Thiệu đă vào dinh Gia Long t́m gặp Ngô Đ́nh Nhu kiếm chuyện làm quà vừa đánh lạc hướng vừa thăm ḍ t́nh h́nh xem gió đang chuyển về hướng nào. Với vẻ vô tư, Nguyễn Văn Thiệu hỏi ông Nhu về tin tức xung quanh âm mưu đảo chính. Ngô Đ́nh Nhu đáp rằng, ông ta không nhận được tin tức ǵ mới… Đại tá Thiệu ra về và tới 13h cùng ngày, ra lệnh cho đám quân đang tạm đóng ở ngă ba xa lộ Biên Ḥa và QL15 đi Vũng Tàu tiến về nội đô: Một trung đoàn đóng ở Phú Lâm, c̣n trung đoàn kia đóng ở ngă tư Hàng Xanh để pḥng ngừa việc quân cứu viện từ ngoài tiến về "cứu giá". Sở chỉ huy của Sư đoàn 5 cũng được dời về đóng tạm ở Trường Đại học Sư phạm trên đường Cộng Ḥa…

Các vụ đọ súng giữa  lực lượng đảo chính và một số đơn vị trung thành với chính thể Diệm - Nhu bắt đầu lác đác bùng nổ từ 13h30'. Thấy vậy, Tổng Giám đốc Thanh niên Cao Xuân Vĩ, một nhân vật thân tín của gia đ́nh họ Ngô, đă gọi cho Ngô Đ́nh Nhu hỏi han tin tức nhưng ông Nhu cũng không biết ǵ hơn và bảo ông Vĩ tự đi thám thính t́nh h́nh bên ngoài. Ông Vĩ lái xe đi một ṿng trên phố nhưng không nhận thấy điều ǵ quá bất thường. Ông Nhu cũng không hiểu lực lượng nào đứng ra làm đảo chính v́ cho tới lúc ấy, vẫn rất tin vào những lời trấn an của Đại tá Thiệu nói tại dinh Gia Long lúc sáng.

Nh́n chung, hai anh em Diệm - Nhu cho tới lúc đó vẫn không thể ngờ rằng những viên sĩ quan cao cấp nhất trong quân đội Sài G̣n mà họ cho là "đệ tử ruột" đều đă bị CIA mua hết cả. Chính v́ thế nên họ đă sai Trung tá Lê Như Hùng, Tham mưu trưởng Biệt bộ tại Phủ Tổng thống đặc trách liên lạc với quân đội, liên lạc với tướng Trần Thiện Khiêm và tướng Tôn Thất Đính để bàn chuyện bảo vệ Sài G̣n chống lại các đơn vị làm đảo chính. Thế nhưng lúc đó, theo kế hoạch đă định trước dưới sự chỉ đạo của CIA, cả hai tướng Khiêm và Đính, cũng như nhiều viên tướng chủ chốt khác của quân đội Sài G̣n, đều đang ở trụ sở Bộ Tổng tham mưu bàn chuyện đảo chính.

Khi Trung tá Hùng gọi đến cho Sư đoàn trưởng Sư đoàn 5 th́ cũng không thể gặp được ông Thiệu v́ viên đại tá này "đang đi hành quân", kỳ thực là đang chỉ huy thuộc hạ làm đảo chính và mỗi giờ tiến mỗi gần dinh Gia Long. Tới thời điểm đó, khá nhiều những viên sĩ quan cao cấp trung thành thực sự với anh em Diệm - Nhu đều đă bị sát hại, như Tư lệnh Hải quân, Đại tá Hồ Tấn Quyền hay Tư lệnh Lực lượng đặc biệt, Đại tá Lê Quang Tung… Bối rối, Ngô Đ́nh Diệm đành phải gọi điện thoại tới cho Đại sứ Mỹ ở Sài G̣n báo tin rằng ḿnh vừa được biết về tin đảo chính và nhờ ông Cabot Lodge xác nhận rằng tin đó đúng hay sai. Đến nước đó, Đại sứ Mỹ vẫn nói chắc như đinh đóng cột rằng không thể nào xảy ra đảo chính được và hứa nếu hay biết ǵ về chuyện này th́ sẽ báo lại cho ông Diệm ngay tắp lự (?!).

Trong lúc đó t́nh h́nh ngày một phát triển phức tạp hơn. Tới 14h30' ngày 1/11/1963, Đài Phát thanh Sài G̣n tự dưng ngừng phát sóng. Vang lên những phát súng từ phía trụ sở của đài. Tổng thống Diệm cực chẳng đă lại gọi điện thoại cầu cứu thông tin ở Đại sứ Mỹ. Ông Cabot Lodge lại vẫn nhắc lại điệp khúc cũ trấn an ông Diệm. Những lời đường mật giả dối của quan thầy Mỹ không làm anh em Diệm - Nhu an tâm nhưng họ cũng không biết làm ǵ hơn ngoài việc ngồi yên trong dinh Gia Long chờ đợi.

Tới 16h45', Đài Phát thanh Sài G̣n lại được phát sóng và bắt đầu loan tin về việc quân đội đă đứng lên lật đổ chế độ Ngô Đ́nh Diệm và Hội đồng tướng lĩnh đưa ra yêu cầu ông Diệm từ chức rồi cùng ông Nhu rời khỏi Việt Nam…

Biết đă bị rơi vào thế kẹt, Ngô Đ́nh Nhu sai tay chân t́m cách tập hợp lực lượng c̣n trung thành với ḿnh để chuẩn bị phản công lực lượng đảo chính. Tuy nhiên, Tổng thống Diệm từ chối sử dụng biện pháp quân sự để dẹp đảo chính v́ vẫn bán tín bán nghi những lời mà viên đại sứ Mỹ đă nói với ḿnh trước đó. Trong thâm tâm, Ngô Đ́nh Diệm cho rằng, một khi Washington quả thực không ủng hộ đảo chính th́ không thể có một lực lượng nào ở Sài G̣n có thể phế truất ông ta ra khỏi ghế Tổng thống cái gọi là Việt Nam Cộng ḥa. Cũng chính v́ thế nên tới 17h ngày 1/11/1963, Ngô Đ́nh Diệm lại gọi điện thoại cho đại sứ Mỹ, báo tin một số  viên tướng phản chủ đang họp tại trụ sở Bộ Tổng Tham mưu bàn chuyện đảo chính. Ông Diệm cũng yêu cầu ông Cabot Lodge cho biết rơ quan điểm chính thức của Mỹ về cuộc đảo chính này.

Vẫn với vẻ vô can một cách ngây ngô, Đại sứ Mỹ bảo rằng ông ta cũng có nghe tiếng súng nổ, nhưng không biết hết toàn bộ sự việc nên khó có thể nói ǵ. Hơn nữa, do sự khác nhau về múi giờ nên vào thời điểm đó, khi tại Washington mới chỉ là 4h sáng nên Chính phủ Mỹ càng không thể đưa ra một tuyên bố chính thức nào về những việc đang diễn ra ở Sài G̣n…

Đến lúc này, có lẽ Tổng thống Diệm đă hiểu ra được tṛ tháu cáy tḥ ḷ hai mặt của quan thầy và đành phải nghĩ đến chước hay nhất trong ba sáu chước. Hai anh em Diệm - Nhu cùng một số tay chân tin cậy nhất, trong đó có Tổng Giám đốc Thanh niên Cao Xuân Vĩ, cùng bàn kế "tẩu vi thượng sách".

Ông Vĩ đưa ra sáng kiến chia sẻ lực lượng bằng cách để ông Diệm ở lại trong dinh Gia Long, c̣n ông ta cùng ông Nhu ra ngoài t́m lực lượng ứng cứu. Ông Nhu bác phương án này v́ sợ bào đệ của ḿnh rời khỏi anh trai th́ sẽ bị lực lượng đảo chính hạ sát ngay. Thấy vậy, ông Nhu đề nghị cả hai anh em cùng thoát thân khỏi dinh Gia Long tới ẩn náu tại Ṭa Khâm sứ của Vatican ở đường Hai Bà Trưng. Ông Diệm vẫn lắc đầu v́ không muốn làm khó cho Ṭa Thánh. Ông Nhu lại đề nghị cả hai anh em cùng tới tá túc tạm thời ở Đại sứ quán Australia ở Sài G̣n.

Đang bực bội v́ thái độ của Đại sứ Mỹ, ông Diệm hạ luôn một câu: Đừng bao giờ tin vào các đại sứ quán phương Tây, ḷng vả cũng như ḷng sung thôi! Ông Nhu lại đề nghị tới Đại sứ quán Nhật trốn nhờ. Ông Diệm lại đáp, Nhật đâu có tốt với chính thể Việt Nam Cộng ḥa v́ bản thân ông ta cũng đă bị "ăn quả đắng" quá nhiều với người Nhật rồi! Khi ông Nhu bàn chuyện tới trú ẩn ở Đại sứ quán Đài Loan, ông Diệm cũng nêu ra lư do để bàn lùi…

Có vẻ như Tổng thống Diệm cho rằng, cứ cố thủ ở trong dinh Gia Long là an toàn hơn cả. Hơn nữa, với tư duy quan lại cố hữu, ông Diệm luôn cho rằng, "đường đường phương diện quốc gia", chết cho oách vẫn hơn là sống chui lủi. Ngô Đ́nh Nhu đành phải lựa lời nói khéo rằng, rời khỏi dinh Gia Long không phải là trốn chui lủi mà chỉ là "dịch cư" v́ lư do an ninh, khi nào êm xuôi mọi chuyện th́ Tổng thống lại quay về trị v́ đất nước (?!). Ông Nhu nêu ra luận cứ rằng, trên nguyên tắc, một cuộc đảo chính nếu trong 48 giờ mà không thành công, th́ sẽ phải thất bại. Mặc dù biết t́nh h́nh đang ngày một nguy ngập, ông Diệm vẫn cứ làm thinh trước các lư lẽ của ông Nhu… Ông Nhu ngao ngán bỏ về pḥng ḿnh.

Đúng lúc đó, Đại sứ Mỹ ở Sài G̣n, trước đấy cứ im như thóc lại chủ động gọi điện cho Tổng thống Diệm nói rằng, ông ta đang lo lắng cho tính mạng của ông Diệm và sẵn sàng làm mọi việc có thể để giúp đỡ. Ông Diệm vẫn mặt lạnh như tiền tuyên bố: "Tôi đang cố gắng tái lập trật tự". Nói vậy nhưng ông Diệm cũng hiểu ra rằng, một khi viên đại diện cao nhất cho quan thầy Mỹ ở Sài G̣n đă tỏ thái độ như thế th́ t́nh h́nh quả thực là đă quá nguy ngập. Và ông ta cho gọi Ngô Đ́nh Nhu vào bảo: "Đi th́ đi!".

Lúc đó đă vào khoảng 19h, trời Sài G̣n đă nhá nhem tối. Rồi ông Diệm thở dài ngao ngán trước khi bước lên thùng của cỗ xe chở hàng fourgonnette: "Đi như ri th́ mất nước!". Thực ra, kể từ khi lên ngôi Tổng thống của cái gọi là Việt Nam Cộng ḥa, cam phận làm tay sai cho siêu cường bên kia đại dương, đă có phút nào ông Diệm được làm chủ thực sự phần đất của ḿnh đâu!

Sau này, trong cuốn sách "President Kennedy, Profile of Power", nhà nghiên cứu lịch sử Mỹ Richard Reeves đă hạ bút viết như sau về bản chất thật của cái gọi là chính thể Sài G̣n thời đệ nhị cộng ḥa: "Người Mỹ, v́ các mục tiêu thực tế, đă cai quản đất nước. Các tướng lĩnh Việt Nam Cộng ḥa cười trước các máy quay phim, nhưng lo lắng và chờ đợi tiền và chỉ thị từ Washington, thủ đô mới của miền Nam Việt Nam…". Nói một cách công bằng, thực tế đó cũng đă h́nh thành từ thời đệ nhất cộng ḥa, khi ông Diệm c̣n ngồi trong dinh Gia Long.

Lên xe một cách bí mật, v́ không có ghế nên hai anh em Diệm - Nhu buộc phải ngồi bệt xuống sàn. Đi theo hai con người từng nắm quyền lực lớn nhất của nền đệ nhất cộng ḥa Sài G̣n chỉ có viên Đại úy Đỗ Thọ, một người cháu của Đỗ Mậu. Cỗ xe lầm lũi rẽ phải sang đường Pasteur, xuống đường Lê Lợi, qua đường Trần Hưng Đạo, đến Đồng Khánh rồi vào khu Đại Thế Giới, nơi đang có lực lượng trung thành với anh em Diệm Nhu đóng giữ.

Trong lúc đó, ông Cao Xuân Vĩ đă gọi điện thoại cho ông Mă Tuyên, một Tổng bang trưởng của người Hoa, đồng thời là thủ lĩnh cái gọi là Thanh niên Cộng ḥa ở Chợ Lớn, nhờ t́m nơi trú ngụ tạm thời cho quan thầy. Mă Tuyên nhận lời ngay dù trước đó chưa một lần được giáp mặt anh em Diệm - Nhu. Từ Đại Thế Giới, anh em Diệm - Nhu đă lẻn tới nhà của ông Mă Tuyên và lên ẩn náu ở lầu hai. Khi đồ đệ trung thành Cao Xuân Vĩ tới nhà Mă Tuyên, th́ ông ta thấy ngay rằng, không thể để hai anh em Diệm - Nhu ở đó lâu được v́ sẽ bị lộ ngay. Mă Tuyên t́m cách liên lạc với những người Hoa thân tín và họ đă t́m được hai kho hàng trống ở bến B́nh Đông, có thể dùng làm nơi tá túc cho anh em Diệm - Nhu chờ qua cơn hoạn nạn. V́ lúc đó đă quá khuya và đang là giờ giới nghiêm nên Cao Xuân Vĩ dự kiến tới 6h sáng 2/11/1963 sẽ đưa được anh em Diệm - Nhu tới nơi ẩn náu mới. Tuy nhiên, khi ông Vĩ đúng hẹn quay lại t́m anh em Diệm - Nhu ở nhà Mă Tuyên th́ được biết, hai người này lại đi vào xem lễ ở nhà thờ Cha Tam, cuối đường Đồng Khánh…

Thực ra, Ngô Đ́nh Diệm  cho tới lúc đó vẫn muốn tỏ rơ cái ư "Ninh thọ tử bất ninh thọ nhục" (Thà chết chứ không chịu nhục) nên không muốn lẩn trốn vào nhà kho ở bến B́nh Đông. Tại nhà Mă Tuyên, Tổng thống Diệm đă gọi điện ra lệnh cho lực lượng Liên binh Pḥng vệ c̣n trung thành với ḿnh phải buông súng rồi lại gọi báo tin cho Đại sứ Mỹ ở Sài G̣n biết về quyết định t́nh nguyện từ chức và đi ra nước ngoài. Và trước khi công bố thông tin cho đám tướng lĩnh chủ mưu đảo chính, như những con chiên ngoan đạo, hai anh em Diệm - Nhu đă đến nhà thờ để dự lễ và cầu nguyện…

 

Gia đ́nh Ngô Đ́nh Diệm tại Huế.

 

Kết cục thê thảm

Tuy nhiên, cây muốn lặng nhưng gió vẫn chẳng đừng. Ngô Đ́nh Diệm đă không ngờ được rằng, quan thầy Mỹ đă không c̣n muốn cho hai anh em nhà ông ta sống nữa.

Điệp viên CIA Lucien Emile Conein, kẻ trực tiếp giật dây cho cuộc đảo chính này, trước đó đă nói bằng tiếng Pháp với đám tướng lĩnh tay sai trong quân đội Sài G̣n rằng: "Người ta không thể làm món trứng rán mà không đập bể những quả trứng" (On ne fait pas d'omelette sans casser les oeufs)…

Cũng xin nói thêm rằng, Lucien Conein từng hoạt động trong toán đặc nhiệm dưới quyền của Đại tá CIA Edward Lansdale, người giúp Ngô Đ́nh Diệm chống lại các lực lượng đối lập để lên nắm độc quyền cai quản chính trường Sài G̣n… Thời khắc thay đổi, khi thấy anh em Diệm - Nhu không c̣n hiệu quả trong việc làm tay sai cho ngoại bang nữa, các quan thầy Mỹ đă không ngần ngại ra lệnh hạ thủ họ…

Đă có chứng cớ xác thực rằng chính quyền của Tổng thống Mỹ John Kennedy đă bật đèn xanh cho việc giết hai anh em Diệm - Nhu. Mệnh lệnh này đă được truyền thẳng từ Washington tới Sài G̣n cho Đại sứ Cabot Lodge từ giữa năm 1963. Và trong lúc cứ quả quyết về sự không hay biết ǵ về âm mưu đảo chính cũng như luôn làm ra vẻ vô can, Đại sứ Cabot Lodge đă truyền lệnh hành quyết đối với anh em Diệm - Nhu cho các viên tướng lănh đạo cuộc đảo chính. Người trực tiếp nhận được lệnh động thủ là Đại úy Nguyễn Văn Nhung. Cũng theo chỉ đạo của "thái thú" Cabot Lodge, lực lượng đảo chính quyết định giết thêm cả một người em nữa trong gia đ́nh họ Ngô là "bạo chúa Trung phần" Ngô Đ́nh Cẩn… CIA đă dùng lời hứa đưa đi nước ngoài để lừa Cẩn vào ṭa lănh sự Mỹ ở Huế rồi giao cho lực lượng đảo chính hạ thủ…

Trở lại với buổi sáng 2/11/1963. Nhận được tin về việc hai anh em Diệm - Nhu đang ở nhà thờ Cha Tam trên đường Đồng Khánh trong Chợ Lớn, những viên tướng cầm đầu đảo chính ngay lập tức lập ra "nhóm sát thủ" do tướng Mai Hữu Xuân cầm đầu. Và vào khoảng 6h30' có một đoàn gồm hai xe GMC, hai xe M113 và ba xe jeep chạy tới gần nhà thờ Cha Tam th́ đi chậm lại rồi dừng hẳn. Những tên lính vũ khí trang bị tận răng đằng đằng sát khí nhảy ra khỏi xe GMC chia thành hai ṿng bao vây lấy khu vực nhà thờ. 3 chiếc xe jeep cũng đậu ở gần đây. Trên xe thứ nhất có tướng Mai Hữu Xuân và 3 cận vệ. Trên chiếc thứ hai là Đại tá Dương Ngọc Lắm, Đại úy Nguyễn Văn Nhung và đại úy Dương Hiếu Nghĩa. Có 4 người ở trên xe Jeep thứ ba, trong đó có Đại úy Phan Ḥa Hiệp... Theo hiệu lệnh của Đại tá Lắm, ba Đại úy Nhung, Nghĩa và Hiệp nhảy xuống khỏi xe jeep… Lát sau, từ trong nhà thờ có 4 người đi ra, đó là Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm, cố vấn Ngô Đ́nh Nhu và hai tùy viên, một là Đại úy Đỗ Thọ. Đại tá Lắm bước tới trước mặt Ngô Đ́nh Diệm:

- Thừa lệnh Trung tướng Chủ tịch Hội đồng Quân nhân Cách mạng, chúng tôi đến đón cụ và ông cố vấn.

Ông Diệm nói luôn bằng cái giọng kẻ cả:

- Ông Đôn (tức Trần Văn Đôn) và ông Minh (tức Dương Văn Minh) đâu hè?

- Thưa cụ, hai ông c̣n đang bận việc ở Tổng Tham mưu.

- Thôi được. Thế tôi và ông cố vấn đi cùng xe kia với ông…

Thế nhưng, Đại tá Lắm quay người lại chỉ vào chiếc M113 xoàng xĩnh hơn và nói:

- Thưa cụ, xin cụ lên xe này cho.

Thấy vậy, Ngô Đ́nh Nhu cau mày cự nự:

- Không thể đón Tổng thống bằng một chiếc xe như vậy. Để tôi liên lạc với ông Đôn, ông Đính coi xem.

Đại tá Lắm cũng nhún vai:

- Tôi không biết. Đây là lệnh của Trung tướng Chủ tịch.

Tới đó, viên Đại úy Nhung nhào vô nói oang oang:

- Xin mời hai ông lên xe ngay cho!

Ngô Đ́nh Nhu thay đổi hẳn sắc mặt, giọng nói cũng trở nên cứng cỏi và quyết liệt hơn:

- Không được. Để tôi hỏi lại ông Minh, ông Đôn. Tôi đi xe nào cũng được, nhưng c̣n Tổng thống...

Đại úy Nhung liền sẵng giọng:

- Ở đây không c̣n Tổng thống nào cả.

Nói đoạn, Nhung sai hai tên lính chạy tới đẩy hai anh em Diệm - Nhu lên chiếc xe M113 và hạ ngay cửa xe xuống... Đoàn xe rùng rùng chuyển động và bất ngờ dừng lại khi đă đi hết đường Nguyễn Trăi, vào đường Vơ Tánh, tới trước cổng Tổng nha Cảnh sát Quốc gia. Khu vực này đă bị lực lượng đảo chính chiếm ngay ngày 1/11/1963 nên lúc đó không c̣n bóng dáng một viên cảnh sát nào nữa mà chỉ có các tên lính thuộc Sư đoàn 5 của Đại tá Nguyễn Văn Thiệu canh gác mà thôi. Một viên đại tá từ trên xe jeep nhảy xuống, bảo 7 tên lính đang ở trên xe M113 chở anh em Diệm - Nhu xuống xe hết, chỉ trừ lái xe và tên hạ sĩ xạ thủ là phải ở lại nguyên chỗ cũ. Rồi viên lái xe nhận được lệnh đưa chiếc xe M113 đó đi vào Tổng nha. Phải tới 20 phút sau, chiếc xe này mới chạy từ Tổng nha ra ngoài…

Về những phút cuối cùng của anh em Diệm - Nhu có nhiều cách kể chuyện khác nhau. Theo lời kể của những nhân chứng hiếm hoi, chính trong Tổng nha Cảnh sát quốc gia, th́ anh em Diệm - Nhu đă bị chính thuộc hạ cũ của ḿnh tra tấn. Ngô Đ́nh Nhu sau khi bị đánh đập đă bị siết cổ chết bằng dây điện. C̣n Ngô Đ́nh Diệm th́ bị đè cổ ra trói thúc ké rồi ném vào hầm xe… Rồi cả hai người, một đă chết hẳn, một dở sống dở chết lại được chiếc xe M113 chở đi. Khi nó qua khỏi trường Petrus Kư rồi quẹo phải vào đường Hồng Thập Tự th́ gặp lại 2 xe jeep và hai xe chở buổi sáng.

Xe Đại tá Dương Ngọc Lắm đi đầu, xe thứ hai có Đại úy Nhung. Cả bọn lại nối đuôi nhau đi khoảng 500m, đến đường Cao Thắng, cạnh bệnh viện Từ Dũ th́ dừng lại v́ ở làn đường bên kia có xe của tướng Xuân đang chạy ngược trở lại. Lúc này, dân chúng cũng ùa ra đường ṭ ṃ nh́n ngắm khá đông. Từ trên xe của ḿnh, tướng Xuân đưa mắt ra nh́n Đại uư Nhung và ra ám hiệu hai lần bằng hai ngón tay trái. Sau đó, ông ta đưa ngón tay trỏ lên khỏi đầu và co vào duỗi ra đến 4 lần, như đang làm động tác bóp c̣ súng. Đại úy Nhung gật đầu, rồi đưa tay lên chào. Đoàn xe lại tiếp tục đi tới gần đường tàu hỏa th́ dừng lại trước barie v́ lúc đó sắp có đoàn tàu đi qua. Tranh thủ thời gian, Đại úy Nhung từ chiếc xe jeep nhảy qua chiếc M113 có chở anh em Diệm - ông Nhu, hét to: "Xuống! Xuống!". Đám lính trên xe nhảy ra hết. Rồi nhiều tiếng súng vang lên.

Có nguồn tin khẳng định rằng, chính Đại uư Nhung đă bắn bằng súng Colt 12 và bắn vào Ngô Đ́nh Nhu 5 phát. Thấy cảnh tượng đó, Ngô Đ́nh Diệm đă nhắm nghiền ngay mắt lại và cứ thế chịu đựng 5 phát đạn tiếp theo mà Đại uư Nhung bắn vào ông ta. Bắn Tổng thống Diệm xong, Đại uư Nhung c̣n bắn vào xác Ngô Đinh Nhu thêm ba phát nữa vào ngực... 

Theo tư liệu trong cuốn sách "Assassin in our Time" (Kẻ sát nhân trong thời đại chúng ta) xuất  bản năm 1976 ở Mỹ, ở trên xe M113, anh em Diệm - Nhu bị trói tay quặt ra sau lưng. Tổng thống Diệm do bị sốc nặng nên đă ngồi im như thóc. Bất ngờ, Đại uư Nhung đă rút dao găm ra đâm Ngô Đ́nh Nhu liên tiếp 15-20 phát. Rồi y rút súng Colt ra bắn vào gáy Ngô Đ́nh Diệm. Thấy Ngô Đ́nh Nhu vẫn c̣n quằn quại trên sàn chưa chết hẳn, Đại uư Nhung đă bắn thêm vào đầu ông ta…

C̣n theo nữ tác giả Ellen J. Hammer viết trong cuốn "A Death in November" (Cái chết vào tháng mười một), khi cỗ xe M113 chở anh em Diệm - Nhu dừng lại ở trước đường xe lửa trên đường Hồng Thập Tự, Thiếu tá Dương Hiếu Nghĩa đứng trên cửa xe lia một tràng tiểu liên vào chỗ hai thượng cấp cũ của hắn ngồi. Rồi Đại úy Nhung rút súng Colt ra bắn thêm mấy phát vào đầu hai anh em Diệm - Nhu. Và dường như để cho thỏa ḷng căm hận, Đại uư Nhung c̣n rút dao găm đâm tới tấp vào ngực anh em Diệm - Nhu.

Xác của hai anh em Diệm - Nhu đă được đưa vào bệnh xá của Bộ Tổng tham mưu quân đội Sài G̣n để khám nghiệm. Theo chứng nhận của bác sĩ Huỳnh Văn Hưỡn, khi đó đang làm Giám đốc bệnh xá này và cũng là người đă tiến hành vụ khám nghiệm đó, cả ông Diệm lẫn ông Nhu đă bị bắn từ sau gáy ra phía trước. Xác ông Diệm có nhiều vết bầm, chứng tỏ đă bị đánh đập trước khi bắn. Xác ông Nhu bị đâm nhiều nhát, áo rách nát và đầy máu….

Sau cuộc đảo chính, khi phái đoàn các viên tướng quân đội Sài G̣n đắc thế vào "yết kiến thái thú" Cabot Lodge, viên Đại sứ Mỹ đă cười như được của, khen: "C'est formidable! C'est magnifique! (Thật là tuyệt vời!). Đáng ghê thay sự đạo đức giả đầy tàn nhẫn của một "quan thầy"!

Tuy nhiên, t́nh h́nh chính trường Sài G̣n sau đó không được như Washington mong muốn. Và Tổng thống Mỹ thứ 36 Lyndon B. Johnson đă than thở: "Lúc đầu họ nói với tôi về ông Diệm. Ông ta tham nhũng và ông ta phải bị giết. V́ thế, chúng ta đă giết ông ta. Tất cả chúng ta đă họp lại với nhau và sử dụng một bọn ác ôn côn đồ đáng nguyền rủa để hạ sát ông ta. Bây giờ chúng ta không có sự ổn định chính trị từ lúc đó…" 

 

 <<< Trở về trang chính     ĐẠI CÁO TRẠNG

 <<< Trở về trang chính   Phương Sách Giành Lại  CHỦ QUYỀN