|
|
 |
 |
|
Nhiều người dân năm xưa nuôi cán bộ nay lặn lội đi
khiếu kiện |
Có ư kiến cho rằng một số người dân miền Nam
tập trung ở trụ sở Văn pḥng 2 của Quốc Hội tại Thành phố Hồ
Chí Minh để khiếu kiện là do "bọn hải ngoại lôi kéo, xúi
giục". Luận điều này vừa cũ rích vừa thể hiện cái tư duy rất
bảo thủ và xem thường quần chúng.
Ai chẳng biết rằng quần chúng nhân dân chính
là những người viết nên lịch sử chớ không phải một vài cá
nhân hay một giai cấp nào. Dân tộc Việt Nam vốn nổi tiếng
thông minh và giàu sáng tạo mà dễ dàng để bị lôi kéo, xúi
giục làm chuyện bậy bạ ư?
Chính quyền của ai?
Ông Vũ Đức Khiển-Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật
nói: “Khi c̣n kháng chiến, cán bộ đến nhà, dân mở cửa tiếp
đón, nấu cơm cho ăn, nay dân đến nhà, chẳng lẽ không tiếp?”
(Thanh Niên ngày 07/5/2006). Ngày xưa, dù bị o ép, bị đàn áp
nhưng người dân vẫn một ḷng đi theo cách mạng, nuôi giấu
cán bộ, chống lại chính quyền Nguyễn Văn Thiệu lực lượng
hùng hậu hơn lực lượng cách mạng miền Nam rất nhiều lần,
không màng đến chuyện hiểm nguy đe dọa tính mạng; vậy có
phải là quần chúng bị “Việt cộng lôi kéo, xúi giục”, hay là
họ quyết tâm làm cái việc mà họ cho là đúng?
Có lẽ cần phải nhắc lại rằng, Báo cáo kết quả
làm việc của sáu đoàn công tác Chính phủ kết luận: “Qua kiểm
tra, phần lớn là dân khiếu kiện đúng” (VnExpress ngày
2/2/2001).
Chủ nhiệm Ủy ban các vấn đề xă hội Nguyễn Thị
Hoài Thu bày tỏ quan điểm: "Đại biểu phải lắng nghe dân nói,
xem xét kỹ lưỡng vụ việc dân khiếu kiện có đúng pháp luật
không, nêu rơ yêu cầu, kiến nghị gửi cơ quan có thẩm quyền
giải quyết chứ không chỉ làm mỗi việc kính chuyển''. Bà nói
thêm: "Trong nhiều năm làm công tác dân nguyện, tôi thấy là
đơn thư của dân nhiều vụ khiếu kiện đúng, ít vụ sai.'' (Thanh
Niên ngày 07/5/2006).
Trong vấn đề người dân tập trung khiếu kiện
đông người tại Văn pḥng Quốc Hội, công dân b́nh thường như
tôi không thể tiếp xúc được với người khiếu kiện và cũng
không được nghiên cứu hồ sơ khiếu kiện nên tôi không bàn đến
chuyện khiếu kiện đúng hay sai, người dân có thể đúng và
cũng có thể sai.
Ở đây, tôi muốn đề cập đến vấn đề v́ sao lại
để cho người dân khiếu kiện gần nửa tháng nay (và chưa có
dấu hiệu chấm dứt) như thế? Họ giương biểu ngữ đả đảo tham
nhũng, đả đảo chính quyền tỉnh, cắm cờ đỏ sao vàng la liệt,
treo ảnh Bác; và bây giờ, do sinh hoạt ăn uống, ngủ nghê tại
chỗ nên họ bắt đầu phơi quần áo, căng tấm ni-lông che mưa
che nắng lên hàng rào trụ sở Văn pḥng Quốc Hội, mỗi buổi
chiều đi ngang đều nh́n thấy một đống vỏ bao thức ăn to
tướng ngay cổng ra vào Văn pḥng, thật là nhếch nhác. Thành
phố Hồ Chí Minh là nơi tập trung nhiều du khách nước ngoài
đến Việt Nam du lịch, nh́n vào cảnh tượng này du khách sẽ
nghĩ ǵ về năng lực làm việc của chính quyền sở tại?
|
 |
Có người lại đổ cho bên ngoài cách xa vạn
dặm lôi kéo, xúi giục th́ có c̣n ư nghĩa chính quyền
của dân nữa hay không?

|
Cổ nhân có câu: “Dân vi quư, xă tắc thứ chi,
quân vi khinh” (Dân quư nhất, đất nước thứ hai, vua nhẹ nhất).
Đây chính là cái đạo lư dân làm chủ, lấy dân làm gốc, cái
tinh thần dân chủ đă có từ thời phong kiến. Nay quần chúng
tập trung đông người ăn ở vạ vật bên lề đường, dầm mưa dăi
nắng, lại ngay trước trụ sở Văn pḥng Quốc Hội, mà chính
quyền địa phương (có dân khiếu kiện) không có biện pháp giải
quyết ổn thỏa để người dân “tâm phục khẩu phục” th́ cái đạo
lư “dân vi quư” ở đâu?
Chính quyền chúng ta là chính quyền nhân dân,
hành xử theo nguyên tắc “lấy dân làm gốc”, ở sát ngay bên
dân, ở ngay trong dân mà lănh đạo địa phương lại không
thuyết phục được dân. Có người lại đổ cho bên ngoài cách xa
vạn dặm lôi kéo, xúi giục th́ có c̣n ư nghĩa chính quyền của
dân nữa hay không?
Xa rời nhân dân
Trong bài “Cần tẩy sạch bệnh quan liêu mệnh
lệnh" do Chủ tịch Hồ Chí Minh soạn thảo (bản gốc hiện lưu
giữ tại Bảo tàng Cách mạng Việt Nam), Người kịch liệt phê
phán những cán bộ miệng th́ nói dân chủ, nhưng khi thực hiện
công việc th́ lại theo lối quân chủ và xa rời nhân dân.
|
 |
 |
|
Vụ phản đối của người dân ở Sài G̣n
đă kéo dài hơn hai tuần |
Người viết: “Bệnh quan liêu mệnh lệnh từ đâu
mà ra?
Nguyên nhân bệnh ấy là:
Xa nhân dân: do đó mà không hiểu tâm lư của
nhân dân, nguyện vọng của nhân dân.
Khinh nhân dân: cho là dân ngu khu đen, bảo
sao làm vậy, không hiểu được chính trị cao xa như ḿnh.
Sợ nhân dân: Khi có sai lầm khuyết điểm th́
lại sợ nhân dân phê b́nh, sợ mất thể diện, sợ phải sửa chữa.
Không tin cậy nhân dân: họ quên rằng không có
lực lượng nhân dân th́ việc nhỏ mấy dễ mấy làm cũng không
xong; có lực lượng nhân dân th́ việc khó mấy to mấy cũng làm
được.
Không hiểu biết nhân dân: họ quên rằng nhân
dân cần trông thấy quyền lợi thiết thực, lợi ích gần và lợi
ích xa, lợi ích riêng và lợi ích chung, lợi ích bộ phận và
lợi ích toàn cuộc, đối với dân không thể lư luận suông.
Không yêu thương nhân dân: do đó họ chỉ biết
đ̣i hỏi nhân dân, không thiết thực giúp đỡ nhân dân tăng gia
sản xuất, cải thiện sinh hoạt, để bồi dưỡng sức của sức
người của nhân dân”.
Tôi thấy lănh đạo các tỉnh có dân tập trung
khiếu kiện nêu trên, h́nh như họ “xa nhân dân”, “sợ nhân dân”,
“không hiểu biết nhân dân”.
C̣n ai đó cứ đổ lỗi cho người ngoài lôi kéo,
xúi giục dân là “khinh nhân dân”, “không tin cậy nhân dân”,
mà c̣n là tự nhận ḿnh bất lực, bất tài và không có uy tín
với dân.
Được biết “Lănh đạo TTCP đang tập trung cao
độ để có biện pháp giải quyết dứt điểm t́nh trạng dân đổ về
TP.HCM khiếu kiện. Hướng chỉ đạo của TTCP vẫn là vận động
người dân trở về địa phương và yêu cầu lănh đạo UBND các
tỉnh trực tiếp tiếp xúc với người dân, giải quyết khiếu kiện
ngay tại địa phương ḿnh. Cũng với hướng này, TTCP sẽ giải
quyết đối với khoảng 140 người dân của tỉnh B́nh Thuận hiện
đang có mặt ở Hà Nội để khiếu kiện” (Tuổi Trẻ ngày
7/7/2007). Tuy nhiên, cho đến thời điểm hiện nay (10/7/2007)
vẫn c̣n thấy người khiếu kiện “bám trụ” tại trụ sở Văn pḥng
Quốc Hội (Thành phố Hồ Chí Minh).
Chủ tịch Hồ Chí Minh đă từng nói “Đạo đức
cách mạng không phải trên trời sa xuống, nó do đấu tranh,
rèn luyện bền bỉ hàng ngày mà phát triển, củng cố; cũng như
ngọc càng mài càng sáng, vàng càng luyện càng trong”.
Người đề ra biện pháp “chữa bệnh” quan liêu
mệnh lệnh là: “Đặt lợi ích nhân dân lên trên hết; Liên hệ
chặt chẽ với nhân dân; Việc ǵ cũng bàn với nhân dân, giải
thích cho nhân dân hiểu rơ; Có khuyết điểm th́ thật thà tự
phê b́nh trước nhân dân và hoan nghênh nhân dân phê b́nh
ḿnh. Sẵn sàng học hỏi nhân dân; Tự ḿnh phải làm kiểu mẫu
cần kiệm liêm chính, để nhân dân noi theo”.
Đừng khinh thường quần chúng ngu dốt để người
ngoài “xúi giục”, “lôi kéo” mà xin ai kia hăy thấm nhuần tư
tưởng, đạo đức cách mạng Hồ Chí Minh để dũng cảm tự nh́n lại
chính ḿnh.
NỮ PHỤ TÁ LUẬT SƯ TẠ PHONG TẦN BỊ CÔNG AN
TIẾP TỤC BẮT GIỮ VÀ THẨM VẤN
Tin Saigon - Nữ phụ tá Luật sư Tạ Phong Tần
và cũng là một blogger nổi tiếng với rất nhiều bài viết phân
tích thời sự sắc bén trên trang báo mạng cá nhân Công Lư &
Sự Thật Blogspot, đă bị công an ép buộc tới cơ quan để thẩm
vấn tiếp tục. Bà từng là phụ tá cho Luật sư Lê Trần Luật khi
giúp cho những giáo dân tại giáo xứ Thái
NỮ PHỤ TÁ LUẬT SƯ TẠ PHONG TẦN BỊ CÔNG AN TIẾP TỤC BẮT GIỮ
VÀ THẨM VẤN
Tin Saigon - Nữ phụ tá Luật sư Tạ Phong Tần
và cũng là một blogger nổi tiếng với rất nhiều bài viết phân
tích thời sự sắc bén trên trang báo mạng cá nhân Công Lư &
Sự Thật Blogspot, đă bị công an ép buộc tới cơ quan để thẩm
vấn tiếp tục. Bà từng là phụ tá cho Luật sư Lê Trần Luật khi
giúp cho những giáo dân tại giáo xứ Thái Hà, năm nay 42
tuổi trong một cuộc phỏng vấn dành cho báo Người Việt tại
Nam California cho biết nhiều thứ tài sản gồm tiền bạc mà
bằng hữu của bà dành dụm được và nhờ thân hữu giúp đỡ đă bị
công an thu giữ trong đó có cả 2700 mỹ kim. Khi đang ở nhà
một người bạn, bà Tần đă bị công an bắt về trụ sở công quan
quận B́nh Thạnh hôm 23 tháng 3, giam giữ và thẩm vấn đến 3
ngày sau mới được thả. Từng là một đại úy ngành Công An ở
Bạc Liêu, bà Tần đă tốt nghiệp ngành luật và có chứng chỉ
tốt nghiệp khóa đào tạo luật sư của Bộ Tư Pháp Việt Nam, bà
nắm vững thủ tục, tŕnh tự bắt người của công an cũng như
thủ tục h́nh sự tố tụng.
Bản Quyết định
tạm giữ người đối với bà Tạ Phong Tần của công an Phường 25,
quận B́nh Thạnh. Bà cho biết Công an đă đột nhập vào các hộp
thư của bà rồi lục lọi xem hết các thư từ cá nhân của bạn bè
gởi, rồi sau đó triệu bà đến phỏng vấn về những thư từ này.
Công an đă ra lệnh cấm bà viết đụng chạm tới các đề tài dính
đến nhà nước. Những ǵ xảy đến cho bà Tần và rất nhiều
bloggers khác ở Việt Nam cho thấy chế độ Hà Nội vẫn tiếp tục
xiết chặt những nhà đấu tranh dân chủ ở Việt Nam cũng như
các blogger, bất chấp các tổ chức quốc tế đă lên tiếng phản
đối Hà Nội xiết chặt và kiểm soát Internet cũng như bóp chẹt
tự do ngôn luận.
(Theo tin SBTN)
Link tham khảo:
http://www.caotraonhanban.org/index.php?option=com_content&view=article&id=798:phng-vn-blogger-t-phong-tn-sau-khi-c-th-v&catid=23:thi-s&Itemid=26
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=110535&z=1)
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=110631&z=248
http://thangtien.de/index.php?option=com_content&task=view&id=2712&Itemid=315
http://www.datviet.com/threads/176229-Nh%C3%A2n-%C4%91%E1%BB%8Dc-b%C3%A0i-c%E1%BB%A7a-ch%E1%BB%8B-T%E1%BA%A1-Phong-T%E1%BA%A7n
http://danluan.org/node/748
On Sun, 4/11/10, TheHe <theheviet@verizon.net>
wrote:
Từ Cánh Đồng Mây và cựu Đại Úy Công An Tạ Phong Tần
Buổi nói chuyện của
Chương tŕnh Từ Cánh Đồng Mây với
LS
TẠ
PHONG TẦN
www.ledinh.ca
http://www.ledinh.ca/Bai%20PV%20Ta%20Phong%20Tan.html
(Xin bấm link
để nghe)
http://conglysuthat.blogspot.com/
NỬA ĐÊM CỘT CỬA, PHÓNG HỎA ĐỐT NHÀ, CHUYỆN G̀ CŨNG DÁM LÀM.
Hồi tui mới dọn về nhà số 84D Trần Quốc Toản
quận 3 SG ở, mới được mấy hôm th́ sáng thức dậy không thể mở
cửa ra ngoài được v́ có ai đó lấy dây thép cột khoen cửa
phía ngoài lại, tui tḥ tay ra mở được, cũng không chú ư lắm,
tưởng đâu quân ngũ đầu đường xó chợ nào nó rảnh việc nên
ngứa tay.
Thời gian gần đây, t́nh trạng này liên tiếp
lặp lại "quy mô" hơn bởi lẽ tụi lưu manh đó cố t́nh xúm nhau
đè cánh cửa xuống sát đất rồi dùng dây kẽm mới tinh quấn mấy
chục ṿng vào đó. Dây kẽm này rơ ràng là có sự chuẩn bị mang
đến v́ hai dăy nhà xung quanh đây là "phố nhà giàu", toàn
cửa sắt kéo, không thể t́m đâu ra dây kẽm bỏ rơi cả.
Càng không thể nói khu phố này "không đảm bảo
an ninh trật tự" bởi sau lưng nhà 84D này là nhà riêng của
đương kim Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân, cách đó mấy bước
là Ngân hàng Nông Nghiệp & Phát Triển Nông Thôn (AGRIBANK) lúc
nào cũng có người canh gác.
Lần thứ nhất chúng giở thủ đoạn lưu manh cột
cửa không cho người trong nhà ra ngoài vào ngày 8/3/2010,
tui phải nhờ con bé bạn của thằng cháu Dũng (con trai anh
Điếu Cày) gọi Dũng từ bên nhà 57 Phạm Ngọc Thạch quận 3 sang
mở dây kẽm.
Lần thứ hai, chúng tiếp tục lặp lại hành vi
lưu manh vào ngày 11/3/2010. Lần này th́ cả Dũng cũng bị
nhốt trong nhà. Hơn 7 giờ sáng rồi nhưng Dũng không thể đi
học được. Dũng gọi mẹ (chị Tân) sang mở dây kẽm. Chị Tân đến
Công an phường 6 quận 3 tŕnh báo, yêu cầu lặp xuống hiện
trường lập biên bản th́ ông Đại úy Đào Duy Hải bảo chị Tân
phải viết tờ tường tŕnh cho ông trước(?!). Chị Tân không
đồng ư, bởi lẽ không thể ngồi đó viết tường tŕnh trong khi
bao nhiêu con người đang bị nhốt trong nhà, không đi học,
không đi làm, không ra ngoài ăn uống ǵ được. Mà nếu cứ nhởn
nhơ viết tường tŕnh th́ đồng bọn của chúng thừa cơ hội đến
mở dây kẽm ra rồi hô hoán là chị Tân bịa chuyện vu vạ chúng
th́ sao? Chị Tân trả lời: "Các ông phải lập biên bản trước,
rồi tôi mới viết tường tŕnh cho ông cả ngày cũng được" th́
tất cả cán bộ Công an phường đều lảng đi hết. Có người nói
với chị Tân rằng tối hôm qua thấy một nhóm 5-6 người mặc sắc
phục Công an xanh cột dây kẽm ở cửa, nhưng ông Đào Duy Hải
và ông Riết (Cảnh sát khu vực) nói "Không phải chúng tôi".
Bọn lưu manh chúng cột cửa bằng loại dây kẽm lớn và chắc,
lại cột cả hai bên cửa luôn, chị Tân không mở được phải nhờ
bác Ngạn (Tổ trưởng Dân phố) sang mở. Bác Ngạn mở bằng tay
cũng không được nên phải trở vô nhà lấy kềm ra cắt. Cầm hai
mớ dây kẽm trên tay, bác Ngạn nói: "Bọn này có hành động côn
đồ, vô pháp luật".
Mấy ngày nay, thấy chung cư, nhà máy, xưởng
sản xuất ở Hà Nội, ở B́nh Dương bị cháy quá trời, lần nào
cũng có nhiều nạn nhân chết cháy thảm thương. Hay là bọn
khốn này muốn giở tṛ "tát nước theo mưa", cột cửa bên ngoài
rồi phóng hỏa đốt nhà, bên trong không có đường thoát chết
cháy một đám th́ coi như "tai nạn", một lũ đầu trâu mặt ngựa
nó có thể ăn mừng xoa tay nghỉ phẻ rồi.
Nhớ lại hồi hôm 30 Tết vừa rồi, thằng cháu
Dũng chở tui đi ḷng ṿng các chợ mua hoa th́ có một thằng
lưu manh kè kè chạy theo, đến gần ngă ba Hoàng Văn Thụ - Hồ
Văn Huê th́ thằng này chạy lên ép xe và đ̣i đánh Dũng. Tui
kêu làng um sùm lên hắn vội vàng bỏ chạy, nhưng vẫn c̣n để
cái mặt lại dưới đây. Xâu chuỗi các sự kiện lại th́ tui thấy
quả là có vấn đề không nhỏ à! Hành động thiệt giống như kiến
ḅ trên chảo rang vậy đó!
Mời quư vị xem h́nh dưới đây:
Khoen cửa bên trái nhà 84D Trần Quốc Toản Q3
bị cột bên ngoài bằng dây kẽm mới tinh ngày 8/3/2010
Toàn bộ bề rộng cửa nhà 84D
Cận cảnh dây kẽm
Chị Tân đang chỉ vào chổ cột dây kẽm
Cận cảnh
Dũng đang mở dây kẽm
Dũng mở xong lấy ra đoạn dây cầm trên tay
Khoen cửa bên phải nhà 84D bị cột lại bằng
dây kẽm bên ngoài ngày 11/3/2010
Khoen cửa bên trái nhà 84D bị cột lại bằng
dây kẽm bên ngoài ngày 11/3/2010
Cận cảnh bên phải
Bác Ngạn (Tổ trưởng dân phố) dùng tay mở bên
trái
Mở bên phải
Không mở bằng tay được nên phải lấy kềm cắt
Sau khi cắt xong, bác Ngạn cầm hai nùi dây và
cái kềm
Tên lưu manh ép xe và đ̣i đánh Dũng ngày 30
Tết Canh Dần
Tạ Phong Tần
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/Discussion-with-blogger-Ta-Phong-Tan-HGiang-03302010131047.html
Tạ Phong Tần -
Cuộc vượt biên đầu tiên của người Việt
*
Lịch sử
Tạ Phong Tần
Theo
blog Công Lư và Sự Thật

Hải tŕnh từ VN sang Cao Ly (Hàn Quốc) năm
1226 của Hoàng thân Lư Long Tường
Sau khi áp dụng thành công kế "Du Long Chuyển
Phụng" đem về ngôi báu cho họ Trần, để củng cố quyền lực và
chống âm mưu phục quốc của họ Lư, năm Nhâm Th́n (1232) Thái
sư Trần Thủ Độ lập mưu lừa tôn thất nhà Lư vào làng Hoa Lâm
(Lục Ngạn, Bắc Ninh) tế lễ Thiên hậu rồi chôn sống, những
người họ Lư c̣n sống sót phải đổi sang họ Nguyễn đày vào
vùng rừng sâu núi độc..
Theo Việt Nam Sử Lược của cụ Trần Trọng Kim,
vào năm 1226, để bảo toàn tính mạng và thờ phụng tổ tiên,
Hoàng thân Lư Long Tường (lúc này đă 52 tuổi, con thứ 7 của
vua Lư Anh Tông, nguyên là Thái sư Thượng Trụ quốc, Khai Phủ
Nghi Đồng Tam Ty, Thượng Thư Tả Bộc Xả, Lĩnh Đại Đô Đốc,
tước Kiến B́nh Vương dưới triều vua Trần Thái Tông) dẫn hơn
6 ngàn gia thuộc chạy trốn ra nước ngoài trên ba hải thuyền
theo cửa biển Thần Phù (Thanh Hóa). Hơn một tháng lênh đênh
trên biển, đoàn người đă được vua Cao Ly cho người đón tiếp
ân cần và cho phép định cư tại đất nước Củ Sâm này.
Trong thời gian sống ở Cao Ly, Hoàng thân đă
2 lần giúp Cao Ly chống lại quân xâm lược Nguyên, lập nhiều
công trạng, được vua Cao Lư phong làm Hoa Sơn Tướng Quân,
lập bia ghi công ở Thụ hàng môn.
Năm 1994, ông Lư Xương Căn, cháu đời thứ 26
của Hoàng thân Lư Long Tường đă dẫn theo gia tộc trên 200
người trở về Việt Nam, đến Từ đường họ Lư ở làng Đ́nh Bảng (Từ
Sơn, Bắc Ninh) để kính bái Tổ tiên.
Hồi nhỏ, khi c̣n ngồi mài ṃn đáy quần dưới
mái trường XHCN yêu dấu, tôi vốn là một học sinh giỏi môn
Lịch sử mà vẫn không biết những điều này, bởi nó không hề
được viết trong sách giáo khoa Lịch sử. Mấy năm gần đây, nhờ
mài ṃ t́m kiếm trong mớ sách cũ như Việt Nam Sử Lược, Đại
Việt Sử Kư Toàn Thư c̣n sót lại của thực dân, đế quốc mà đầu
óc tôi nó được sáng láng ra.
Vậy là không phải sau này người Việt mới biết
xuống tàu vượt biên bằng đường biển để chạy trốn một chế độ,
mà hồi cái thời xa lắc xa lơ cách đây 8 thế kỷ người Việt đă
làm rồi. Điều ngạc nhiên là thời mồ ma Thực dân Pháp hay Đế
quốc Mỹ ở miền Nam Việt Nam, nghe trong sách giáo khoa "đồn"
rằng nó tàn ác, khốc liệt lắm, vậy mà hổng thấy người Việt
nào ùn ùn kéo nhau bỏ đất nước ḿnh mà chạy trốn cả. Sau
ngày 30/4/1975, người Việt lại tiếp tục lũ lượt theo gương
Hoàng thân Lư Long Tường mà vượt biển, biết là mười phần
chết chín phần chỉ c̣n một phần hy vọng sống mà vẫn cứ ra
khơi phó mặc cho may rủi, nghe nói số người bỏ ḿnh trên
biển cả có đến mấ ngàn người, những người may mắn sống sót
không chỉ có mặt ở Cao Ly, mà hầu như có mặt ở khắp các quốc
gia Châu Mỹ, Châu Âu.
Đọc sách Lễ Kư thấy có chép:
"Khổng tử quá Thái Sơn trắc, hữu phụ nhân
khốc ư mộ giả nhi ai. Phu tử thức nhi thính chi, sử Tử Lộ
vấn chi, viết: "Tử chi khốc giả, nhất tự trùng hữu ưu giả".
Năi viết: "Nhiên. Tích giả ngô cửu tử ư hổ, ngô phu hựu tử
yên, kim ngô tử hựu tử yên". Phu tử văn: "Hà vị bất khứ
dă?". Viết: "Vô hà chính". Phu tử viết: "Tiểu tử chí chi, hà
chính mănh ư hổ dă"."
Nghĩa là:
Khổng tử đi qua bên núi Thái Sơn, thấy một
người đàn bà khóc trước mộ rất bi ai. Phu tử tựa vào xe để
nghe, sai Tử Lộ hỏi: "Tiếng khóc của bà sao có nhiều nỗi đau
buồn?". Người đàn bà trả lời: "Đúng vậy. Ngày trước cha
chồng tôi chết v́ cọp, sau đó chồng tôi chết chôn ở đây, bây
giờ con tôi cũng chết chôn ở đây". Phu tử hỏi: Sao bà không
đi nơi khác ở?". Người đàn bà trả lời: "Ở đây không có chính
sách hà khắc". Phu tử nói rằng: "Các tṛ hăy ghi nhớ điều
này: Chính sách hà khắc c̣n tàn bạo hơn cọp dữ".
Vậy mà hồi đó lúc nào cũng cứ nghe nói nhai
nhải bên tai rằng bọn "trộm cướp đĩ điếm mê bơ thừa sữa cặn
nên mới đi vượt biên". Mỹ mà biết câu này họ nở mũi bằng cái
thúng bởi bơ sữa của họ c̣n giá trị hơn sinh mạng con người,
nên mới khiến cho mấy ngàn người bất chấp hiểm nguy mà đi
t́m "bơ thừa sữa cặn".
Những con ếch bị nhốt trong giếng không thể
biết bên ngoài trời cao đất rộng bao la đến nhường nào. May
mà được trận mưa lớn ngập giếng nước tràn lên bờ, bầy ếch
mới có dịp leo ra bơi lội tung tăng bên ngoài, mặc cho một
lũ chăn ếch suốt ngày cứ chạy theo sau đít cố bắt lại từng
con ném trở vào cái giếng sắp vỡ đến nơi rồi.
Thật là phí công vô ích.
http://danluan.org/node/2811
Tạ Phong Tần -
Quyền được xét xử công khai
Pháp luật
Tạ Phong Tần
Theo blog Công Lư và Sự Thật
"Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền b́nh
đẳng. tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm
được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do
và quyền mưu cầu hạnh phúc".
Quyền b́nh đẳng là quyền được đối xử như nhau
(giống nhau, ngang bằng nhau) về các mặt chính trị, kinh tế,
văn hoá, xă hội, giáo dục,... không phân biệt thành phần và
địa vị xă hội, trong đó, trước tiên và cơ bản nhất là b́nh
đẳng trước pháp luật.
B́nh đẳng trước pháp luật là nguyên tắc thể
hiện sự b́nh đẳng về các quyền lợi, nghĩa vụ và trách nhiệm
của mọi công dân trước Nhà nước, pháp luật và Toà án, là một
trong những nguyên tắc cơ bản của nền dân chủ. Nguyên tắc
này được ghi nhận ở điều 52 Hiến pháp năm 1992 của nước Cộng
hoà Xă hội chủ nghĩa Việt Nam. Mọi công dân đều b́nh đẳng
trước pháp luật trong các lĩnh vực kinh tế, chính trị, văn
hoá, xă hội và gia đ́nh.
B́nh đẳng trước pháp luật c̣n là quyền được
xét xử công khai, công bằng và đúng pháp luật. Tội danh truy
tố bị cáo, chứng cứ buộc tội, gỡ tội, t́nh tiết tăng nặng,
t́nh tiết giảm nhẹ phải thuyết phục được đa số đồng t́nh và
ủng hộ, nói nôm na là "tâm phục khẩu phục".
"Việc xét xử của Toà án được tiến hành công
khai, mọi người đều có quyền tham dự, trừ trường hợp do Bộ
luật này quy định.
Trong trường hợp đặc biệt cần giữ bí mật nhà
nước, thuần phong mỹ tục của dân tộc hoặc để giữ bí mật của
đương sự theo yêu cầu chính đáng của họ th́ Toà án xét xử
kín, nhưng phải tuyên án công khai.". (Điều 18 BLTTHS)
"Mọi người" tức là không hạn chế một ai đă
thành niên đến tham dự xem xét xử, bất kể người tham dự có
liên quan hay không liên quan đến vụ án, có giấy triệu tập
của Ṭa án hay không có. Nếu có giấy triệu tập, bạn phải bắt
buộc đến phiên ṭa v́ đó là nghĩa vụ và trách nhiệm công
dân, bạn tham gia trực tiếp vào diễn biến phiên ṭa với tư
cách người bị hại, người làm chứng, người có quyền và nghĩa
vụ (dân sự) liên quan, người phiên dịch, người giám định,
người giám hộ, người đại diện theo ủy quyền, người bào chữa.
Nếu không có giấy triệu tập, giấy mời, bạn tham dự với tư
cách cử tọa, quan sát.
Về khoản "trừ trường hợp do Bộ luật này quy
định" th́ BLTTHS giới hạn không được mang trẻ em vào pḥng
xử, trừ phi do yêu cầu của Hội đồng xét xử. Nếu ai đó vào
pḥng xử mà gây ồn áo, náo động th́ HĐXX có quyền ơời ra
ngoài, yêu cầu cơ quan chức năng lập biên bản xử phạt hành
chính hay bắt giữ, xử lư h́nh sự (tùy trường hợp cụ thể);
nhưng không được quyền hạn chế người tham gia v́ lư do "Nghi
làm ồn".
Khác với xét xử công khai, xử kín là người
tham dự phiên ṭa chỉ giới hạn ở một số người có giấy triệu
tập được vào pḥng xử, cử tọa không được vào, cũng không
truyền h́nh ảnh diễn biến phần thủ tục, xét hỏi, tranh luận
ra ngoài.
Những trường hợp cần giữ ǵn thuần phong mỹ
tục thường là xét xử các vụ án hiếp dâm, cưỡng dâm, giao cấu
với người dưới 16 tuổi.... và việc xử kín này thường theo
yêu cầu của phía người bị hại; nếu bị hại không yêu cầu th́
Ṭa vẫn xét xử công khai, chớ không phải vụ nào liên quan
đến t́nh dục th́ đều xử kín.
"trường hợp đặc biệt cần giữ bí mật nhà nước"
th́ xử kín. Bí mật nhà nước là ǵ? Cụm từ này rất quen thuộc
trên các báo, nhưng người dân ít ai hiểu rơ khái niệm của
nó, mà người ta chỉ hiểu một cách chung chung cái ǵ thuộc
Nhà nước th́... đều bí mật. Cách hiểu này không đúng và hạn
chế quyền công dân.
Điều 1 Pháp lệnh Bảo vệ bí mật Nhà nước (số
30/2000/PL-UBTVQH10 ngày 28/12/2000) định nghĩa:
"Bí mật Nhà nước là những tin về vụ, việc,
tài liệu, vật, địa điểm, thời gian, lời nói có nội dung quan
trọng thuộc lĩnh vực chính trị, quốc pḥng, an ninh, đối
ngoại, kinh tế, khoa học, công nghệ, các lĩnh vực khác mà
Nhà nước không công bố hoặc chưa công bố và nếu bị tiết lộ
th́ gây nguy hại cho Nhà nước Cộng ḥa xă hội chủ nghĩa Việt
Nam."
Như vậy, những thứ ǵ của Nhà nước quản lư đă
kể ở trên mà Nhà nước không công bố, chưa công bố, nếu tiết
lộ th́ gây nguy hại cho Nhà nước (phải đảm bảo đủ 2 điều
kiện về hành vi và hậu quả) th́ mới được coi là bí mật Nhà
nước. Trường hợp Nhà nước không công bố, chưa công bố nhưng
nếu tiết lộ mà không gây nguy hại ǵ cho Nhà nước th́ cũng
không được coi là "bí mật Nhà nước".
Bí mật Nhà nước được phân chia làm 3 mức độ:
Tuyệt mật, Tối mật và Mật. Phạm vi của tuyệt mật và tối mật
được quy định tại Điều 5, Điều 6 Pháp lệnh bảo vệ bí mật Nhà
nước.
"Danh mục bí mật nhà nước thuộc độ Mật do
người đứng đầu hoặc người được ủy quyền của cơ quan, tổ chức
đề nghị Bộ trưởng Bộ Công an quyết định" (Điều 7), "Việc
lập, quyết định, thay đổi độ mật và giải mật đối với từng bí
mật nhà nước phải được tiến hành theo thẩm quyền và thủ tục
quy định tại Pháp lệnh này" (Điều 9). Danh mục này được lập,
tŕnh phê duyệt mỗi năm, chỉ những mục nào có tên trong
Quyết định được phê duyệt mới được coi là bí mật Nhà nước;
chớ không phải cứ tùy tiện đóng con dấu "mật" đỏ đỏ, vuông
vuông vào rồi bảo nó là "mật" th́ nó là "mật" thật. Hoặc
khôi hài hơn là hành vi phát ngôn vô tội vạ "mật từ miệng"
mà chả có mảnh giấy lộn lưng. Cái loại "mật từ miệng" này
cũng là "mật" nhưng không phải là "bí mật Nhà nước" mà là
"lớn mật", dám ngang nhiên cho ḿnh cái quyền ngồi trên pháp
luật, tự đặt ra pháp luật để xâm phạm quyền và lợi ích hợp
pháp của công dân.
Từ trước đến nay, chúng ta vẫn thường thấy cơ
quan tố tụng viện dẫn lư do "bí mật" để cản trở cử tọa vào
tham dự các phiên xét xử, nhất là khi bị cáo bị truy tố các
tội thuộc chương xâm phạm An ninh quốc gia.
Tuy nhiên, căn cứ vào quy định của Pháp lệnh
bí mật Nhà nước, căn cứ vào nội dung quy định tại 14 Điều
luật ở chương này (từ Điều 78 đến Điều 91 BLHS) th́ chúng ta
thấy rằng chỉ duy nhất điểm c khoản 1 Điều 80 (Tội gián
điệp) là dính dáng đến bí mật thuộc Nhà nước quản lư: "Cung
cấp hoặc thu thập nhằm cung cấp bí mật Nhà nước cho nước
ngoài; thu thập, cung cấp tin tức, tài liệu khác nhằm mục
đích để nước ngoài sử dụng chống nước Cộng ḥa xă hội chủ
nghĩa Việt Nam"; các nội dung Điều luật c̣n lại th́ mô tả
hành vi phạm tội đều là do bị cáo tự ḿnh làm ra, chớ không
liên quan ǵ đến bí mật Nhà nước.
"H́nh phạt không chỉ nhằm trừng trị người
phạm tội mà c̣n giáo dục họ trở thành người có ích cho xă
hội, có ư thức tuân theo pháp luật và các quy tắc của cuộc
sống xă hội chủ nghĩa, ngăn ngừa họ phạm tội mới. H́nh phạt
c̣n nhằm giáo dục người khác tôn trọng pháp luật, đấu tranh
pḥng ngừa và chống tội phạm." (Điều 27 BLHS). Bộ luật TTHS
nhấn mạnh tính giáo dục và pḥng ngừa, v́ vậy, trong thực tế
cơ quan tố tụng thường tổ chức những phiên xử lưu động ngoài
trời để tạo điều kiện rộng răi, thoáng đăng cho cử tọa tham
gia càng nhiều càng tốt.
Tuy nhiên, trong một số trường hợp, đáng lẽ
phải công khai để người dân biết hành vi phạm tội cụ thể thế
nào mà pḥng tránh th́ luôn bị lạm dụng để cản trở người
tham dự. Tạm chưa bàn đến bản án có xét xử đúng người, đúng
tội, đúng pháp luật hay không, nhưng trong trường hợp này,
h́nh phạt dường như được dùng để trả thù, để trừng trị, để
thỏa măn, chớ không có ư nghĩa giáo dục và pḥng ngừa tội
phạm.
Điều 10 Bộ Luật Tố Tụng H́nh sự quy định: "Cơ
quan điều tra, Viện kiểm sát và Toà án phải áp dụng mọi biện
pháp hợp pháp để xác định sự thật của vụ án một cách khách
quan, toàn diện và đầy đủ, làm rơ những chứng cứ xác định có
tội và chứng cứ xác định vô tội, những t́nh tiết tăng nặng
và những t́nh tiết giảm nhẹ trách nhiệm h́nh sự của bị can,
bị cáo.
Trách nhiệm chứng minh tội phạm thuộc về các
cơ quan tiến hành tố tụng. Bị can, bị cáo có quyền nhưng
không buộc phải chứng minh là ḿnh vô tội.". Đồng thời, phải
"Bảo đảm quyền bào chữa của người bị tạm giữ, bị can, bị
cáo" (Điều 11).
Một trong những biện pháp nhằm bảo vệ quyền
b́nh đẳng trước pháp luật, hạn chế sự lạm dụng quyền lực, áp
đặt chủ quan, chứng cứ sơ sài, buộc tội hàm hồ, bào chữa
bâng quơ, tuyên án bỏ túi... là nguyên tắc xét xử công khai.
Nếu bị cáo may mắn được tại ngoại từ trước th́ bị cáo c̣n có
cơ hội để kêu gào về những sai phạm của cơ quan tố tụng, c̣n
bị cáo đang bị tạm giam th́ đương nhiên không có cơ hội kêu
cầu công lư, nhất là những trường hợp án bỏ túi được "xét xử
theo chỉ đạo", có kháng cáo th́ cũng chỉ "lưu hành nội bộ",
trong ṿng "bí mật" mà thôi, án xử đúng hay sai, đầy đủ hay
thiếu sót không ai hay biết.
Điều 3 Pháp lệnh Bảo vệ bí mật Nhà nước quy
định rơ: "Nghiêm cấm mọi hành vi thu thập, làm lộ, làm mất,
chiếm đoạt, mua bán, tiêu hủy trái phép bí mật Nhà nước và
việc lạm dụng bảo vệ bí mật Nhà nước để che giấu hành vi vi
phạm pháp luật, xâm phạm quyền, lợi ích hợp pháp của cơ quan,
tổ chức và công dân hoặc làm cản trở việc thực hiện các kế
hoạch Nhà nước.".
Trong thực tế, để che giấu hành vi cản trở
người dân, báo chí tham dự phiên ṭa, có nơi người ta không
cho cử tọa vào pḥng xử mà đặt màn h́nh truyền trực tiếp ra
ngoài, nhưng điều lạ là mỗi khi HĐXX, Công tố nói th́ âm
thanh rất rơ, c̣n khi bị cáo, nhân chứng hay luật sư nói th́
âm thanh cứ khẹc khẹc suốt từ đầu đến cuối làm bên ngoài chả
ai nghe thấy ǵ. Hoặc người ta đem nhét các bị cáo vào cái
pḥng con con tít trên cao không phải là trụ sở Ṭa án, rồi
lấy lư do "pḥng chật", "cơ quan nhà nước không phận sự cấm
vào"... để cản trở cử tọa vào tham dự phiên ṭa.
Như vậy, xét xử công khai không những là biện
pháp để cho người dân, dư luận xă hội, báo chí tham gia kiểm
tra, giám sát tính đúng đắn của hoạt động tố tụng, để giáo
dục, pḥng ngừa tội phạm; mà c̣n là quyền lợi hợp pháp của
công dân.
Để bảo vệ quyền được xét xử công khai, khi
xét thấy hành vi bị cáo buộc phạm tội của bạn không liên
quan ǵ đến bí mật Nhà nước, mà trong phiên xử bạn không
trông thấy người nhà, bạn bè quen thuộc, cơ quan báo chí...
có mặt trong pḥng xử, th́ bạn có quyền từ chối xét xử, từ
chối trả lời mọi câu hỏi. Đừng vội tin vào luận điệu là "không
ai đến" của bất cứ ai. Hăy nhớ rằng chỉ có hạng súc sinh mới
không đến, c̣n người thân, bạn bè tốt của bạn không thể
không đến, mà một khi họ vắng mặt tất có lư do mờ ám.
Bạn đừng sợ việc từ chối này sẽ làm bản án
cho bạn thêm nặng nề, xin thưa với bạn rằng: Khi việc xét xử
có nhiều khuất tất và phải dấm dúi, giấu giếm dư luận th́
khả năng một bản án "không giống ai" được duyệt trước nằm
sẳn trong túi vị Chủ tọa Hội đồng xét xử từ lâu, bạn có "ngoan
ngoăn" hay từ chối xét xử cũng thế thôi.
Tạ Phong Tần
|