Những nhân chứng của thời  MẤT NƯỚC 75” sẽ lần lượt phanh phui ra 

tên "Kiến Trúc Sư của sự Thất trận  1975"

Sau đây là một trong những thảm cảnh của chiến lược  "Đầu bé đít to"

Cao Xuân Huy viết: "Đù má những thằng chịu trách nhiệm trong vụ bỏ Huế này, lịch sử sẽ bôi tro trát trấu vào mặt chúng! Những ai đă từng tuyên bố, từng hô hào tử thủ Huế giờ này ở đâu? Khốn nỗi, những thằng đánh trận mà luôn luôn đi đàng sau và luôn luôn bỏ chạy trước lại là những thằng có quyền, có quyền mà hèn nhát, đốn mạt nên bây giờ bao nhiêu người khốn đốn, rút chạy như một lũ thua trận."

Cùng Quí vị độc giả,

Trong trường hợp phản bội tổ quốc của bọn Thiệu Khiêm, th́ những người trung kiên ái quốc không chửi thề không được. Rơ.

Trân trọng,

Bùi Như Hùng

2010

buinhuhung@hotmail.com

  

Chúng ta chỉ có một phương châm: Nhân đạo trong t́nh thương bác ái

 

 

 

Trích      "Tháng Ba Gẫy Súng"

Cao Xuân Huy

"Đù má những thằng chịu trách nhiệm trong vụ bỏ Huế này, lịch sử sẽ bôi tro trát trấu vào mặt chúng! Những ai đă từng tuyên bố, từng hô hào tử thủ Huế giờ này ở đâu? Khốn nỗi, những thằng đánh trận mà luôn luôn đi đàng sau và luôn luôn bỏ chạy trước lại là những thằng có quyền, có quyền mà hèn nhát, đốn mạt nên bây giờ bao nhiêu người khốn đốn, rút chạy như một lũ thua trận. Nhưng thực sự chúng tôi đă đánh nhau đâu để bị gọi là thua! Đồ tiếp liệu trong thành Mang Cá dư sức cung cấp cho lữ đoàn tôi ít nhất là ba tháng, tại sao không cho chúng tôi vào thành Nội? Ờ mà tử thủ làm chó ǵ, bao nhiêu thằng xếp cút mẹ nó hết rồi, vợ đẹp con khôn và tiền bạc bao năm ăn bẩn không lẽ lại vứt bỏ. Vậy th́ tội chó ǵ ḿnh lại nghĩ đến chuyện ở lại đánh nhau để chết oan mạng, cùng lắm được vài giọt nước mắt cá sấu, một cái huy chương không giá trị, những lời ca tụng giả dối, ngoài cửa mồm thôi chứ có mẹ ǵ nữa đâu. Đồ chó má!" hết trích
 
 
 
Trích   NHỮNG  NGƯỜI  LÍNH  BỊ  BỎ  RƠI

Bằng-Phong.

 
"Trong hồi kư “Can Trường Trong Chiến Bại”, PĐĐ Thoại không nói ǵ đến nỗ lực của HQ trong việc thiết lập cầu phao tại cửa Tư Hiền như Tướng Tư Lệnh TP đă nói trong lệnh hành quân mà ông chỉ nói đến nỗ lực này trong ngày 26/3! Quá trễ rồi! Ngoài ra PĐĐ có đề cập đến một chi tiết khá lạ, trang 200 và 204 ông Tướng cho biết: Tướng Thi và bộ Tham Mưu của ông khoảng 100 người lên soái hạm HQ5 vào buổi trưa ngày 24/3, tại đây Tướng Thi ra lệnh cho Tr/Tá Uyển, chỉ huy liên đoàn đặc nhiệm, bằng tiếng Mỹ: “Go South”. Nhưng không được Tướng Thoại chấp Thuận. Lúc 4 giờ 20 chiều ngày 25/3 Tướng Thi lên HQ715 để về Đà Nẵng!  hết trích
 
  • Tháng Ba Buồn Hiu Tiểu Cần
  •   
     
     
      DI TẢN HUẾ THÁNG BA 1975 
     
    ---------- Lâm Quang Thi ----------
     
    Thân gởi anh Phạm Vũ Bằng  
     
    Trong e-mail anh nói đă đọc quyển “Hai Mươi Lăm Năm Thế Kỷ” xuẩt bản năm 2005. (Tập hồi kư này là bản dịch quyển “The Twenty-Five Year Century” do Viện Đại Học University of North Texas xuất bản năm 2002, nghĩa là 7 năm trước khi viện đại học này xuất bản tác phẩm “Hell in An Loc.” Tôi nghĩ rằng anh đă viết bài “Những Người Lính Bị Bỏ Rôi” trước khi anh đọc quyển “Hai Mươi Lăm Năm Thế Kỷ” v́ quyển sách này có một chương rất dài nói về sự sụp đổ VICT, và v́ thế có thể giài đáp những thắc mắc về sự triệt thoái khỏi Huế và Đànẳng tháng 3, 1975. Tuy nhiên, tôi vẫn trả lời vắn tắt sau đây những thắc mắc của các đồng đội của anh để anh phổ biến đến các anh em này. 
     

    Theo tôi thấy th́ anh đă nêu lên những thắc mắc chánh sau đây:

    a). tại sao không rút lui theo QL1;
    b) tại sao không có cây cầu nổi bắt qua Cửa Tư Hiền và Hải Quân gập nhiều khó khăn để bốc LĐ147 TQLC phía nam Thuận An và
    c) tại sao không có sự yểm trợ đầy đủ của Không Quân. 
    Về  điểm thứ nhứt, trong quyên “25 Năm Thế Kỷ” (trang 476, 477), tôi đă có tường thuật rằng trong đêm 22 tháng 3, Trung Đoàn 101 của SĐ325 BV, sau nhiều đợt tấn công dữ dội, đă đánh bật TD60 BDQ ra khỏi đồi 500 kế cận phía tây QL1 và v́ thế địch quân đă kiểm soát được hành lang Phú Lộc. Sau khi hay tin Đồi 500 đă rơi vào tay địch, tôi gọi Tướng Trưởng và yêu cầu ông chỉ thị LĐ258TQLC đóng phía bắc Đèo Hải Vân phối hợp với LĐ15BĐQ để phản công tái chiếm Đồi 500 và giải toả QL1. (Lúc bấy giờ SĐ1BB bung ra quá mỏng và không c̣n lực lượng trừ bị để phản công). Tướng Trưởng hứa sẽ nghiên cứu những ǵ có thể làm được, nhưng cuối cùng cuộc phản công, không rơ v́ lư do ǵ, đă không được thực hiện. Và cũng v́ vậy cho nên Của Tư Hiền và bải biển Thuận An là đường lui quân duy nhất c̣n lại.
    Kế hoặch triệt thoái của tôi là SĐ1 sẽ di chuyển qua ngả Tư Hiền và LĐ147 sẽ được lực lượng đặc nhiệm HQ  - do Ság̣n gởi ra tăng cường QĐI  và gồm nhiều chiếc LST (Landing Ship, Tank) - bốc lên ở phía nam Thuận An.  Tôi nhấn mạnh với Tướng Trưởng rằng sự triệt thoái SĐ1 chỉ có thể thực hiện với hai điều kiện: (1) một cây cầu nổi phải được bắt ngang Đầm Của Tư Hiền và (2) Núi Vĩnh Phong, cao điểm phía nam cửa Tư Hiền, phải do một đơn vị TQLC chiếm đóng. Tướng Trưởng hỏi ư kiến của BTM của ông và họ cho là hai điều kiện này có thể thoả măn được. Chiều ngày 23, Tướng Trưởng họp với Tướng Lân, TL/SĐTQLC, Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại, TL/HQVICT, và trung tá chỉ huy trưởng  Lữ Đoàn 10 Công Binh. Ông Thoại bảo đảm với Tướng Trưởng rằng ông sẽ cho đánh ch́m một chiếc tàu HQ ở giữa Cửa Tư Hiền để cho SĐ1 di qua và Tướng Lận cũng bảo đảm rằng ông sẽ cho chiếm đóng các cao điểm phía nam cửa Tư Hiền. Nhưng cuối cùng hai nhiệm vụ này cũng không được thực hiện, và điều này đă gây nhiều tổn thất cho các đơn vị rút quân qua ngả Tư Hiền.
    Mặc khác, rủi ro cho LĐ 147TQLC, các tàu LST của BTL/HQ tăng cường cho QĐI gặp rất nhiều khó khăn cặp bải để đón các anh em v́ biển động, sóng to và các bảỉ biển cạn. Mặc dầu vậy, phần lớn anh em TQLC của LĐ147 đă được bốc về Đà Nẳng trong những ngày 24, 25 và 26 tháng Ba.
    Về điểm LĐ147 TQLC không được KQ yểm trợ đầy đủ, đó cũng là hậu quả của việc Hoa Kỳ cắt giảm viện trợ quân sự cho QLVNCH. Thật vậy, ngày 4 tháng Tư, 1974, Quốc Hội Hoa Kỳ, một lần nữa, cắt viện trợ quân sự cho Nam Việt Nam từ 1 tỷ MK xuống c̣n 750 triệu MK cho tài khóa 1974-1975. Nhưng trong số 750 triệu MK này, 300 triệu dành để trả lương cho nhân viên Văn Pḥng Tùy Viên Quân Lực Hoa Kỳ ở Sàig̣n. Một điểm đáng được lưu ư là Do Thái nhận được 2 tỷ rưỡi MK viện trợ quân sự trong trận chiến ba tuần Yom Kippur năm 1973. Nói khác đi, trong ṿng một năm, NVN nhận được 21%  của sự viện trợ Do Thái nhận được trong ṿng ba tuần lễ.
    Trong lúc các đơn vỉ Lục Quân thiếu thốn trầm trọng về xe vận tải và đạn dược th́ Không Quân cũng rất thiếu thốn về nhiên liệu và quân dụng thay thế; quân chũng này phải cho nằm ụ tổng số là 224 phi cơ đủ loại: chiến đấu cơ AD6, các phi cơ vận tải C47, và C113. Trong lúc năm 1972, KQ có thể di chuyển một trung đoàn từ Quân Khu này đến Quân Khu khác, năm 1975 KQ chỉ có thể di chuyển vào khoảng một tiểu đoàn mà thôi. Riêng tại VICT, trực thăng khiển dụng chỉ có thể chuyên chở một đại đội Bộ Binh cùng một lúc. Cũng v́ thế cho nên không yểm cho các đơn vị chạm địch cũng bị hạn chế rất nhiều. Hơn nữa, trong lúc các đơn vị Bắc Đèo Hải Vân đang rút quân th́ hai tỉnh cực nam của VICT đang bị tấn công nặng và có thể bị tràn ngập bất cứ lúc nào. Do đó không yểm của SĐ1 KQ ở Đà Nẳng, vốn đă bị hạn chế, c̣n phải được xử dụng để yểm trợ cho các đơn vị phía nam VCT. 
                                                                * * * * *
    Tôi hy vọng những chi tiếc trên đây sẽ giài tỏa những thắc mắc của anh em TQLC.
    Trưóc khi chấm dứt, tôi có đôi lời nhắn nhủ với các chiến hữu. Nhân dịp này, tôi xin nhắc lại lời nói của Tướng Charles De Gaulle của Pháp trong kỳ Đệ II Thế Chiến. Sau khi rút tàn quân Pháp qua Anh Quốc để chờ ngày trở về giải phóng quê hương, Tướng De Gaulle tuyên bố một câu bất hủ: “Nous avons perdu une bataille, mais nous n’avons pas perdu la guerre” (Chúng ta đă thua một trận đánh, nhưng chúng ta chưa thua cuộc chiến tranh) Chúng ta cũng vậy; chúng ta đă thua một trận đánh nắm 1975, nhưng cuộc Chiến Tranh Việt Nam c̣n đang tiếp diễn duới mọi h́nh thức. CSVN hiện nay đang đứng trên bờ vực thẩm v́ chúng đang phải đương đầu với những bế tắc không lối thoát trên phuơng diện kinh tế và chánh trị. V́ thê, nếu chúng ta tiếp tục xử dụng quyền lực kinh tế và chánh trị càng ngày càng tăng gia của Cộng Đồng VN Hải Ngoại để gây ảnh hưởng có lợi cho cuộc chiến đấu của chúng ta; nếu chúng ta tiếp tục khai thác các phưong tiện truyền thông hiện đại để khuyến khích và giúp đở người dân trong nước đứng lên đói quyền sống của ḿnh; nếu chúng ta tiếp tục khuyến khích các thê hệ hậu duệ mạnh dạn dấn thân vào hệ thống chánh trị các xứ tạm dung để tiếng nói chúng ta càng ngày được lắng nghe, th́ tôi tin chắc rằng cuộc Chiến Tranh Việt Nam Thứ Hai, cuộc chiến tranh để đem lại tự do, dân chủ, và nhân quyền cho quê hương Việt Nam, cuộc chiến tranh này nhứt định chúng ta sẽ thắng.  
     
    Lâm Quang Thi  
  •  

     

     

    Kính gửi :

    Trung Tướng Lâm Quang Thi,

    Lệnh Tiền Phương QĐI VNCH.

     

    Trước hết, tôi xin thành thật cám ơn Trung Tướng đă cho anh em TQLC chúng tôi biết những khó khăn Trung Tướng gặp phải trong việc mang QĐI TP từ Quảng Trị-Huế về Đà Nẵng trong những ngày cuối tháng 3/75, theo như Trung Tướng th́ những khó khăn này có 5 điểm sau đây:

    1-Không thể dùng QL1 được v́ Trung Đoàn 101 CSBV đà kiểm soát QL1 tại Phú Lộc, Đồi 500.

    2-Không có cầu phao tại cửa Tư Hiền v́ HQ và Công Binh QĐI không làm cầu và TQLC không chiếm núi Vĩnh Phong.

    3-Bờ biển Thuận An nông và sóng lớn gây trở ngại cho LST HQ (Tuần Dương Hạm) vào lấy quân.

    4-Phần lớn LĐ 147 TQLC đă về được Đà Nẵng trong ngày 24,25,26/3/1975.

    5-Không có không yểm v́ không quân QĐI thiếu nhiên liệu và thiếu cơ phận.

    Sau đây xin phép Trung Tướng cho tôi được bàn luận với Trung Tướng  từng điểm một:

    1-Không lui quân trên QL1 v́ Trung Đoàn 101 khiểm soát QL1 tại Phú Lộc, Đồi 500.

    Cứ cho là có Trung Đoàn 101 CSBV thực sự kiểm soát QL1 tại Phú Lộc, Đồi 500 đi, như vậy th́ chỉ có 1 trung đoàn của địch đóng trên một địa thế trống trải có thể là mồi ngon cho hỏa lực khủng khiếp của Không Quân và Hải Quân của QĐI mà đă khiến cho đạo quân Tiền Phương QĐI với quân số áp đảo gấp 10 lần, với hàng trăm xe tăng từ M48, M41 đến M113, với hàng mấy trăm cỗ đại bác từ 175 ly, 155 ly tới 105 ly, theo lệnh của Trung Tướng(25 Năm Thế Kỷ trang 480) vứt bỏ xe tăng đại bác đầy QL1, đầy đường phố của Huế chậy ra Thuận An để t́m cái chết! Như vậy th́ quá nhục nhă thưa Trung Tướng! người Mỹ đọc đến đây họ sẽ nghĩ sao về QLVNCH?.

    Sự thực th́ QLVNCH có hèn nhát như vậy không? Tôi xin đưa ra 2 trận đánh đă có trong quân sử của Nhẩy Dù và TQLC, vào thời điểm tháng 2 và,3/1975 : A- Tiểu Đoàn 11 ND TĐT là Thiếu Tá  Nguyễn Văn Thành đả đánh tan Trung Đoàn Bạch Mă CSBV trong ṿng một đêm khi chúng chiếm một đoạn QL1 trên đèo Hải Vân. B- Tiểu Đoàn 4 TQLC TĐT là Thiếu Tá Trần Ngọc Toàn đă đánh tan Trung Đoàn B́nh Trị Thiên CSBV trong ṿng chưa đến nửa ngày khi chúng âm mưu cắt QL1 tại cây số 23 Phong Điền, Đồi 51. Cả 2 vị TĐT này đều có mặt tại Mỹ nếu Trung Tướng cần tiếp xúc để biết thêm chi tiết của trận đánh.

    Trở lại câu chuyện có Trung Đoàn 101 CSBV đánh TĐ 60 BĐQ chiếm đồi 500 và cắt QL1 tại Phú Lộc từ ngày 22/3/1975 không? Chuyện này tôi không muốn lạm bàn vi tôi không phải là BĐQ, tôi chỉ muốn nói đến một sự thật là: LĐ258 trong đó có tôi từ ngày 18/3/75 đến ngày 25/3/75 đă đóng tại phía Tây QL1, 1km Bắc Sông Truồi,gần với Phú Bài và rất xa Đèo Hải Vân, trong những ngày 21 đến 24/3/75 chúng tôi vẫn tản thương trên QL1 qua Phú Lộc về Đà Nẵng mà không gặp trở ngại,  5 giờ sáng ngày 25/3/1975 LĐ258 TQLC từ gần Thôn Bảo Vinh bắc Sông Truồi được lệnh của Trung Tướng Ngô Quang Trưởng bỏ vị trí để rút về Đà Nẵng bằng đường bộ , cả 1 LĐ trong đó có tôi đă đi trên QL1 qua Bạch Thạch (Đồi 500 phía sau Bạch Thạch), Cầu Hai, Phú Lộc, chúng tôi đă không thấy một tên CSBV nào và đă không có một viên đạn lớn nhỏ nào bắn vào chúng tôi.

    2-Không có cầu phao qua Cửa Tư Hiền do lỗi của các đơn vị khác: Thưa Trung Tướng, cá nhân tôi không biết ǵ về buổi họp ngày 23/3/75 nên không có ư kiến ǵ về việc này, nhưng thưa Trung Tướng, là một vị tướng tài ba nắm trong tay sinh mạng của cả chục ngàn binh sĩ, khi Trung Tướng thiết kế kế hoạch rút đạo quân TP QĐI qua Cửa Tư Hiền chắc chắn Trung Tướng đă có những kế hoạch phụ nếu cây cầu nầy không được thực hiện th́ sẽ phải làm ǵ và Trung Tướng sẽ theo rơi diễn tiến của cuộc rút quân. Cho đến chiều ngày 24/3/75 th́ Trung Tướng đă biết là cây câu nầy không được thực hiện và phải có kế hoạch khác để thuộc cấp của Trung Tướng có th́ giờ chuẩn bị, nhưng thực tế th́ lúc 10.30 sáng ngày 25/3/75 khi cả LĐ147 TQLC đă vào cái rọ Thuận An rồi th́ Trung Tướng mới có kế hoạch rút LĐ147 bằng Hải Quân  như vậy th́ quá trễ làm sao HQ có th́ giờ chuẩn bị kịp! kết quả là HQ lúng túng không vào đón kịp thời để Quân CSBV đuổi kịp và bao vây LĐ147.Nhân tiện đây tôi xin kính hỏi Trung Tướng: Theo hồi kư Can Trường Trong Chiến Bại của PĐĐ Hồ VK Thoại trang 193 có viết: Vùng biển Thuận An-Phá Tam Giang có 2 duyên đoàn và 2 giang đoàn bảo vệ, các lực lượng HQ này đă đi đâu và theo lệnh của ai mà Quân CSBV đă vượt qua Phá Tam Giang một cách dễ dàng trong chiều ngày 25/3/75 để bao vây LĐ147?.Tôi nghĩ Trung Tướng là tư lệnh chiến trường và là cấp chỉ huy trực tiếp của PĐĐ Hồ VK Thoại, Trung Tướng có thừa thẩm quyền trả lời điều này.

    3-Bờ biển Thuận An nông và có sóng lớn gây trở ngại cho LST vào lấy quân:

    Thưa Trung Tướng, Trung Tướng đă ở QĐI mấy năm rồi chắc chắn Trung Tướng phải biết điều đó, tại sao Trung Tướng lại dùng chiếc LST801 vào lấy quân sáng ngày 25/3/75 để rước lấy thất bại? Hải Quân và Quân Vận QĐI có rất nhiều tầu đổ bộ đấy bằng LCU và LCM8 có khả năng vào sát bờ ngay cả bờ biển nông tại Thuận An, tai sao khi thiết kế kế hoạch rút quân tại đây Trung Tướng không đ̣i hỏi các loại tầu này?. C̣n sóng lớn th́ trong trang 202 của cuốn hồi kư PĐĐ Hồ VK Thoại viết: Sóng biển lúc đó tại Thuận An là sóng cấp 2 có nghĩa là từ ½ đến 1m, như vậy th́ sóng đâu có lớn!.

    4- Phần lớn LĐ147 TQLC đă về được Đà Nẵng trong ngày 24,25,26/3/1975:

    Thưa Trung Tướng, tôi là người được cái vinh dự đi đón tàn binh của LĐ147 ngày 26/3/75 tại Đà Nẵng, cả một LĐ gần 4000 TQLC chỉ về được có 100 thương binh và 200 TQLC khỏe mạnh trên một chiếc LCU duy nhất, theo hồi kư của những người sống sót từ cái Pháp Trường Cát Thuận An th́ lúc 6 giờ chiều ngày 24/3/75 LĐ147 được lệnh bỏ Quảng Trị, 8 giờ sáng ngày 25/3/75 toàn bộ LĐ147 tụ tập tại Thuận An gồm các TĐ 3,4,5,7 TQLC, TĐ2 PB, 1 ĐĐ Viễn Thám đi về phía cửa Tư Hiền, 10.30 sáng 25/3/75 th́ được lệnh của Trung Tướng dừng lại để tầu HQ vào đón, chờ đến 5 giờ chiều mà không có tầu HQ đón và cái ǵ phải đến đă đến: Quân truy kích CSBV đă vượt qua Phá Tam Giang và Cửa Thuận An mà không bị ngăn cản bởi các Giang Đoàn và Duyên Đoàn HQ (có lẽ đă bỏ đi? Theo lệnh của ai?), chúng bao vây LĐ 147 và tàn sát TQLC bằng các vơ khí cộng đồng lớn nhỏ, sáng ngày 26/3/75 khi ṿng vây đă xiết chặt th́ mới có 2 chiếc LCU vào đón, một chiếc đón được Bộ Chỉ Huy LĐ. 100 thương binh và 200 TQLC, chiếc nầy bị trúng 1 hỏa tiễn AT3, chiếc LCU thứ 2 bị trúng đại bác của địch và bị mắc cạn, sau đó không có một chiếc tầu nào vào nữa! 3 giờ sáng 27/3/75 toàn bộ cái c̣n lại của LĐ 147 bị CSBV bắt trói trong đó có các vị TĐT sau đây: T Tá Nguyễn Văn Sử TĐ 3, T Tá Đinh Long Thành TĐ 4, T Tá Phạm Văn Tiền TĐ 5, T Tá Phạm Cang TĐ 7, T Tá Vơ Đăng Phương TĐ 2 PB. Thưa Trung Tướng đa số những người này hiện đang có mặt tại Hoa Kỳ, Trung Tướng có muốn nói chuyện với họ?. Ngoài ra trong hồi kư của PĐĐ Hồ VK Thoại trang 233 ông cũng phải thú nhận sự việc gần như toàn bộ LĐ 147 đă bị địch quân bắt. Trong cuốn hồi kư “Hai Mươi Lăm Năm Thế Kỷ” trang 483 Trung Tướng viết có 90/100 TQLC đă về được Đà Nẵng trong ngày 24,25/3/75, chuyện này không đúng với sự thật.

    Có một điêu làm tôi thắc mắc: Trung Tướng là cấp chỉ huy trực tiếp của cuộc rút quân này mà tại sao Trung Tướng không biết về những sự kiện quan trọng như vậy, vậy th́ vào thời điểm những ngày 26 và 27/3/75 khi đạo quân dưới quyền của Trung Tướng đang bị lâm nguy tại Thuận An, Trung Tướng có hiện diện tại ngoài khơi biểnThuận An để điều khiển HQ tiếp cứu, tiếp viện, tiếp tế và yểm trợ hải pháo cho họ không?.Hay là Trung Tướng đang ở Đà Năng?.

    5-Không có không yểm v́ Không Quân thiếu nhiên liệu và cơ phân.

    Không lẽ cả một Sư Đoàn 1 KQ lại không có vài chiếc phản lực có đủ nhiên liệu bay một đoạn ngắn từ Đà Nẵng đến Thuận An thả máy trái bom để cứu gần 4000 quân Tổng Trừ Bị? thực tế Trung Tướng có yêu cầu không yểm không? Nếu có th́ tôi nghĩ Trung Tướng Ngô Quang Trưởng cũng chẳng hẹp ḥi ǵ. Không có phi cơ của QĐI th́ vẫn có phi cơ của QĐII. C̣n nếu không có không yểm th́ Trung Tướng có yêu cầu hải yểm không? Theo hồi kư của PĐĐ Hồ VK Thoại trang 196 th́ ngay tại vùng biển Thuận An trong những ngày 24,25,26/3/75 HQ đă có 8 chiến hạm và 4 chiến đỉnh. Nếu Trung Tướng ra lệnh th́ khối hỏa lực khủng khiếp này của HQ sẽ tấn công Quân CSBV tại Thuận An ngay lập tức và từ đủ mọi hướng Đông, Tây, Nam ,Bắc (nên nhớ khu vực này là một cù lao bốn bề là nước).

    Kính thưa Trung Tướng, đă 35 năm rồi, biết bao nhiêu nước đă chẩy qua Sông Hương, Sông Hàn, Sông Thu Bồn, đă có rất nhiều quân dân miền Trung chết trong cái tháng 3 đau buồn của năm 1975 ấy. Họ chết trên các đường phố của 5 tỉnh thuộc QKI, họ chết đầy trên QL1, họ chết đủ kiểu trên các băi biển thơ mộng của miền Trung, thịt xương họ đă tan biến vào với đất mẹ, nhưng oan hồn của họ vẫn c̣n đó, không siêu thoát được v́ sự thật về cái chết của họ đă không được phô bầy, đă có vài hồi kư của vài cấp chỉ huy thuộc QĐI, nhưng các hồi kư này chỉ có tính cách chậy tội khoe công! Không ai có đủ liêm sỉ viết một lời tạ tội đến các oan hồn uổng tử này! Sinh mạng của quân dân miền Trung đối với họ rẻ hơn cỏ rác! Thêm vào đó là một lũ kư giả Tây Phương lưu manh, chúng ngồi trong các nhà hàng sang trọng của thành phố Saigon, ăn bánh ngọt, uống café, hút thuốc lá rồi tưởng tượng ra những trận đánh tại QKI mà viết phóng sự chiến trường. Đau đớn thay, một số các nhà báo VN tại hải ngoại lại dựa trên các hồi kư và phóng sự chiến trường này để viết sách viết báo! Điều này lại càng làm cho những oan hồn của quân dân miền Trung thêm tủi nhục, chính v́ những lư do nầy mà tôi đă nén đau thương, ngồi viết lại những ḍng hồi kư”Những Người Lính Bị Bỏ Rơi” với mục đích mang lại một phần nhỏ của sự thật để giải tỏa một phần nào nỗi oan nghiệt cho các oan hồn này chứ không hề có ác ư moi móc những lỗi lầm của bất cứ ai, rất mong Trung Tướng hiểu cho.Ngoài ra khi đọc hồi kư”Hai Mươi Lăm Năm Thế Kỷ” ít nhất th́ Trung Tướng đă dành hơn nửa trang( 533-534) để nói về sự tuẫn tiết của 5 vị Tướng anh hùng của QLVNCH khi nhận được lệnh đầu hàng của Tướng Dương V Minh, tôi xin thành thật cám ơn Trung Tướng về việc này.
     

    Kính Thư:
     

    Bằng Phong Phạm Vũ Bằng. 

     

     

     

     

     

     

     

     

     

       
     

    Trở lại trang chính BÙI NHƯ HÙNG Homepage