
LÊ THỊ CÔNG NHÂN
bị bệnh « thiếu xương
thừa mỡ
Bị
bệnh « Thiếu xương thừa mỡ »
Bệnh phù thũng trong tù do điều kiện giam
giữ chật hẹp, dơ bẩn yếm khí, thiếu ánh sáng,
người tù thiếu vận động, thiếu ăn, thiếu
chất. Tuy nhiên tỷ lệ bị bệnh phù thũng rất
nhỏ. Bệnh phù thũng không bao giờ xảy ra
trong môi trường các đội lao động khổ sai,
các đội lao động sản xuất, trừ những người
bị bệnh gan.
Câu chuyện anh Sĩ viết có thể đúng v́ số
người bị giam chung quá đông trong một diện
tích, không gian quá nhỏ. Không có đủ không
khí để thở, chật tới mức bất ly cục cựa,
chẳng khác ǵ «cá đóng hộp». nhưng trường
hợp của cô bé LTCN th́ hoàn toàn sai.
Hăy đọc đoạn LTCN nói về điều kiện giam giữ
:
Công Nhân: Buồng giam của tôi trung b́nh có
khoảng 60 người. Gần một nửa trong số này là
án chung thân. Tôi là người hiếm hoi trong
đây bị tù đầu, tức là chưa có tiền án, tiền
sự, mà lại án ngắn là 3 năm. Nhà tù th́ quá
tải. Ví dụ mỗi người đựơc quy định chỗ nằm
là 2 mét vuông, mọi người được chiều dài là
2m, nhưng chiều ngang chỉ c̣n được 60cm, vai
kề vai.
Trà Mi: Thế c̣n lịch sinh hoạt như thế nào
ạ?
Công Nhân: Buổi sáng 5 giờ kẻng thức dậy.
Buổi tối 5 giờ rưỡi điểm danh nhốt vào trong
buồng giam.
Trà Mi: Trong ngày chị phải làm những công
việc ǵ?
Công Nhân: Có nhiều công việc khác nhau. Đội
thêu, đội ra đồng trồng rau, trồng lúa, nuôi
lợn, làm hàng mă, móc ren..v.v… Họ phân công
tôi cắt cỏ, tưới cây, lau nhà quét nhà.
Trà Mi: Làm cùng công việc trong suốt 3 năm?
Công Nhân: Hơn hai năm tại trại cải tạo, c̣n
ở trại tạm giam Hoả Ḷ th́ không làm những
việc đó.
Trà Mi: Ngoài giờ lao động, chị có được đọc
sách, học tập, xem thông tin qua báo đài thế
nào chăng?
Công Nhân: Vào những giờ nghỉ, họ cho ḿnh
xem TV. Họ cũng cho ḿnh đọc sách báo. Cũng
nhiều loại sách báo, nhưng trại cấm đọc
những sách báo về tôn giáo, đặc biệt là đạo
Thiên Chúa. Họ tịch thu hết tất cả kinh
thánh. Tôi là tù nhân duy nhất được có quyển
kinh thánh để đọc. …
“
Đọan trả lời phỏng vấn của Trà My cho thấy
cô bé LTCN làm công việc vệ sinh trực buồng
tập thể (một công việc thuộc dạng ưu tiên
trong tù), ăn uống dư thừa, đủ chất mà quư
vị nói là bị phù thũng. Điều này thật sự
không thuyết phục được người đọc, ngoại trừ
trường hợp cô bé này có tiền sử bệnh sơ gan
cổ trướng.
Một năm tạm giam ở Hỏa Ḷ, hai năm đi trại
lao động (dĩ nhiên « nhất nhật tại tù, thiên
thu tại ngoại ») quăng đời tù ngắn ngủi,
được ưu tiên đặc biệt, không hề thiếu thốn
mà nói bị phù th́ hơi hài hước.
Trường hợp của LTCN phổng phao câu quá trớn
là v́ một người mới ở tù luôn có cảm giác ăn
bao nhiêu cũng thấy thiếu, nên chắc chắn là
bị bệnh “thiếu xương thừa mỡ”. ( dùng chữ
như thế để những vị bưng bô hài ḷng thay v́
mấy chữ "mập ú hay béo tṛn" th́ mất ḷng,
mất mặt "anh thư" quá.)
Câu chuyện nói về phù thũng và béo tṛn hay
mập ú của LTCN như thế là đủ.
Trong nhà tù cộng sản, những người tù BK là
thành phần chịu đựng khổ h́nh khủng khiếp
nhất, không một thành phần nào có thể so
sánh. Nhưng nói chuyện bị phù thũng th́ hơi
hiếm.
Năm 1980 những BK từng bị lưu đày qua hầu
hết những trại tù ở vùng rừng thiêng nước
độc, thâm sơn cùng cốc phía Bắc sống sót về
đến trại Thanh Phong c̣n được hơn 200 người
tại đây chỉ có một trường hợp bị phù thũng
chết do bệnh sơ gan. Đối với chúng tôi,
những người đă chiến thắng thời gian đoạ đày
và tất cả các khổ h́nh dă man của cộng sản,
mọi chuyện đă qua.Tất cả đều trở thành tầm
thường không c̣n muốn nhắc đến.
Nhưng tưởng cũng cần kể lại một kinh nghiệm
lao tù đặc biệt mà chỉ BK mới có.
Đó là TR̉ GỈA BỆNH
Gỉa « bệnh phù thũng »…..
Những người BK bị cùm lâu sáu bảy tháng muốn
ra khỏi nhà cùm nhưng không chịu thua có
cách để tạo ra t́nh trạng phù thũng là ăn
thật mặn, uống thật nhiều nước trong ṿng
bốn hôm toàn cơ thể sẽ phù nước. Bọn cai
ngục cộng sản theo dơi thấy t́nh trạng kéo
dài có vẻ phù thật chúng sẽ đưa ra buồng tập
thể. Hết ăn mặn, uống b́nh thường một tuần
sau cơ thể xẹp lại b́nh thường.
Nhân vật gỉa bệnh phù thũng hay nhất là BK
Nguyễn Công Thành. Năm 1973, sau khi chấm
dứt trao đổi trao trả, một nửa BK ở miền Bắc
bị đưa lên trại tử h́nh Cổng Trời, Quyết
Tiến, Hà Giang. Dĩ nhiên thành phần chống
đối nhất đều bị tống vào nhà cùm để trừng
trị. Nhà cùm có mỹ danh Cung điện Muà Đông
quá tải, phần c̣n lại kiêng giam cấm cố tập
thể.
Bọn giám thị trại phân loại thành phần chống
đối kịch liệt
Lọai A : tống vào nhà cùm 1 chăn, 1 chiếu,
một bộ quần áo cùm vô thời hạn. thành phần
chống đối kịch liệt
Loại B bị cùm tập thể trong buồng kiêng giam.
Loại C chỉ nằm buồng kiêng giam.
Loại D được đi lao động (may mặc).
Đây là thời gian kỳ lạ nhất khi trong cái ḷ
sát sinh Cổng Trời những người tử tù bất
chấp đói rét cùm kẹp. Nằm trong cùm mà hát
ḥ, kể chuyện râm ran thời gian vào khoảng
giữa tháng chín. Có lẽ chẳng có nhóm tử tù
nào ngang tàng, lỳ lợm như nhóm BK chống đối
này và đă có một cuộc thách đố xem ai ra
trước là thua, nhưng « trường đồ tri mă lực
» « thức khuya mới biết đêm dài ». Chỉ sau
ba tuần, thời tiết rét buốt, cộng suất ăn
hai ḥn cơm bằng quả trứng một ngày với muối
trắng làm một vài tráng sĩ ngă ngựa (chịu
không nổi) bỏ cuộc chơi.
Các đợt lạnh tiếp tục từ Vân Nam tràn qua
làm cho cung điện Mùa Đông hết c̣n hấp dẫn,
bắt đầu ế khách đến tháng thứ ba c̣n lại vài
gă liều mạng tử thủ. Khách văng lai ngày
càng hiếm, đa phần những người vào cùm chịu
được một lệnh kỷ luật hai tuần là hạ mă.
Từ tháng giêng 1974 xà lim chỉ c̣n lại 4, 5
BK và bắt đầu mở rộng cho h́nh sự và chính
trị điạ phương vi phạm kỷ luật vào nhưng rất
hiếm.
Lúc này thái độ chống đối ra mặt đă bị đè
bẹp, tất cả BK ở ngoài đă được tổ chức thành
đội cho đi lao động. Sót lại vài tên cực kỳ
ngoan cố, phản động, trắng trợn chống đối
cùm làm gương. Bọn giám thị trại Cổng Trời
muốn chúng tôi đầu hàng xin ra nhưng chúng
tôi th́ cương quyết nằm lỳ. Tôi c̣n nói đùa
: « Chúng nó đuổi tụi ḿnh ra v́ không trả
tiền muớn pḥng th́ được nếu không, nếu
không … th́ ông bắt chúng mày.. đưa ma. »..
Quư vị cứ nghĩ coi « Cung điện Mùa Đông »
vắng hoe chỉ có mấy khách mà cứ phải ngày
hai buổi hai người phục vụ và một sĩ quan
cán bộ đại diện cho đảng và nhà nước vào để
cơm bưng, nước rót, đổ bô cho chúng tôi
không kể vệ binh cḥi gác, vệ binh tuần tiễu
lo đóng các cửa sổ khi trời nắng, mở khi
trời lạnh, lo giữ an ninh đâu phải chuyện
đơn gỉan….
Nhưng rồi cuối cùng sau 30/4/1975 chắc thấy
chúng tôi phá sản chẳng thể nào trả nổi tiền
mướn xà lim đặc biệt và người hầu hạ hoài
nên chúng đuổi chúng tôi về các đội lao động…
Có bốn người bị cùm lâu nhất:
1-Hà văn Sơn cùm một mạch tṛn hai năm,
(19/5/1973 cho tới 19/5/1975)
2- Thuư Đặng cùm một mạch 20 tháng, (9/1973
cho tới 19/5/1975)
3-Nguyễn văn Độ hiện ở Nam Cali cùm 16 tháng,
(11/1973 cho tới 15/5/1975)
4-Nguyễn Công Thành vào ra ba lần, tổng cộng
14 tháng
Riêng BK Nguyễn Công Thành hai lần gỉa bệnh
phù để được ra ngoài xả hơi, lấy sức chống
đối lại vào tiếp.
Sau này do VC đánh nhau với Tầu Cộng nên BK
được hạ sơn, về đến trại Thanh Phong, BK
Nguyễn Công Thành vẫn tiếp tục gỉa phù thũng,
gỉa ho ra máu, gỉa bệnh trĩ, gỉa điên để
khỏi làm việc cho đến khi được thả về…..
Tóm lại ở tù vài năm chẳng có đáng để khoe
khoang.
Trân trọng
Kim Âu

