Lần thứ 2, theo đúng bài bản và công thức pha
chế của đảng, giữa ngày lễ t́nh yêu 14-2, tôi nhại thơ của
chà già dâm tặc, để đưa ra định nghĩa mới nhất, chính xác
nhất về đảng cộng sản Việt Nam,
theo kiểu văn hoá dân gian, văn hoá truyền
khẩu:
Đảng ta khốn
nạn như dầu bẩn, như phân tươi
Đầu năm,
xuân mới đă hai lần hành
Đảng ta là cứt
nát bọc ni lon
Là tiểu
nhân, bỉ ổi , là đủ tṛ
thối inh
Công an đảng
thật là kinh
Xin tung lên
mạng để bà con tỏ tường
(Đảng ta
:
http://www.danlentieng.net/spip.php?article4110)
Lần thứ 3, ư thức rơ nước cộng hoà xă hội
chủ nghĩa Việt Nam do đảng lănh đạo, ghê tởm hơn tất cả mọi
thứ ghê tởm nhất trên đời, giữa
bầu trời dư luận trong
thời hội nhập, trên mạng toàn cầu, tôi buộc phải cất
lên tiếng thét:
Cha đời cái
đảng thối này,
V́ mày tao
phải hoạ này đảng ơi,
Thay
cho lời bà con dân oan rủa sả :
Cha đời cái
đảng ác ma
V́ mày dân phải
mất nhà, thiệt thân
Vài ngày sau đó, nghe tôi phàn nàn nỗi bực
bội qua điện thoại, giữa
đêm khuya, khi đảng
tiến hành chiến dịch đổ phân lần
thứ 4 , anh bạn - giảng viên đại học - ph́ cười thốt
lên:
- Bà mắc tội khi quân, chuyên đả phá ông Hồ,
lũ chúng nó không phơi xác bà ra
giữa Ba Đ́nh lịch sử là c̣n may đấy. Thôi đang gió
mùa đông bắc, bà hăy coi như đó là do ông Hồ mắc cảm, bị ợ
chua đi, buồn bực làm ǵ. Bà mà ốm, quẳng bút là mắc mưu
chúng nó đấy. Chúng nó thua bà về mặt danh dự
nhân phẩm, không bắt
bẻ lư luận nổi với bà, cũng
không dùng c̣ng số 8, ṇng súng
với bà được th́ phải lợi dụng bóng
đêm để ra mặt với bà, quyết dồn
bà vào tận chân tường, để bà bị đè nén, bưc bối, tầng
tầng lớp lớp uất kết đọng lại, rối loạn cả tâm thần lẫn
bản thể chứ sao ?
Ngôn ngữ quả là có
sức liên tưởng, khơi gợi, vừa thô bạo, vừa ấn tượng. Tôi
túm vội lấy cái ư tưởng là
lạ ngồ ngộ đó của anh nhờ chắp bút, c̣n tôi với tư cách là
thợ viết chuyên nghiệp, "trưởng công ty đánh bóng mạ kền" đă
nâng cấp chất
lượng thơ anh bằng cách
dùng "sắc vàng đảng ta", đánh bóng bài thơ thối um từ đầu
đến đuôi. Thế là bài: "Bác
lại ợ chua ra đời (www.nsvietnam.com/online/ sangtac
/031509-baclai.html )
Lần thứ 5, tôi mượn thơ và tư tưởng bác
ra để kiểm chứng :
C̣n Nông, Dũng,
Trọng, Triết, Anh
Th́ "văn hoá
Đảng" c̣n tràn nước Nam
Trông lên cờ
đỏ sao vàng
Nh́n xuống cũng
lại ....sắc vàng đảng ta
Việt Nam c̣n
Đảng cầm quyền
Th́ đám dân chủ
nhiều phen...hăi hùng
"Tư tưởng bác"
rắc lung tung
(Đỉnh cao trí
tuệ ... phải dùng phân tươi)
Sáng
19-3-2009, lũ quái thú cộng sản, đứng đầu là 15 kẻ tội đồ
dân tộc lại ra nghị quyết 06 CP tống chất thải từ Ba Đ́nh
lịch sử vào cửa nhà tôi. Thế là trong khoảng chưa đầy 40
ngày, đảng ra liền 6 nghị quyết "cấp bách và quan trọng",
thể hiện rơ nét "đường lối đúng đắn và chủ trương trước sau
như một " của ḿnh, rồi khoá nghiến cửa lại, như đă từng
khoá nghiến quan điểm lập trường của các nhà dân chủ, bắt họ
phải kiên tŕ chịu đựng trong vị ô nhiếm, khắm khú của
đảng.
Là một thần dân, cố t́nh chui ra khỏi cũi
đảng, thành thật tôi không hiểu với một chính phủ "chẳng hề
xấu hổ chút nào v́ ngu" (CHXHCNVN) th́ đảng c̣n
tiếp tục tung ra bao nhiêu
nghị quyết kiểu "cộng hoà xă hội chủ nghĩa Việt Nam" này
để tên bộ trưởng Lê Hồng Anh sai tay chân dưới quyền thực
thi nữa? Có thể chờ tôi hết chữ gán cho bọn "lănh đạo thuộc
loại ḅ sát" hay chờ đến
lúc thế giới lên tiếng can thiệp quyết liệt, lên án gay gắt,
khinh bỉ sâu xa, đảng mới chịu dừng tay ư? Vậy th́ là 5 lần,
10 lần, 15, 20 hoặc lâu hơn nữa? Thua tôi về chính nghĩa,
chính danh, đảng đă tự phô bày bộ mặt thật hèn hạ, đểu
cáng, đậm
đặc bản sắc văn hoá Đảng ra giữa thanh thiên
bạch nhật.
Trên cơ sở đó, bài "văn hoá phân tươi" ra
đời, chỉ rơ tính vĩ đại và quang vinh của đảng, sau rất
nhiều biểu hiện văn hoá khác như: Bưng
bít, khủng bố, tuyên truyền, bạo lực, kích động, chộp giật,
dối lừa, tẩy năo (theo gương sáng đạo đức Hồ Chí Minh)...
www.nsvietnam.com/online/binhluan/040509-vanhoa.html
Lần 7, đảng lộ rơ sự đểu giả, đê hèn của ḿnh,
khi hai đầu ngơ là hai chốt canh, ngăn tôi không được tham
gia vào vụ xử bà con giáo dân, song lại lén xúc phân hất vào
cửa nhà tôi với vị trí cách xa gần một
mét( Khi chồng tôi trông
thấy và chạy ra bị lực
lượng canh giữ cản lại),
tất cả đều mù loà và điếc lác cả về lương tâm lẫn trí tuệ
như đảng cầm quyền của ḿnh.
Thằng trẻ bảo:
Tao ngồi chơi, việc đéo ǵ
đến mày mà hỏi?
- Ô hô, tôi đáp, ngồi chơi trong đêm, chơi
trên cơ sở những đồng thuế của dân đóng góp, đúng tư cách
đảng cộng sản rồi.
Hai lăo già (mà tôi tin phải áy náy xấu hổ
đến chết) đánh trống lảng.
Kẻ bảo: "Tôi ngủ gật, chả nh́n
thấy ǵ cả". Kẻ giả vờ đáp: "Tôi vừa thay ca, có
biết ǵ đâu?"
Ngửa mặt lên bầu trời tối đen, nơi bóng đêm
ma quỷ ngự trị trên đầu 87 triệu người dân Việt Nam , tôi
kêu: Trời tính sai hay sao lại tái sinh ra lũ người ngợm,
đười ươi này? Chúng vừa ngủ gật trên ngai vàng quyền lực,
vừa hồn nhiên thốt lên
"chẳng biết ǵ đâu" hệt cha già của chúng trong đại hội lần
thứ 2 của đảng lao động - tức đảng cộng sản Việt Nam năm
1951 tại vùng biên giới Việt Hoa: "tôi không có tư
tưởng ǵ cả, tư
tưởng của tôi đă có
Sittalin và Mao Trạch Đông nghĩ
hộ, hai con người này không bao giờ lầm cả".
Không thể cứ để "tư
tưởng Hồ Chí Minh" uất kết
tầng tầng lớp lớp trong đầu, tôi để mặc hiện trường nhoe
nhoét, toe toét, tởm lợm cho người dân chứng kiến việc làm
hèn hạ dă man, cởi trần, cởi truồng cả
nhân cách lẫn uy tín của
đảng, lặng lẽ quay vào, đóng chặt
cửa kính, ngăn không cho vị đảng thấm vào trong nhà
rồi b́nh thản bắc nồi ngũ vị
hương, gồm đinh hương, hoàng hương, quế hương, hồi hương,
nhu hương để hương vị truyền thống của dân tộc
chống lại mùi vị khắm khú của
đảng. Trong làn khói hương thơm ngát, tôi viết một
lèo 5000 chữ "một chính quyền thối nát" (xem
nguoi-viet.com/absolutenm /anmviewer. asp?a=92863&z=2 )
Lần 8,
tôi đưa mẹ già về nhà, tiện
đi bộ tập thể dục luôn, kẻo suốt
ngày ngồi ôm vi tính, đầu óc cũng
oải, nhiều lúc cảm giác ư nghĩ
đông đặc lại, không sao
tan chảy thành ḍng, thành tin, thành bài được...vừa ra đến
cửa, đă thấy lăo Nguyễn Văn Chính ngồi chầu hẫu phía
cửa ngách, c̣n tên công an trẻ
tuổi, to béo, đầu múp, trán ngắn, tóc húi cua, mắt toàn
ḷng trắng, trợn trừng trợn trạo nh́n tôi, ra vẻ không quen
biết...Một thoáng gợn lên trong óc: Lũ khốn lại định giở
tṛ ǵ nữa đây, sao đứa ngồi canh, đứa đi đi lại lại như "
trái gió"*( nói lái) thế này?
Mải vui với câu
chuyện mẹ kể, lại
qúa trơ ĺ với bọn cơm dân áo
đảng, tôi mặc kệ, đưa bà về nhà rồi
lặng lẽ quay trở lại...
Tra ch́a vào ổ
khoá, tôi ngơ ngác khi không làm sao thực hiện được thao
tác quen thuộc. Thoáng một
chút nghi ngờ, tôi chạm hẳn tay vao lỗ khoá, cảm giác
nham nháp ướt át vô cùng rơ nét,
biết rơ lũ chó lại giở tṛ độc trong lúc ḿnh đi vắng, tôi
vội bấm điện thoại di động cầu cứu chồng, điện thoại hết
tiền, , tôi bước thấp bước cao ra bưu điện công cộng, nghe
rơ tiếng reo hát của hai đầu gối ḿnh, tiếng tim đập loạn
nhịp, tiếng máu cuộn sôi trong mỗi tế bào, lúc như hoả diệm
sơn, lúc hụt hẫng hoang mang như giữa nghĩa địa âm u...Chủ
cửa hàng bưu điện ái ngại nh́n tôi bảo:
-Cô đưa số điện
thoại cháu gọi giúp, trông cô thất thần, như vừa ở cơi âm
về, sợ qúa
Nén trấn tĩnh tôi
nhủ: - Đừng ngă, đừng ngất...Ngất lúc này là thua lũ khốn.
Chúng cố t́nh dồn ḿnh vào ngơ cụt, đường cùng, truyền bá tư
tưởng của cha già dân tộc và
biến nhà ḿnh thành nền văn minh cùng chung hố xí của đảng
7 lần rồi , bây giờ
lại giở thủ đoạn mới đây...Những
câu thơ của Phan Bội Châu loang
loáng trong óc:
Ví
thử đường đời bằng phẳng cả
Anh hùng hào kiệt có chi ai?
Đă chấp nhận đi
trên con đường lớn của cha ông, khai sơn, phá thạch, đội đá
vá trời, th́ xá ǵ một chút cỏn c̣n con này?
Ai làm nấy chịu,
rồi x= em đảng ăn làm sao,
nói làm sao với dư luận quốc tế đây? Hay dù mặt dày, trơ như
thớt cũng bị cả cộng đồng
hải ngoại và thế giới băm
vằm ra
Hốt hoảng từ
trường về, chồng tôi ngao ngán nh́n ngôi nhà đă bị bít kín
lỗ khoá bên trong, chửi đổng:
- Mẹ cha chúng
nó, không thể ngờ độ sâu tăm tối trong con người lũ chúng
nó. Cả một chính quyền đểu giả, thối nát. Hàng trăm cái đầu
độc địa, u tối, thối khắm châu vào để ra những
nghị định, nghị quyết, kế sách,
quyết triệt ḿnh đến nước này th́ phải đào mả cha mả ông lũ
chúng nó lên thật. Nó cố t́nh bắt ḿnh bán nhà đấy mà
Đang tái xanh tái
tử v́ đói ăn, đói thuốc, cạn kiệt niềm tin, tôi không đáp,
cứ để anh được toàn quyền thể hiện nỗi bức xúc phẫn nộ của
ḿnh theo đúng những ǵ mà
ông bà tổ tiên dạy: "Gặp bi th́ phải phẫn, mà phẫn th́ phải
phát". Vấn đề là phát ngôn, chứ không phải phát ngu như lũ
lănh đạo cộng sản. Trong khi chúng sai tay chân bịt lỗ khoá
của nhà tôi lại, th́ lại mở cửa rước cả một lũ ăn cướp vào
tàn phá Tây Nguyên, ăn thịt đồng bào....Tất cả các nhà khoa
học, thanh niên, trí thức, hiểu
biết, xúm vào can gián, th́
Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố một câu xanh rờn: " Việc
khai thác bôxit= là chủ trương lớn của đảng ta" Lớn
đến mức người dân Việt
Nam từ trai, gái, già, trẻ hễ mở miệng là phải thốt lên:
"Ôi đảng ta sao mà ngu kỳ diệu" hoặc giản dị hơn: "Ngu lắm
đảng ơi"
Nhờ hàng xóm cho
số điện thoại của thợ khoá trứ danh, chúng tôi gọi và phải
chờ cả tiếng đồng hồ...Để không qúa
sốt ruột, tôi bấm điện thoại hỏi
kỹ sư hoá học Nguyễn Phương Anh nhờ mách nước ? Từ đầu dây
, Phương anh hiến kế: " Chị mượn hàng xóm cái bật lửa, đốt
thật lâu vào cho keo con
voi chảy hết ra, xong tưới nước vào, keo nóng gặp nước
lạnh sẽ vón cục lại, rơi ra ngoài
Hí hửng như
bắt được của, cả nhà tôi
thay nhau làm, mà không sao đốt nổi. Phần th́ cửa khoá bên
trong, rất khó đưa tay vào, phần th́ lỗ khoá c̣n nhiều tạp
chất khác nên nóng rẫy cả bàn tay mà ổ khoá vẫn trơ trơ,
đành trông vào thợ khoá trứ danh như hàng xóm bảo: "Bao
nhiêu lần khoá mắc , rồi
xe máy bị mất ch́a không mở được,
đều phải nhờ vạ bàn tay khéo léo và óc phán đoán của ông
thợ này"
Chờ đợi măi cuối
cùng người cũng đến, loay
hoay khoảng nửa tiếng, không có chỗ để= thao tác,
cũng chẳng thể cưa, cắt, thợ đành
bỏ của chạy lấy người, dù đi từ chỗ làm việc tốn không ít
thời gian, xăng dầu, đồ nghề lỉnh kỉnh....Cách duy nhất là
muợn máy, cắt một thanh ngang cửa để đưa được máy cắt vào
cưa tai cửa
Ră rời v́ trưa
nắng, bụng đói, tim đau, đầu nhức, chân mỏi, tôi dựa người
vào bức tương hôi hám v́ bị giặc đảng liên tiếp dội tư tưởng
Hồ Chí Minh vào, dù qua cọ rửa nhưng vẫn bốc mùi khăm khẳm.
Xung quanh hàng xóm tất cả đều đóng
cửa đi nghỉ, phần v́ ngại con mắt
theo dơi của chính quyền phản động, phần v́ buổi trưa, ai
cũng có nhu cầu nghỉ ngơi
Cái tai cửa
qúa dày so với lưỡi cưa sắt bé
nhỏ, lại đứng phía ngoài để cưa, cắt nên cứ như gà đá vách,
muỗi đốt gỗ, chồng tôi đành phải tiến hành cưa cả ba chốt
cửa sau khi thẫn thờ nghĩ ngợi cả tiếng đồng hồ
Lần thứ 8- trưa 31 -3-2009
Gần 3 giờ chiều
cả nhà tôi mới vào được nhà, anh vội vă đến trường gơ đầu
trẻ, tôi chỉ c̣n đủ sức nằm lăn ra sàn, hai tay ôm ngực v́
những cơn đau nhói cứ dội lên ở ngực trái, v́ theo chẩn bệnh
của bác sĩ: Tim tôi có hiện tượng lệch phải , điện thế của
trục trái sóng T giảm, có nghĩa là phần động mạch vành bị
thiếu máu cục bộ, nên mỗi lần gặp phải phải những
nỗi đau bất thần và qúa
độ , nó lại lên cơn co thắt, đau
nhói...Cô con gái biết mẹ m��= �t, lặng lẽ pha sữa, lấy
thuốc cho mẹ uống rồi mới
đi mua đồ ăn .
Đúng là sống giữa
ḷng đảng c̣n khổ hơn giữa bầy thú dữ, đêm hành đêm, ngày
phá ngày. Gần ba tháng trời cứ đêm thức canh, ngăn không
cho người của đảng đến làm bậy, ngày đề pḥng mọi tṛ tai
quái, nhố nhăng độc ác của đảng, chồng tôi sa sút từng ngày...Ngay
cả hồi tôi ở trong tù, tuy gày ṃn sa sút v́ lo tiếp tế, lo
tôi bị đổ bệnh, lo đối phó với đủ mọi thủ đoạn buộc án, gán
tội của chính quyền cộng sản, anh cũng
không đến nỗi kiệt quệ v́ phải
liên tiếp đối phó với giặc đảng như thế này
Đinh ninh đảng
thay đổi thủ đoạn, kế sách, không đem các thứ ói mửa, ợ
chua, bài tiết từ lăng bác về nhà tôi nữa, đêm hôm ấy cả nhà
lăn ra ngủ một giấc đến sáng .
Yên ổn trọn một
đêm, sáng 3-4, lúc hai giờ sáng , tôi vừa chợp mắt khoảng
hai tiếng th́ nghe tiếng chồng tôi hoảng hốt thông báo:
-Thuỷ ơi lại chậm
mất một phút rồi
Th́ ra, vừa kịp
hồi sức, như có linh tính mách bảo đảng c̣n tiếp tục tḥ
tay bốc cứt ném vào cửa nhà tôi lần nữa, nên anh chủ động
thức. Rút kinh nghiệm, lần này không như những
lần trước, ngồi tít sâu trong
bàn, mà ngồi sát cửa luôn, đầu đội mũ bảo hiểm, tay cầm gậy,
chân đi giày, mở hé cửa để hễ bọn chó đói Ba Đ́nh, chó con
Trung Phụng có giở tṛ th́ nhảy ra bắt
sống
Vừa kịp đứng dạy đi tiểu, khi "tấm thân rày
đă nhẹ nhàng" (như thơ của cụ Tiên Điền Nguyễn Du tả) anh
bỗng nghe một tiếng "vèo" qua cửa, nh́n ra th́ cửa đă bê
bết, lem nhem sắc vàng của đảng rồi .
Đạp cửa, vớ gậy lao ra nhưng không kịp, giặc
đảng đă biến trong ḷng ngơ ngách, trở về đồn phường báo cáo
với quan đồn về nhiệm vụ vừa hoàn thành, để lĩnh thưởng
Trong lúc anh bực bội v́ tṛ hèn hạ, đậm đặc
bản sắc văn hoá đảng th́ tôi nhại thơ:
Có hèn nào hèn
hơn
Khi trong nhà
đang ngủ
Th́ công an lại
ra đ̣n
Đảng ơi, sao
thối khắm tin yêu,
Sao hèn ác như
côn đồ
Cho tôi mài sắc
bút
Tố tội của đảng
ta...*
Không thể chịu đựng thêm được nữa, tôi viết
đơn tố cáo, gửi tới các tổ chức
nhân quyền của người Việt tại hải ngoại , nhờ lên
tiếng giúp.
Tưởng đảng
biết xấu hổ mà dừng bàn tay tội ác của ḿnh lại, không ngờ
chưa đầy 9 ngày sau, ngày 12-4-2009, vào lúc 1 giờ kém 15
phút, đảng lại ...ngợm quen
tội cũ, hất chất xú u= ế
vào nhà tôi. Lần này, sợ tôi ví các
chất thải lưu cữu trong
nền "văn hoá hai ngăn" của đảng với tư
tưởng Hồ Chí Minh, nên
đảng thay đổi chiến thuật, ngâm xương súc vật thối gồm đủ
các loại xương chó, xương
gà, xương lợn, xương ḅ...trong hộp kín rồi cho vào túi ni
lon đem rải trước cửa nhà tôi. Qủa là đúng với tư cách của
một kẻ "đầu trộm đuôi cướp" được công an đảng huấn luyện
theo đúng chiến thuật, bài
bản. Trong khi nhà bên c̣n sáng
đèn, tôi vẫn ngồi bên bàn làm việc, ông xă để đồng
hồ báo thức để 1 giờ xuống canh trộm, th́ mùi vị đảng đă xộc
lên tận gác. Như mọi lần, tất cả các cháu học sinh, sinh
viên, ông già bà cả đi đâu về muộn lại bị chặn ở hai đầu
ngơ để người của đảng thực
hiện mục tiêu, lư tưởng "cao
đẹp" của ḿnh.
Đ��= �ng bên cạnh chồng, tôi nheo mắt nh́n
đống xương súc vật lổn nhổn trong dầu nhớt đen x́, mà
thực sự kinh tởm cho chế độ này. Công an và quân đội -
những rường cột quốc gia,
được đảng đào tạo để trừng trị người trung thực ngay
thẳng như thế này ư? Lạy chúa,
chúa tính sai hay sao mà lại tái sinh ra bè lũ lănh đạo
kinh tởm này để chúng đè đầu, cưỡi cổ cả dân tộc
Việt Nam ? Gục mặt trước bọn
láng giềng khốn nạn, chịu sự "cai trị mềm" của chúng, trước
khi chúng tiến hành phương thức "cai trị rắn", đưa
dân tộc Việt Nam trở lại thời kỳ
ngh́n năm Bắc thuộc?
Lần thứ 10 ;
Đêm 12-4 -2009
Cái gọi là chính
quyền đây ư? Chính chúng đang nuốt chửng tương lai
dân tộc này, đang san phẳng nhà
cửa của người dân, đang đào bới Tây Nguyên ra thành tro tàn,
bụi đỏ, vùi chôn bao nhiêu
số phận người dân vô tội hiền lành
Lạy Chúa, Tương
lai dân tộc sẽ ra sao nếu
tuỳ thuộc vào những
kẻ chuyên nghề khủng bố, cướp
bóc và hành xử đầy khốn nạn như thế này ?
Cái ngơ buồn im
phắc tưởng chỉ c̣n lời độc thoại của tôi với Chúa, không ngờ
khi tôi quay trở lại pḥng làm việc để lên mạng báo cho mọi
người biết...Chồng tôi- vốn h́ền lành, thương vợ quư con
hết ḷng, chỉ sợ tôi dọn dẹp ngâm nước lạnh 5,7 tiếng đồng
hồ sẽ ốm như những lần
trước đó nên đă lặng lẽ đội mũ bảo hiểm, đi giày, cùng một
lô túi ni lon, giẻ lau, xà pḥng chất tẩy rửa hoá chất, nước
thơm, tiến hành cọ rửa...
Từ trong ngơ tối,
kẻ thủ ác ném gạch đá ra rào rào. Biết tôi đang ở paltalk,
anh bỏ dở mọi việc chạy lên bảo:
- Em nói rơ với
mọi người là những kẻ mất
dạy này ngang nhiên công kích, doạ nạt nhà ḿnh bằng gạch
đá, khi anh đang dọn dẹp trước cửa
Và
anh chửi đổng:
- Mẹ kiếp, chế độ
ǵ mà chỉ toàn những kẻ
không nhân tính, không tự trọng, coi nghề xúc phân là nhiệm
vụ thiêng liêng cao quư được đảng và nhà nước giao phó
Đầy chán ngán, tôi dựa lưng vào thành ghế
bảo:
- Bóng tối là đồng minh của kẻ cướp, là tội
đồ của đảng ta, anh đừng ra làm ǵ
Mặc, anh xách cây gậy quả quyết :
- Để xem người của chính quyền phường Trung
Phụng cử đến có bộ dạng
như thế nào? Có giống
những băi phân tươi mà nó đổ
trước cửa nhà ḿnh không?
Chừng như không
ngăn nổi cơn tức giận, anh nhếch mép cười gằn:
- Từ hôm nhà ḿnh
bị chúng nó khủng bố bằng bom phân đến giờ,
hễ ra khỏi cổng, chạm mặt m�= ��y thằng công an phường là
anh lại thấy những bộ
mặt của chúng nó sao mà giống nhau thế: Tởm lợm, nhoe nhoét,
hệt những băi phân mà
chúng tận tuỵ, cung cúc, xúc từ hố xí công cộng đổ trước
cửa nhà ḿnh
Sương ướt đầm vai
áo, anh mới dọn dẹp xong đống
tư tưởng bầy nhầy vĩ đại, đen x́,
hôi thối của đảng, bác và Mác Lê Nin vĩ đại, mặc tôi theo
thói quen ngồi lại với bạn bè
, anh em cô bác trên paltalk
Mười lần vẫn chưa
tṛn tội ác, sáng 17-4, tôi đang ở trong bệnh viện
với mẹ già th́ tiếng điện thoại di động reo vang. Nhấc máy
lên, một linh cảm không lành bóp nghẹt tim tôi, như bàn
tay mụ phù thuỷ tḥ vào vặn xoắn . Trong ống nghe, tiếng
chồng tôi vang lên rành rẽ, đầy bức xúc:
" Bọn chó đói lại nhét vật cứng và đổ keo
con voi vào lỗ khoá nhà ḿnh rồi".
-Trời! Tôi bật ngửa ra thành ghế: "Giữa
ban ngày, ban mặt mà chúng hành động như
giữa chỗ không người,
trong khi ra khỏi nhà, tôi đă nhờ hàng xóm trông nhà giúp.
Vậy mà...
Vừa kịp bày tỏ ư
nghĩ với anh, anh đă gạt đi:
- Em buồn cười thật ,
đến giờ phút này mà vẫn
trông cậy vào hàng xóm, trong khi định nghĩa chính xác về
văn hoá đảng đến thế mà
không biết t́nh hàng xóm, nghĩa đồng bào cũng như đạo lư
truyền thống đă bị đảng bóp nghẹt
từ hồi cải cách ruộng đất à? Sống trong xă hội do=
đảng cộng sản lănh đạo, ai không
chịu bơm máu đen của đảng vào người, thử hỏi có tồn tại
được không? Hay chỉ ḿnh em không chịu tiêm nhiễm tư tưởng
đảng nên mới bị đảng giở hết tṛ đồi bại này đến tṛ mất dạy
khác?
Đuối lư, tôi chỉ c̣n hỏi vớt vát:
- Thế mấy cháu hàng xóm có bảo ǵ không?
Chính quyền vẫn cắt cử người canh hai đầu ngơ để không cho
ai vào, c̣n hàng xóm phải đóng cửa lại để công an toàn
quyền hành động chứ ǵ?
Chán ngán anh gạt đi
-Anh không biết , khi anh đèo con
đến trường, rồi trở về,
sờ đến khoá đă
thấy dính nhơ nhớp nơi
tay, nh́n ra hai bên hàng xóm chỉ nhận được ánh mắt cảm th=
ông, ái ngại của mấy đứa, hỏi thế nào chúng nó cũng không
dám nói. Đứa bảo:" Cháu phải đi nhập hàng", hoặc "Cháu đóng
cửa kính ngồi trong nhà nên không biết". Cộng sản đă tạo ra
cả một xă hội vô cảm như vậy , em biết rơ qúa rồi c̣n ǵ.
Nhà ḿnh dù sao vẫn c̣n gặp may, v́ vẫn được hàng xóm giúp
đỡ cho muợn đồ nghề để
khắc phục hậu quả....
Sân bệnh viện ngập nắng, mắt tôi đuổi
theo những bóng nắng nhảy
nhót, mà đầu óc cứ nghĩ đi đâu:
"Lịch sử thật không công bằng , sao dân tộc Việt Nam lại
không được lựa chọn lịch sử để ra đời? Sao không phải là
Việt Nam cộng hoà mà cứ nhất thiết phải là Việt Nam cộng
sản? Sao đời tôi gặp qúa nhiều khốn đốn? Tôi cứ phải bơi
ngược ḍng chảy của đảng cộng sản để về lại với cội nguồn
dân tộc, với đạo lư truyền thống?
Với bà con anh em bên kia bờ đại dương? Sao tôi không
phải kẻ bất tài để hưởng thái b́nh trong ḷng đảng vô học,
ngu si? Bị đảng chặn bắt lần đầu từ năm 2002, bao nhiêu
lần nhờ "chính quyền nhân
dân" "giáo dục" giữa sân
vận động của khu tập thể rồi tràn vào nhà giáo dục
theo kiểu đấu tố chữ viết,
lại bị "lưu kho" tại trại B14, 9 tháng 10 ngày, sao tôi c̣n
kiên định ư chí theo lời
ông bà dạy ?... Đảng là tất cả , người dân Việt Nam ai cũng
phải nghe theo lời đảng, "Sống
chiến đấu lao động và học tập
theo gương bác hồ đốn mạt". Sao tôi cứ khăng khăng
cự tuyệt, viết sách, nhại ca rao ( vừa ca vừa rao) về bác
làm ǵ ? Đă thế c̣n coi cộng sản sẽ chỉ là bóng ma xa xôi
với mảnh đất nghèo nàn này cuối thập kỷ đầu tiên của
thiên niên kỷ thứ 3, để rồi phải gánh hậu quả này, để
chồng và các con tôi phải khổ?
Không yên ḷng tôi gọi điện thoại trở lại
nhà xem chồng tôi xoay xoả ra sao, trong ống nghe anh làu
bàu đáp:
- Th́ lại phải làm như lần trước, mượn máy
cắt, cắt thanh ngang của cửa để cho máy cắt vào cưa khoá chứ
c̣n sao nữa?
Sợ mẹ già buồn ḷng sinh bệnh, tôi buông ống
nghe, đáp qua quưt , rồi dặn ḍ mọi người cùng pḥng để tâm
giúp, và lặng lẽ ra về, đầu óc ngập tràn bao ư
nghĩ: " Giờ này những "nhà
chiến lược" trong bộ công an, bộ chính trị chắc đang mừng lắm,
từ thằng phụ trách văn hoá phản
động, thằng bộ trưởng , quận trưởng , giám đốc sở công an
đến những con chó trung
thành của thời đại đồ đểu
Hồ Chí Minh( chuyên sống bằng nghề gặm xương Bác) đang bắt
tay nhau hí hửng: " Chơi quả độc này th́ vợ chồng nhà nó có
mà cưa đến tối, ǵ chứ
động đến cha già dân tộc
là một sai lầm không thể tha thứ được"
Than ôi, kẻ mắc sai lầm lại chính là bọn khốn.
Tuy không bắt tận tay, day tận mặt, nhưng những chứng cứ
chúng để lại hiện trường trong suốt 11 lần gây án, từ khẩu
trang bịt miệng, b́nh, xô, hộp đựng "tư
tưởng Hồ Chí Minh"
đến khoá sắt, khoá đồng,
dây nhôm, dây điện, cũng đủ để chứng tỏ sự khốn nạn của chế
độ này. Một chế độ thối nát dung túng cho kẻ thất đức ngang
nhiên tồn tại, hành hạ
người lương thiện cũng là
người đấu tranh cho dân chủ tự do của nước nhà...Tất cả sẽ
là bản án nặng nề nhất trong lịch sử đảng, bác.
Chạy trời không khỏi nắng, dù đảng có lưỡi
mềm biện bạch đến đâu đi
chăng nữa th́ những tấm ảnh gia đ́nh tôi chụp lại, đủ để cả
thế giới kinh hoàng, ghê tởm về chế độ Việt Nam . Quả là như
ông bà day: "Hại nhân,
nhân hại". Chắc chắn tư
liệu, hồ sơ tố cáo tộí ác ghê tởm này sẽ nằm trong nội dung
đảng phải điều trần trước liên hợp quốc trong ngày 8/5 này.
Dù trốn tránh, đảng cũng chỉ c̣n một cách duy nhất là há
miệng mắc...phân (9 lần) , hoặc há miệng mắc... keo 502( hai
lần) mà thôi.
Khâm Thiên 18-4 -2009
Trần Khải Thanh Thuỷ
---------------------------------------
Nguyên văn
bài hát
Có buồn nào
buồn hơn
Khi anh vừa ra
trại
Th́ em bỏ đi
lấy chồng....
Buồn ơi, ai
cướp mất em tôi
Ai giày xéo
lên tim này
Cho tim này
đẫm máu
Cho tim này
quặn đau
* Người Miền bắc không phân biệt tr với ch,
nên trái gió độc chệch là
chó gí...