I. Dẫn Nhập
Qúy vị biết
rằng cha ông ta đă khôn ngoan dạy lại cái bí thuật
thành công cho con cháu : « một cây làm chẳng nên
non, ba cây chụm lại thành ḥn núi cao, hợp quần gây
sức mạnh ». Lời nói của cha ông tuy mộc mạc, nhưng
là cái triết lư để sống, để đoàn kết và tranh đấu
trực diện đối với quân thù. Do đó, chúng tôi nghĩ
ngày nào người Việt chúng ta biết đoàn kết, biết hợp
quần lại, th́ không có một thứ quân thù, quân xâm
lăng nào mà người Việt ta không thể đánh bại được họ.
Sá ǵ cái chủ nghĩa vô luân, trái đạo lư của tập
đoàn Việt gian cộng sản Hà Nội bán Đất, dâng Biển
của Tổ Quốc chúng ta cho bọn Rợ Hán Trung Cộng, laị
nữa, bản chất của chúng không phù hợp với hồn tính
dân tộc, mà chúng ta không đánh bại được chúng hay
sao? Vậy muốn đánh bại chúng, theo chúng tôi nghĩ là
chúng ta phải cần phục hồi lại văn hóa, tinh thần
dân tộc cùng tôn giáo cha ông.
II. Phục Hồi Tinh
Thần Văn Hóa Và Tôn Giáo
Nhà chính trị
đại tài, là ân nhân lớn của cả tỷ người trên hoàn vũ
này, đó là ông Mikhail Gorbatchev. Ông là người có
công lớn làm cho chế độ cộng sản của Khối Liên Sô và
quốc tế cũng như các nước cưụ cộng sản Đông Âu tan
ră. Ông đă nói một câu bất hủ làm cho chúng ta phải
suy nghĩ lại về quê hương Việt Nam yêu dấu của ḿnh,
là :« chỉ có giá trị tinh thần của tôn giáo mới cứu
văn Liên Sô ». Vâng qủa đúng, và qúy vị đă theo dơi,
đă thấy và mục kích tường tận các cuộc chiến thắng
cộng sản sắt máu ở khối Liên Sô và Đông Âu, không
chỉ bằng con đường dùng mưu lược chính trị hay sức
mạnh quân sự. Nhưng một phần lớn sự chiến thắng cộng
sản đó, là nhờ sự ư thức của các người dân hiền ḥa
ở Đông Âu cũng như các nhà chính trị tôn giáo ở đó.
V́ họ hiểu rằng phải cậy dựa vào sức mạnh của các
giá trị văn hóa và tôn giáo như một « tâm điểm » nối
kết các giá trị tinh thần, hầu đoàn kết nhân dân lại
tạo thành một sức mạnh, hiệp cùng một việc đồng ḷng
quyết tâm mới cứu nguy được Đất Nước họ.
Chúng tôi thấy
rằng có lẽ cựu chủ tịch Fidel Castro hiểu được điều
này, nên ông đă khẩn khỏan thỉnh cấu Đức Cố Giáo
Hoàng Phao Lô Đệ Nhị đến thăm Cu Ba, hầu cứu văn dân
tộc của ông mà sau những năm tháng dài bị chủ thuyết
xă hội cộng sản di hại, soi ṃn niềm tin cùng sức
sáng tạo của người dân. C̣n giới trẻ, th́ bị khủng
hỏang và chao đảo niềm tin, họ mất dần bản sắc dân
tộc ḿnh. Do thế, chỉ có con đường khôn ngoan là
chọn lựa phục hưng lại các giá trị tinh thần của văn
hóa hoặc tôn giáo, th́ Fidel Castro mới không làm
cho Đất Nước ḿnh rơi vào sự khủng hoảng trầm trọng
về niềm tin dân tộc cùng sự tái xây dựng Đất Nước,
sau khi lư thuyết marxisme-leninisme đă chết và dẫy
chết khắp mọi nơi trên địa cầu này. Có lẽ thế Fidel
Castro đă chuẩn nhận ngày Lễ Chúa Giáng Sinh là ngày
lễ chung của Cu Ba, và ngày lễ nghỉ của toàn dân.
C̣n ông em là chủ tịch Raul đă cho Hội Đồng Giám Mục
Cu Ba ra báo và có giờ phát thanh của tôn giáo. Để
nhờ gương can đảm làm Ngôn Sứ Tin Mừng, gióng tiếng
nói bênh vực kẻ cùng khốn, các Ngài ôm ấp hành trang
của ḿnh là cuốn Thánh Kinh. Đây chính là giá trị
tinh thần và tinh thần sống nhân chứng sự thật, xă
thân quên ḿnh để bênh vực lẻ phải và tôn trọng nhân
phẩm con người.Từ đó mới đem lại một sinh khi sự
sống và niêm tin mới cho dân chúng Cu Ba, hầu họ
khỏi rơi vào vực thẳm của đỗ vỡ suy đồi đạo đức và
luân lư. Để rồi nhờ vậy dân Cu Ba với ngày tháng mới
có thể vực dậy « đồng rác tồi tệ của xă hội chủ
nghĩa cộng sản » tác hại mấy chục năm qua.
Thưa qúy vi,
Vỉ thế, hơn
bao giờ hết. muốn cứu nguy cho Đất Nước Việt Nam
thân yêu của chúng ta ngày nay, thi chúng tôi thiết
nghĩ không đi ra ngoài thông lệ này : chỉ có con
đường phục hưng lại văn hóa cùng xem trọng nó, hầu
tương lai dân tộc mới có ngày tươi sáng.
Qúy vị hay,
trong lúc chúng tôi viết những gịng tâm thư này cho
bạn, th́ quê hương chúng ta đă bị « tập đoàn mafia »
Hà Nội cấu kết với các tay tư bản tài phiệt « rừng
rú », để làm ăn bất chính hoặc hoặc hưởng lợi sức
lao động với đồng lương trả rẻ măt cho các anh chi
em Việt Nam chúng ta, phải đổ mồ hôi, máu và nước
mắt để kiếm miếng cơm manh áo nuôi thân. Đă thế, tập
đoàn mafia đỏ Hà Nội c̣n đi xa hơn nữa, là môi giới
mở những « trung tâm dịch vụ hợp tác lao động » với
ngươí nước ngoài như Đài Loan, Nam Hàn, Mă Lai, Nhật
Bản, và các Nước Koweit (Kuwayt), Arabie Saoudite
vv. và đưa các anh chị em qua làm vịệc ở các nước
này. Đúng hơn, phỉ quyền Hà Nội « xuất khẩu và bán
sức lao động » của anh chị em Việt chúng ta cho
chúng, để hưỏng lợi nhựng số tiền hắng tỷ mỹ ḱm ăn
chận, ăn bớt của anh chị em làm ra. Ḷng tham của
chúng vô đáy, chúng chỉ biết có tiền, tiền bây giờ
là « đạo giáo » được xem như là « ông trời » của tập
doàn phỉ quyền Hà Nội tôn thờ. Thế nên chúng bất
chấp dư luận, bất chấp đạo lư cha ông, bất chấp t́nh
nghĩa dân tộc và giá trị làm người. Chúng muối mặt
bán và nhượng quyền nhiều mảnh đất tốt đẹp của Đất
Nước cho tài phiệt ngoại quốc. Đ́ẻn h́nh như khu phố
Mỹ Hưng Qụận Bảy Sài G̣n chúng bán cho các tay tài
phiệt Đài Loan. Những mảnh đất đó cha ông chúng ta
và ngay cả chính chúng ta đă đổ bao xương máu, bao
mồ hôi để giữ ǵn cùng bảo vệ mảnh đất của cha ông
để lại. Ôi biết bao triệu người đă nằm xuống để giữ
ǵn cho được các mảnh đất linh thiêng đó của quê
hương! Nay th́ bọn phường vô đạo, vô thức, chúng xem
thường giang sơn gấm vóc của cha ông mà bán đi các
mảnh đất tốt đẹp ấy đi.
Chúng ta thấy
Đất Nước Việt dân chúng lầm than, cơ cực trăm bề.
Cảnh sống người dân đầu tắt mặt tối, lam lũ cày bừa
vẫn không đủ ăn, mặc ấm. Thế đó, lại thêm bọn sâu
dân, cán bộ, công an phỉ quyền Hà Nội hà hiếp, sách
nhiễu, bóc lột, đánh trăm thứ thuế lên đầu dân. Dân
t́nh sống dưới chế độ xă hội chủ nghĩa Hà Nội c̣n
khổ hơn thời Pháp thuộc. C̣n các ông lớn th́ xe hơi
sang trọng, nhà đủ mọi thự tiên nghi như nhà của Lê
Dức Anh, nhà Lê Khả Phiêu, Đỗ Mười, Nông Đức Mạnh,
Nguyễn Tấn Dũng. Cái chế độ ǵ mà tư các ông lớn cầm
quyền trong « Bộ Tà Trị » đến các anh công an khu
phố, từ anh đại tướng đến chú binh nh́ gác cổng đều
một mè tham nhũng như nhau, đă trở nên như một căn
bệnh ung thư trầm trọng không thể chữa trị.
Như chúng ta
thấy tường tận xă hội Việt Nam hiện thực dưới chế độ
phỉ quyền Hà Nội, th́ nhân phẩm con người chúng coi
rẽ, nhân quyền bị chà đạp thua cả con vật ở các xứ
Âu Mỹ được người dân ta yêu thương. Các quyền căn
bản của con người bị xúc phạm đến trầm trọng. Đạo
lư, luân thường bị chúng làm đảo điên do cái chủ
nghĩa xă hội cộng sản mà Việt cộng áp dụng như một
phương sách.
Thưa qúy vị,
Nh́n hiện
trạng quê hương chúng ta hiện nay th́ qủa thật bi
đát – trong lúc đó th́ thế giới Âu-Á-Mỹ-Úc, Phi châu
đă đi vào một kỷ nguyên mới : là tự do, công b́nh,
no ấm thịnh vượng, dân chủ, nhân quyền và an thái
v.v.. C̣n Việt Nam ta về mặt chính trị và kinh tế,
th́ đi thụt lùi cả trăm năm hơn đối với các nuớc tân
tiến như Mỹ, Pháp, Anh, Đức, Nhật, Thụy Sĩ, Ḥa Lan
v.v..
Chúng ta xem
đó về lănh vực xă hội chính trị, th́ tiến tŕnh dân
chủ hóa đă nở rộ khắp nơi trong nhiều quốc gia trên
thế giới. Hoa dân chủ được nở tươi trên đất Nga, là
nơi cái nôi ấp ủ của chủ nghĩa cộng sản. Chủ thuyết
marxisme-léninisme đă cáo chung không kèn không
trống, mà thật sự phải cáo chung thôi. Bởi chủ
thuyết đó đă gây ra bao tai họa, vô vàn đau khổ cùng
chết chóc cho hằng trăm triệu con người, cho nhân
loại. Người ta đă đào hố chôn cái chủ thuyết này
xuống hố rác của lịch sử nhân loại. Song trong lúc
đó, th́ các vị cầm quyền bất chính ở Hà Nội vẫn c̣n
đeo đuổi cái chủ thuyết di hại này cho dân tộc nhà.
Chúng ta thấy
các nước anh em chung quanh Việt Nam như Nam Hàn,
Đài Loan, Tân Gia Ba, Mă Lai, Thái Lan …đă vươn cánh
bay cao về hai lănh vực chính trị và kinh tế. Người
dân trong các xứ này có được một đời sống sung túc,
tiện nghi và an thái. C̣n các nước Ậu Mỹ, th́ như
qúy vị thấy rơ họ đă đạp chân lên mặt trăng, và đă
bắn nhiều phi thuyền đi thăm ḍ các hành tinh khác
ngoài trái đất chúng ta. Thêm nữa họ sẽ dự dịnh đưa
người lên mặt trăng và các hành tinh khác để sống
trong tương lai. Nh́n lại Việt Nam ta hiện nay, thân
phận người dân sống c̣n khổ cực, lầm than, đói rách.
Chú bác, cha ông ta c̣n e lưng ra vá và bơm hoặc sữa
những chiếc xe đạp, xe máy dầu cũ kỹ giữa các đường
phố Sài G̣n, Huế, Hà Nội v.v. để kiếm tiền độ nhật.
Tủi nhục và đau thương hơn cả, là giờ đây thế giới
đă bước vào kỷ nguyên 3000, đánh dầu một biến cố
quan trọng của nhân loại trong nhiều lănh vực kinh
tế, y khoa, văn chương, thông tin, truyền h́nh
truyền thanh điện toán vv. Nhất là khoa học kỹ thuật
th́ các nước văn minh tiên tiến như Mỹ, Pháp, Đức,
Anh, Thụy Sĩ, Bỉ, Ư vv. đă có những hệ thống giao
thông và vận chuyển công cộng tối tân hiện đại, để
phục vụ quần chúng như xe điện, xe điện ngầm (u-bahn,
métro,subway, underground), xe lữa chạy nhanh v.v..
Thậm chí, nhiều đoạn đường họ đă dùng xe điện, xe
điện ngầm không người lái. Việt gian cộn sản tự hào
là «đỉnh cao trí tuệ », đúng hơn là « đỉnh cao trí
tối » của loài người. Chế độ xă hội chủ nghĩa là ưu
việt nhất, mà cha ông, chú bác ta vẫn c̣n nai lưng
ra đạp những chiếc xe ba-gát, xe xích lô (cyclo), xe
ôm, xe thồ dưới bầu trời nắng cháy da, hay cơn mưa
tầm tă và cái rét run người của thời tiết Việt Nam
để kiếm bát cơm, nuôi sống gia đ́nh. Chúng tôi thật
xót xa, ḷng quặn đau cho thân phận của cha ông cùng
chú bác chúng ta bị sống dưới chế độ chủ nghĩa Hà
Nội tồi tệ này.
III. Nh́n Lại Người Việt Hải Ngoại
Qúy vị mến,
Chúng ta ở Hải
Ngoại hơn ba thập niên qua đă làm được ǵ cho Đất
Nước-Làm được ǵ để phục hưng nuớc Viêt Nam? Trước
hết, thưa qúy vị, chúng tôi nghĩ rằng mọi người Việt
Nam chúng ta ở Hải Ngoại, mỗi người nên tự vấn lại
ḷng ḿnh đối với quê hương và đồng bào các việc
làm của ta. Riêng chúng tôi xin đưa ra đây « mười
căn bệnh » của người Việt Nam ở xứ người, mà một vi
lănh đạo tinh thần khả kính là Đức cố Hồng Y
Phan-Xi-Cô Xa-Vi-Ê (Francois Xavier) Nguyễn Văn
Thuận, nguyên chủ tịch Hội Đồng Giáo Ḥang vể Công
Lư và Ḥa B́nh, nói đến trong buồi thuyết tŕnh của
ngài tại San Diego ngày 10.10.1988. Chúng tôi xin
tóm lược cùng trích lại :
2. Bệnh bi
quan tiêu cực, không chịu dấn thân vào các việc
cho rằng sức không làm nỗi.
3. Bệnh
lười biếng, trốn trách nhiệm, chỉ muốn nói mà
không muốn làm.
4. Bệnh vô
trách nhiệm, nói nhiều làm ít, khi nói th́ hăng
say, mà khi hữu sự th́ đùn cho người khác.
5. Bệnh ỷ
lại, chỉ ngồi chờ phép lạ mà không tích cực, dấn
thân hay đóng góp.
6. Bệnh
tài tử hay làm việc tùy hừng, vui làm khó bỏ,
không kiên tŕ nhẫn nại, thiếu ư thức và niềm
tin.
7. Bệnh
h́nh thức chủ nghĩa, hay làm để phô trương, v́
hiếu danh, nặng phần tŕnh diễn mà không vụ vào
nội dung hay mục tiêu công tác.
8. Bệnh cá
nhân chủ nghĩa do tự cao, tự đại hay kiêu ngạo
là tội nặng nhất trong bảy mối tội đầu của người
công giáo cũng như của các tôn giáo khác.
9. Bệnh
khôn ngoan thế gian hay bệnh khôn vặt, vận dụng
tài trí để tính toán vị kỳ nhằm thủ lợi riêng,
dù hại đến công ích và công nghĩa.
10. Bệnh
bè phái và chia rẽ là căn bệnh trầm kha nhất của
người Việt hải ngoại. Đây là nguyên nhân của
những nguyên nhân thất bại trong công tác xây
dựng niềm tin ( Diễn Đàn Việt Nam, số 90 tháng 1
năm 1999, trang 21).
Theo chúng tôi
nghĩ qua 10 căn bệnh của Đức Cố Hồng Y Thuận nói đây,
mỗi người Việt Nam chúng ta ai cũng mắc phải các căn
bệnh nói này. V́ vậy để chiến thắng được ḿnh và
được người, đ̣i hỏi chúng ta phải chết đi cho các
căn bệnh này. Nó có nghĩa là chúng ta phải chết đi
cho cái tôi vị kỷ của ḿnh, hầu mới mong làm được
những chuyện lớn để chiến thắng được người. Bởi
trong những lư do đó chúng tôi muốn nói đến đây là
sự khôi phục lại tinh thần văn hóa Việt Nam, cùng sự
khôi phục lại tinh thần tôn giáo dân tộc. Cũng có
nghĩa là khôi phục lại tinh thần trách nhiệm, bổn
phận, liêm sỉ, tư cách, tín nghĩa, dũng, trí, nhân
ái, khoan dung, đại lượng, thông cảm, tha thứ và
phục vụ v.v..
Qúy vị rơ, để
có dược những điều nói đây, chúng tôi mạn phép xin
đưa ra các đề nghị và một vài giải pháp để nói lên
sự phục hưng tinh thần Việt Nam.
IV. Phục Hưng Tinh Thần Trách Nhiệm Và Chí Khí & Anh
Dũng
Như qúy vị
thấy lớp trẻ Việt ở hải ngoại, nhất là lớp trẻ ở Mỹ,
có bao nhiêu trẻ em tuổi từ 20 đến 30 biết nói và
biết đọc trôi chảy và viết giỏi tiếng Việt? Các em
viết sành tiếng người, nhưng lại xa lạ với tiếng mẹ
của ḿnh. Do thế, chúng tôi nghĩ người lớn chúng ta
đă không làm tṛn trách nhiệm cùng bổn phận của cha
mẹ, là truyền lại tiếng mẹ của ḿnh cho con trẻ.
Chúng ta trông xem và nên bắt chước gương dạy dỗ con
trẻ tiếng mẹ của người Hoa và Do Thái. Người Do Thái
hay người Hoa ở Mỹ, Gia Nă Đại, Pháp, Anh, Nga v.v.,
dù ở đâu th́ con cái họ vẫn giữ được bản sắc tiếng
mẹ của ḿnh. Chúng ta thấy người Do Thái khi ra
đường hay ở trong các công sở, th́ họ là người Mỹ,
Pháp, Anh, Nga v.v. chính cống, họ nói tiếng Nga,
Anh, Pháp, Mỹ thành thạo và giỏi hơn chúng ta nhiều.
Nhưng khi họ về trong nhà ḿnh, th́ họ là người Do
Thái nói tiếng mẹ 100/o. Trong khi đó, đáng buồn
thay! Người Việt chúng ta, con cháu chúng ta mới ở
nước ngoài hơn ba thập niên qua mà con cháu chúng ta
xem như đă mất gốc rồi. Thử hỏi làm sao chúng ta có
thể phục hưng tinh thần Việt tộc, tinh thần văn hóa
cha ông, nếu như chúng ta không phục hưng lại tiếng
Việt, tiếng mẹ trong gia đ́nh chúng ta giữa ông bà,
cha mẹ cùng con cháu và anh chị em với nhau?
Viết đến đây
chúng tôi muốn đưa ra những h́nh ảnh cụ thể về hai
nước Do Thái và Nhật Bản, để từ đó chúng ta có một
cái nh́n thực tế. Câu nói mà chúng tôi đă nói với
qúy vị ở phần trên, là chỉ có tinh thần văn hóa và
đạo đức tôn giáo mới phục hưng đuợc Đất Nước chúng
ta. Qua câu nói này chúng tôi xin đưa ra các bằng
chứng thực nghiệm, chớ không phải một câu nói xuông.
a) Mẫu
Gương Người Do Thái Và Dân Tộc Do Thái
Theo chúng tôi
học hỏi và được biết dân Do Thái có hơn bốn ngàn năm
lịch sử lập quốc. Đất Nước họ đă bị nhiều đế quốc
xâm chiếm và đô hô, dân do Thái th́ phân tán khắp
nơi trên thế giới. Sau nhiều thế hệ lưu lạc tứ
phương, người Do Thái đă trở về lập quốc vào năm
1948. Và nay Do Thái trở thành một cường quốc có vũ
khí nguyên tử. Qúy vị thấy đó, sức mạnh nào cùng bí
truyền nào đă giúp họ trở về lập quốc và phục hưng
được quốc gia hùng mạnh như thế này, rồi làm cho cả
thế giới khâm phục? Thưa qúy vị, đó là văn hoá Do
Thái và niềm tin tôn giáo vào Đấng Yavê, Thiên Chúa
của họ. Tuy Do Thái có khoảng 6 triệu dân, dân số
thua thành phố Sài G̣n chúng ta. Nhưng chính nhờ văn
hóa và niềm tin mănh liệt vào tôn giáo của họ, cộng
thêm ḷng qủa cảm cùng ḷng yêu nước thiết tha, với
tinh thần hy sinh, hợp tác cao đô của người dân
trong nước cũng như người dân khắp mọi nơi trên trái
đất này, mà Do Thái đối đấu với khối Arabe hơn hằn
ḿnh về binh lính, về dân số, thế nhưng Do Thái ra
quân đánh trận nào thắng trận đó. Nay Do Thái đă trở
thành cường quốc, họ có một binh lực hùng mạnh làm
cho thế giới nể mặt.
Chúng ta rơ Do
Thái nói Mỹ nghe, Do Thái đ̣i viện trợ người dân Mỹ
chấp nhận. Tại sao? V́ người Do Thái nắm quyền hành
ở Hai Viện, là Thượng Viện và Hạ Viện. Do Thái c̣n
nắm quyền lực ở ngân hàng, ở các cơ quan truyền
thông, như báo chí và các đài truyền h́nh lớn trong
Đất Nước Hoa Kỳ. Trên Đất Mỹ Do Thái có Thống Đốc,
Nghị Sĩ, Thẩm Phán, có các Bộ trưỏng trong guồng máy
chánh quyền, có các Cố Vấn An Ninh, Kinh Tế, Quốc
Pḥng và Ngoại Giao cho Tổng Thống v,vv. Nhưng người
Do Thái có bí quyết luôn luôn trở về quê hương của
họ, họ cảm thấy như ḿnh hằng hiện diện bên cạnh quê
nhà khi có xung đột hay chiến tranh với người
Palestine, nhất là chiến tranh với khối À.Rập.
Chúng ta thấy
người Do Thái ở ngoài xă hội Mỹ, Pháp, Anh, Thụy Sĩ,
Nga v.v., th́ họ như là người Mỹ, Pháp, Anh, Thụy
Sĩ, Nga 100/o. Nhưng khi về nhà ḿnh, th́ người Do
Thái mang một trái tim người Do Thái, nói tiếng Do
Thái, sinh hoạt văn hóa cùng tôn giáo Do Thái ḥn
toàn. Đây chính là bí quyết dân tộc Do Thái tồn tại
dưới ánh nắng mặt trời, để rồi họ khôi phục và xây
dụng lại quê hương của họ dược thêm phú cường.
b) Tinh
Thần Dân Tộc Và Trách Nhiệm Của Người Nhật
Chúng tôi muốn
giới thiệu một dân tộc thứ hai đến qúy vị mà cả thế
giới khen ngợi và khâm phục, đó là Nhật Bản. Như
chúng ta biết sau khi hai trái bom nguyên tử của Mỹ
thả xuống trên hai thành phố Hiroshima vào ngày
6.8.1945 và Nagasaki vào ngày 9.8.1945, th́ Nước
Nhật trở thành đống tro tàn. Nhật Hoàng Hirohito
(Minh Trị Thiên Hoàng) phải tuyên bố đầu hàng vô
điều kiện với quân đội Đồng Minh. Đại Tướng Douglas
MacArthur Tư Lệnh quân đội Đồng Ḿnh vùng Thái B́nh
Dương đến Tokyo để giải giới quân đội Nhật. Lúc Đại
Tướng MacArthur đến thành phố Tokyo rồi đóng bộ tư
lệnh tại đó, quân dội Mỹ hoàn toàn làm chủ t́nh h́nh
ở Nhật, th́ niềm kiêu hănh và tự hào của dân Phù
Tang đă tan biến thành mây khói.
Chúng ta rơ
Nhật Hoàng Hirohito phải đến tŕnh diện với Đại
Tuớng MacArthur của một người chiến bại. Trong buổi
đến tŕnh diện đó, Nhật Hoàng đă can đảm nhận lănh
hết mọi trách nhiệm đă gây ra cuộc chiến, và thưa
cùng ngài Đại Tướng những lời sau: thưa Ngài Đại
Tướng, nếu xét về tội, th́ tôi là người đại tội. V́
tôi là người của phe trục, tôi đă ra lệnh cho các
tướng lănh thuộc cấp và quân đội của tôi đi đánh và
xâm chiếm các nước Á Châu. Do thế, xin ngài hăy xử
tôi và giết tôi v́ chính tôi là người có tội. C̣n
bên ngoài tư dinh của Đại Tướng MacArthur, th́ dân
chúng Nhật, nhất là những Kiếm Sĩ Samurai sẵn sàng
mổ bụng tự sát nếu ngài Đại Tướng đụng đến Nhật
Hoàng của họ.Thấy cảnh như vậy, Đại Tướng MarArthur
đă cảm kích hành động của Nhật Hoàng củng như dân
chúng Nhật nên có ư không đem ra xử tội. Thế nên ông
đă điện về Mỹ kể chuyện trên và xin chỉ thị của Tổng
Thống Harry Truman tha tội chống lại nhân loại cho
Nhật Hoàng, và Tổng Thống đă ân xá cho Nhật Hoàng.
Qúy vị thấy
trong lúc quân đội đồng ḿnh lục lạo đi tim những dư
đảng của Adolf H́tler và các tay phát-xít Ư đem ra
ṭa án Nuremberg để xử tội, th́ Đại Tướng MacArthur
đă lưu lại Nhật và giúp cho nước Nhật sọan lại bản
Hiến Pháp mới dân chủ hơn. Khi Nhật Hoàng qua đời
vào năm 1989, các vị Quốc Trưởng của nhiều quốc gia
như Mỹ, Pháp, Anh, Đức, Thụy Sĩ, Ḥa Lan v.v. đến
viếng thi hài, cúi đầu tưởng niệm và tiễn đưa linh
cữu ông lần cuối cùng. Qủa thật Minh Trị Thiên Hoàng
xứng đáng được cái vinh dự này, vi ông dám chết cho
Nước Nhật để nước Nhật được vươn lên. Bởi sau khi
thua trận đệ nhị thế chiến, nước Nhật điêu tàn, lúc
đó ông đă kêu gọi dân Nhật hăy đứng dậy xây dựng và
tái thiết quốc gia ḿnh. Đáp lại lời kêu gọi đó, các
đạo sĩ, các văn nghệ sĩ, các nhà tri thức Nhật đă đi
khắp Nước Nhật, rảo khắp các làng mạc, thôn quê để
vận động tinh thần phục hưng nước Nhật. Họ làm đủ
các thứ nghề để xây dựng lại quốc gia ḿnh.
Cùng với Minh
Trị Thiên Hoàng và dân chúng Nhật, họ đă khôi phục
nước Nhật từ đống tro tàn sau đệ nh́ thế chiến trở
thành một siêu cường kinh tế như ngày nay. Hôm nay
nước Nhật đang nắm vận mạng kinh tế của nhiếu quốc
gia trong thế giới, trong đó có Việt Nam chúng ta.
Chúng ta thấy xe Honda, Toyota, Nisan chạy khắp trên
trái đất này. Máy truyền h́nh, truyên thanh, máy
diện toán, mày chụp ảnh và điện thoại cùng nghe nhạc
nhạn hiệu Sony, Canon, Minota, JVC vvv đươc mọi
người ưa chuộng và bày bán khắp mọi nơi. Các bếp
điện, tủ lạnh, máy giặc, máy hút bụi, son chảo bằng
đồ diện thi hấu như nhà nào cũng dùng máy móc đồ
dùng mang nhăn hiệu Nhật Bản. Xe hơi, máy truyền
h́nh, truyền thanh, chụp ảnh cùng các loại máy móc
và đồ dùng điện hay diện tử v.v., người Nhật vừa
trang nhă, đẹp mắt vừa tốt lại bền bỉ, hầu như đèu
được thiên hạ đón nhận và mua sắm. Thế đó, văn hóa
và khoa học kỹ thuật Nhật Bản đă đi vào thị trường
thế giới và hiện diện khắp mọi nhà, khắp mọi nơi
trên trái dất chúng ta sống.
Thật nơi nào
có cộng đồng người Nhật sinh sống, th́ nơi ấy có các
vườn trẻ cũng như có các Chùa Tháp của Nhật. Họ mướn
giáo viên Nhật dạy cho con trẻ, hầu cho con em họ
khỏi đánh mầt bản sắc dân tộc, khỏi mất những tập
tục, đạo lư, gia phong truyền thống hằng ngh́n năm
của Đất Phù Tang. Đáng phục thay văn hóa cùng tôn
giáo Nhật Bản và Do Thái là một mẫu gương cho chúng
ta học hỏi hay bắt chước.
V. Thực Trạng Đau Thương Của Người Việt
Theo chúng tôi
nghĩ muốn xây dựng và tái thiết lại Việt Nam, th́
phải phục hưng Việt Nam lại bằng con đường văn hoá
và tôn giáo của dân tộc mới hy vọng Đất Nước tươi
sáng.
Dù người Việt
chúng ta hănh diện và tự hào có gần năm ngàn năm
văn hiến, có triết lư trung hiếu, tín nghĩa của
Khổng-Mạnh, có đạo đức luân lư từ bi, bác ai của
Phật giáo, Công Giáo, Cao Đài, Phật Giáo Hào Hảo.
Thế nhưng than ôi, mấy chục năm chiến tranh tương
tàn, thêm hơn ba thập niên người dân Miền Nam sống
dưới chế độ phi nhân, vô thần, phi luân lư và đạo
đức của cộng sản Hà Nội, c̣n người dân Miền Bắc đă
hơn nữa thế kỷ qua. Chế độ phỉ quyền Hà Nội đă tiêu
diệt đi những cái hay đẹp của văn hóa cùng phong tục
Việt. Cộng sản hay đế quốc đă dạy cho chúng ta ḷng
hận thù, sự cấu xé, sự chia rẻ, sự phản bội, việc
bới áo t́m vết xấu, rồi chém giết lẫn nhau. Cộng sản
hay đế quốc thực dân đă dạy cho người Việt chúng ta
trở thành những tên Việt gian phản quốc, phản bội
đồng bào, bán đứng Đất Nước.
Qúy vị ơi! Đất
Nước chúng ta lắm anh hùng, anh thư như Hai Bà
Trưng, Triệu Thị Trinh, Huyền Trân Công Chúa, Bùi
Thị Xuân, Nguyễn Thị Giang, Ngô Quyền, Mai Thúc
Loan, Đinh Tiên Hoàng, Lê Đại Hành, Lư Thường Kiệt,
Trần Hưng Đạo, Trần Quốc Tuấn, Lê Lợi, Lê Lai,
Nguyễn Trải, Nguyễn Huệ, Hàm Nghi, Duy Tân, Trân Cao
Vân, Nguyễn Tri Phương, Hoàng Hoa Thám, Phan Đ́nh
Phùng,Phan Thanh Giản.Trưong Công Định, Phan Bội
Châu, Phan Châu Trinh, Nguyễn Thái Học, Ngô Đinh
Diệm, Nguyễn Khoa Nam, Phạm Văn Phú, Trần Văn Hai,
Lê Nguyên Vỹ, Hồ Bá Cẩn, Linh Mục Trần Học Hiệu Và
Nguyễn Văn Vàng, Trần Văn Bá, Lê Quốc Quân v.v, và
vô vàn các chiến sĩ vị quốc vong thân. Nhưng Đất
Nước chúng ta cũng có lắm gian tặc như Lê Chiêu
Thống, Trương Quang Ngọc, Nguyễn Văn T́nh, Nguyễn
Văn Thân, Hoàng Cao Khải, Nguyễn Tất Thành (Hô Chí
Minh), Trường Chinh, Lê Duẫn, Lê Đức Thọ, Hoàng Văn
Hoan, Phạm Văn Đồng, Đỗ Mười, Vơ Văn Kiệt, Phan Văn
Khải, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn
Dũng, Dương Văn Minh, Trần Thiện Khiêm, Trần Văn
Đôn, Đỗ Mậu, Tôn Thất Đính, Nguyễn Văn Thiệu, Lê Văn
Kim vv.Những người phản Nước hại Dân, rước voi về
dày mả tổ, là kẻ phản Vua, phản Thầy, phản bạn, phản
anh em cúi mặt làm tay sai, cho thục dân Tàu, Pháp,
Nga, Trung Cộng và Mỹ. Như Hồ Chí Minh, Lê Duẫn,
Trường Chinh và đàn em đồ đệ của chúng, xưa cũng như
nay đều cúi mặt, khom lưng làm tay sai cho Nga Sô,
choTrung Cộng và bọn tư bản tài phiệt quốc tế :
chúng mượn toàn là thứ chủ nghĩa gian tà tàn ác
Mác-Lê-Mao (marxisme, léninisme, maoisme) về mà phá
nát quê hương, phá nát đạo lư dân tộc. Như Dương Văn
Minh, Trần Văn Đôn, Trần Thiện Khiêm, Nguyễn Văn
Thiệu, Tôn Thất Đính v.v.. muối mặt làm tay sai cho
Mỹ, để phản Chủ, phản Thầy, bỏ tù xử án anh em cùng
binh nghiệp, để rồi làm mất Miền Nam trong tay giặc
cộng Hà Nội, làm mất cả triệu sinh linh dân Nam.
Người chềt ch́m đại duơng, kẻ chết v́ hải tặc Thái
Lan cưỡng hiếp, người chết rủ tù trong các trại tù
của phỉ quyền Hà Nội, người chết đói khổ v́ bị cướp
hết đất đai, rộng vườn, nhà cửa và tài sản…
Đă mất Miền
Nam trong tay phỉ quyền Hà Nội, khi chúng ta chạy
trốn Việt gian cộng sản ra ở Hải Ngoại, th́ người
Việt chúng ta bị mắc phải những “căn bệnh” chia rẽ,
bè phái, tiêu cực, cầu an, ù ĺ, nói xấu. chụp cái
nón cối cộng sản cho nhau, phá hại nhau, thiếu tích
cực dấn thân v.v.. Chúng ta chưa đánh tên Việt công,
Việt gian nào chết cả, nhưng anh em quốc gia ta đă u
đầu, sức trán th́ rất nhiều .. Chúng tôi nhớ lại mấy
câu thơ của một vị thức giả lăo thành châm biếm như
sau :
Lâu lâu hội
họp một lần,
Chiếu trên,
chiếu dưới đă dần dần thưa.
Con Rồng cháu
Lạc hay chưa,
Ba cây chụm
lại vẫn thừa hai cây.
Đọc mấy câu
thơ này buồn qúa phải không qúy vỉ? Hai cây kia đâu
rồi? Họ đă là Mỹ, Pháp, Đức, Anh, Úc, Gia Nă Đại
vv.? Hoặc họ đă phản cờ chạy theo rượu ngon, gái đep
của bọn tư bản đỏ Hà Nội rồi chăng? Họ đă quên cội
nguồn, quên cha mẹ, chú bác, anh chị em, đồng bào
ḿnh đang quằn quại trong thống khổ, trong xích
xiềng? Họ không c̣n nhuệ khí, hết c̣n tích cực tranh
đấu? Họ thủ lợi, cầu an? Hay họ cần về Việt Nam để
hợp tác đầu tư làm ăn?
Qúy vị hiểu
rằng cha ông chúng ta để lại cho con cháu một di
chúc tuyệt với! Đó là bí quyết khôn ngoan, tất thắng
và thành công là: “một cây làm chẳng nên non, ba cây
chụm lại thành ḥn núi cao. Hợp quần gây sức mạnh.
Hiệp ḷng một ư th́ tát biển Đông cũng cạn”. Vâng,
lư thực rất đúng thưa qúy vị! Chúng ta hăy xem lại
lịch sử dân tộc khi nào người dân Việt Nam đoàn kết
lại. Có nghĩa từ Vua đến người dân thường hợp một
ḷng, một ư quyết đánh giặc xâm lăng bờ cỏi Đất Việt,
dù bá đaọ, hùng hổ như quân Tàu, quân Mông Cổ, dù
súng đạn hơn nguời như quân Pháp, quân Nhật có mạnh
đến đâu, th́ cha ông chúng ta cũng đánh tan quân xâm
lăng. Bài học lịch sử ở trong ḷng dân tộc, trong
ḷng chúng ta, chúng ta có chịu áp dụng chăng? Do
thế, câu hỏi của qúy vị là làm thế nào để phục hưng
Việt Nam? Như chúng tôi đă nói ở phần đầu, là dành
những nổ lực cho công việc này, phải phục hưng cái
tinh thần văn hóa và tôn giáo càng sớm chứng nào có
thể trong công việc tranh đấu, rồi từ đó xây dựng
tái thiết Đât Nước Việt dấu yêu của chúng ta.
VI. Phục Hung Tinh Thần Bất Khuất Và Kiên Cường
Trước hết, khi
nói đến sự phục hưng tinh thần văn hóa và tôn giáo,
chúng tôi xin phép nói qua chữ Việt và ư nghĩa của
nó.Việt có nghĩa là vượt hay siêu Việt, ư sâu sắc
hơn, có nghĩa là đẹp hoặc tuyệt vời. Và thật sự chữ
Việt có nghĩa là siêu Việt. Do đó, người Việt đă
vượt qua bao gian lao, muôn vàn khó khăn để lập quốc.
Cha ông và tiền nhân chúng ta đă vượt lên trên tất
cả những gian nan khốn khó để đánh đuổi quân xâm
lăng, hầu giữ ǵn một giang sơn gấm vóc tốt đẹp cho
chúng ta ngày nay thừa hưởng.
Người : “Việt
Nam anh hùng”, những lời tán dương này được thoát ra
từ chính miệng Đức Cố Giáo Hoàng Phao Lô Đệ Nhị, là
người đại diện Chúa Kitô ở trần gian này. Ngài tuyên
bố công khai cho bàng dân thiên hạ năm châu bốn bể
biết vào ngày 19.06.1988 trong ngày phong thánh, để
tuyên xưng các cử chỉ anh hùng của 117 vị Thánh Tử
Đạo Việt Nam cho toán thế giới biết cái tính trung
thành, bất khuất, anh dũng, kiên cường đối với đạo
Chúa, với Giáo Hội Ngài và với Tổ Quốc Việt Nam.
Tuyệt thay cha ông chúng ta thật anh hùng! Do thế,
chúng ta muốn có được các anh hùng đó, đ̣i hỏi chúng
ta phải trở về lại với tinh thần tôn giáo và văn hóa
dân tộc. Đ̣i hỏi tất cả mọi người Việt Nam cần chôn
vùi vào huyệt sâu các tính ích kỷ, thủ lợi, cầu vinh,
chia rẽ và trăm thứ căn bệnh xấu ẩn chứa trong con
người ta. Ví muốn phục hưng lại Đất Nước Việt, đ̣i
hỏi tiên khởi là phục hưng chính con người của ta,
gia đ́nh ta, rồi đến xă hội, từ cộng đống người Việt
Nam Hải Ngoại đến trong Nước.
Muốn phục hưng
lại tinh thần Việt Nam anh hùng, th́ mọi người Việt
chúng ta phải phục hưng lại cái tinh thần Trần Hưng
Đạo trong con người chúng ta. Chúng ta rơ khi vua
Trần Nhân Tông thấy quân Nguyên quá hùng mạnh, nên
đề nghị với Hưng Đạo Vương để trẫm đầu hàng giặc,
hầu cứu nguy dân t́nh.Nhưng
Hưng Đạo Vương
đáp lời vua rằng: “nếu trẫm muốn hàng giặc th́ hăy
chém đầu khanh trước”. Do thế, chúng tôi nghĩ muốn
phục hưng Việt Nam, th́ mỗi người Việt chúng ta phải
phục sinh lại được cái t́nh thần, cái tâm t́nh v́
Nước như Hưng Đạo Vương đây : “ta đây, ngày quên ăn,
đêm th́ quên ngủ, ruột đau như cắt, nước mắt đầm
đ́a, chỉ căm thù rằng chưa được sả thịt lột da quân
giặc, dầu thân này phơi ngoại nội cỏ, xác này gói
trong da ngựa, th́ cũng đành ḷng” (Trích Việt Nam
Sử Lược của Trần Trọng Kim, Nhà Xuất Bản Tân Việt,
trang 137).
Cũng thế, muốn
phục hưng Việt Nam, th́ mỗi người Việt chúng ta phải
mang một tâm thức của Vua Lê Thái Tổ Lê Lợi : “ta
đây, núi Lam Sơn dấy nghĩa, chốn hoang dă nương
ḿnh. Ngắm non sông căm nỗi thế thù, thề sống chết
cùng qụân nghịch tặc. Đau ḷng nhức óc, chốc là mười
mấy nắng mưa, nếm mật nằm gai, há phải một sớm hai
tối. Quên ăn v́ giận, sách lược-thao suy xét đă
tinh; ngẫm trước đến nay, lẽ hưng phế đắn đo càng
kỹ… Có lẽ trời muốn trao cho ta gánh nặng, bắt phải
trải qua bách chiết thiên ma, cho nên ta cố gắng gan
bền, chấp hết cả nhất sinh thập tử. Múa đầu gậy,
ngọn cờ phấp phới, ngóng văn nghê bốn cơi đan hồ. Mở
tiệc quân, chén rượu ngọt ngào, khắp tướng sĩ một
ḷng phụ tử. Thế giặc mạnh, ta yếu ta địch nỗi, quân
giặc nhiều ta ít mà ta được luôb.
Dọn hay : đem
đại nghĩa để thắng hung tàn, lấy chí nhân mà thay
cường bạo” (Trích Việt Nam Sử Lược của Trần Trọng
Kim, Nhà Xuất Bản Tân Việt, trang 229-230).
Vả nữa, muốn
phục hưng Việt Nam, th́ chúng ta là người Việt phải
có được cái chí khí anh dũng, quyết diệt và quyết
thắng quân thù như Vua Quang Trung Nguyễn Huệ khi
nói với tướng sĩ và quân binh : “chúng nó sang phen
này là mua cái chết đó thôi. Ta ra chuyến này thân
coi việc quân đánh giữ, đă định mẹo rồi, đuổi quân
Tàu về chẳng qua mười ngày là xong” (sách đă dẫn
trang 372). Qủa đúng như lời ngài tuyên bố với tướng
sĩ quân binh! V́ với một tinh thần quyết thắng trừ
diệt quân Thanh, Vua quân ta đă đánh tan đạo quân
hùng mạnh nhà Thanh có đến mây trăm ngàn chỉ trong
ṿng chưa đầy một tuần, làm cho Vua Càn Long kinh
khiếp, nước Tàu rung động, cho vang dội tiếng Nước
Nam.
Kính thưa qúy
vị,
Việc muốn phục
hưng một Việt Nam can cường và bất khuất, đ̣i hỏi
chúng ta phải có được cái chí khí anh dũng như Trần
Binh Trọng, thà chết vinh c̣n hơn nhục, cúi mặt làm
tay sai cho người, cho dẫu người ta ưu đăi, mua
chuộc chức quyền : “ta thà làm qủy Nuớc Nam, c̣n hơn
làm vương đất Bắc”. Muốn phục hưng lại Việt Nam,
chúng ta mỗi người Việt phải phực hưng lại tinh thần
cách mạng cùng bầu nhiệt huyết tuổi trẻ của Nguyễn
Thái Học, là sống và chết cho lư tưởng yêu quê hương
cùng phục vụ dân tộc : “không thành công cũng thành
nhân”.
Muốn phục hưng
lại Việt Nam, th́ người Việt Nam ta phải làm sống
lại cái tinh thần sĩ khí của người lănh đạo như tổng
thống Ngô Đ́nh Diệm, xem trọng chủ quyền quốc gia,
không chịu áp lực của ngoại bang muốn nắm chủ quyền
về chính trị và kinh tế nước nhà. Chúng ta phải mang
một tinh thần can cường, tự trọng, uy dũng, bất
khuất, đứng thẳng : “tôi tiến th́ các anh em theo
tôi, c̣n tôi lùi th́ các anh em bắn tôi”. Thêm nữa,
chúng ta muốn phục hưng lại Việt Nam, tiên khởi
chúng ta phải phục hưng lại tinh thần trách nhiệm,
bổn phận, tài đức của người cầm quân, làm tướng như
các tướng Lê Văn Hưng, Nguyễn Khoa Nam, Lê Nguyên Vỹ,
Trần Văn Hai, Phạm Văn Phú, Hồ Bá Cẩn vv. không bỏ
binh sĩ trong lúc nguy ngập để thoát thân cho ḿnh
và gia đ́nh, không tham sống sợ chết, không chịu đầu
hàng giặc để rước cái nhục vào thân muôn đời, tự
chết theo thành như lời thề và tín nghĩa của người
làm phận tướng đối với Đất Nước và dân tộc.
Qủa thật muốn
phục hưng Nước Việt Nam cho rạng rỡ với Năm Châu,
Bốn Bể nở mày, nở mặt cùng thiên hạ, tất đ̣i hỏi tất
cả mọi người Việt ta phải là : “ba cây chụm lại
thành ḥn núi cao”. Nếu như mọi người Việt trong
Nước cũng như Hải Ngoại, ai ai cũng mang được trong
ḿnh cái tinh thần quyết diệt và quyết đánh cùng
quyết thằng quân giặc như Hưng Đạo Vương Trần Hưng
Đạo, Đức Lê Thái Tổ Lê Lợi, Đại Đế Quang Trung
Nguyễn Huệ và Anh Hùng Nguyễn Thái Học vv. th́ chớ
ǵ chúng ta không phục hưng được Đất Nước Việt Nam
giàu mạnh và hùng cường. Chuyện phục hưng Viêt Nam
tùy ở nơi ư chí, quyết tâm của mọi người Việt Nam
chúng ta : biết đoàn kết, chịu hợp quần gây sức mạnh,
biết hiệp một ư, hiệp một ḷng, th́ tát biển Đông
cũng cạn kia mà. Do đó, chúng tôi thiết tưởng sá ǵ
một thứ chủ nghĩa cộng sản Việt gian di hại, vô thần,
vô luân và không nhân bản mà chúng ta không đánh gục
được chúng nó chăng?
Thưa qúy vi,
Những gịng
thư tâm sự này với qúy vị đă dài, để kết thúc lá thư
này, chúng tôi xin trả lời cho qúy vị câu hỏi làm
thế nào để phục hưng Việt Nam? Đó chính là con đường
trở về lại tinh thần văn hóa Việt và tôn giáo dân
tộc. Đó là tinh thần vượt lên trên mọi khó khăn,
không ngại gian khổ và sợ một loại quân thù nào. Đó
cũng là tinh thần biết yêu thương, đùm bọc nhau,
trọng nhân nghĩa, giữ tín trung, trọng trách nhiệm
cùng chu toàn bổn phận ḿnh v.v.. Chúng tôi hy vọng
rằng như gương của hai nước Do Thái và Nhật Bản.
Chính họ đă phục hưng được Đất Nước ḿnh trở nên
giàu có và hùng cường, th́ Việt Nam chúng ta khi
thật sự đă phục hưng ắt trong tương lai cũng sẽ giàu
mạnh, và làm cho thế giới phải nể mặt người con Rồng
cháu Lạc chúng ta.
Thân Chào
Quyết Thắng
Nam Giao Lê Thiện
B́nh