|
De : Lu Giang <lugiang2003@ yahoo.com> À : lugiang2000@ vinet.com Envoyé le : Jeudi, 5 Février 2009, 19h40mn 43s Objet : [PhoNang] Chien luoc Ngoai Giao
Chiến lược Ngoại Giao
Lữ Giang
Hôm 19.1.2009, trước khi ông Barack
Obama nhận chức Tổng Thống Mỹ một ngày, đài BBC đă phỏng vấn ông Lê Công
Phụng, Đại Sứ Việt Nam tại Hoa Kỳ về một số vấn đề liên quan đến chính
sách đối ngoại của Việt Nam. Cuộc phỏng vấn này đă được đài BBC cho phổ
biến hai lần, một lần hôm 19.1.2009 và một lần hôm 1.2.2009.
Thông thường, chúng ta rất khó t́m được một một ư kiến cá biệt nào của
các nhà lănh đạo CSVN cũng như của người Việt chống cộng ở hải ngoại khi
phỏng vấn họ, v́ họ thường phải nói đúng với những ǵ "Quốc Văn Giáo
Khoa Thư" đă viết sẵn: CSVN luôn bị buộc phải đi theo "lề đường bên phải",
nếu không sẽ bị tố là phản động. C̣n người Việt chống cộng lại bị buộc
phải đi theo "lề đường bên trái", nói khác đi sẽ bị tố là "tay sai cộng
sản" hay "đặc công cộng sản nằm vùng".
Cả hai "chế độ" gần như rập khuôn nhau. Do đó, trước khi phỏng vấn,
chúng ta cũng có thể đoán biết họ sẽ trả lời như thế nào. Hai nhân vật
mới nổi lên của cộng đồng người Việt hải ngoại là khoa học gia Dương
Nguyệt Ánh và dân biểu Cao Quang Ánh, tuy lớn lên sau khi chiến tranh
Việt Nam đă chấm dứt, cũng đă tỏ ra nắm rất vững "quy luật cộng đồng"
khi phát biểu.. Tuy nhiên, các nhà phân tích cho rằng trong chế độ cộng sản Việt Nam
hiện nay có hai nhân vật ngoại giao có một lối đặt vần đề hay trả lời
vấn đề một cách thông thoáng hơn sách "Quốc Văn Giáo Khoa Thư", mặc dầu
vẫn đi theo "lề đường bên phải", đó là bà Tôn Nữ Thị Ninh (đă về hưu) và
ông Lê Công Phụng. Phương thức của hai nhân vật này xem ra dễ tiếp cận
với các đối tượng mà họ muốn tŕnh bày hơn là lối phát biểu theo "Quốc
Văn Giáo Khoa Thư". Phải chăng nhà cầm quyền CSVN đang cố gắng đưa ra
một lối tuyên vận mới hợp thời hơn?
Đài BBC đă đặt cho Đại Sứ Lê Công
Phụng những câu hỏi khá hóc búa, nhưng rất nhẹ nhàng chứ không theo lối
hỏi cung của công an mà một số người Việt chống cộng thường dùng. Ông Lê
Công Phụng cũng đă trả lời rất khôn khéo. Trước khi có một vài nhận xét,
chúng tôi xin mời độc giả đọc lại 8 câu hỏi của đài BBC và 8 câu trả lời
của ông Lê Công Phụng.
NỘI DUNG CUỘC PHỎNG VẤN
Câu hỏi 1
BBC: Việt Nam đă có sự chuẩn bị cho quan hệ dưới thời Tổng thống
Barack Obama Sự thắng cử của Obama? LCP: Chúng tôi rất mừng Tổng thống Obama sắp nhậm chức, và tin
chính quyền đảng Dân chủ sẽ tiếp tục thực hiện các thỏa thuận của các
chính quyền trước đây, sẽ tiếp tục đi theo hướng hợp tác chặt chẽ v́ lợi
ích hai nước. Thời kỳ tổng thống Clinton, chính quyền Dân chủ đă dỡ bỏ cấm vận, b́nh
thường hóa quan hệ, ông Clinton là tổng thống Mỹ đầu tiên thăm Việt Nam
(VN). Đây là cái đà do chính quyền Dân chủ mở ra, và tám năm tiếp theo
của ông Bush đă thúc đẩy quan hệ rất mạnh. Nên tôi cho rằng chính quyền
Dân chủ sắp tới, với đa số cả trong thượng viện và hạ viện, sẽ tiếp tục
hợp tác với VN. Có thể có mức độ khác nhau, nhưng đó là sự nối tiếp lợi
ích quốc gia, dân tộc chứ không phải v́ cá nhân người này, người khác.
VN chúng tôi đă chuẩn bị, phải nói là rất quyết liệt, để tiếp tục thúc
đẩy quan hệ. Với chuyến thăm của thủ tướng chúng tôi năm 2008, mặc dù là
năm cuối của tổng thống Bush, nhưng hai bên cho rằng cần có chuyến thăm
để chuẩn bị cho giai đoạn tới thay đổi chính quyền.
Chúng tôi lúc ấy cũng không biết Dân chủ lên hay Cộng ḥa lên, nhưng
phải bàn định những cái đă làm và sắp tới phải làm. Và chúng tôi cho
rằng phía Mỹ cũng đă làm như thế, để làm sao lợi ích hai nước trong bốn
năm tới được thúc đẩy hơn.
Tuy nhiên, quan hệ hai nước sắp tới cũng sẽ có nhiều cái mà chúng tôi
phải tính. Quyết tâm hai bên là cao, nhưng nội bộ mỗi nước và thế giới
có những khó khăn. Lĩnh vực nào, thời gian nào mà lợi ích trùng hợp với nhau, có sự hiểu
biết với nhau, th́ có thể hợp tác Ví dụ, trong 2009, điều đầu tiên ông Obama phải lo là ổn định nội bộ,
c̣n VN cũng phải xử lư các vấn đề do khủng hoảng tài chính thế giới.. Cả
hai bên đều bận rộn, và khó làm được những việc lớn hơn. Nhưng những ǵ
đă thỏa thuận, triển khai, th́ chắc chắn tốc độ sẽ cao hơn. VN rất mong
muốn tổng thống Obama sớm thu xếp sang VN, và lănh đạo chúng tôi cũng
rất muốn thăm Mỹ khi thời gian, điều kiện cho phép.
Câu hỏi 2
BBC: Chiến lược ngoại giao của VN có bao giờ đặt vấn đề VN sẽ là
đồng minh của Mỹ hay không, thưa đại sứ?
LCP: Quan hệ hai nước từ 13 năm qua đi nhanh hơn so với quan hệ
song phương với một số đối tượng khác. Nhưng không có nghĩa VN đang
chuẩn bị trở thành đồng minh của Mỹ. Lĩnh vực nào, thời gian nào mà lợi
ích trùng hợp với nhau, có sự hiểu biết với nhau, th́ có thể hợp tác.
C̣n những lúc lợi ích dân tộc hai phía chênh nhau, th́ phải đấu tranh.
Chủ trương đối ngoại của VN là không ngừng tăng cường hợp tác với Mỹ
trên nhiều lĩnh vực, càng nhiều càng tốt, với sự tôn trọng và tin cậy
lẫn nhau.
Câu hỏi 3
BBC: Quan hệ tay ba của VN với Hoa Kỳ và Trung Quốc (TQ) sẽ như
thế nào? LCP: Chiến lược đối ngoại của chúng tôi là đặt lên hàng đầu quan
hệ với các nước láng giềng và các nước lớn. Do vậy, VN rất coi trọng
quan hệ với TQ v́ đây là láng giềng có nhiều ảnh hưởng, có nhiều mối
quan hệ đặc biệt với VN. TQ ngày càng lớn mạnh th́ VN càng phải học cách
sống chung, nhưng phải không ngừng làm quan hệ với TQ tốt đẹp trong sự
tôn trọng lẫn nhau. C̣n với Mỹ, VN sẽ làm hết sức ḿnh để thúc đẩy quan hệ hợp tác trên mọi
lĩnh vực. Chúng tôi hiểu rằng để phát triển mạnh mẽ, một trong những yếu
tố quan trọng nhất là hợp tác với Mỹ. Thông qua đó, thúc đẩy hợp tác với
các đồng minh, bạn bè của Mỹ.. VN không có ư nghĩ là tăng cường hợp tác với Mỹ để chống TQ, hay tăng
cường hợp tác với TQ để làm hại quan hệ với Mỹ. Đó không phải là lập
trường của VN.
Câu hỏi 4
BBC: C̣n hai cường quốc kia, theo đại sứ, có lôi kéo VN hay không?
LCP: "Lôi kéo" không phải là thuật ngữ ngoại giao thường được
phát biểu công khai. Nhưng chúng tôi cho rằng TQ và Mỹ đều có nhu cầu
tăng cường đối tác và về mặt nào đấy, họ cũng rất mong tăng cường mối
quan hệ mang tính đồng minh. VN nằm ở vị trí địa chính trị nhạy cảm, sát cạnh TQ, lại nằm trong vùng
Đông Nam Á, cho nên cả hai đều có nhu cầu tranh thủ VN.
Cái khó của VN là làm sao đáp ứng được mong muốn của họ trên cơ sở lợi
ích chung của chúng ta, đáp ứng những ǵ không làm phương hại quan hệ
với các đối tác khác, giữ được độc lập.
Câu hỏi 5
BBC: Trong cuộc phỏng vấn gần đây với báo điện tử VietnamNet, cựu
thứ trưởng ngoại giao Trần Quang Cơ nói ư rằng trong chiến lược đối
ngoại, nội bộ lănh đạo cấp cao của VN có bất đồng. Đại sứ đồng ư với
nhận xét đó không? LCP: Bây giờ, tôi thấy vẫn tồn tại các luồng chính sách ngược
nhau, nên không thể rơ ràng, dứt khoát về chiến lược đối ngoại được.
Tôi chưa đọc bài phỏng vấn của ông Trần Quang Cơ, mặc dù ông là một
trong những bậc đàn anh của tôi trong lĩnh vực ngoại giao.
Nhưng qua kinh nghiệm thực tế, tôi nghĩ thế này, trong các vấn đề lớn
của các quốc gia, bao giờ cũng có những ư kiến khác nhau. [LÁO] Nhưng những ư kiến khác nhau đó được xử lư quan trọng nhất là lúc bàn
thảo, c̣n khi đă quyết sách rồi, mọi người đều nhất tâm thực hiện. Bằng
không, trống đánh xuôi kèn thổi ngược, sẽ không làm được ǵ. Người ngoài
nh́n vào, cũng thấy ḿnh không ổn, th́ họ sẽ hợp tác với ḿnh không hiệu
quả.
Câu hỏi 6:
Quan hệ với Việt kiều BBC: Sau hơn một năm làm việc tại Mỹ, đại sứ đánh giá thế nào về
mối quan hệ với cộng đồng người Việt tại đây?
LCP: Đồng bào trong nước lúc nào cũng chăm chú theo dơi, lúc nào
cũng mong muốn bà con, dù bất kỳ ở đâu, cũng có cuộc sống tốt lành, đoàn
kết, tôn trọng luật pháp địa phương, xây dựng nơi đang chăm sóc ḿnh. V́
vậy, VN đă có nhiều chính sách thuận lợi như miễn visa, cho hưởng song
tịch, cho mua nhà... [MUA
XONG rồi th́ ĐUỔI] Nhà nước sẽ làm mọi thức có thể làm được để quan
hệ giữa bà con và trong nước ngày càng chặt chẽ hơn.
Sau hơn một năm ở đây, tôi thấy t́nh cảm bà con chuyển biến nhiều. Có
những người trước đây chưa hiểu lắm, bây giờ cũng hiểu đôi chút. Có
những người trước đây chống đất nước, bây giờ cũng thay đổi suy nghĩ.
Chúng tôi sẵn sàng tiếp xúc với bà con, nghe tâm tư, thậm chí chỉ trích
của bà con để làm sao trong nước hoàn thiện hơn, th́ cũng là một trong
những yếu tố làm cho bà con tự hào hơn ḿnh là người VN ở nước ngoài.
Câu hỏi 7
BBC: Ông Joseph Cao vừa trở thành dân biểu gốc Việt đầu tiên
trong Quốc hội Mỹ. Một trong những việc đầu tiên của ông là đề nghị đưa
VN trở lại danh sách các nước đàn áp tôn giáo (CPC). Đại sứ có đồng ư là
những vấn đề chính trị, nhân quyền sẽ luôn là khúc mắc giữa chính phủ
trong nước và Việt kiều tại đây?
LCP: Với đại bộ phận Việt kiều tại đây, cái đó không phải là
vướng mắc. Người ta về thăm đất nước, biết dân chủ là thế nào, nhân
quyền ra làm sao, đời sống phát triển thế nào.
Nhưng phải khẳng định giữa VN và Mỹ đang có cách nh́n khác nhau về dân
chủ, nhân quyền. Đă có diễn đàn đối thoại nhân quyền hàng năm, mang lại
hiệu quả cao. Chắc nhiều người mừng khi ông Joseph Cao trở thành nghị sĩ người Việt
đầu tiên. Chúng tôi chưa tiếp xúc với ông ấy, cũng chưa phê phán. Nhưng
tôi nghĩ thế này, đến ông Obama làm đến tổng thống th́ ông ấy vẫn là
người gốc Kenya. Bà con người Việt ở đây muốn làm đến tổng thống, thủ
tướng th́ vẫn là người Việt. Mà nếu lại đi nói xấu VN, người nghe cũng
cảm thấy ḿnh không đứng đắn lắm.
Chúng tôi mong muốn tất cả những người Việt có ǵ th́ góp ư thẳng thắn
với đồng bào trong nước, có ǵ chỉ trích th́ cứ chỉ trích, nhưng không
nên chống lại đồng bào ḿnh. C̣n hệ thống chính trị, có thể có nhiều ư kiến khác nhau, và chúng ta
chấp nhận sự khác nhau để cùng tồn tại trong cộng đồng người Việt.
Câu hỏi 8
BBC: Đại sứ nghĩ thế nào về nhận định trao đổi giáo dục là sự đầu
tư cho tương lai quan hệ hai nước?
LCP: Hai bên đă lập được nhóm công tác về hợp tác giáo dục, đă
họp hai cuộc mà tôi cũng là thành viên tham gia. Hiện nay tri thức của
VN chưa đủ theo kịp tầm phát triển của đất nước, nên phải hướng ra thế
giới xem chỗ nào tốt nhất th́ ta học. Mỹ, Anh và một số nước là những
nơi tŕnh độ giáo dục rất cao. Chính phủ chủ trương tăng cường đưa sinh viên sang Mỹ, đưa giáo viên,
tiến sĩ VN sang Mỹ đào tạo lại, tăng cường hợp tác với các hệ giáo dục
của Mỹ. Chúng tôi dự kiến sẽ có 20.000 tiến sĩ được đào tạo đến năm
2020. Đi học th́ tốn kém, nhưng tốn kém cũng phải học. Trong gần 9000 sinh
viên hiện nay học ở Mỹ, khoảng 85% là tự túc. Điều đó cho thấy sự hiếu
học của người VN và mong muốn được hưởng sự giáo dục cao.. Chúng tôi sẽ
làm hết sức ḿnh v́ việc này.
MỘT CÁI NH̀N TỔNG QUÁT
Khi b́nh luận vê những câu trả lời của
ông Lê Công Phụng, một số người Việt hải ngoại chỉ chú ư đến những lời
ông Phụng nói về dân biểu Cao Quang Ánh chứ không chú trọng đến những
điểm chính trong bài phỏng vấn. Trái lại, một số người ở trong nước đă
tán dương quan điểm của ông Phụng khi tŕnh bày chính sách đối ngoại của
Việt Nam. Ông B́nh ở Sài G̣n viết: "Theo tôi chính sách ngoại giao như vậy là tuyệt vời, chúng ta chỉ nên
là bạn của Mỹ "trên cơ sở tôn trọng lẫn nhau mà thôi" và phải khiến các
cường quốc tranh thủ ḿnh để làm lợi cho đất nước là tốt nhất. Việt Nam
có làm đồng minh của Mỹ cũng chỉ là một vật tế để Mỹ đổi chác với TQ mà
thôi. VNCH xưa kia đă rất rơ rồi. Vả lại VN ở quá xa Mỹ khó có thể ảnh
hưởng trực tiếp với quyền lợi của Mỹ và Mỹ cũng sẽ sẵn sàng mang VN ra
đổi chác nếu giá cả có lợi cho Mỹ trong khi chúng ta ở quá gần TQ và TQ
sẽ dùng toàn lực để không mất ảnh hưởng ở VN. Phải khôn khéo để giữ vững
độc lập tự do. TQ hay Mỹ cũng đểu như nhau mà thôi."
Ông Trung ở Hà Nội nh́n vào một khía cạnh khác:
"Tuyệt vời! Đại sứ đă trả lời phỏng vấn rất tuyệt. Và tôi thích nhất ư
kiến của Đại sứ: "Chúng tôi mong muốn tất cả những người Việt có ǵ th́
góp ư thẳng thắn với đồng bào trong nước, có ǵ chỉ trích th́ cứ chỉ
trích, nhưng không nên chống lại đồng bào ḿnh."
Trên một số báo chí Việt ngữ ở hải ngoại hay trên các diễn đàn Internet,
chúng ta thường gặp một lối "tham luận" không phù hợp với phương pháp
luận. Họ thường tách một vài đoạn hay chi tiết nhỏ ra khỏi văn mạch của
toàn bài b́nh luận hay phỏng vấn, rồi "bốc thơm", "bốc thúi". "chất vấn"
hay xuyên tạc. Đây là lối tranh luận thiếu lương thiện, kể cả đối với "địch."
Ở đây, chúng tôi chỉ muốn đưa ra một cái nh́n tổng quát về những điểm
chính mà ông Lê Công Phụng đă tŕnh bày để xem chính sách đối ngoại của
Hà Nội hiện nay như thế nào.
TRỌNG TÂM VẤN ĐỀ
Điểm quan trọng nhất mà đài BBC đă đặt
ra với ông Lê Công Phụng là "Quan hệ tay ba của VN với Hoa Kỳ và Trung
Quốc sẽ như thế nào?" Ông Lê Công Phụng đă tỏ ra khôn khéo khi nói: "VN không có ư nghĩ là
tăng cường hợp tác với Mỹ để chống TQ, hay tăng cường hợp tác với TQ để
làm hại quan hệ với Mỹ. Đó không phải là lập trường của VN." Nhưng vấn
đề không phải đơn giản như vậy.
Trong quá khứ cũng như trong hiện tại, Hà Nội vẫn theo "chính sách đu
dây" để tồn tại và tranh thủ sự giúp đỡ của các nước mạnh.
1.- Bang giao với Trung Quốc
Trong chiến tranh Việt Nam, có khi Hà
Nội đă tranh thủ được sự ủng hộ của cà Liên Sô và Trung Quốc, có khi Hà
Nội phải đu dây giữa Liên Sô và Trung Quốc để giữ được thế đứng của ḿnh,
nhờ vậy Hà Nội đă thu hút được viện trợ của cả hai nước "đồng chí" này
để theo đuổi cuộc chiến. Tuy nhiên, Hà Nội đă chịu áp lực khá nặng nề của Trung Quốc trong đường
lối chỉ đạo chiến tranh cũng như cải tạo xă hội. Trước năm 1950, Việt
Minh bị Pháp đuổi chạy dài. Phải đợi đến khi Mao Trạch Đông đánh bại
được Tưởng Giới Thạch, chiếm được toàn bộ đất nước Trung Quốc, Việt Minh
mới được Trung Quốc huấn luyện, cung cấp vũ khí và tiếp liệu để chống
lại Pháp. Nếu không có sự thắng trận của Mao Trạch Đông ở Trung Quốc, sẽ
không bao giờ có sự thắng trận của Việt Minh ở Việt Nam. Để đồi lại,
dưới áp lực của Trung Quốc, Đảng CSVN phải thực hiện cuộc "cải tạo xă
hội chũ nghĩa" ở miền Bắc, trong đó có cuộc cải cách ruộng đất theo mô
thức của Trung Quốc. Chính cuộc "cải tạo xă hội chủ nghĩa" này đă làm
cho nhân dân miền Bắc điêu đứng. Nói một cách tổng quát, khi cần đến Trung Quốc, Trung Quốc muốn ǵ Đảng
CSVN đều cố gắng làm. Một thí dụ cụ thể:
Ngày 4.9.1958, Trung Quốc ra tuyên bố về lănh hải của Trung Quốc, trong
đó có Hoàng Sa và Trường Sa. Theo Hiệp Định Genève năm 1954, Hoàng Sa và Trường Sa đều thuộc chủ
quyền của VNCH v́ nằm ở phía nam vĩ tuyến 17. Một nguyên tắc căn bản của
luật pháp là "Nemo dat quod non habet", tức không ai có thể cho cái ḿnh
không có. Ấy thế mà Ha Nội đă cho Thủ Tướng Phạm Văn Đồng viết cho Chu Ân Lai,
Tổng Lư Quốc Vụ Viện Trung Quốc một văn thư đề ngày 14.9.1958 nói rằng
Chính Phủ VNDCCH tán thành tuyên bố ngày 4.9..1958 của CHND Trung Quốc.
Hà Nội thừa biết văn thư này chẳng có giá trị ǵ về phương diện pháp lư,
nhưng cứ viết để lấy ḷng Trung Quốc và xin Trung Quốc viện trợ cho để
đánh chiếm miền Nam Việt Nam. Sau khi cuộc chiến Việt Nam chấp dứt, Hà Nội lại gặp khó khăn khi bị
Trung Quốc áp lực đ̣i hỏi Việt Nam phải đi theo đường lối của Trung Quốc.
Hà Nội đă cưởng lại và bị Trung Quốc "dạy cho một bài học".
Tháng 10 năm 1979, Bộ Ngoại Giao
Hà Nội cho xuất bản cuốn "Sự thật về quan hệ Việt Nam - Trung Quốc
trong 30 năm qua" như một cuốn bạch thư tố cáo những thủ đoạn
gian trá của Bắc Kinh trong 30 năm bang giao, nhất là về chính sách bá
quyền. Bạch thư viết: "Trong hàng ngh́n năm qua, nước Việt Nam đă bị các hoàng đế Trung
Quốc xâm lược hàng chục lần, nhân dân Việt Nam hiểu rơ những ư đồ đen
tối của những người lănh đạo Trung Quốc cho nên không một phút nào là
không cảnh giác đồi với họ."
Bạch thư viết tiếp: "Để đạt mục tiêu bành trướng và bá quyền của họ, những người cầm
quyền Bắc Kinh đă nâng lừa dối và bịp bợp thành một quốc sách, một thủ
đoạn chiến lược. Về phương diện này, từ chỗ là những người học tṛ của
Gơ-ben (Goebel, Bộ Trưởng tuyên truyền của Hitler) họ trở thành người
thầy của Gơ-ben."
Thế nhưng sau cuộc viếng thăm Việt Nam
của Giang Trạch Dân từ 27.2.2002 đến 1.3.2002, hai bên lại ra thông cáo
chung, trong đó có những đoạn như sau: "Hai bên hài ḷng trước những bước phát triển mạnh mẽ gần đây trong
quan hệ giữa hai Đảng, hai nước theo phương châm "láng giềng hữu nghị,
hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai". Nhằm thúc đẩy
hơn nữa quan hệ hợp tác toàn diện giữa hai Đảng, hai nước, góp phần
không ngừng củng cố và nâng cao sự tin cậy lẫn nhau..."
2.- Bang giao với Mỹ
Quan hệ ngoại giao với Mỹ cũng phức
tạp không kém ǵ bang giao với Trung Quốc. VNCH có nhiều kinh nghiệm về
vấn đề này hơn ai hết. Chúng ta nhớ lại, vào năm 1962, khi thấy Mỹ định đổ quân vào miền Nam,
Hà Nội đă t́m cách thương lượng với chính phủ Ngô Đ́nh Diệm để ngăn chận
vụ này. Hà Nội đă nhờ Linh mục Nguyễn Viết Khai, lúc đó là tuyên úy cho
các giáo dân ờ đồn điền Tánh Linh, thông báo cho ông Diệm biết Hà Nội
muốn ngưng chiến và mở hiệp thương với VNCH. Vào Tết Qúy Măo (1963), Hồ
Chí Minh đă gởi tặng Ngô Đ́nh Diệm một cành đào. Tháng ba 1963, Hà Nội
phái Tướng Trần Độ đến Dinh Gia Long gặp ông Ngô Đ́nh Nhu. Sau đó, ông
Ngô Đ́nh Nhu đă bí mật đến Tánh Linh bàn chuyện với Phạm Hùng.
Dĩ nhiên Mỹ biết chuyện này và t́m
cách phá. Trong công điện mang tên DEPTEL 243 ngày 24.8.1963 ra lệnh cho
Toà Đại Sứ Mỹ ở Saigon tổ chức đảo chánh lật đổ ông Diệm, Bộ Ngoại Giao
Hoa Kỳ có "mách nước" cho các tướng lănh Việt Nam ghi vào tuyên bố đảo
chánh việc chính phủ ông Diệm liên lạc với Việt Cộng, nhưng các tướng
lănh không ghi. Dưới thời Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, năm 1969, khi thấy Mỹ t́m cách
liên lạc và nói chuyện với Việt Cộng, ông Thiệu cũng muốn nói chuyện với
MTGPMN. Phụ Tá Nguyễn Cao Thăng đă giới thiệu Huỳnh Văn Trọng, một người
bạn của ông ta từ lúc ở Huế, làm Phụ Tá Đặc Biệt cho ông Thiệu với nhiệm
vụ đặc trách liên lạc với MTGPMN. Nguyễn Cao Thăng đă chọn ba người phụ
tá cho Huỳnh Văn Trọng (tôi đă phỏng vấn 2 người). Nhờ Linh mục Vũ Ngọc
Nhuận t́m kiếm và giới thiệu, Huỳnh Văn Trọng đă dùng Vũ Ngọ Nhạ, một
cán bộ Việt Cộng hồi chánh, để liên lạc với MTGPMN. Huỳnh Văn Trọng đă
gặp Phạm Hùng nhiều lần, khi ở Đồng Ông Cộ, khi ở cầu B́nh Lợi, khi ở
Hàng Xanh (nơi vợ bé Phạm Hùng ở). CIA biết được chuyện này nên đă sai ông William James Porter báo cho
Tổng Nha Cảnh Sát biết và cung cấp cho Tổng Nha các máy thu thanh và thu
h́nh tự động rất tinh vi để theo dơi nội vụ. Ngày 20.9.1969 Tổng Nha
Cảnh Sát đă mở cuộc hành quân xúc toàn bộ. Cho đến nay, một vài viên
chức ở Tổng Nha Cảnh Sát không rơ nội vụ, cứ tưởng ḿnh có công lớn
trong vụ này! V́ vụ Huỳnh Văn Trọng bị bại lộ, Tổng Thống Thiệu đành hy sinh Huỳnh Văn
Trọng. Nhưng sau đó, Tổng Thống Thiệu ra lệnh cho bắt Trần Ngọc Hiền,
một thành ủy viên của Thành Ủy Sài G̣n, mặc dầu cơ quan an ninh VNCH đă
đồng ư để cho Trần Ngọc Hiền làm trung gian liên lạc giữa Mỹ và Việt
Cộng. Bị "phản pháo" bằng vụ này, CIA điên lên!
(Những bí ẩn về hai vụ này với nhiều chi tiết hấp dẫn sẽ được chúng tôi
cho in trong một cuốn sách sắp xuất bản)
Ngày nay, Hà Nội gặp nhiều thuận lợi hơn VNCH trong việc hợp tác với Mỹ
v́ ba lư do chính sau đây: Trước tiên, Mỹ muốn Hà Nội đóng vai tṛ của
VNCH trước đây ở Đông Nam Á. Thứ hai, Mỹ và các cường quốc muốn biến
Việt Nam thành một đầu cầu cho việc phát triển thương mại trong vùng v́
Việt Nam có vị trí rất thuận lợi, t́nh h́nh ở Việt Nam lại ổn định. Hiện
nay, Mỹ và các cường quốc đang giúp Việt Nam xây dựng các hạ tầng cơ sở
(kể cả con đường xuyên Á) để từ đó sản xuất và lưu thông hàng hoá ra
trong vùng. Thứ ba, khi dùng dân quyền hay quyền tự do tôn giáo để áp
lực Việt Nam thoả măn một số yêu cầu của Mỹ, Mỹ cũng chỉ hành động có
giới hạn để tránh Việt Nam xích lại gần Trung Quốc nhiều hơn.
Đối với Trung Quốc, lúc nào Hà Nội cũng phải khôn khéo và cảnh giác, v́
nếu để Trung Quốc phật ư, Trung Quốc sẽ dùng những thủ đoạn áp lực kinh
tế bẩn thỉu, đưa Việt Nam vào t́nh trạng khó khăn. Đây là kinh nghiệm
xương máu.
"TIẾT HẠNH KHẢ PHONG"
Đại đế Napoleon đă từng nói: "Nếu muốn
nắm ưu thế th́ cứ 10 năm phải thay đổi chiến thuật." Đảng Cộng Sản Trung
Quốc, Đảng Cộng Sản Việt Nam cũng như Hoa Kỳ đă thay đổi chiến thuật như
trở bàn tay. Trong cuộc bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ vừa qua, Obama đă thắng
McCain một cách dễ dàng cũng chỉ nhờ vào chữ CHANGE. Duy chỉ "người Việt
chống cộng" dù đă bỏ chạy hai lần, vẫn chủ trương "trước sau như một",
chẳng những không thay đổi trong suốt hơn 53 năm qua mà c̣n lên án bất
cứ ai muốn thay đổi là "bọn trở cờ đón gió".
Sách "Đại Nam nhất thống chí" có kể lại rằng bà Trần Thị Bàn, người thôn
Động Hải, huyện Phong Lộc, năm 23 tuổi sinh một con trai và một con gái,
chồng chết, xóm làng nhiều người muốn lấy, thị không chịu, triều đ́nh
nghe biết, thưởng cho bạc tiền và ban khen. Chúng tôi nghĩ rằng "người
Việt chống cộng" cũng đáng được ban hàm "Liệt nữ" với bốn chữ "Tiết Hạnh
Khả Phong" để cho người đời sau coi đó làm bài học.
Lữ Giang
Ghi chú: Nếu t́m không thấy bài, cứ vào motgoctroi.com, mục "Mỗi tuần
một chuyện" sẽ thấy trong đó.
|