Những ngày cuối cùng, giây phút cuối
cùng,
Của tháng Tư hào hùng và đẫm lệ,
Người
lính Việt Nam Cộng Hoà cố thủ,
Nơi tiền đồn xa, nơi xóm làng
gần.
Họ giữ cây cầu một thuở tình
thân,
Giữ ngã ba đường một thời quen
thuộc,
Là những cửa ngõ đoàn quân phương
Bắc,
Đang tiến dần vào thành phố hoang mang.
Họ là những
người lính chiến cuối cùng,
Vũ khí bên mình chỉ còn cây
súng,
Tìm hi vọng trong phút giây tuyệt vọng,
Cuộc chiến tàn người lính ấy về
đâu?
Những ngày cuối cùng khói lửa binh
đao,
Những người dân dắt díu nhau di
tản,
Thành phố của họ cộng quân xâm
chiếm,
Bỏ xóm làng nhà cửa để ra đi.
Họ là người gìa, người
trẻ, bé thơ,
Trên nét mặt còn bàng hoàng sợ
hãi,
Nơi nào bình an cho người ở
lại?
Nơi nào có một cuộc sống tự
do?
Những ngày cuối cùng nơi bộ chỉ
huy,
Có những vị tướng ra đi vĩnh
viễn,
Quân tan hàng, tướng chết theo mệnh
nước,
Viên đạn danh dự kết thúc đời mình.
Những người biết
tên, những người không tên,
Đã tự sát ngày miền Nam sụp
đổ,
Những linh hồn ấy giờ đây yên
nghỉ,
Nhưng người sống còn suy nghĩ, tiếc
thương.
Lịch sử Việt Nam có những trang
buồn,
Có mất mát, có chia lìa đau
khổ,
Mỗi năm tháng Tư đã là ngày
giỗ,
Những người dân, người lính chết năm
nào.
Nguyễn Thị Thanh Dương
Chiến Sĩ Vô Danh Nha Kỹ Thuật -
2 days ago



0 comments:
Post a Comment