NĂM MỚI CHIẾN THUẬT MỚI.
|
From: nhan nguyen <tuanbaotiengdan@ yahoo.com>
Quan Điểm trích trên
Tuần Báo Tiếng Dân số 342 ngày 2/1/2009: NĂM MỚI, CHIẾN THUẬT MỚI
Những ai là người Việt Nam mà không khỏi lo sợ trước t́nh trạng đất nước Việt Nam hiện nay. Trung Cộng ngày càng xâm lấn Việt Nam cả lănh hải lẫn lănh thổ, trong khi đó 14 Ủy viên Bộ Chính trị đảng Cộng Sản Việt Nam lại toàn là tay sai của Trung Cộng. Lịch sử mấy ngàn năm của Đất Nước, chưa bao giờ nguy kịch như bây giờ. Ai sẽ cứu Dân Tộc? Ai sẽ là người giúp chúng ta? Trước khi trả lời câu hỏi này, chúng ta thử kiểm điểm lại những ǵ đă xảy ra cho Đất Nước trong những ngày gần đây. Trung Cộng ngang nhiên thành lập Tỉnh Tam Sa để sát nhập 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa vào với Đảo Hải Nam. Đảo Hải Nam đang được Trung Cộng biến thành một căn cứ nguyên tử Hải quân. Trung Cộng đưa ra những qui định hết sức vô lư về lănh hải như: khu vực “đánh cá chung”, giới hạn 12 hải lư kể từ bờ ra, .v.v . thể hiện sự xâm lăng trắng trợn, có điều đáng nói là chính Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng chấp nhận!! Gọi là khu vực đánh cá chung nhưng thực ra chỉ có ngư dân Trung Cộng có vơ trang được quyền đánh cá tại khu vực này mà thôi. Ngư dân Việt mà cả gan xâm nhập khu vực này là bị bắn chết hoặc bị bắt và tịch thu ngư cụ, thuyền bè .. rồi bị đ̣i chuộc!!?? Đôi khi đă trao tiền chuộc mà người vẫn không được trả về. Trong khi đó th́ Việt Cộng vẫn im lặng, đồng lơa. Nếu có ai cả gan đề cập đến vấn đề này th́ liền bị bắt bớ giam cầm. C̣n nguy cơ MẤT NƯỚC nào lớn hơn khi những kẻ cầm quyền đồng lơa với thực dân??!! Trong khi đó trên đất liền, những địa danh của Việt Nam như suối Phi Khanh, thác Bản Giốc, 6 cao điểm quân sự v.v… đă nằm bên kia ranh giới Việt Nam mà Trong Cộng và Việt Cộng vừa mới hoàn thành công tác “cắm mốc biên giới”! Không kể Ải Nam Quan th́ đă thuộc về Trung Cộng từ bao giờ!! Sự kiện Hồ Chí Minh và đảng Cộng sản VN năm 1965 đă chấp thuận trao 6 tỉnh cực bắc Việt Nam cho Trung Cộng chiếm đóng suốt 10 năm trời đă tạo cho Trung Cộng nhiều thuận lợi trong việc chuẩn bị chu đáo kế hoạch xâm lấn Việt Nam. Trong bài trước chúng tôi đă tường tŕnh đến quư độc giả rằng đừng trông cậy Hoa Kỳ sẽ giúp chúng ta chống Cộng! Đừng tin vào “Diễn Biến Ḥa B́nh” sẽ mặc nhiên đem lại tự do dân chủ cho Đất Nước. Thuyết “Đa Trục” của Kissinger: đột phá bức màn sắt Trung Cộng, bỏ Đài Loan, “nâng cấp” Trung Cộng lên thành một cường quốc dọn đường cho “diễn biến Ḥa B́nh”, làm sụp đổ chế độ độc tài đảng trị Trung Cộng. Ngày nay đă thấy sự thực chua xót là Trung Cộng trở thành đối thủ nguy hiểm nhất của Hoa Kỳ vào thiên niên kỷ thứ ba và đầu thế kỷ 21. Khi Hoa Kỳ bỏ cấm vận và lập bang giao với Việt Cộng, nhiều người Việt Nam cũng tin tưởng vào “diễn biến ḥa b́nh” sẽ làm cho Cộng sản Việt Nam hoặc là phải dân chủ hóa hay là bị tiêu diệt. Thực tế cho thấy, Trung Cộng cũng như Việt Cộng đă khôn khéo tương kế tựu kế, một mặt lợi dụng Hoa Kỳ để phát triển kinh tế, mặt khác vẫn giữ chặt độc tài đảng trị. Trong những năm gần đây, Hoa Kỳ ngày càng tỏ thái độ binh vực Việt Cộng, đă có những sự liên lạc chặt chẽ về mọi vấn đề, nhưng Việt Cộng man trá như một tên làng chơi, ngày ăn cơm Mỹ, tối ngủ với Trung Cộng. Tất cả những ǵ liên hệ giữa Việt Cộng và Hoa Kỳ đều nằm trong sự kiểm soát của Trung Cộng, điển h́nh là những tên lănh đạo mới của Việt Cộng, mỗi khi lên chức đều phải qua Bắc Kinh “thụ phong”. Tất cả những cuộc viếng thăm Hoa Kỳ của Phan Văn Khải, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng… đều hoặc qua Bắc Kinh xin chỉ thị trước hoặc báo cáo t́nh h́nh sau khi từ Hoa Kỳ trở về. Những sự “tranh chấp” giữa Trung Cộng và Việt Nam, dù Hoa Kỳ hay bất cứ một quốc gia nào, kể cả Liên Hiệp quốc cũng không thể can thiệp một khi mà “chính phủ” Việt Nam không nêu lên, không phản đối Trung Cộng. Khi công ty dầu hỏa Hoa Kỳ bắt đầu khai thác trên lănh hải Việt Nam, Trung Cộng đă phản đối, Việt Cộng không chấp nhận, nhưng nay “vấn đề đă được giải quyết”, Trung Cộng bỏ ra 29 tỷ Mỹ kim để khai thác dầu hỏa TRÊN LĂNH HẢI VIỆT NAM, Việt Cộng không phản đối. Như vậy rơ ràng là Trung Cộng đă có một khu vực biển “khai thác dầu chung” tương tự như khu vực “đánh cá chung”. Theo Luật sư Nguyễn Hữu Thống, th́ ngư dân Việt Nam phải đánh cá giữa băo táp và chịu thiệt hại rất nhiều, v́ chỉ những lúc đó, tàu đánh cá Trung Cộng mới không xuất hiện! Các Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam “rất hy vọng” vào những sinh viên Việt Cộng du học về sẽ rập khuôn Hoa Kỳ, sẽ thấy tự do dân chủ là con đường phải đi để rồi chính chúng sẽ là những kẻ đem lại tự do dân chủ cho Đất Nước, bọn tay sai Việt Cộng cũng toa rập với Hoa Kỳ, hay nói đúng ra là toa rập với Việt Cộng để phóng đại “hy vọng” này. Trên thực tế, những kẻ du học con cháu Việt Cộng, chúng chỉ học cho có bằng để cho thế giới thấy chúng thuộc thành phần “trí thức”, chúng học cho biết đường đi nước bước của tự do dân chủ, để đàn áp dân chủ một cách tinh vi hơn, hoặc chống đỡ phong trào đ̣i tự do dân chủ hữu hiệu hơn. Những du sinh không phải con ông cháu cha th́ phải có tiền và giỏi để ra nước ngoài học những kỹ thuật mới mẻ về tin học để về thiết lập những “bức tường lửa” ngăn chặn tự do thông tin, hoặc quỷ quyệt hơn là thả những Virus để phá hủy những thong tin tự do dân chủ. Tóm lại, thế hệ gọi là “du học” sẽ có đường lối TINH VI hơn để kéo dài độc tài đảng trị lâu hơn hoặc sẽ vĩnh viễn. Hậu quả của sự tin tưởng vào “diễn biến ḥa b́nh” đă thấy rơ:Việt Cộng công khai tuyên bố “tuyệt đối không có báo chí tư nhân”, báo chí trong nước phải luôn luôn đi “lề bên phải”, chỉ phổ biến những tin tức do Đảng và Nhà Nước cung cấp, thậm chí Việt Cộng đang t́m cách kiểm soát tất cả các blog tư nhân. Những kế hoạch đàn áp tôn giáo ngày càng khốc liệt, càng tinh vi. Cuộc đấu tranh ở giáo xứ Thái Hà và Ṭa Tổng Giám mục Hà Nội chưa ngă ngũ, Việt Cộng đă gây thêm biến cố tại Saigon, tại Vĩnh Long, tại Huế để thử sức chống đối của Công Giáo, để trắc nghiệm mức độ yểm trợ của bên ngoài, để xem sự “kết hợp” bên trong của nội bộ Công Giáo. Đến nay th́ CHÚNG TA hay VIỆT CỘNG đă thắng thế?? Khi mà các “thế lực Công Giáo” trong cũng như ngoài nước đang “im lặng như tờ”, đang “cháy nhà hàng xóm, b́nh chân như vại”!!! Trong năm qua v́ sự đàn áp trắng trợn, khốc liệt của Việt Cộng, số người đứng lên tranh đấu đă “khựng lại” như nhận xét của một số người trong bên trong. T́nh h́nh bi quan, trong khi đó th́ Việt Cộng đang nỗ lực t́m cách khống chế lực lượng chống cộng hải ngoại, chúng không tiếc tiền để mua chuộc những phần tử xấu, những kẻ tham lợi mà đón gió trở cờ, làm phân hóa hay tê liệt những Hội đoàn CHỐNG CỘNG, đánh phá đến cạn tàu ráo máng, không kể liêm sỉ, bất chấp nhân phẩm. Những người chống cộng có uy tín mà những trường hợp nhà thơ Nguyễn Chí Thiện và chiến sĩ tự do Lư Tống là 2 trường hợp điển h́nh nhất: Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện đă họp báo, đă đưa ra những bằng chứng cụ thể, khoa học để chứng minh sự thật, nhưng tay sai Việt Cộng vẫn tiếp tục đánh phá. Những kẻ này hoặc v́ tham tiền, hoặc v́ ngây thơ, hoặc muốn nổi tiếng mà vẫn tiếp tục đánh phá nhà thơ Nguyễn Chí Thiện. Lư Tống suốt cuộc đời đă làm những “phi vụ” khiến Việt Cộng kinh tâm tán đởm, khiến thế giới thán phục, chúng cũng đă đồng loạt tấn công với những lập luận, những “chứng cớ” gian dối, để rồi những cơ quan truyền thông tự nhận là “cơ quan truyền thông trung thực” phổ biến theo luận điệu của tay sai Cộng sản, vu vạ cho những người chống Cộng. Nói ra sự thực như vậy, không phải để chúng ta nản chí trước “chiến thuật mới” của Việt Cộng, nhưng như cổ nhân đă nói “biết người, biết ta, trăm trận, trăm thắng”, chính chúng ta phải hiểu, phải biết để có chiến thuật tinh vi hơn, hữu hiệu hơn để đấu tranh đánh sụp đổ chế độ độc tài đảng trị. Trước hết, chúng ta phải có L̉NG TỰ TIN, trông cậy vào chính ḿnh, KHÔNG Ỷ LẠI vào sức người, dù sức người đó là Hoa Kỳ, Âu châu … nói như thế không phải chúng ta loại bỏ hoàn toàn sự yểm trợ của các đồng minh, nhưng phải xem đó là “những chiếc áo mặc ngoài” và phải đề cao cảnh giác kẻo bị người ta lợi dụng. Muốn tạo cho ḿnh L̉NG TỰ TIN, trước hết chúng ta phải đánh tan những tự ti mặc cảm. Có người lập luận rằng, ngày xưa chúng ta có một triệu quân, có một hậu phương khá vững mạnh, thế mà vẫn thua Việt Cộng, ngày nay không có quân, không có đất làm căn cứ địa làm sao chống lại gần một triệu quân Việt Cộng, c̣n mấy trăm ngàn công an luôn luôn quanh quẩn bên ḿnh, hễ ra khỏi nhà là gặp công an! Nói một cách vắn tắt là chúng ta nh́n vào sự sụp đổ của Nga Sô và một số lớn các nước Đông Âu, họ không dùng một viên đạn nào để đàn áp phong trào đấu tranh, và phong trào đấu tranh cũng không có quân đội, cảnh sát để chiến đấu. Nhân dân các nước đó đă chiến thắng Cộng Sản, Bức Tường Ô Nhục Bá Linh đă sụp đổ, mở màn cho sự sụp đổ của đế quốc Sô Viết. Nếu đi vào chi tiết th́ những sự kiện sau đây sẽ giúp chúng ta đánh thắng Việt Cộng: - Tinh thần nô lệ ngoại bang của Việt Cộng. Khởi đầu sự nghiệp của Hồ Chí Minh cũng bắt đầu một cuộc đời tôi mọi cho ngoại bang, gia nhập Quốc tế Cộng sản, khi đánh thắng Điện Biên Phủ, Hồ Chí Minh quá cao hứng đă tiết lộ thân phận nô lệ của ḿnh: “Nhận nhiệm vụ của Quốc Tế Cộng sản, giải quyết vấn đề Việt Nam, tôi đă hoàn thành trách nhiệm”. Tiếp đó là một chuỗi dài thần phục ngoại bang, tự ư tạo ra cuộc chiến tranh “đánh đuổi thực dân Pháp” đưa đến cái chết cho hàng triệu thanh niên một cách oan uổng, tàn phá đất nước đến tận cùng, hết với chính sách “tiêu thổ kháng chiến” đến “Chiến dịch cải cách ruộng đất” đă giết hại hàng trăm ngàn người dân vô tội được chúng gán cho là “địa chủ”, rồi chiến dịch “chống Mỹ cứu nước” để xâm lăng, nhuộm đỏ Miền Nam, cái giá phải trả hiện nay là nô lệ Tàu. - Chính sách bóc lột dân chúng đến cạn tàu ráo máng: Không kể những vụ cướp đất, cướp tài sản của các tôn giáo, Việt Cộng c̣n có chính sách cướp ruộng đất và cả thổ cư của dân chúng để bán cho đầu tư ngoại quốc. Theo thống kê chính thức của Việt Cộng mới đây, số gia đ́nh khiếu kiện v́ bị cướp đất, cướp nhà lên đến một triệu ba trăm ngàn gia đ́nh. Có chính phủ nào làm việc tàn ác như vậy không? Số người này chắc chắn không thể nào chấp nhận chế độ Cộng sản được. Họ đă bị đàn áp một cách trắng trợn và dă man. Từ trước đến nay, chưa bao giờ có nạn mại dâm dưới quá nhiều h́nh thức như tại Việt Nam, chưa có nước nào “xuất cảng” nhiều phụ nữ phục vụ t́nh dục như Việt Nam dưới thời Việt Cộng cầm quyền, dă man nhất là xuất cảng những trẻ em trên dưới 10 tuổi để phục vụ “t́nh dục quái đản”, chưa bao giờ thanh thiếu niên sa đọa như thanh thiếu niên tại Việt Nam dưới thời cai trị của Cộng sản. C̣n nhiếu tội ác khác nữa, nhất là về sự phá hoại văn hóa, truyền thống tốt đẹp, đặc thù của người Việt Nam mà cha ông chúng ta đă tài bồi bao nhiêu năm qua. Dân chúng Việt Nam không phải là đui mù mà không thấy những điều quán đản Việt Cộng đang tàn phá đất nước, không thấy nguy cơ xâm lăng của Tàu Cộng đang phá hoại và đồng hóa dân Việt một cách tinh vi với sự hỗ trợ của Việt Cộng. Tại sao Việt Cộng chưa sụp đổ? Tại v́ những nhà trí thức, nhất là các bậc lănh đạo tôn giáo chưa có can đảm thực hành ĐẠO của ḿnh, chưa đủ can đảm để đứng lên v́ dân, v́ đạo, đoàn kết với các giáo xứ chung quanh đang bị bóc lột, đàn áp. - Sức mạnh nào giúp ta thắng Cộng Sản? Đó là SỨC MẠNH DÂN TỘC, đó là SỨC MẠNH ĐOÀN KẾT, đó là CÁC NHÀ TRÍ THỨC, CÁC CHỦ CHĂN TÔN GIÁO phải đồng ḷng đứng lên, báo động cho toàn dân biết nguy cơ mất nước vào tay Cộng sản Trung Hoa, phải đánh sụp chế độ độc tài đảng trị của Việt Cộng. Một người đứng lên là hàng ngàn người đứng lên, hàng ngàn người đứng lên là một triệu người đứng lên. Hệ thống nhà tù của Việt Cộng có thể chứa hàng ngàn, hàng triệu người? Một nhà sư bị trục xuất khỏi chùa, những nhà sư các chùa lân cận đứng lên, một Linh mục Nguyễn Hữu Giải đang bị Việt Cộng cướp đất ở giáo xứ An Bằng, tất cả các Linh mục chung quanh thực sự đứng lên, các Giám mục cùng lên án Việt Cộng như giám mục giáo phận Vĩnh Long, một nhà đấu tranh dân chủ bị đàn áp, cả khu vực gần đó ủng hộ, yểm trợ, đấu tranh. Nếu mọi giới, mọi ngành liên kết được th́ ĐÓ chính là sức mạnh vô địch đánh thắng Cộng sản. Sức mạnh này Trung Cộng không thể đàn áp, Hoa Kỳ cũng không thể bằng cách này hay cách khác có thể giúp Việt cộng. Năm mới, chiến thuật mới. Yếu tố tất thắng của chiến thuật này là VỮNG TIN VÀO SỨC M̀NH, không Ỷ LẠI VÀO NGƯỜI, và nhất là VẬN ĐỘNG VÀ TIN TƯỞNG VÀO SỨC MẠNH CỦA DÂN TỘC.
Lê Văn Ấn
|