ngồi tù v́ khẳng định quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam  

 

 

 

 

Phạm Thanh Nghiên ngồi tù

      v́ khẳng định Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam.
 

 

Phạm Thanh Nghiên
 

Nói thật cách đây một năm nếu ai hỏi tôi có biết Phạm Thanh Nghiên là ai không th́ câu trả lời sẽ là không. Dạ thưa tôi không biết tí ti ǵ về cô này. Thậm chí những ǵ Nghiên và các bạn Nghiên đă làm trong suốt những năm vừa qua tôi cũng không biết.

Tôi không biết Nghiên là bạn thân của Lê Thị Công Nhân, người luật sư hiện đang bị cầm tù v́ những hoạt động dân chủ của cô ở Việt Nam. Tôi cũng không biết là Nghiên đă từng xin giấy phép để được biểu t́nh phản đối việc Trung cộng tuyên bố quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa là của họ.

Nhưng đơn xin của Nghiên đă bị từ chối.

Thế là Nghiên đă quyết định biểu t́nh, căng biểu ngữ ngay tại nhà.
Và không ít lâu sau th́ Nghiên đă bị bắt vào tháng 9 năm ngoái. Khi Nghiên chỉ chưa đầy 33 tuổi.

Điều đáng nhắc đến ở đây là mặc dù tôi cũng có quan tâm đến những vấn đề dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam, vẫn đọc báo tiếng Việt trong nước lẫn ở hải ngoại mỗi ngày nhưng v́ sự hiểu biết của ḿnh vẫn chưa được đầy đủ cho lắm nên việc Nghiên và các bạn bè bị bắt giam trên một năm vừa qua tôi đă không hiểu rơ.

Măi cho đến ngày người bạn của tôi, Lê Công Định, cũng bị cho vào tù. Và 9 người trong nhóm hoạt động dân chủ của nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa bị đem ra ṭa tuyên án từ 2 đến 6 năm tù.

Ngoại trừ Phạm Thanh Nghiên.

Mặc dù Nghiên là một trong những người trẻ nhất đang bị cầm tù. Và là nhà hoạt động nữ duy nhất trong nhóm. Nhưng cho đến nay Nghiên vẫn bị biệt giam, vẫn chưa được đem ra xử.

Các bạn có thể tưởng tượng được không? Là ở trong thế kỷ này, trong thời đại này, ngay trong những ngày lễ Giáng Sinh, mừng một thập niên mới lại có một người con gái trẻ Việt Nam đă và đang bị cầm tù trong suốt hơn một năm vừa qua. Mà ngay chính mẹ cô cũng không được cho phép vào thăm, nh́n nhau an ủi.

Nếu bạn là Nghiên, và mẹ bạn là mẹ của Nghiên, chắc bạn sẽ tưởng tượng ra được chút ít nỗi cô đơn và đau khổ của những người trong cuộc. Nhất là khi họ không thể làm ǵ tốt hơn để thay đổi thời cuộc.

Thế c̣n những người như chúng ta có thể làm ǵ? Ngoài việc lên tiếng nói cho nhau nghe? Hoặc lên án những hành động, những thể chế vô nhân bản?

Chẳng lẽ chỉ có thế thôi à?

Trịnh Hội
28/12/2009
(Nguồn: Trịnh Hội Blog)

 

Yêu nước là vi phạm an ninh quốc gia!
 

Nếu chính phủ nầy bị lật đổ, chỉ cần một chu kỳ (12 năm), cộng sản sẽ thôn tính miến Nam. Và sau đó, phải đến ba chu kỳ nữa th́ nhân dân Việt Nam mới thoát được ách cộng sản.      Ngô Đ́nh Nhu (1963)

  
 

Cộng đồng Việt hải ngoại quyết tâm:

- Không đóng góp tài chánh, không tham gia các sinh hoạt xă hội do Việt Tân-Quê Hương radio-Viên Thao radio tổ chức, phát động quyên góp.
- Không ḥa giải với nghị viên
Việt Tân Madison Nguyễn
- Không ghi danh cử tri với  đảng Dân Chủ Mỹ. The core Republican values: limited government, low taxes, job creation, strong national defense, individual freedoms, personal responsibilities, making America great- not Big Government.
 

- Không đam mê cờ bạc. Tẩy chay các quảng cáo ṣng bài.                    
 

- Không đi du lịch nước Tàu cộng, không về thăm quê nhà VN, trừ khi cha/mẹ đau nặng, hấp hối, vừa mới chết.
- Không quên số phận của 4 nữ tù nhân chính trị Phạm Thanh Nghiên, Lê thị Kim Thu, Lê thị Công Nhân, Trần Khải Thanh Thủy.
- Không quên: Đừng nghe những ǵ cộng sản nói, hăy nh́n kỹ những ǵ cộng sàn làm.
-----------------------------------------

Những trí thức thiếu lương tâm, khờ khạo chính trị đang làm chậu kiểng tra
ng trí đánh bóng chế độ độc tài toàn trị của bọn Vietcong tư bản đỏ-cường hào ác bá đỏ bán nước‏ hại dân.

 

Quyền Lực Trong Tay Nhưng Họ Vẫn Sợ ....

Tuệ Vân

Những ngày cuối năm, Việt Nam đầy những tin giật gân. Hà Nội lại phát hiện hàng ngàn tấn nội tạng trương thối; Hăi hùng ḷng lợn tiết canh. Tiền Giang, phát hiện nhiều loại rượu chứa chất gây ung thư; Tôm cá hồ Tây, hồ Trúc Bạch bẩn nhất Hà Nội. Sàig̣n sản xuất lạp xưởng kém vệ sinh và ḍi trong mứt Tết; Cải xanh nhiễm ấu trùng giun sán nhiều nhất. Chào mừng 65 năm thành lập Quân Đội Nhân Dân Việt Nam dùng h́nh quân lính Trung Quốc. Dân Hải Pḥng rên siết v́ ô nhiễm; Ngộ độc khí thải 87 người vào bịnh viện. Hà Tĩnh, vào bịnh viện thất kinh với rác thải y tế. Dung Quất mỗi năm lỗ 120 triệu đô la. Ông Trần Anh Kim bị phạt 66 tháng tù v́ tội “lật đổ chính quyền”. Tết cấm đốt pháo. Sự khoe khoang dốt nát của chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết tại đại hội Việt kiều. Những người giầu nhất Việt Nam tiêu đô la như tiền cắc; Thợ Trung Quốc tràn đầy Việt Nam. Đạo đức học đường ngày càng xuống dốc. Đồng Nai gịng sông đang chết; Nước Anh xây nhà cho di dân lậu Việt hồi hương, vân vân… Tất cả vẽ ra một bức tranh Việt Nam hỗn tạp. Đâu đây như có tiếng thở dài.

Gần 35 năm sau khi Việt cộng chiếm được miền Nam, th́ 11 năm cả nước đi đến chỗ gần như chết đói, 9 năm lănh đạo loay hoay t́m chỗ dựa thân khi Liên sô đổi chính sách, 15 năm biến tháí thành tay sai tài phiệt thế giới, đưa Việt nam đến một xă hội mà tin hàng ngày là như thế, ngoài những tin tư bản đầu tư, khai thác và lănh đạo quyền chức đua nhau đi khắp thế giới bán rao đất nước và du hí.

Cái đảng CSVN gọi là đảng tiên phong của giai cấp công nông biến thành tập hợp của những kẻ quyền chức bán rẻ công nông. Những người dân nghèo vô sản là những thành phần đông đảo nhất bị cán bộ và tay chân lạm dụng, lừa dối trong chính sách xuất cảng lao động, xuất cảng cô dâu vân vân… Bằng những rỉ tai lường gạt, và móc ngoặc, người nông dân được cho vay tiền Ngân hàng Chính sách Xă hội VN trong kế hoạch “hỗ trợ huyện nghèo xuất khẩu lao động” để mua giấy xuất ngoại, sang Anh làm giầu bằng nghề trồng cần sa. Mà thực tế là bị bỏ rơi giữa đường giữa rừng với bao nỗi hiểm nguy đầy đoạ, tự t́m cách nhập lậu vào nước Anh. Qua tham nhũng thối nát, từ trên xuống dưới, thực phẩm không được kiểm soát đúng mức đúng lệ, môi trường bị hủy hoại bởi các nhà máy, công xưởng mọc ra hoạt động không theo những quy định tối thiểu về an toàn sản xuất. Sông Đồng Nai, sông Thị Vải trở thành sông chết.. Khí thải làm bệnh hô hấp hoành hành, kể ra không xiết.

Trong cái xă hội như vậy, những con người xă hội chủ nghĩa vốn tàn nhẫn v́ cuồng tín và được điều kiện hoá để trở thành vô cảm qua những đợt đấu tranh giai cấp đă chỉ c̣n có một mối quan tâm là sống c̣n và dẫm đạp lên người khác để trồi lên dưới mặt trời. Cái tư tưởng này đă tạo ra những con người tư bản vô lương nhất khi chủ nghĩa tư bản được lănh đạo du nhập chính thức, sau khi Mỹ mở bang giao và cấm vận. Nghiă là dùng đủ mọi cách để làm tiền, bất chấp người khác, ngơ hầu thoả măn những thèm khát dồn nén lâu ngày suốt mấy chục năm trong xă hội toàn trị. T́nh trạng này đă khiến một số người Cộng sản hiểu biết và có chút lương tâm gọi là “tư bản hoang dă”, tệ hại hơn cả thời tư bản ban đầu ở những nước Âu châu. Nhưng nay họ đă im v́ chính họ đă được hưởng những lợi ích của t́nh trạng này. Họ đă biến thái thành một thành phần trong chế độ và chủ trương cải sửa nó dần dần, bằng những đóng góp ư kiến góp nhặt từ các kiến thức sách vở bên ngoài và từ những khuyến cáo của các định chế thế giới.

V́ thế mới có tràn đầy trên báo trong nước t́nh trạng buôn bán, sản xuất bất cứ thứ ǵ cho lợi nhuận, từ mỡ bẩn, đến b́ heo thiu thối, đến nội tạng súc vật bốc mùi, đến tiết canh mất vệ sinh, đến mứt Tết có ḍi, đến rửa trứng độc và hoa quả Trung quốc. Và người dân mới được thấy h́nh vườn rau an toàn trên sân thượng nhà của cựu tổng bí thư Lê Khả Phiêu. Bởi v́ trong buổi hội thảo quốc gia về mầm bịnh kư sinh trùng, và vấn đề thực phẩm an toàn, học viện Quân Y đưa ra con số 60 triệu người Việt Nam mắc bịnh giun sán v́ ăn uống mất vệ sinh. C̣n theo báo Tuổi Trẻ, Việt Nam có khoảng 10% dân số bị ngộ độc trong đó ngộ độc do vi sinh vật và kư sinh trùng chiếm ½ số trường hợp ngộ độc thực phẩm.

Với t́nh h́nh như trên, theo nguyên tắc th́ lănh đạo không có ǵ lo ngại, v́ dân th́ chỉ lo tranh sống, và quan th́ đầy đủ tiền bạc và quyền hành trong tay, được bảo vệ bằng một hệ thống quân đội công an do cả tư bản Mỹ lẫn Cộng sản Tầu huấn luyện. Ngoài ra là một lớp trí thức biến thái chỉ mong góp ư để được dùng. Nhưng có vẻ như vẫn không có sự yên tâm, qua thông báo của chủ tịch uỷ ban nhân dân Hà Nội Nguyễn Thế Thảo là “tết năm nay các nơi phải không để xảy ra đốt pháo nổ trong những ngày Tết, đồng thời phải chịu trách nhiệm nếu để xảy ra t́nh trạng đốt pháo nổ trên địa bàn”. Pháo nổ th́ có ǵ phải lo, nếu không phải là cháy nhà. Mà chế độ này th́ người ta biết rơ đâu có quan tâm ǵ đến dân, và tài sản dân? Có thể rằng pháo nổ râm ran làm khó nhận ra tiếng súng chăng? Không biết được. Ít ra th́ cũng có thể nói rằng người càng giầu th́ càng sợ đủ thứ, nhất là những kẻ biết rằng tiền đến không phải là do mồ hôi nước mắt làm ra mà là do những hành động phản dân hại nước.

Tuệ Vân
Ngày 31 tháng 12 năm 2009

 

 

 

Trở lại trang chính BÙI NHƯ HÙNG Homepage