|
Sai
Lầm Nghiêm Trọng
Chưa
Từng
Thấy
Trong Lịch Sử
(Bài Thứ 1)
Trần Quốc Kháng
"Chính sách của Mỹ tại VN, đă mắc phải nhiều
sai lầm nghiêm trọng từ năm 1960 đến năm 1968. Chúng ta đă
không nhận ra, chiến tranh VN là chiến tranh xâm lăng từ
miền Bắc [do Nga Tàu điều khiển] chứ không phải là cuộc "cách
mạng" do dân chúng miền Nam nổi dậy. Chúng ta đă không tiên
liệu được những hậu quả tai hại xẩy ra,
sau khi RA LỊNH đảo chánh vị tổng thống ĐÁNG
KÍNH và CÓ NHIỀU KHẢ NĂNG Ngô Đ́nh Diệm".
(Tổng Thống R. Nixon,
"Real Peace")
*
Tính
đến đầu tháng 11.1998 th́ 35 năm trời đă trôi qua -- kể từ
ngày Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm vị quốc vong thân. Nhân ngày
giỗ Người quá cố, chúng tôi cảm thấy bùi ngùi khi nhớ lại
đoạn văn nêu trên của Tổng Thống Richard Nixon trong cuốn
"Real Peace". Càng ngày sự thật càng sáng tỏ, trong lịch sử
hiện kim, TT Ngô Đ́nh Diệm là người có công rất lớn đối với
đất nước VN và là "đồng minh thân thiết" của Hoa Kỳ, nhưng
lại bị chính Hoa Kỳ chủ mưu lật đổ. Đây là lỗi lầm nghiêm
trọng trong chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ tại VN.
Hệ quả là sau biến cố
1963, uy tín của Hoa Kỳ bị tổn thương trầm trọng. Ngay cả
chế độ phi nhân Việt Cộng hiện nay, mặc dù gian xảo khôn
lường, đă van xin được bang giao với Hoa Kỳ, nhưng vẫn sợ
"run như cầy sấy". Hai bên không tin tưởng nhau th́ làm sao
mà hợp tác kinh doanh, hay hợp tác quân sự? Chứng cớ là
thượng tuần tháng 11.98 vừa rồi, tờ "Nhân Dân" của VC hoảng
hốt kêu gọi "các đồng chí công an, cán bộ và bộ đội"
cần đề cao cảnh giác hoạt động của CIA -- đang gia tăng nỗ
lực t́nh báo -- mưu toan thực hiện "diễn tiến hoà b́nh"!
Nh́n lại chính sách
của Hoa Kỳ tại VN th́ quả thật, "vàng thau lẫn lộn". Trong
đó, việc chủ mưu lật đổ Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm để "MỸ HOÁ
Chiến Tranh" là điều sai lầm trầm trọng nhất.
Vàng Thau Lẫn Lộn
Tại
VN, từ 1954 đến 1962, uy tín của Hoa Kỳ sáng chói. Điểm son
hàng đầu là việc Hoa Kỳ, tích cực ủng hộ Tổng Thống Ngô Đ́nh
Diệm. Nhờ có Hoa Kỳ góp phần, Chính Phủ Ngô Đ́nh Diệm đă đem
lại thanh b́nh, tự do và cuộc sống ấm no cho dân chúng miền
Nam qua các chương tŕnh kiến thiết và phát triển kinh tế.
Sau đó, Hoa Kỳ đă đem
quân trực tiếp tham chiến, ngăn chặn đoàn quân "Mông Cổ
Mác-Lênin" [Nga Tàu là hai kẻ đầu xỏ, Việt Cộng là tay sai
đắc lực] xâm lăng VNCH. Mặc dù phía Cộng Sản đả kích dữ dội,
nhưng trên nguyên tắc, ai cũng thấy đây là hành động "nghĩa
hiệp" của Hoa Kỳ.
Trong lănh vực nhân
đạo, có 2 lần Hoa Kỳ đă cứu giúp dân chúng VN tỵ nạn Cộng
Sản. Lần thứ nhất là năm 1954, có khoảng 1 triệu đồng bào
miền Bắc di cư vào Nam. Lần thứ 2, sau khi miền Nam thất thủ
năm 1975, tổng cộng có khoảng 1.5 triệu người đă được định
cư ở Hoa Kỳ.
Đó là những vết son
sáng chói, ngàn đời sẽ lưu trong sử sách. Tuy nhiên, ḷng
người tin tưởng bao nhiêu th́ thất vọng chừng ấy:
·
Năm 1963, chính quyền
Kennedy đă chủ mưu, mua chuộc nhóm "Tướng Tá Phản Loạn", sử
dụng bạo lực, lật đổ chính phủ TT Ngô Đ́nh Diệm để "MỸ HÓA
Chiến Tranh".
·
Năm 1972, chính quyền
Nixon làm ngược lại, "VN Hoá Chiến Tranh" để dọn đường cho
quân đi Hoa Kỳ rút lui khỏi chiến trường.
·
Năm 1973, Hoa Kỳ ép
buộc VNCH kư kết "Hiệp Định Ba-Lê" để "tẩu vi thượng sách".
·
Năm 1975, Hoa Kỳ cắt
đứt viện trợ và bỏ rơi VNCH trong khi đoàn quân "Mông Cổ
Mác-Lênin", bất chấp "Hiệp Định Ba-Lê", công khai xâm chiếm
miền Nam.
·
Năm 1992, chính quyền
Clinton thiết lập bang giao với chế độ gian manh Việt Cộng.
Qua những sự kiện lịch
sử kể trên, uy tín của Hoa Kỳ bị tổn thương. Trên trang 2
của cuốn hồi kư "No More VietNams", Tổng Thống Nixon đă xác
nhận:
"...Tháng 4.1975, bộ đội Bắc Việt lái chiến xa của Liên Sô
trên đường phố Sài G̣n. Đó là dấu hiệu báo trước cho thể chế
độc tài, phi nhân và cảnh lầm than của dân chúng Đông Dương.
Đó c̣n là biểu tượng của sự bất lực -- thiếu ư chí quyết
liệt của Hoa Kỳ. Đó là chiến
thắng của đế quốc Liên Xô bạo tàn, muốn xâm lăng và đô hộ
các nước khác. Thảm cảnh đàn ông, đàn bà và trẻ
con -- trước kia từng tin tưởng vào chúng ta -- nay tuyệt
vọng, tay sách nách mang, chạy tán loạn trước sức xâm lăng
của Cộng Sản.
Đó lại c̣n là biểu tượng của sự thất bại và
phản bội của người Mỹ -- chưa hề xẩy ra trong lịch sử".
*
Sai Lầm Nghiêm Trọng
Chưa Từng
Thấy Trong Lịch Sử
Năm
1963, chính quyền Kennedy đă sai lầm trầm trọng khi chủ mưu
lật đổ chính phủ Ngô Đ́nh Diệm -- chính phủ Dân Chủ Tự Do,
hoàn toàn hợp hiến, hợp pháp, mà Hoa Kỳ đang chính thức bang
giao.
Đúng như sử gia Hoàng
Ngọc Thành đă viết: "Tài liệu MẬT, lâu ngày sẽ hết MẬT". V́
vậy, sau hàng chục năm trôi qua, hầu hết những bí mật về
biến cố 1963, đă được tiết lộ hay bị phát giác. Dẫn thượng
trong công tŕnh soi sáng sự thật qua tài liệu mật là cuốn "Những
Ngày Cuối Cùng Của Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm". Tác phẩm này
do ông Hoàng Ngọc Thành biên soạn.
Nhiều cuốn khác, như
hai cuốn hồi kư "Real Peace" và "No More Vietnams" của TT
Richard Nixon; cuốn "The Year Of The Hare" của giáo sư
Fransis Winters; cuốn "VN Chính Sử" của LS Nguyễn Văn Chức...
và cuốn "Bên Gịng Lịch Sử VN" của Linh Mục Cao Văn Luận, đă
đóng góp không nhỏ, giúp độc giả t́m hiểu sự thật trong lịch
sử. Có 3 sự thật lịch sử quan trọng trong thời Đệ Nhất Cộng
Hoà:
Sự thật thứ nhất:
Chính quyền Kennedy đă chủ mưu, mua chuộc phe nhóm "Tướng Tá
Phản Loạn", sử dụng bạo lực, thực hiện cuộc đảo chánh ngày
1.11.1963, lật đổ chính phủ Ngô Đ́nh Diệm.
Sự thật thứ 2:
Tổng Thống Ngô Đ́nh
Diệm là người Quốc Gia Chân Chính, có ḷng ái quốc, có khả
năng lănh đạo, có đức độ và có công rất lớn đối với đất nước.
Mặc dù trong thời gian
cầm quyền, TT Ngô Đ́nh Diệm có nhiều khuyết điểm, nhưng xét
cho cùng,
Ông vẫn là người DUY NHẤT TRONG
LỊCH SỬ VN -- từ thời Pháp thuộc đến nay -- đă đem ánh sáng
Dân Chủ Tự Do và đời sống tươi thắm cho dân chúng trong 9
năm cầm quyền.
Sự
thật thứ 3:
"Pháp Nạn 1963" chỉ là thảm kịch do bọn "Vẹm Sư" Thích Trí
Quang đạo diễn. Trong giai đoạn đầu, Hoa Kỳ đă chụp lấy cơ
hội, hỗ trợ bọn "Vẹm Sư" Thích Trí Quang, xách động dân
chúng biểu t́nh để nguỵ tao "chính nghĩa". Sang giai đoạn 2
-- sau khi TT Diệm bị lật đổ -- màn kịch "Pháp Nạn" bị dẹp
tan. "Vẹm Sư" Thích Trí Quang đă bị tướng Nguyễn Ngọc Loan
bắt giam.
Nếu hắn không khóc lóc
thảm thiết và quỳ lậy tướng Loan -- trên chuyến phi cơ dẫn
độ về Sài G̣n -- th́ chuyện ǵ xẩy ra? Tướng Loan đă tính áp
dụng chiến thuật "đi với Bụt mặc áo Cà Sa, đi với MA mặc áo
giấy", quẳng gă "Vẹm Sư" này xuống biển -- v́ đương sự can
trọng tội, làm tay sai cho Cộng Sản, gây rối loạn ở miền
Nam. Trong thời gian này, các Phật Tử Chân Chính đều cảm
thấy bất măn khi chứng kiến nhóm "Vẹm Sư" bầy "Bàn Thờ Phật"
trên đường, bên cạnh cống rănh -- vừa cản trở giao thông,
vừa phỉ báng Phật Giáo.
Trở lại Sự Thật Thứ
Nhất nêu trên th́ trong cuốn "Những Ngày Cuối Cùng Của Tổng
Thống Ngô Đ́nh Diệm", từ trang 209 đến trang 369, sử gia
Hoàng Ngọc Thành đă nêu lên đầy đủ chứng cớ, cho thấy chính
quyền Kennedy đă 2 lần, thực hiện âm mưu lật đổ TT Ngô Đ́nh
Diệm.
Lần thứ nhất được thực
hiện vào hạ tuần tháng 8.1963, nhưng thất bại. Lần thứ 2 th́
thành công vào ngày 1.11.1963. Sau khi dẫn chứng về vụ điệp
viên CIA Lucien Connein trao 3 triệu đồng cho nhóm tướng tá
"Phản Loạn", trên trang 517 ông Thành kết luận:
"Điều chắc chắn là
chính quyền Kennedy đă chi tiêu rất nhiều tiền vào việc đảo
chánh hơn là số tiền 3 triệu đồng VN, tức chỉ 4 ngàn Mỹ
Kim".
Sang trang 520, độc
giả t́m thấy bằng cớ xác thực hơn. Đó là công điện của đại
sứ Cabot Lodge, gởi về Hoa Kỳ cho cố vấn an ninh Bundy ngày
30.10.1963 -- nguyên văn bằng tiếng Mỹ như sau:
"As to request from the Generals, they may
well have need of funds at last moment with which to buy off
potential opposition. To the extent that these funds can be
passed discreetly, I beleive we should furnish them,
provided we are convinced that the proposed coup is
sufficiently well organized to have a good chance of
success".
Lược dịch: "Theo lời
yêu cầu của các tướng lănh th́ vào phút cuối, họ rất cần
tiền để mua chuộc những người có khả năng chống đối. Lúc số
tiền được bí mật chuyển giao th́ tôi tin tưởng là chúng ta
nên cung cấp cho họ khi nhận thấy kế hoạch đảo chánh được tổ
chức chu đáo, có cơ hội thành công".
Trong cuốn "The Year Of The Hare" th́ trên trang số 3, tiến
sĩ Fransis Winters cũng đă xác nhận, TT Kennedy đă chủ mưu
lật đổ TT Ngô Đ́nh Diệm:
"QuyẾt ĐỊnh cỦa TT Kennedy, xách đỘng đẢo
chánh vào ngày 29.8.1963 và trỰc tiẾp điỀu khiỂn trong 2
tháng đỂ lẬt đổ
TT Ngô Đ́nh DiỆm -- mẶc dù TT Kennedy đă biẾt rơ,
chẲng ai có khẢ năng lănh đẠo hơn ông DiỆm ĐỂ Thay thẾ
-- điỀu này đă làm nhỮng ngưỜi b́nh luẬn thỜi cuỘc khó hiỂu
vô vùng".
Trong cuốn "No More
Vietnams", trên trang 44, TT Nixon đă viết:
"Chúng ta đă
phạm lầm lỗi thứ 3 tại VN trong năm 1963. Chính quyền
Kennedy
đă làm cho người ta oán giận TT Diệm, qua việc xách động và
yểm trợ cuộc đảo chánh lật đổ chính phủ của Ông ta.
Kết quả đáng khinh bỉ là việc
sát hại ông Diệm để khởi đầu cho giai đoạn khủng khoảng
chính trị, bắt buộc chúng ta phải gởi quân đi vào VN tham
chiến".
Thật ra, c̣n rất nhiều bằng cớ. Nhưng thiết tưởng, chừng đó
dẫn chứng cũng đủ để chứng tỏ: Chính quyền Kennedy đă chủ
mưu lật đổ chính phủ Ngô Đ́nh Diệm. Hệ quả -- của chính sách
sai lầm -- trước tiên là uy tín của Hoa Kỳ bị tổn thương và
miền Nam VN bị rối loạn. Đây c̣n là cơ hội "ngàn năm một
thuở" cho Cộng Sản lan tràn. Không những dân chúng VN sa vào
bể khổ, mà chính Hoa Kỳ cũng gánh chịu rất nhiều thiệt hại
v́ sự sai lầm trầm trọng này:
Hơn 58 ngàn quân nhân
Mỹ tử trận. Hàng chục ngàn quân nhân khác bị tàn phế, hoặc
mất tích. Từ 1963 đến 1973, mỗi năm Hoa Kỳ đă tốn hàng tỷ Đô-La
cho cục chiến dài nhất lịch sử. Các hăng kỹ nghệ quốc pḥng
Mỹ kiếm được bao nhiêu tỷ Đô-La? Chính quyền Hoa Kỳ đạt được
mục tiêu chiến lược nào mà dân chúng Hoa Kỳ phải gánh chịu
nỗi bất hạnh trầm trọng như thế?
Tiếp theo, đến tháng 4.1975, đoàn quân "Mông Cổ Mác-Lênin"
đă xé bỏ Hiệp Định Ba-Lê, công khai xâm chiếm miền Nam. Hoa
Kỳ bất chấp các văn kiện kư kết, cúp viện trợ và bỏ rơi VNCH.
Đây là lần đầu tiên trong lịch sử, Hoa Kỳ đă lui quân trước
họng súng xâm lăng của Quốc Tế Cộng Sản -- nếu không muốn
nói là Hoa Kỳ thất trận ở VN.
Người Có Công Lớn
Nhất Trong
Lịch Sử Cận Đại
Nhiều
người chê trách chế độ Ngô Đ́nh Diệm là "quan liêu, độc
tài... và gia đ́nh trị". Bọn gian manh c̣n buộc tội Ông
là "đàn áp Phật Giáo, là Việt gian, là tay sai cho Mỹ".
Nhưng sự thật, từ thời Pháp Thuôc đến nay,
Ông vẫn là người duy nhất trong lịch sử cận đại đă đem ánh
sáng Dân Chủ Tự Do và đời sống tươi thắm cho dân chúng trong
9 năm cầm quyền -- mặc dù Ông không tránh khỏi những sơ xuất
trong thời gian ấy. Nếu quư vị nào biết người nào khác trong
lịch sử cận đại, đă tạo dựng sự nghiệp "ích quốc lợi dân"
hơn ông Diệm, xin nêu lên với bằng cớ xác thực trước công
luận. Chúng tôi xin tri ân và đính chính, nếu nhận thấy ḿnh
lầm lẫn.
Ngược ḍng lịch sử th́ thấy ngay sự thật: Năm
1932, sau khi du học ở Pháp, Hoàng Tử Vĩnh Thuỵ về nước, lên
ngôi Hoàng Đế, niên hiệu là Bảo Đại. Năm 1933, nội các mới
của Nhà Vua được thành lập ngày 2 tháng 5: "Tuần Vũ" Ngô
Đ́nh Diệm, "ông quan" 32 tuổi, nổi tiếng là "thanh liêm
chính trực", được Nhà Vua bổ nhiệm làm "Thượng Thư Bộ Lại"
-- tương đương với chức vụ Thủ Tướng. Trong khi tại chức,
ông Diệm đ̣i hỏi Pháp phải thi hành Hoà Uớc 1884, trả lại
chủ quyền Trung Kỳ và Bắc Kỳ cho VN. Đồng thời, ông Diệm đề
nghị vua Bảo Đại cải cách hệ thống hành chánh để VN có ngân
sách riêng, có quân đội riêng. Sau 2 tháng, việc giành lại
chủ quyền cho 2 miền Bắc và Trung không thành, ông Diệm từ
chức. Có nghĩa là Ông đă từ bỏ quyền hành bao la, từ bỏ bổng
lộc cao sang, xuống làm người dân Việt b́nh thường. Điều này
chứng tỏ, ông Diệm xem địa vị, danh vọng và tiền tài như cỏ
rác.
Đối với Ông, "ích quốc lợi dân" mới là điều
quư trọng. Điểm son sáng chói này, làm nhiều người kính phục,
mở đầu cho sự nghiệp chính trị lẫy lừng của Ông sau này.
Chuyện "ông quan Thượng Thư" từ bỏ quyền cao
chức trọng làm nhiều người liên tưởng đến chuyện trái ngược
mà Hồ Chí Minh đă làm: Sau khi đi làm bồi tàu cho Tây, Hồ
viết thư gởi Chính Phủ Pháp năm 1911, van xin được theo học
trường Thuộc Địa -- với mong ước, được làm tay sai cho thực
dân, cai trị dân chúng VN.
V́ bản chất TÔI
TỚ bẩm sinh không được thoả măn, Hồ xoay sang làm tay sai
cho Đệ Tam Quốc Tế và được dưỡng dục (nuôi nấng và dậy bảo)
ở bên Nga Sô. Nhờ vậy, họ Hồ -- xuất thân là gă bồi tàu cho
Tây -- trở thành bạo chúa, chiếm được miền Bắc năm 1954.
Trong khi ấy, theo lời
mời của vua Bảo Đại, ngày 7.7.1954, ông Diệm về nước chấp
chánh với chức vụ Thủ Tướng chính phủ. Ông phải đương đầu
với tŕnh trạng vô cùng hỗn loạn tại miền Nam: Pháp và tay
sai phá hoại. Phiến loạn B́nh Xuyên và các lực lượng giáo
phái lộng hành. Chúng cấu kết với nhau, cố ư gây rối loạn để
ông Diệm phải "cuốn gói" đi khỏi miền Nam .
Nhưng không! Mặc dù
"tứ bề thọ địch", chính phủ Ngô Đ́nh Diệm đă làm nhiều người
ngỡ ngàng trước những thành công lẫy lừng trong mấy năm liên
tiếp:
·
Dẹp tan tệ trạng "nhị
thập xứ quân" vô cùng rối loạn ở miền Nam, để thống nhất chủ
quyền quốc gia.
·
Cứu giúp và định cư
cho một triệu đồng bào miền Bắc, di cư vào Nam tỵ nạn Việt
Cộng.
·
Giành lại TOÀN VẸN chủ
quyền quốc gia khi tuyên bố, rút ra khỏi “Liên Hiệp Pháp”.
Nền Cộng Ḥa -- thể chế Dân Chủ Tự Do đầu tiên trong lịch sử
VN -- đă đến với dân tộc chúng ta ngày 26-10-1955. Từ đó,
Quốc Gia VN trở thành VN Cộng Ḥa.
·
Cải tổ toàn diện Quân
đội Quốc Gia để trở thành Quân Đội VNCH.
·
Cải tổ chương tŕnh
giáo dục, từ tiểu học đến đại học.
·
Nhiều trường học được
xây cất. Điểm h́nh là trường trung Học Chu Văn An, trường
trung học Nguyễn Trăi, Học Viện Quốc Gia Hành Chánh,
Trường Vơ Bị Quốc Gia VN, Viện Đại Học Huế... và Viện Đại
Học Cần Thơ.
·
Đem lại đời sống tươi
thắm cho dân chúng miền Nam qua các chương tŕnh kiến thiết
quốc gia và phát triển kinh tế.
Khắp nơi trên thế giới,
tất cả các chính khách đều nh́n nhận, TT Ngô Đ́nh Diệm là
chính trị gia xuất sắc nhất trong vùng Đông Nam Á. V́ hiểu
rơ khả năng lănh đạo và đức độ của TT Ngô Đ́nh Diệm, phía
Bạn cũng như phía Thù; phía Tư Bản Tây Phương cũng như phía
Cộng Sản, đều tỏ ḷng kính nể.
Trước nhất là phía
Cộng Sản. Sau khi TT Diệm bị lật đổ, Nguyễn Hữu Thọ, chủ
tịch mặt trận côn đồ -- mệnh danh là "Mặt Trận Dân Tộc
Giải Phóng Miền Nam" -- đă hả hê tuyên bố:
"Hoa Kỳ đă làm một
chuyện mà chúng tôi không thể nào làm nổi trong suốt 9 năm
vừa qua. Chúng tôi không ngờ là vớ được món quà từ trên
thiên đàng rơi xuống".
Năm 1995, khi phái
đoàn Mc Namara đến HàNôi, Vơ Nguyên Giáp đă phải nh́n nhận
ông Diệm là người đức độ và có tầm nh́n xa hiểu rộng:
"Ông Diệm là người
Quốc Gia chân chính, không bao giờ cho phép Hoa Kỳ chiếm
quyền điều khiển chiến tranh VN -- v́ việc này dẫn đến thất
bại thảm khốc cho chính quyền Sài G̣n, Hoa Kỳ vàcác nước
đồng minh".
Về phía Hoa Kỳ, như đă
trích dẫn ở phần trên, TT Nixon đă nêu lên nhận xét:
"Chúng ta đă không
tiên liệu được những hậu quả tai hại xẩy ra, sau khi RA LỊNH
đảo chánh vị tổng thống ĐÁNG KÍNH và CÓ NHIỀU KHẢ NĂNG Ngô
Đ́nh Diệm".
Ngay cả TT Kenndy,
cũng phải công nhận hai ông Diệm Nhu là hai người đă hết
ḷng với đất nước. Chứng cớ là tối hôm 2.11.1963, tại nhà
nghỉ mát ở Rattlesnake Mountain, khi bà Mary Gimbel buộc tội
hai ông Diệm Nhu là "bạo chúa" th́ TT Kennedy bảo rằng:
"Không phải thế đâu,
hai Ông ấy gặp hoàn cảnh khó khăn. Họ đă làm những điều tốt
đẹp nhất cho xứ sở của họ".
Về phía vua Bảo Đại,
khi mới bị truất phế, có tin cho rằng Ông bực bội, đả kích
TT Diệm gay gắt. Nhưng sau khi b́nh tâm, hiểu rơ vấn đề, vị
Cựu Hoàng này đă nh́n nhận ông Diệm là người yêu nước, bị
sát hại v́ không muốn miền Nam lệ thuộc vào Hoa Kỳ. Trên
trang 60 của cuốn "Những Ngày Cuối Cùng Của TT Diệm" ghi lại
lời tuyên bố của vua Bảo Đại khi báo chí phỏng vấn:
"Ông Diệm là người tôi
tín nhiệm. Lúc đó thế lực của Pháp đă thất bại. Phía Cộng
Sản đă được Liên Xô tích cực ủng hộ về mọi mặt, nên tôi
khuyên ông Diệm t́m sự ủng hộ của Mỹ để ngăn chặn sự bành
trướng của Cộng Sản. Việc ông ta lật đổ tôi là do sức ép của
chính trị. Ông Diệm là người yêu nước, lúc trao quyền, tôi
có yêu cầu ông ấy cam kết hai điều trước bàn thờ Thiên Chúa,
v́ ông ấy rất mộ Đạo, là phải giữ vững miền Nam và nếu không
làm được sứ mạng ấy th́ phải trao lại quyền cho tôi. Nhưng
rồi, ông ta chết khi thi hành nhiệm vụ. Dù sao, ông ta cũng
cố sức giữ những lời cam kết ấy mà không được".
Nh́n lại sai lầm của
Hoa Kỳ trong chiến tranh VN th́ quả nhiên, lời tuyên bố của
TT Diệm rất đúng:
"Nước Mỹ giàu mạnh và
có nhiều điểm tốt. Nhưng sức mạnh đó KHÔNG CÓ NGHĨA là CÓ
QUYỀN ra chỉ thị cho VN. Việt Nam hiện đang chống lại một
cuộc chiến mà Hoa Kỳ chưa bao giờ có kinh nghiệm. Vậy th́
đừng có ư kiến".
Trong cuốn "Bên Ḍng
Lịch Sử VN", Linh Mục Cao Văn Luận đă ghi lời tâm sự của TT
Diệm khi hai người gặp nhau tại dinh Gia Long năm 1963:
"Tôi muốn vơ trang đầy
đủ cho Bảo An, Dân Vệ, Thanh Niên Chiến Đấu, Mỹ không chịu.
Tôi muốn tăng cường quân đội, Mỹ từ chối không cung cấp vũ
khí và phương tiện. Mỹ chỉ muốn đưa quân sang VN mà thôi".
Về phía Hoa Kỳ th́ vào
ngày 22.11.98, lần đầu tiên thư viện John F Kennedy đă cho
phổ biến những cuốn băng ghi âm về cuộc nói chuyện của TT
Kennedy -- có liên hệ đến biến cố 1.11.1963. Tài liệu cho
thấy, sau khi TT Diệm và ông Nhu bị nhóm "Tướng Tá Phản Loạn"
sát hại dă man th́ vào ngày 4.11.63, ông Kennedy đă tỏ ra
hối hận và nh́n nhận rằng:
"Chính Phủ Hoa Kỳ chịu
tránh nhiệm nặng nề về cuộc đảo chánh này v́ đă khởi đầu
bằng một công điện gởi đi vào đầu tháng 8.1963, "Đề Nghị"
một cuộc đảo chánh".
Khoảng 3 tuần lễ trước
khi bị ám sát, Tổng Thống Kennedy nói tiếp trong cuối băng:
"Theo sự nhận xét của
tôi th́ công điện trên đă không được soạn thảo kỹ càng và
đáng lẽ cũng không nên gởi đi vào ngày cuối tuần. Tôi cũng
không nên chấp thuận điều này trước khi lắng nghe lư lẽ của
phía phản đối cuộc đảo chánh".
Hối ấy, phía phản đối đảo chánh, dẫn đầu là phó TT Johnson;
tham mưu trưởng Liên Quân là tướng Maxwell Taylor; bộ trưởng
Tư Pháp R. Kenndy... và bộ trưởng Quốc Pḥng Mc Namara. C̣n
phía khởi xuớng đảo chánh gồm có thứ trưởng đặc trách Chính
Trị Averell Hariman... và đại sứ Cabot Lodge.
Chúng tôi thiết tưởng, chừng ấy chứng cớ cũng
đủ làm tê liệt những luận điệu xảo trá -- trong mưu đồ xuyên
tạc lịch sử của CSVN và tay sai -- nhằm bôi bác những người
Quốc Gia Chân Chính mà Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm là mục tiêu
chính yếu:
Người có công
rất lớn đối với đất nước VN. V́ chủ quyền Quốc Gia mà Ông bị
sát hại năm 1963.
Khẳng định rằng, ngày
1.11.1963 là ngày Phản Loạn. Đây cũng là ngày đầu, bước chân
vào thời kỳ "núi xương sông máu" trong cuộc chiến do quốc
tặc Hồ Chí Minh và đồng đảng chủ xướng.
San Jose 26-10.1998
Trần Quốc Kháng
(Xin xem tiếp Bài Thứ
2)
|