|
Sông Trà Loan Máu
Trích
từ Hồi Kư của
NGƯỜI SÔNG TRÀ

Thi sĩ đua nhau khóc lá vàng,
Cùng với lá vàng tan tác rụng,
Đầu người rơi rụng chằng người thương !
C.L.V
Năm 1928, tôi học lớp Sơ Đẳng với thầy
Huỳnh Cao Nga tại trường Tiểu học Quảng Ngăi, gần Băng-Ga-Lô,
Cống Kiểu. Mỗi lúc tan trường, trên dọc đường có nghe vài
bạn học sinh đàn anh thỏ thẻ:
- Rồi đây Cộng Sản Liên Sô sẽ sang đây (Việt
Nam) để đánh đuổi người Pháp đi, dân ḿnh được sung sướng.
Như vậy là chúng ta thoát được ách nô lệ !
Rồi được nghe tin anh Ngô Cự, người Mộ
Đức hay Đức Phổ ǵ đó, đang học lớp Nhất trường Tỉnh bị mật
thám Pháp bắt v́ theo Cộng sản.
Lúc bấy giờ ông Nguyễn Bá Trác, Tuần phủ
Quảng Ngăi có đặt một bài hát khá dài cho dân đi tuần, mở
đầu là hai câu:
Ḱa ḱa là quân Cộng sản
Phỉnh dỗ dân ta, gây ra mối loạn !...
Thỉnh thoảng anh Mẹo, học cùng lớp, nhà
ở cách trường bốn, năm trăm thước về phía Bắc lại nói với
tôi rằng cha anh nhiều đêm phải qua làng Phong Niên bên Sơn
Tịnh để vây bắt Cộng sản.
Vào một buổi sáng khoảng tháng Ba âm
lịch năm ấy (1928), mấy trăm người Sơn Tịnh kéo về vây Huyện
đường. Viên Tri huyện Mập (tôi thấy mập nhưng không biết tên)
phải giả dạng nông dân chạy qua tỉnh báo tin. Lập tực hai,
ba chục lính khố xanh (lính tập) được phái sang dẩn hết đám
biểu t́nh về ngồi trên con đường trước dinh Tuần phủ. Sau đó
họ được sắp hàng ba có mấy anh lính tập kèm hai bên dẫn đi "một
hai - một hai" từ cửa Tây xuống cửa Đông rồi quay trở lại.
Đi chừng mười mấy lần như vậy, nhiều người đói khát đi không
nổi mới được nghỉ và cho ai về nhà nấy. Người tổ chức cuộc
biểu t́nh này không biết có bị bắt hay không, nhưng có tiếng
đồn đăi là do Cộng sản tổ chức !
Hai ba tháng sau, "huyện" Sơn Tịnh được
đổi là "phủ". Viên Tri phủ mới là ông Nguyễn Bính có Tây học
và tài "ăn nói". Ông đi khắp các làng trong phủ, từ trên
nguồn xuống tận biển, kêu gọi đồng bào lo làm ăn, đừng theo
lời xuối giục của Cộng sản nữa. Làng nào ông đă thuyết phục
được th́ treo 2 lá cờ trên đọt một cây tre cao: cờ nằn trên
màu vàng tượng trưng Hoàng triều; cờ bên dưới màu trắng
tượng trưng cho sự "quy thuận" của dân làng đó. Lúc bấy giờ
nếu ai đi dọc theo con đường thiên lư Bắc Nam th́ thấy nhiều
trụ cờ như vậy.
Mùa hè năm đó tôi được nghỉ 3 tháng. Một
buổi chiều khi mặt trời sắp gác núi, mợ tôi (tôi gọi mẹ bằng
mợ) đương ngồi trên phản gơ , vừa ngắm đàn trâu vào chuồng
vừa giă trầu. Tôi đứng bên thấy vậy, thưa:
- Mợ để con giă trầu cho.
Bà ngồi suy nghĩ vẻ buồn đăm chiêu, vuốt
nhẹ tóc tôi và bảo:
- Mợ e hai con sau nầy khổ lắm !
Tôi có hiểu ǵ đâu ! Tôi chỉ muốn làm
cho mợ tôi vui ḷng nên liền thưa:
- Mợ đừng lo. Sách luân lư có dạy con "mọi
người sinh ra ở đời ai cũng phải làm mới có ăn; ngoài ra
phải hiếu kính cha mẹ, thờ phụng tổ tiên, ḥa thuận - rượu
chè, hút xách, tham lam nên tránh, - các tật xấu !"
Bà đặt một cái hun hiền lành trên trán
tôi và nói:
- Không phải sợ anh con và con sau này
cực khổ v́ nghèo đói mà sợ v́ cái họa Cộng sản! Các con đâu
biết việc ǵ đă xăy ra trong mùa thu họach lúa tháng Ba vừa
qua. Trong lúc thợ đang cắt lúa cho ḿnh, có mấy người lạ
hoắc xưng là người của "nông hội" (?) ra lịnh cho mấy thợ
cắt lúa đ́nh công, đ̣i tăng số lúa công lên gấp ba. Sau đó
có người cho biết những người lạ đó có lẽ từ Phước Lộc lên
hay từ Xóm Buồng bên Tư Nghĩa qua. C̣n nữa, một vài đêm tối
trời, có vài kẻ lạ mặt đến gơ cổng nhà ḿnh kêu đi họp. Cũng
may là cổng ngơ nhà ḿnh kiên cố, lại thêm bầy chó sủa vang
nên bọn gian phải bỏ đi. Những đêm như vậy, nếu có gió Tây
thổi, lại nghe xa xa nhiều tiếng trống "tùm tùm, tùm tùm" đưa
đến. Từ đó đến nay, chiều nào mợ cũng bảo lừa trâu về chuồng
sớm. Mặt trời gần gác núi là đóng ngơ . Cơm nước phải ăn lúc
gà lên chuồng, sau đó đèn tắc tối câm v́ sợ bọn côn đồ, ác
ôn có khi đến phá rầy cũng phiền !
Nghe mợ tôi nói như vậy, trong trí tôi
từ đó (1928) trở đi luôn luôn bị ám ảnh bởi mấy tiếng: Cộng
sản, côn đồ, ác ôn !
May đâu sau đó có một thời gian ngắn
chín, mười năm được sống trong thanh b́nh. Cuối năm 1939,
báo chí trong nước lại loan tin cuộc Thế Chiến Thứ 2 bùng nổ
ở Âu châu. Tháng 6 năm 1940, Pháp bại trận, Thống chế Pétain
đầu hàng Đức Quốc Xă, phải di đô về Vichy, tỉnh Allier.
Đầu năm 1944 trở đi, cuộc chiến đă xoay
chiều đem lại cho Đức Quốc Xă nhiều thất bại chua cay, đau
thương, nặng nề. Tháng 5 năm 1945, Đức đầu hàng Đồng minh.
Vào thượng tuần tháng 8, Nhật cũng phải đầu hàng v́ 2 quả
bom nguyên tử của Hoa Kỳ.
Sự đầu hàng của Nhật đă dồn dập đem lại
cho Việt Nam nhiều biến cố quan trọng: Chánh phủ Trần Trọng
Kim sụp đổ, quân Nhật bị giải giới. Lợi dụng thời cơ, Việt
Minh nổi lên cướp chính quyền bằng chính sách tàn bạo, dă
man, vô nhân đạo nhất trong lịch sử loài người. Luật pháp
không c̣n nữa. Biết bao cảnh đầu rơi, máu đổ đă diễn ra từ
ải Nam quan đến mũi Cà mau. Bao nhiêu người thác oan. Bao
nhiêu gia đ́nh ly tán, của cải mất sạch chỉ v́ bị Việt Minh
dựng lên những tội h́nh vô căn cứ như Việt gian, địa chủ phú
nông, cường hào...Đảng phái như Việt Nam Quốc Dân Đảng, tôn
giáo như Cao Đài ở Trung, Ḥa Hảo ở Nam cũng không thóat
khỏi sự tàn sát của Việt Minh v́ mỹ từ "cách mạng" !
Cuộc tàn sát đẫm máu nhất, dă man nhất,
ghê tởm nhất diễn ra tại quê hương núi Ấn sông Trà mà Phạm
Văn Đồng, cũng người Quảng Ngăi, đă rêu rao tại Hội nghị
Fontainebleau (Pháp) năm 1946 rằng tinh thần cách mạng ở
tỉnh này cao là nhờ các "du kích Ba Tơ" (!). Quả đây là
những tên mặt người ḷng thú đă hô hào, xuối giục bọn người
khốn cùng khát máu bách hại hơn 8 ngàn người tại tỉnh nhà
như một bạn đồng hương đă sống qua những giờ phút khủng
khiếp, đau thương, hăi hùng đó kể lại trong Đặc San Xuân của
Hội Đ̣ng Hương Quảng Ngăi năm nào.!
Đó là sự ước đóan số người bị tàn sát
tại tỉnh nhà năm 1945, nhưng ít ai nhớ đến kế họach thâm
hiểm, độc ác, dă man, ghê gướm của Việt Minh mà Thống chế
Montgomery, người hùng của Anh quốc đă tặng cho Cộng sản 2
tiếng "barbare" và "sauvage" trong hồi kư của
ông được xuất bản ở Âu châu sau Thế Chiến Thứ 2.
Sau khi Việt Nam bị chia đôi, năm 1955
tôi có dịp về lại quê nhà, một bạn cũ kể lại cảnh giết người,
cướp của đă diễn ra tại tỉnh nhà làm cho ai nấy cũng phải
khiếp sợ. Dầu thấy đó là một tội ác tày trời nhưng ai nấy
đều phải nín thinh mà tuân theo mệnh lệnh của kẻ sát nhân,
điển h́nh là gia đ́nh cụ Tú ở làng tôi.
Cụ Tú mang tiếng là giàu có trong vùng,
nhưng suốt đời cụ chưa hề mua một mảnh đất. Ruộng đất của cụ
nhiều nhưng đều là của hương hỏa do tổ tiên để lại.
Cảnh cướp của giết người bắt đầu xăy ra
từ ngày 5 tháng 7 năm Ất dậu (1945). Vừa tảng sáng, mọi
người trong gia đ́nh cụ Tú, vừa thức giấc th́ nghe khắp nơi,
làng trên xóm ngoài, tíếng mơ nổi lên đồng lọat. Độ một, hai
giờ sau, một tốp người, cầm mă tấu, mác cau phá ngơ xông vào
nhà cụ Tú. Cầm đầu là những người lạ hoắc, bảo là "thừa lệnh
cách mạng" bắt tất cả những người trong gia đ́nh cụ Tú không
kể già trẻ trai gái và một ông thầy dạy học ở trong nhà cả
thảy 13 người đem giam chung trong một túp lều tranh hẻo
lánh dưới chân đồi, cạnh một khe nước ở phía băc làng tôi.
Rơ ràng là có sự sắp xếp của cấp trên, toán dẫn người vừa ra
khỏi ngơ , toán ở lại lập tức lục lạo lấy tất cả đồ đạc
trong nhà từ chiếc tủ thờ cẩn xà cừ quư giá cho đến một cái
chén, đôi đủa, chúng vét sạch sành sanh ! Một tốp khác th́
lùa ḅ, lùa trâu, bắt heo, bắt gà. Cảnh nhà cụ Tú trở thành
hoang tàn chỉ trong khoảnh khắc. Ôi, "cách mạng" !
Tháng 7 âm lịch lúa ở làng tôi mới bắt
đầu làm đồng. Vậy mà, cái gọi là "ủy ban cách mạng" c̣n ra
lịnh cho bộ hạ các nhà có đủ ăn trong làng, những tá điền
hay thân thuộc của cụ Tú phải "t́nh nguyện" hiến lúa gạo,
tiền bạc để cung ứng cho những người canh giữ "phạm nhân" !
Vậy là chúng muốn ǵ được nấy. Lúc bấy giờ tôi vắng nhà,
chúng cũng tịch thu hết trích lục và ruộng đất của tôi do
song thân tôi để lại. Phải đợi măi đến khi chính quyền Quốc
Gia tiếp thu Quảng Ngăi, tôi mới nhận lại được trích lục và
ruộng đất của tôii !
Cụ Tú và mấy người bị giam giữ ở nơi hẻo
lánh nầy 10 ngày. Đến Rằm tháng Bẩy năm ấy (Ất dậu), vào lúc
trưa, người ta lại đánh trống mơ từng 3 tiếng một, cho đến
1, 2 giờ chiều, tập trung đồng bào ra băi cát sông Trà. Tất
cả đều đứng theo từng xóm để nghe cán bộ Việt Minh tuyên
truyền trong một tiếng đồng hồ. Sau đó họ dẫn những người bị
giam đến các trụ tre đă đóng sẵn ở băi cát. Họ cột bảy người
lớn vào 7 trụ. Một tên cán bộ đứng ra tuyên án. Họ đổ cho cụ
rất nhiều tội, nào theo Tây, theo Nhật, nào cường hào...
ṭan những tội không liên quan ǵ đến người bị bắt. Bị cáo
không được căi lại, không được biện hộ. Thế nhưng cụ Tú cũng
ráng nói được vài lời:
- Tôi kỳ thật chỉ làm ăn và có của cải
do tổ tiên để lại, không hề áp bức, ám hại ai. Nếu các người
bảo tôi có tội, tôi xin chịu chết, c̣n những người khác thật
họ vô can, đừng để v́ tôi mà phải chịu chết oan !
Cụ Tú nói đến đây, bọn cán bộ Việt Minh
ra lệnh cột đầu nạn nhân ra phía sau, ngửa cổ lên và đây là
cách giết người rất dă man, mọi rợ nhất của Việt Minh trong
mùa Thu năm 1945. Hai tên tự xưng là "du kích Ba Tơ" cầm mỗi
tên một con dao bảy chém xối xả vào cổ nạn nhân như đốn gỗ.
Mỗi tên chém đến năm bảy nhát, máu trong người nạn nhân phun
ra từng ṿi, ướt cả bộ áo lụa trắng. Đám đông ai nấy đều
nhắm mắt, khiếp sợ không giám nh́n. Không cần biết nạn nhân
đă chết hay chưa, tóan du kích đứng bên liền mở trói, hất
thây nạn nhân xuống hố đă đào sẵn rồi vội vàng lấp cát lại.
Đến phiên trưởng nam cụ Tú cũng bị bọn
Việt Minh khát máu gắn cho những tội chúng đă học thuộc ḷng
giống như những tội chúng đă gán cho cụ Tú. Ai nói ǵ th́
nói, ông ta vẫn làm thinh. Vừa tuyên án tử h́nh xong, tóan
giết người (du kích Ba Tơ) cầm lao cao đâm vào nạn nhân. Đâm
mấy lần không thấy máu đổ, bọn đao phủ mới biết nạn nhân đă
chết từ lúc nào v́ nạn nhân có bệnh đau tim nặng !
Nh́n thấy cảnh giết người dă man, đồng
bào bắt đầu xầm x́. Nhiều người không cầm được xúc động, tỏ
vẻ bất b́nh, hàng ngũ không được chỉnh tề như trước. May
thay lúc bấy giờ có một chiếc máy bay lượn trên bầu trời nơi
xử án, đồng bào thêm xôn xao hơn nữa! Bọn Việt Minh nhắm
không thể giữ trật tự được nữa, vội tuyên bố tha cho những
người c̣n lại ! Tên Bùi Tấn Linh cầm súng lục bắn một phát
chỉ thiên để thị oai đồng bào. Nhiều người ùa nhau đến mở
trói cho năm nạn nhân kia và sau đó lập tức giải tán, phần
ai nấy chạy !
Vụ "giết người, cướp của" dă man nầy xăy
ra lúc 3 giờ 40 phút chiều ngày Rằm tháng Bẩy năm Ất dậu,
tức là 22-8-1945.
Tên Bùi Tấn Linh đối với tôi không xa lạ.
Hắn ta là con út ông Thơ Bảy ở Lộc An, Những năm tôi học ở
Huế, trong dịp nghỉ Hè, để giết th́ giờ, tôi thường kèm Pháp
văn cho hắn ta, dạy Việt ngữ và Toán cho các em trong làng.
Không biết sau nầy hắn ta học đến tŕnh độ nào mà vào tháng
7 năn 1975, nhân dịp hai vợ chồng về thăm quê, có ghé nhà
tôi ở Đà Nẵng khoe là vào đầu 1976 hắn sẽ lănh chức Đại sứ ở
Hungary, Đông Âu.
Theo ư tôi, dầu sức học có ít, nhưng tay
có dính máu nhiều và đă tham dự vào các cuộc "cướp của, giết
người" ở vúng Sơn Tịnh tháng 8 năm 45 mà Linh được Việt Cộng
ưu đăi. Tôi biết có nhiều người là bậc Thầy của Linh, mấy
mươi năm theo Cộng sản, tập kết ra Bắc nhưng sau 30 tháng Tư
năm 75 về lại quê nhà miền Nam vẫn hai bàn tay trắng !
Sau khi quả chanh đă hết nước, Bùi Tấn
Linh về lại quê nhà ở Lộc An sanh sống. Có lẽ bị bà con làng
xóm khinh khi v́ những tội ác khi xưa, Linh phải bán căn nhà
thờ của ông bà để lại rồi ra Bắc sanh sống.!
Sau cái chết tức tưởi của cha con cụ Tú
là cái chết bi thương của vợ chồng anh Khoán Sáu . Khoán Sáu
nhà nghèo, làm việc giữ rẫy trong làng. Vợ anh ta biết dệt
vải, quanh năm làm công cho nhà tôi lấy tiền nuôi chồng. Vậy
mà cũng hôm Rằm oan nghiệt đó, vợ chồng Khoán Sáu đă bị bọn
"du kíck Ba Tơ" hạ sát v́ bị gán cho cái tội "theo đạo Cao
Đài làm tay sai cho phát xít Nhật" (!).

Bờ xe nước sông Trà
Tháng Bảy âm lịch các bờ xe nước sông
Trà vẫn c̣n họat động. V́ vậy mấy anh thợ xe ngày cũng như
đêm phải bơi ra giữa ḍng sông gỡ các xác chết dính váo bờ
xe cừ hoặc bánh xe cho nước cuốn về biển Đông ! Các xác chết
cái th́ bể đầu, cái th́ găy tay găy chân, có lúc hai, ba xác
bó chung vào một lồng tre lớn. Xác người trôi đến đâu máu
loan đến đó. Thỉnh thỏang trên vài xác lại c̣n ghim theo một
bản án ngắn gọn" Việt gian - Tay sai Nhật - Quốc Dân Đảng...
Đó là chưa kể những nơi xa vắng, b́a rừng, chân núi lại c̣n
có bao nhiêu nạn nhân bị treo cổ trên cành cây, hoặc bị đánh
vỡ sọ làm mồi cho lũ thú hoang ! Đó chỉ là một phần tội ác
của Việt minh Cộng sản, và theo sự thăm ḍ của nhiều người,
th́ chỉ có người dân núi Ấn sông Trà là chịu nhiều đau
thương nhất v́ tinh thần "cách mạng man rợ" của mấy tên "du
kích Ba Tơ".
Tôi xin mượn câu thơ sau đây của một nhà
thơ xứ Quảng (tôi quên mất tên) đăng trong Đặc San của
trường Đại học UCLA, người đă chứng kiến cảnh đầu rơi máu đổ
lúc bấy giờ ở quê nhà, để kết thúc thiên kư sự nầy:
"Mỗi tiếng trống là một chiếc đầu rơi !"
Fullerton, Rằm tháng Bảy năm Tân Tỵ, 2001
Người Sông Trà |