NHẬN ĐỊNH:   Trong sự minh xét các nhân vật quan trọng của đất nước, chúng ta phải hết sức minh bạch và vô tư. Cho nên tôi xin nêu ra đây tài liệu của phe thù nghịch phê phán Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm như thế nào.

Dưới đây  Ngô Đ́nh Diệm trong mắt những người cùng thời: Quan lại cực đoan

là tài liệu của Việt Cộng Cờ Máu in ấn trên tờ Công An Nhân Dân

phê b́nh Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm khi họ kể lại lời tâm sự của ông Quách Ṭng Đức khi đó làm Đổng lư văn pḥng cho TT Diệm.

Những điều qui trách là :

1- làm việc theo lối quan lại, tự quyết định tức không theo ư kiến bàn căi của Nội các (chính phủ phải biểu quyết theo đa số như trong sự sinh họat của Tây phương). Tuy nhiên phía địch không đưa ra lấy một cái quyết định nào có tư vị hay có hại cho dân chúng (đây mới là chiều sâu của vấn đề).

2- hay giận dữ nạt nộ (tài liệu không ghi nguyên do v́ sao có nạt nộ). Tôi c̣n nhớ nhiều người kể cho tôi nghe việc Tổng Thống đập bàn nạt om ṣm khi nghe tin Thiếu Tướng Hồ Văn Tố chết v́ thượng mă phong sau khi ghé lại nhà vợ nhỏ một đêm.(chức vị thiếu tướng rất hiếm thời VNCH I, đáng lư ra Thiếu Tướng Tố sau khi đi hành quân th́ phải đến tŕnh diện Tổng Thống trước, rồi mới được về nhà, đàng này ...)

3- làm việc 16 đến 18 giờ một ngày, các việc đều tập trung, đến các việc nhỏ ở các địa phương cũng được cứu xét. (Thực tế cho thấy từ trung ương cho đến địa phương đều được an lành, không có sự lộng quyền hà hiếp dân chúng, mà đáng lư ra một chế độ có lưu dụng nhiều viên chức từ thời thực dân thường phạm phải, nhưng tất cả không có ai dám lạm quyền, v́ nhất nhất Tổng Thống đều có báo cáo rơ ràng minh bạch và được xử lư sáng suốt).

4- nói dông dài, muốn đưa ư kiến với Tổng Thống rất khó. . . . . .

Đó là những lỗi lầm tầy đ́nh thời Đệ Nhất Cộng Ḥa. Ghê chưa.

Việt Gian Cờ Máu lập luận dựa theo các lời mạt sát của những kẻ thù nghịch với chế độ như Đỗ Mậu hay Trần Văn Đôn (ngọai trừ ông Quách Ṭng Đức), tất nhiên như vậy là rất đầy đủ và súc tích.

Dĩ nhiên họ xoi mói kể ra tất cả những tệ hại (và dĩ nhiên c̣n thêm mắm thêm muối, đôi khi c̣n bi thảm hóa cố t́nh làm cho  cái chứng tích thêm phần quan trọng), mà người đọc sẽ thấy rằng cái chế độ Miền Nam dù có "quan liêu" mấy đi nữa cũng không hề sắt máu, không hề hút máu nhân dân, không hề dối gạt lừa đảo để đưa dân chúng "sinh Bắc tử Nam" nhằm đẩy thanh niên vào chỗ chết trong mưu đồ củng cố chế độ trên xương máu nhân dân.

Cái xấu xa nhất của chế độ quan liêu là nạt nộ (nhưng người kể không đề cập đến lư do đưa đến sự nạt nộ đó). Ngoài ra một vài cái tật xấu ghê gớm đó ra, địch thủ của chế độ không t́m thấy cái xấu ǵ khác. Hơn nữa những cái xấu đó không có một ảnh hưởng xấu nào đến đời sống dân chúng hay làm nguy hại đến tính mạng hay tài sản của bất cứ ai.

Đem so ra với các án mạng tầy trời của bọn cai thầu Miền Bắc th́ những lỗi lầm của cấp lănh đạo Miền Nam chỉ như hạt bụi, hạt sương mà thôi.

Cờ Máu không dám trưng bày những ưu điểm của TT Diệm, nhưng qua bài tường thuật dưới đây th́ chúng ta thấy TT Diệm chỉ một ḷng v́ dân v́ nước mà không có bao giờ nghĩ đến quyền lợi riêng tư. Một con người làm việc 16 đén 18 tiếng mỗi ngày, không biết du hí với đàn bà, không có hiếp dâm con gái 15 tuổi đều đều mỗi ngày một đứa như lănh tụ vĩ đại Hồ Chí Minh

Gặp Bác Hồ, bị mất trinh

Trái lại những ưu điểm của nền Đệ Nhất Cộng ḥa Miền Nam được liệt kê trên cả ngàn trang vẫn chưa hết, xin Quí vị t́m đọc trên các tài liệu và các trang nhà bạn và địch.

Ngoài ra về cái chết của TT diệm có nhiều nguyên nhân sâu xa và bao quát, mà người viết bài b́nh luận dưới đây  cand.com không có khả năng và phương tiện để có được một kết luận giá trị.

Tôi chỉ xin nêu ra một đoạn văn của Đại Tá Dương Hiếu Nghĩa, người đă cùng đại Úy Nguyễn văn Nhung hạ sát TT Diệm và ông Cố vấn Nhu:

Như vậy quan liêu chổ nào ?

 

Một số tay sai của Mỹ và Việt Cộng lập luận nhà Ngô đọc tài mà thật ra "Nhà Ngô" không hề độc tài, đây là bằng chứng:

Một lần nữa dưới sư chủ tọa của Tư Lệnh mới Trung Tá Nguyễn Xuân Vinh khi mọi người đang chăm chú họp bàn th́ Thiếu Tá Nguyễn Cao Kỳ bỗng nhiên rút khẩu colt 45 đặt cái phịch xuống bàn và ngang nhiên tuyên bố, “Tôi không đồng ư đưa chính trị vào Không Quân. Nếu quanh ta mọi sỹ quan đều thăng thưởng và sắp xếp chỉ huy v́ vào đảng nào đó th́ chẳng mấy chốc mà quanh ta chỉ c̣n lại một lũ điếu đóm bất tài thôi”! Tư Lệnh Vinh xa xầm nét mặt từ đỏ xuống xám xanh rồi cuộc họp chấm dứt sau đó một cách hết sức vô duyên. (Trích từ bài của Trần Đỗ Cung )

Điều nầy được viết ra khi ông GS Nguyễn Xuân Vinh c̣n sống tại Mỹ, th́ đây là một chứng tích lịch sử không thể quên và không thể bỏ qua: "Nhà Ngô" không chủ trương độc tài, v́ nếu chủ trương độc tài th́ Nguễn Cao Kỳ đă bị bắt nhốt. Nếu là ở phía ông Hồ th́ đă bị thủ tiêu ngay.

Cái ngu của Nguyễn Cao Kỳ là Đảng Việt Minh tức Cờ Máu đă chính trị hoad quân đội, chính ủy luôn luôn trên quyền của chỉ huy trưởng đơn vị.

Hơn nữa sau nầy quân đội đứng lên đảo chánh th́ có phải là làm chính trị không, mà làm chính trị một cách ngu dốt, kông có chuẩn bị, không hiểu thời thế cũng không biết mưu cơ của CIA đang t́m cách giết xứ sở. Nghe lời phát biểu của Nguyễn Cao Kỳ dại dột như vậy mà Đại tá Nguyễn Xuân vinh ngồi thộn mặt ra th́ đúng là tŕnh độ dân trí lúc bấy giờ quá kém.

Trân trọng,

Bùi Như Hùng.

  

 

 

http://antgct.cand.com.vn/Images/ANTGCT/head_01.gif

http://antgct.cand.com.vn/Images/ANTGCT/head_02.gif

Chào bạn!

   

  

19:47 23/02/2009

  

http://antgct.cand.com.vn/Images/ANTGCT/head_online_02.gif

http://antgct.cand.com.vn/Images/ANTGCT/head_online_02_2.gif

http://antgct.cand.com.vn/Images/ANTGCT/head_05.gif

http://antgct.cand.com.vn/Images/ANTGCT/head_06.gif

http://antgct.cand.com.vn/Images/ANTGCT/head_07.gif

http://antgct.cand.com.vn/Images/ANTGCT/head_08.gif

http://antgct.cand.com.vn/Images/ANTGCT/head_09.gif

http://antgct.cand.com.vn/Images/ANTGCT/head_10.gif

http://antgct.cand.com.vn/Images/ANTGCT/head_11.gif

http://antgct.cand.com.vn/Images/ANTGCT/head_12.gif

 

 

Ngô Đ́nh Diệm trong mắt những người cùng thời: Quan lại cực đoan
11:00, 25/07/2008

 

Lưu để đọc sauhttp://antgct.cand.com.vn/images/temp.gif

Email bài nàyhttp://antgct.cand.com.vn/images/email.gif

In trang nàyhttp://antgct.cand.com.vn/images/print.gif

In bài nàyhttp://antgct.cand.com.vn/images/print.gif

Ư kiến của bạnhttp://antgct.cand.com.vn/images/idea.gif

Liên hệ đăng lại bàihttp://antgct.cand.com.vn/images/contact.gif

 

10 bài được đọc nhiều nhấthttp://antgct.cand.com.vn/images/10.gif

Ông Quách Ṭng Đức dù rất muốn tô vẽ hay ho cho chủ cũ cũng phải công nhận rằng, Tổng thống Diệm là "một hỏa diệm sơn", khi cần thiết cũng dễ dàng nổi cơn thịnh nộ, quát tháo, đập bàn… Nhiều người từng tiếp xúc với Tổng thống Diệm ở Sài G̣n đều có cảm nhận rằng, mặc dù mang danh là đứng đầu một chính thể "cộng ḥa" nhưng thực chất Ngô Đ́nh Diệm vẫn cư xử như một viên quan cỡ bự của chế độ phong kiến.

Ông Quách Ṭng Đức vốn là một viên chức cao cấp của chế độ thực dân từ trước năm 1945 và sau này đă cúc cung tận tụy với các chế độ làm tay sai cho ngoại bang ở Sài G̣n. Khi Ngô Đ́nh Diệm lên làm Tổng thống của cái gọi là nền đệ nhất cộng ḥa, ông Quách Ṭng Đức đă được gọi về làm Đổng lư Văn pḥng.

Nhiều năm làm việc sát gần Ngô Đ́nh Diệm đă giúp cho ông Quách Ṭng Đức có được những chi tiết đời sống bất ngờ về một trong những nhân vật phức tạp và cũng không ít bi khuất của chế độ Sài G̣n trước đây. Năm 2006, ở tuổi 89, ông Quách Ṭng Đức đă kể lại cho tác giả Lâm Lễ Trinh ghi lại những hồi ức của ḿnh về giai đoạn 9 năm giúp việc Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm, cho tới khi anh em Ngô Đ́nh Diệm - Ngô Đ́nh Nhu bị ám sát trong cuộc đảo chính ngày 1/11/1963.

Trong những đoạn hồi ức đó, có không ít chỗ ông Quách Ṭng Đức v́ các lư do cá nhân đă tỏ ra thiên vị người chủ cũ nhưng cũng có không ít điều ông kể có thể giúp thấy rơ hơn gương mặt của Tổng thống Diệm, một nhân vật không thiếu năng lực nhưng đă lầm lẫn chọn đường đi nên rốt cuộc đă gặp phải kết cục cay đắng.

Theo nhận xét của ông Quách Ṭng Đức mà ông Lâm Lễ Trinh đă ghi lại và công bố, Ngô Đ́nh Diệm bản tính là một con người kiên định trong các quan niệm đến mức bướng bỉnh, cố chấp.

Xuất thân trong một gia đ́nh đại thần của triều đ́nh Huế, bản thân lại sớm được làm quen với thế giới quan trường (năm 29 tuổi đă được thăng làm Tuần vũ, năm 31 tuổi lên ngồi chễm chệ trên ghế Thượng thư Bộ Lại dưới triều Bảo Đại), nên Ngô Đ́nh Diệm có lẽ đă rèn được cho ḿnh một phong độ quan cách khá ấn tượng, dù vóc dáng không cao: "Mái tóc đen nhánh, dáng người thấp, chân đi hai hàng lạch bạch nhưng mau lẹ…".

Ông Quách Ṭng Đức cũng cho rằng trước mặt thuộc hạ, Tổng thống Diệm toát ra được cái uy nghiêm riêng nhờ "một gương mặt phúc hậu, một tác phong cương nghị, một giọng Huế ấm áp, một lối nh́n thẳng vào người đối thoại". Bản chất quyết liệt đến tàn bạo, Ngô Đ́nh Diệm rất kiên tŕ trong những kế hoạch thâu tóm quyền lực và không ngần ngại sử dụng những mưu thâm kế độc nhất để đạt các mục đích đă đặt ra. Ngô Đ́nh Diệm không hay to tiếng nhưng không phải v́ thế mà ông ta không đó những lúc lớn giọng làm đám thuộc hạ đă không làm được đúng ư ông ta phải hồn xiêu phách lạc.

Sau này, khi một nhóm tướng lĩnh phản trắc của cái gọi là nền đệ nhất Sài G̣n âm mưu bắt tay riêng với CIA để lật đổ anh em Ngô Đ́nh Diệm - Ngô Đ́nh Nhu, mặc dù đă ở thế thượng phong nhưng không ít người trong số họ cũng ngại dàn mặt với Tổng thống Diệm mà thường cứ phải hành xử theo kiểu quay quắt, lén lút…  Họ sợ cái uy của người từng nắm trong tay vận mệnh tay sai của họ!

Ông Quách Ṭng Đức dù rất muốn tô vẽ hay ho cho chủ cũ cũng phải công nhận rằng, Tổng thống Diệm là "một hỏa diệm sơn", khi cần thiết cũng dễ dàng nổi cơn thịnh nộ, quát tháo, đập bàn… Nhiều người từng tiếp xúc với Tổng thống Diệm ở Sài G̣n đều có cảm nhận rằng, mặc dù mang danh là đứng đầu một chính thể "cộng ḥa" nhưng thực chất Ngô Đ́nh Diệm vẫn cư xử như một viên quan cỡ bự của chế độ phong kiến.

Nhà báo Mỹ Denis Warner mặc dù không hiểu rơ lắm t́nh h́nh Việt Nam thời đấy nên đă viết cuốn sách rất kém giá trị về Tổng thống Diệm nhưng đă đúng khi chọn tựa đề cho sách là "The Last Confucian", ư muốn nói Ngô Đ́nh Diệm là hủ nho cuối cùng trong Dinh Độc lập, Sài G̣n.

Cũng dưới góc nh́n như thế nên tác giả Stanley Karnow trong cuốn "Vietnam A History" đă dành hẳn một chương (chương 8)  nói về Ngô Đ́nh Diệm với tựa đề "America's Mandarin" (Quan lại của Mỹ). Làm việc theo kiểu quan lại phong kiến nên Tổng thống Diệm, cũng như em trai ông là cố vấn Ngô Đ́nh Nhu, thường xuyên ôm việc, không thấy ai ngoài gia tộc ḿnh đủ độ tin cậy để trao đầy đủ trọng trách.

Theo tác giả Frances Fitzgerald trong cuốn "Fire in the Lake", Tổng thống Diệm thường xuyên "làm việc mỗi ngày từ 16 đến 18 giờ và khi đi nghỉ đă để lại một đống hồ sơ to lớn mà ngày mai ông ta phải thức dậy sớm để xem từng chi tiết. H́nh như ông ta không thể tách chuyện quan trọng ra khỏi chuyện tầm thường". C̣n Nguyễn Văn Châu, một viên trung tá của quân đội Sài G̣n khi đó, hay có dịp phải hầu hạ Tổng thống Diệm trong các sự vụ th́ nhận xét: Tổng thống Diệm "thường nói dài ḍng, bắt người đối diện phải nghe và không để cho ai ngắt lời ông. Muốn tŕnh bày một vấn đề ǵ, phải đợi lúc ông ngưng nghỉ, tŕnh bày một lèo như ông đă làm mới thành công".

Đến ngay như ông Quách Ṭng Đức cũng không thể không công nhận rằng, Tổng thống Diệm "làm việc bất chấp giờ giấc, với nhịp độ làm các người thân cận mệt nhoài. Khi có vấn đề khẩn, ông cho mời nhân viên hữu trách vào dinh để đàm đạo thâu đêm. Bằng không, ông đọc phúc tŕnh, hồ sơ đến khuya, uống trà, hút thuốc nhưng không bao giờ hút hết phân nửa điếu thuốc…".

Tổng thống Diệm, cũng theo nhận xét của ông Quách Ṭng Đức, "có thể độc thoại hàng giờ khi nói đến những đề tài mà ông nghiền ngẫm như chủ thuyết cộng sản, ấp chiến lược, khu trù mật, dinh điền, cải tổ hành chánh, hay văn hoá Khổng Mạnh…".

Đỗ Mậu, nguyên là một viên đội khố xanh dưới thời Pháp thuộc, từng nhiều năm hầu hạ Ngô Đ́nh Diệm cả khi ông ta c̣n thất thế lẫn khi ông ta đă trở thành Tổng thống ở Sài G̣n nên hiểu rất rơ tâm tính của Ngô Đ́nh Diệm. Trong cuốn hồi kư khét tiếng của ḿnh, Đỗ Mậu đă nhận xét về phong cách làm việc của Tổng thống Diệm khi ông ta cai quản cái gọi là nền đệ nhất cộng ḥa  rằng, ông ta đă tập trung về Dinh Độc lập "tất cả mọi quyết định, vi phạm mọi nguyên tắc hành chính cơ bản, để can thiệp trực tiếp và mạnh mẽ những sinh hoạt nào mà ông ta muốn, cấp độ nào mà ông ta thích… Chủ trương trung ương tập quyền tuyệt đối đó, một lần nữa phản ánh cái tâm lư độc quyền và độc tôn là một trong những nét đặc thù của con người ông Diệm từ những ngày đầu mới làm quan Nam triều…".

Tinh thần quan lại thấm sâu vào cốt tuỷ nên Tổng thống Diệm dứt khoát không bao giờ chịu để vào tai những lời khuyên của người ngoài để thay đổi cách làm việc.

Năm 1955, khi viên tướng Mỹ J. Lawton Collins  được Tổng thống Dwiglit Eisenhower cử làm đại sứ đặc mệnh toàn quyền ở Sài G̣n, v́ chưa hiểu rơ tính nết của đội ngũ lănh đạo tay sai, đă thẳng thừng đưa ra lời khuyến cáo rằng, chính quyền Sài G̣n phải  làm việc theo kiểu "teamwork", tức là mọi người cùng làm việc với nhau như một toán hay tổ, mọi công việc quan trọng đều phải được đưa cho một nhóm nghiên cứu và lập đề nghị, sau đó được đưa ra hội đồng nội các hay hội đồng an ninh quốc gia để thảo luận và quyết định theo đa số. Chỉ một số trường hợp đặc biệt, Tổng thống mới giành quyền quyết định tối hậu…

Thế nhưng, những lời nói mang tính mệnh lệnh "ta trả tiền nên ta được quyền đặt nhạc" của tướng Lawton Collins đă không mảy may có tác dụng với Tổng thống Diệm. Nếu những năm 20 - 30, Ngô Đ́nh Diệm làm việc ở Nam triều theo kiểu nào th́ ở Sài G̣n những năm 50 - 60, ông ta vẫn duy tŕ các thói quen quan lại cũ…

Làm kẻ hầu người hạ cho một người chỉ huy chế độ như Ngô Đ́nh Diệm không phải là việc dễ dàng. Thậm chí cả các cố vấn Mỹ hay Ngô Đ́nh Nhu cũng đă phải gặp rất nhiều phiền hà khi cần làm việc với Tổng thống Diệm.

Ông Quách Ṭng Đức kể: "Khi nhóm họp hội đồng nội các, Tổng thống Diệm thường ra ngoài chương tŕnh ấn định, nếu t́nh cờ gặp một đề tài gây chú ư. Ông nói say mê, không đầu không đuôi, lắm khi không kết luận…". Thành thử sau nhiều cuộc họp nội các, các bộ trưởng của chính quyền Sài G̣n, dù cũng khá sáng láng thông minh nhưng vẫn không hiểu rơ ư của Tổng thống muốn chốt vào vấn đề ǵ và đi theo hướng nào. Thành thử Đổng lư Văn pḥng Đức đă có nhiều cơ hội để tỏ rơ sự hữu dụng của ḿnh v́ vốn biết rơ Ngô Đ́nh Diệm, ông Đức có thể ít nhiều tóm tắt lại chủ ư của thượng cấp trong mỗi cuộc họp, dù như chính ông sau này tự nhận, "đôi lúc cũng đoán lầm…".

Với những hạn chế của bản thân cộng với sự tuyệt vọng lư tưởng của chế độ mà Tổng thống Diệm vun vén, càng trụ lại ở Dinh Độc lập, bản thân Tổng thống Diệm cũng như cái gọi là nền đệ nhất cộng ḥa do ông ta lănh đạo càng trở nên suy vi hơn. Chính ông Quách Ṭng Đức cũng phải công nhận, Tổng thống Diệm "là một người cởi mở, b́nh dân trong những năm đầu chấp chính. Nhưng về sau, trở nên khó tính và khép kín hơn…". Những hư vinh khiến Tổng thống Diệm sa đà vào các tṛ hề sùng bái cá nhân. Tính cực đoan độc đoán của ông ta cũng v́ thế mà càng trở nên trầm trọng.

Và rốt cuộc điều cần xảy ra đă xảy ra khi quan thầy Mỹ quá ngán thái độ bướng bỉnh và cố chấp của kẻ vừa nhận tiền vừa không chịu tuân thủ các chỉ thị của người chi tiền. Đám thuộc cấp tay sai, vốn không có lư tưởng hay t́nh nghĩa ǵ sâu nặng ngoài triết lư kim tiền phù thịnh chứ không phù suy đă tỉnh táo trở cờ hướng theo chiều gió mới.

Trước khi xảy ra cuộc đảo chính ngày 1/11/1963, tướng Trần Văn Đôn, một thành viên của nhóm đầu sỏ phản loạn nhưng cũng là người có nhiều năm tháng cận kề với Tổng thống Diệm trong một phút có vẻ thực ḷng đă than thở: "Tội nghiệp, mọi người đều bỏ Tổng thống Diệm…"(!). Cũng phải thấy rằng tướng Đôn thực vô liêm sỉ và bất nghĩa khi giỏ nước mắt cá sấu như thế với Tổng thống Diệm v́ chính ông ta cũng là kẻ phản bội chủ cũ.

Nhớ về người chủ cũ, ông Quách Ṭng Đức ở Pháp sau mấy chục năm vẫn không thể quên được chi tiết trên gương mặt Ngô Đ́nh Diệm: "Một nốt ruồi đen thấy rơ trên g̣ má dưới mắt trái của Tổng thống được các nhà tử vi xem như báo hiệu một số mạng nhiều buồn phiền và tang tóc…". Nói thế cũng không sai, nhưng sự kết thúc số phận của mỗi con người thường là phụ thuộc vào chính các hành vi cụ thể của họ chứ đâu cứ mù quáng  tuân thủ theo tiếng gọi hoang dă của định mệnh!http://antgct.cand.com.vn/Images/reddot.gif

 

 

 <<< Trở về trang chính     ĐẠI CÁO TRẠNG

 <<< Trở về trang chính   Phương Sách Giành Lại  CHỦ QUYỀN