|
Ông Quách Ṭng Đức dù rất muốn tô vẽ hay ho cho chủ cũ cũng
phải công nhận rằng, Tổng thống Diệm là "một hỏa diệm sơn",
khi cần thiết cũng dễ dàng nổi cơn thịnh nộ, quát tháo, đập
bàn… Nhiều người từng tiếp xúc với Tổng thống Diệm ở Sài G̣n
đều có cảm nhận rằng, mặc dù mang danh là đứng đầu một chính
thể "cộng ḥa" nhưng thực chất Ngô Đ́nh Diệm vẫn cư xử như
một viên quan cỡ bự của chế độ phong kiến.
Ông Quách Ṭng Đức vốn là một viên chức cao cấp của chế độ
thực dân từ trước năm 1945 và sau này đă cúc cung tận tụy
với các chế độ làm tay sai cho ngoại bang ở Sài G̣n. Khi Ngô
Đ́nh Diệm lên làm Tổng thống của cái gọi là nền đệ nhất cộng
ḥa, ông Quách Ṭng Đức đă được gọi về làm Đổng lư Văn pḥng.
Nhiều năm làm việc sát gần Ngô Đ́nh Diệm đă giúp cho ông
Quách Ṭng Đức có được những chi tiết đời sống bất ngờ về
một trong những nhân vật phức tạp và cũng không ít bi khuất
của chế độ Sài G̣n trước đây. Năm 2006, ở tuổi 89, ông Quách
Ṭng Đức đă kể lại cho tác giả Lâm Lễ Trinh ghi lại những
hồi ức của ḿnh về giai đoạn 9 năm giúp việc Tổng thống Ngô
Đ́nh Diệm, cho tới khi anh em Ngô Đ́nh Diệm - Ngô Đ́nh Nhu
bị ám sát trong cuộc đảo chính ngày 1/11/1963.
Trong những đoạn hồi ức đó, có không ít chỗ ông Quách Ṭng
Đức v́ các lư do cá nhân đă tỏ ra thiên vị người chủ cũ
nhưng cũng có không ít điều ông kể có thể giúp thấy rơ hơn
gương mặt của Tổng thống Diệm, một nhân vật không thiếu năng
lực nhưng đă lầm lẫn chọn đường đi nên rốt cuộc đă gặp phải
kết cục cay đắng.
Theo nhận xét của ông Quách Ṭng Đức mà ông Lâm Lễ Trinh đă
ghi lại và công bố, Ngô Đ́nh Diệm bản tính là một con người
kiên định trong các quan niệm đến mức bướng bỉnh, cố chấp.
Xuất thân trong một gia đ́nh đại thần của triều đ́nh Huế,
bản thân lại sớm được làm quen với thế giới quan trường (năm
29 tuổi đă được thăng làm Tuần vũ, năm 31 tuổi lên ngồi chễm
chệ trên ghế Thượng thư Bộ Lại dưới triều Bảo Đại), nên Ngô
Đ́nh Diệm có lẽ đă rèn được cho ḿnh một phong độ quan cách
khá ấn tượng, dù vóc dáng không cao: "Mái tóc đen nhánh,
dáng người thấp, chân đi hai hàng lạch bạch nhưng mau lẹ…".
Ông Quách Ṭng Đức cũng cho rằng trước mặt thuộc hạ, Tổng
thống Diệm toát ra được cái uy nghiêm riêng nhờ "một gương
mặt phúc hậu, một tác phong cương nghị, một giọng Huế ấm áp,
một lối nh́n thẳng vào người đối thoại". Bản chất quyết liệt
đến tàn bạo, Ngô Đ́nh Diệm rất kiên tŕ trong những kế hoạch
thâu tóm quyền lực và không ngần ngại sử dụng những mưu thâm
kế độc nhất để đạt các mục đích đă đặt ra. Ngô Đ́nh Diệm
không hay to tiếng nhưng không phải v́ thế mà ông ta không
đó những lúc lớn giọng làm đám thuộc hạ đă không làm được
đúng ư ông ta phải hồn xiêu phách lạc.
Sau này, khi một nhóm tướng lĩnh phản trắc của cái gọi là
nền đệ nhất Sài G̣n âm mưu bắt tay riêng với CIA để lật đổ
anh em Ngô Đ́nh Diệm - Ngô Đ́nh Nhu, mặc dù đă ở thế thượng
phong nhưng không ít người trong số họ cũng ngại dàn mặt với
Tổng thống Diệm mà thường cứ phải hành xử theo kiểu quay
quắt, lén lút… Họ sợ cái uy của người từng nắm trong tay
vận mệnh tay sai của họ!
Ông Quách Ṭng Đức dù rất muốn tô vẽ hay ho cho chủ cũ cũng
phải công nhận rằng, Tổng thống Diệm là "một hỏa diệm sơn",
khi cần thiết cũng dễ dàng nổi cơn thịnh nộ, quát tháo, đập
bàn… Nhiều người từng tiếp xúc với Tổng thống Diệm ở Sài G̣n
đều có cảm nhận rằng, mặc dù mang danh là đứng đầu một chính
thể "cộng ḥa" nhưng thực chất Ngô Đ́nh Diệm vẫn cư xử như
một viên quan cỡ bự của chế độ phong kiến.
Nhà báo Mỹ Denis Warner mặc dù không hiểu rơ lắm t́nh h́nh
Việt Nam thời đấy nên đă viết cuốn sách rất kém giá trị về
Tổng thống Diệm nhưng đă đúng khi chọn tựa đề cho sách là
"The Last Confucian", ư muốn nói Ngô Đ́nh Diệm là hủ nho
cuối cùng trong Dinh Độc lập, Sài G̣n.
Cũng dưới góc nh́n như thế nên tác giả Stanley Karnow trong
cuốn "Vietnam A History" đă dành hẳn một chương (chương 8)
nói về Ngô Đ́nh Diệm với tựa đề "America's Mandarin" (Quan
lại của Mỹ). Làm việc theo kiểu quan lại phong kiến nên Tổng
thống Diệm, cũng như em trai ông là cố vấn Ngô Đ́nh Nhu,
thường xuyên ôm việc, không thấy ai ngoài gia tộc ḿnh đủ độ
tin cậy để trao đầy đủ trọng trách.
Theo tác giả Frances Fitzgerald trong cuốn "Fire in the
Lake", Tổng thống Diệm thường xuyên "làm việc mỗi ngày từ 16
đến 18 giờ và khi đi nghỉ đă để lại một đống hồ sơ to lớn mà
ngày mai ông ta phải thức dậy sớm để xem từng chi tiết. H́nh
như ông ta không thể tách chuyện quan trọng ra khỏi chuyện
tầm thường". C̣n Nguyễn Văn Châu, một viên trung tá của quân
đội Sài G̣n khi đó, hay có dịp phải hầu hạ Tổng thống Diệm
trong các sự vụ th́ nhận xét: Tổng thống Diệm "thường nói
dài ḍng, bắt người đối diện phải nghe và không để cho ai
ngắt lời ông. Muốn tŕnh bày một vấn đề ǵ, phải đợi lúc ông
ngưng nghỉ, tŕnh bày một lèo như ông đă làm mới thành công".
Đến ngay như ông Quách Ṭng Đức cũng không thể không công
nhận rằng, Tổng thống Diệm "làm việc bất chấp giờ giấc, với
nhịp độ làm các người thân cận mệt nhoài. Khi có vấn đề khẩn,
ông cho mời nhân viên hữu trách vào dinh để đàm đạo thâu đêm.
Bằng không, ông đọc phúc tŕnh, hồ sơ đến khuya, uống trà,
hút thuốc nhưng không bao giờ hút hết phân nửa điếu thuốc…".
Tổng thống Diệm, cũng theo nhận xét của ông Quách Ṭng Đức,
"có thể độc thoại hàng giờ khi nói đến những đề tài mà ông
nghiền ngẫm như chủ thuyết cộng sản, ấp chiến lược, khu trù
mật, dinh điền, cải tổ hành chánh, hay văn hoá Khổng Mạnh…".
Đỗ Mậu, nguyên là một viên đội khố xanh dưới thời Pháp
thuộc, từng nhiều năm hầu hạ Ngô Đ́nh Diệm cả khi ông ta c̣n
thất thế lẫn khi ông ta đă trở thành Tổng thống ở Sài G̣n
nên hiểu rất rơ tâm tính của Ngô Đ́nh Diệm. Trong cuốn hồi
kư khét tiếng của ḿnh, Đỗ Mậu đă nhận xét về phong cách làm
việc của Tổng thống Diệm khi ông ta cai quản cái gọi là nền
đệ nhất cộng ḥa rằng, ông ta đă tập trung về Dinh Độc lập
"tất cả mọi quyết định, vi phạm mọi nguyên tắc hành chính cơ
bản, để can thiệp trực tiếp và mạnh mẽ những sinh hoạt nào
mà ông ta muốn, cấp độ nào mà ông ta thích… Chủ trương trung
ương tập quyền tuyệt đối đó, một lần nữa phản ánh cái tâm lư
độc quyền và độc tôn là một trong những nét đặc thù của con
người ông Diệm từ những ngày đầu mới làm quan Nam triều…".
Tinh thần quan lại thấm sâu vào cốt tuỷ nên Tổng thống Diệm
dứt khoát không bao giờ chịu để vào tai những lời khuyên của
người ngoài để thay đổi cách làm việc.
Năm 1955, khi viên tướng Mỹ J. Lawton Collins được Tổng
thống Dwiglit Eisenhower cử làm đại sứ đặc mệnh toàn quyền ở
Sài G̣n, v́ chưa hiểu rơ tính nết của đội ngũ lănh đạo tay
sai, đă thẳng thừng đưa ra lời khuyến cáo rằng, chính quyền
Sài G̣n phải làm việc theo kiểu "teamwork", tức là mọi
người cùng làm việc với nhau như một toán hay tổ, mọi công
việc quan trọng đều phải được đưa cho một nhóm nghiên cứu và
lập đề nghị, sau đó được đưa ra hội đồng nội các hay hội
đồng an ninh quốc gia để thảo luận và quyết định theo đa số.
Chỉ một số trường hợp đặc biệt, Tổng thống mới giành quyền
quyết định tối hậu…
Thế nhưng, những lời nói mang tính mệnh lệnh "ta trả tiền
nên ta được quyền đặt nhạc" của tướng Lawton Collins đă
không mảy may có tác dụng với Tổng thống Diệm. Nếu những năm
20 - 30, Ngô Đ́nh Diệm làm việc ở Nam triều theo kiểu nào
th́ ở Sài G̣n những năm 50 - 60, ông ta vẫn duy tŕ các thói
quen quan lại cũ…
Làm kẻ hầu người hạ cho một người chỉ huy chế độ như Ngô
Đ́nh Diệm không phải là việc dễ dàng. Thậm chí cả các cố vấn
Mỹ hay Ngô Đ́nh Nhu cũng đă phải gặp rất nhiều phiền hà khi
cần làm việc với Tổng thống Diệm.
Ông Quách Ṭng Đức kể: "Khi nhóm họp hội đồng nội các, Tổng
thống Diệm thường ra ngoài chương tŕnh ấn định, nếu t́nh cờ
gặp một đề tài gây chú ư. Ông nói say mê, không đầu không
đuôi, lắm khi không kết luận…". Thành thử sau nhiều cuộc họp
nội các, các bộ trưởng của chính quyền Sài G̣n, dù cũng khá
sáng láng thông minh nhưng vẫn không hiểu rơ ư của Tổng
thống muốn chốt vào vấn đề ǵ và đi theo hướng nào. Thành
thử Đổng lư Văn pḥng Đức đă có nhiều cơ hội để tỏ rơ sự hữu
dụng của ḿnh v́ vốn biết rơ Ngô Đ́nh Diệm, ông Đức có thể
ít nhiều tóm tắt lại chủ ư của thượng cấp trong mỗi cuộc họp,
dù như chính ông sau này tự nhận, "đôi lúc cũng đoán lầm…".
Với những hạn chế của bản thân cộng với sự tuyệt vọng lư
tưởng của chế độ mà Tổng thống Diệm vun vén, càng trụ lại ở
Dinh Độc lập, bản thân Tổng thống Diệm cũng như cái gọi là
nền đệ nhất cộng ḥa do ông ta lănh đạo càng trở nên suy vi
hơn. Chính ông Quách Ṭng Đức cũng phải công nhận, Tổng
thống Diệm "là một người cởi mở, b́nh dân trong những năm
đầu chấp chính. Nhưng về sau, trở nên khó tính và khép kín
hơn…". Những hư vinh khiến Tổng thống Diệm sa đà vào các tṛ
hề sùng bái cá nhân. Tính cực đoan độc đoán của ông ta cũng
v́ thế mà càng trở nên trầm trọng.
Và rốt cuộc điều cần xảy ra đă xảy ra khi quan thầy Mỹ quá
ngán thái độ bướng bỉnh và cố chấp của kẻ vừa nhận tiền vừa
không chịu tuân thủ các chỉ thị của người chi tiền. Đám
thuộc cấp tay sai, vốn không có lư tưởng hay t́nh nghĩa ǵ
sâu nặng ngoài triết lư kim tiền phù thịnh chứ không phù suy
đă tỉnh táo trở cờ hướng theo chiều gió mới.
Trước khi xảy ra cuộc đảo chính ngày 1/11/1963, tướng Trần
Văn Đôn, một thành viên của nhóm đầu sỏ phản loạn nhưng cũng
là người có nhiều năm tháng cận kề với Tổng thống Diệm trong
một phút có vẻ thực ḷng đă than thở: "Tội nghiệp, mọi người
đều bỏ Tổng thống Diệm…"(!). Cũng phải thấy rằng tướng Đôn
thực vô liêm sỉ và bất nghĩa khi giỏ nước mắt cá sấu như thế
với Tổng thống Diệm v́ chính ông ta cũng là kẻ phản bội chủ
cũ.
Nhớ về người chủ cũ, ông Quách Ṭng Đức ở Pháp sau mấy chục
năm vẫn không thể quên được chi tiết trên gương mặt Ngô Đ́nh
Diệm: "Một nốt ruồi đen thấy rơ trên g̣ má dưới mắt trái của
Tổng thống được các nhà tử vi xem như báo hiệu một số mạng
nhiều buồn phiền và tang tóc…". Nói thế cũng không sai,
nhưng sự kết thúc số phận của mỗi con người thường là phụ
thuộc vào chính các hành vi cụ thể của họ chứ đâu cứ mù
quáng tuân thủ theo tiếng gọi hoang dă của định mệnh! |