|
Tại Sao Mỹ và Nguyễn Khánh nhất định
giết ông Ngô Đ́nh Cẩn ?
BacKieu Phong
(backieuphong100@yahoo.com) |
| May 7, 2009 8:46:58 PM |
Vấn đề
là:
1. Ông Ngô Đ́nh Cẩn đă
trốn vào ṭa lănh sự Mỹ ở Huế nhưng Mỹ lại giao ông Cẩn cho
Nguyễn Khánh đưa ra ṭa để giết ông Cẩn trong khi Thích Trí
Quang chỉ trốn vào cơ quan USAID hay DAO ở đằng sau chùa Xá
Lợi th́ Mỹ bảo vệ, không giao cho chính quyền VNCH xử tội
xách động phá rối lam mất uy tín VNCH? Chẳng lẽ Mỹ không
biết ǵ về vai tṛ VC của Thích Trí Quang trong khi đó, th́
Thích Trí Quang là chủ tịch Hội Phật Học Cứu Quốc ở tỉnh
Quảng B́nh và có ông thầy là Thích Trí Độ là chủ tịch Phật
Giáo Quốc Doanh tại Hà Nội? Tại sao Mỹ có thái độ khác nhau
lạ lùng như vậy?
2. Tại sao người ta lại cố
t́nh giết ông Ngô Đ́nh Cẩn? Ông Cẩn có nắm một bí mật nào mà
người ta không muốn ông sống để công bố ra không? Cái ǵ làm
cho Mỹ và nhóm đảo chánh, nhất là Nguyễn Khánh, lại sợ ông
Cẩn đến độ phải t́m mọi cách giết ông Cẩn?
3. Trong cuộc đảo chánh
11-11-1960 của Nguyễn Chánh Thi, trong Dinh Độc Lập có bà
Ngô Đ́nh Nhu và Nguyễn Khánh. Bà Ngô Đ́nh Nhu th́ đứng lên
đặt vấn đề "Chúng ta phải làm cái ǵ chứ"? C̣n Nguyễn Khánh
th́ biểu tỏ ḷng trung thành bằng cách ḅ ra ngoài qua sân
sau Dinh Độc Lập (qua vườn Tao Đàn) điều động binh sĩ phản
công đảo chánh và thành công... nhưng chỉ 3 năm sau, Nguyễn
Khánh lại đảo ngược lập trường, không bảo vệ chính quyền của
ông Diệm mà im lặng rồi theo đảo chánh và lại nhất định giết
ông Ngô Đ́nh Cẩn, người mà đă cho chuyển mấy vali "bi mật"
cho Nguyễn Khánh?
4. Sau cuộc đảo chánh
1-11-1963, Đỗ Thọ đă cố t́m cách tiếp xúc với Nguyễn Khánh
v́ Đỗ Thọ tin tưởng Nguyễn Khánh là người "trung thành với
TT Diệm", để "chuyển cho Nguyễn Khánh một thông điệp" nhưng
chuyến máy bay mà Đỗ Thọ lái đi đón Nguyễn Khánh lại bị rớt
và Đỗ Thọ chết mất xác... Ai giết Đỗ Thọ hay chỉ là sự trùng
hợp ngẫu nhiên? Vai tṛ và thái độ của Đỗ Mậu, một thành
viên chủ chốt trong nhóm đảo chánh và là chú ruột của Đỗ Thọ,
với cái chết của Đỗ Thọ?
5. Nguyễn
Khánh tính làm ǵ mà tổ chức chính quyền của ông ta theo mô
thức chính quyền VC ở miền Bắc với các chức chủ tịch và uỷ
viên như chính quyền Việt Cộng?
6. Vai tṛ của bà Phùng Há trong việc làm sứ giả tiếp xúc
với Việt Cộng (Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam của bù nh́n
Nguyễn Hữu Thọ) là ǵ?
--- On Thu, 5/7/09, Lu Giang
<lugiang2003@yahoo.com>
wrote:
From: Lu Giang <lugiang2003@yahoo.com>
Subject: [VN-TIME] Xin doc lai cho ky, khong sai dau!
To: "Phat Luu" <phluu21@yahoo.com>
Date: Thursday, May 7, 2009, 4:52 PM
Chuyện Dương Văn Minh bị Cabot Lodge và Nguyễn Khánh đưa ra
chịu trách nhiệm về cái chết của ông Ngô Đ́nh Cẩn, tôi đă
viết đến hai lần, một lần trong bài chất vấn Tướng Nguyễn
Khánh và một lần trong bài Hàng tướng Văn Minh.
Tất cả đều đúng.
Ngày 30.1.1964, Mỹ giao cho Tướng Khánh làm "chỉnh lư".
Tướng Khánh lên làm Chủ Tịch Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng
kiêm Thủ Tướng, và cử Dương Văn
Minh làm Quốc Trưởng bù nh́n để chịu trách nhiệm về cái chết
của ông Ngô Đ́nh Cẩn: bác đơn xin ân xá của ông Cẩn.
Trong bài "Hàng Tướng Dương Văn Minh" tôi đă viết rất rơ:
"Chính Tướng Nguyễn Khánh đă cho soạn thảo và ban hành Sắc
Luật số 4/64 ngày 28.2.1964 thiết lập Toà Án Quân Sự đưa ra
những quy định trái với nguyên tắc bất hồi tố của h́nh luật,
và cử nhóm tay chân bộ hạ vào làm “phán quan” để tuyên án tử
h́nh ông Cẩn. Sắc Luật lại quy định rằng các bị cáo không có
quyền kháng cáo hay thượng tố. Bị cáo bị án tử h́nh có thể
đệ đơn xin ân xá lên Quốc
Trưởng trong thời hạn
24 tiếng đồng hồ. Trong trường hợp phạm nhân bị xử
tử h́nh đă đệ đơn ân xá, án tử h́nh sẽ thi hành trong hạn 5
ngày kể từ khi tuyên án, nếu trong hạn đó, đơn xin ân xá
không được chấp thuận. Những sự
quy định này nhắm gài Tướng Dương Văn Minh, lúc đó đang là
Quốc Trưởng bù nh́n, vào cái thế phải chịu trách nhiệm giết
ông Cẩn.
"Mặc dầu đứng đàng sau Tướng Khánh trong vụ làm luật giết
ông Cẩn và biết chắc ông Cẩn phải bị giết, Đại Sứ Cabot
Lodge giả vờ đứng ra làm con thoi, đề nghị Tướng Minh ân xá
cho ông Cẩn. Tướng Minh biết ḿnh bị gài nên nói với Đại Sứ
Lodge:
“Khánh luôn luôn t́m cách đặt
tôi vào t́nh trạng khó khăn (He always tries to put me in
the difficult position). Tôi sẽ bị cả nước thù ghét và tố
cáo nếu tôi ân xá Cẩn.” Đại Sứ Lodge nhận xét:
“Rơ ràng là Khánh đang sắp xếp các sự việc để cho Minh gánh
lấy tất cả trách nhiệm nếu không hành quyết Cẩn.”
Hôm 5.5.1964 Tướng Dương Văn Minh đă kư quyết định bác đơn
xin ân xá của ông Cẩn và trở thành tên sát thủ ông Cẩn!"
Làm xong "sứ mạng" nghiệt ngả này, ngày 7.11.1964, Nguyễn
Khánh tống Dương Văn Minh ra ngoại quốc!
--- On Thu, 5/7/09, Phat Luu
<phluu21@yahoo. com>
wrote:
From: Phat Luu <phluu21@yahoo. com>
Subject: FYI : Ông Ngô Đ́nh Cẩn
bị giết dưới thời Nguyễn Khánh chứ không phải Dương Văn
Minh ra lệnh xử tử...
To:
Date: Thursday, May 7, 2009, 3:24 PM
- On Thu, 5/7/09, Hoang-Nam
<nr_tran@yahoo. com>
wrote:
From: Hoang-Nam <nr_tran@yahoo. com>
Subject: [PhoNang] Re: Ông Ngô Đ́nh Cẩn bị giết dưới
thời Nguyễn Khánh chứ không phải Dương Văn Minh ra lệnh
xử tử...
Date: Thursday, May 7, 2009, 7:03 AM
2.- Giết ông Ngô
Đ́nh Cẩn
Chính Tướng Nguyễn Khánh đă cho soạn thảo và ban hành Sắc
Luật số 4/64 ngày 28.2.1964 thiết lập Toà Án Quân Sự đưa ra
những quy định trái với nguyên tắc bất hồi tố của h́nh luật,
và cử nhóm tay chân bộ hạ vào làm “phán quan” để tuyên án tử
h́nh ông Cẩn. Sắc Luật lại quy định rằng các bị cáo không có
quyền kháng cáo hay thượng tố. Bị cáo bị án tử h́nh có thể
đệ đơn xin ân xá lên Quốc Trưởng trong thời hạn 24 tiếng
đồng hồ. Trong trường hợp phạm nhân bị xử tử h́nh đă đệ đơn
ân xá, án tử h́nh sẽ thi hành trong hạn 5 ngày kể từ khi
tuyên án, nếu trong hạn đó, đơn xin ân xá không được chấp
thuận. Những sự quy định này nhắm gài Tướng Dương Văn Minh,
lúc đó đang là Quốc Trưởng bù nh́n, vào cái thế phải chịu
trách nhiệm giết ông Cẩn.
Mặc dầu đứng đàng sau Tướng Khánh trong vụ làm luật giết ông
Cẩn và biết chắc ông Cẩn phải bị giết, Đại Sứ Cabot Lodge
giả vờ đứng ra làm con thoi, đề nghị Tướng Minh ân xá cho
ông Cẩn. Tướng Minh biết ḿnh bị gài nên nói với Đại Sứ
Lodge:
“Khánh luôn luôm t́m cách đặt
tôi vào t́nh trạng khó khăn (He always tries to put
me in the difficult position).
Tôi sẽ bị cả nước thù ghét và
tố cáo nếu tôi ân xá Cẩn.” Đại Sứ Lodge nhận xét: “Rơ ràng
là Khánh đang sắp xếp các sự việc để cho Minh gánh lấy tất
cả trách nhiệm nếu không hành quyết Cẩn.”
Hôm 5.5.1964 Tướng Dương Văn Minh đă kư quyết định bác đơn
xin ân xá của ông Cẩn và trở thành tên sát thủ ông Cẩn!
--- On Thu, 5/7/09, BacKieu
Phong <backieuphong100@
yahoo.com> wrote:
From: BacKieu Phong <backieuphong100@
yahoo.com>
Subject: Ông Ngô Đ́nh Cẩn bị giết dưới thời Nguyễn Khánh
chứ không phải Dương Văn Minh ra lệnh xử tử...
Date: Thursday, May 7, 2009, 5:34 AM
Ông Ngô Đ́nh Cẩn bị giết dưới thời Nguyễn
Khánh chứ không phải Dương Văn Minh ra lệnh xử tử...Nguyễn
Khánh từng nhờ bà mẹ nuôi là Nghệ Sĩ Phùng Há liên lạc với
VC để mưu tính "hiệp thương" với VC. Tóm lại nhóm tướng tá
đảo chánh ông Diệm từ Dương Văn Minh, Mai Hữu Xuân, Trần Văn
Đôn, Lê Văn Kim, Tôn Thất Đính, Nguyễn Khánh đều là những kẻ
phản bội làm tay sai cho Pháp (qua tên t́nh báo Pháp Trần
Đ́nh Lan) và Việt Cộng qua tên t́nh báo VC là Dương Thanh
Nhựt (tức Dương Văn Nhựt) em ruột Dương Văn Minh
--- On Thu, 5/7/09, Ton That
Gia Long <tonthat.gialong@
gmail.com> wrote:
From: Ton That Gia Long <tonthat.gialong@ gmail.com>
Subject: Re: BÀI MỚI: TÊN TỘI ĐỔ SỐ 1 CỦA VNCH - NGUỒN
GỐC CỦA CÁC NGÀY 1/11/63 & 30/4/75 & CỦA BỒ XÍT TÂY
NGUYÊN & CỦA XÂM LĂNG LĂNH THỔ LĂNH HẢI…
Tài liệu của
Phan Anh Tuấn đưa ra ngày 30/4/2009 :
Dương Văn
Minh: Tội Đồ của Dân Tộc và Đất Nước Việt Nam
Vài hàng lư lịch:
DVM sanh 19-02-1916 tại Mỹ Tho, Cha: ông Dương Văn
Mậu, Mẹ: bà Nguyễn Thị Kỳ.
Vợ: Trần Thị Lạng (Xem tiếp bản TMQV
của DVM đính kèm)
Dương Văn Minh từng can án GIẾT NGƯỜI.
Năm 1942, lúc mang lon Thiếu Úy, DVM phục vụ tại Trung Đ̣an
11ème Thuộc Địa Pháp đồn trú tại Vũng Tàu. Một đêm nọ,
Thiếu úy DVM đi chơi khuya về, nhậu ba sợi đến cỗng gát, bị
một tên lính Pháp chận hỏi, làm khó dễ ǵ đó khiến chàng
Quan Một DVM nổi cơn giận,
móc súng để một phát, giết chết tại chỗ tên lính gát.
Lệnh báo động vang lên, DVM cơ hồ tỉnh rượu, bèn chạy thụt
mạng thóat thân vào đêm tối….
Dương Văn Minh lưu lạc ra miền Trung.
Một thời gian sau, DVM xuất hiện tại một thành phố nhỏ miền
Trung (h́nh như thuộc Phú Yên?) đổi dạng thay h́nh trở thành
một thanh niên lực lưỡng, xốc vác làm việc lao động kiếm
sống trong một ngôi chợ.
Dân buôn bán ở chợ nầy dần dần quen mặt và có
thiện cảm với một thanh niên miền Nam tuy không đẹp trai lắm
nhưng có dáng vẻ hiền từ nói năng nhỏ nhẹ nhất là lao động
không biết mệt do sức khỏe trời cho. DVM lại được “lọt vào
mắt xanh” một gia đ́nh chủ tiệm buôn giàu có tại chợ mà hàng
ngày anh ta thường xuyên giao dịch.
Ông bà chủ tiệm hỏi ḍ về gia thế DVM, tất
nhiên họ được những thông tin giả mạo từ một kẻ can án giết
người cung cấp nên sau cùng họ nhận DVM làm CON NUÔI, đặc
biệt có cùng họ Dương.
Trong gia đ́nh nầy, DVM lớn tuổi hơn hai
người con ruột khác là ông
Dương Văn Dần (sau là Đại tá QL/VNCH, hiện ở
Seattle, là “Phật” tử ngoan đạo trong chùa Vạn Hạnh của sư
nữ Giác Hương. Một chuyện khó tin mà có thật?: Ông
Dương Văn Dần, em nuôi DVM có lẽ là một sĩ quan cao cấp có
một không hai của QL/VNCH không biết dùng súng… colt .45, ở
hậu phương an ṭan, giữ các chức vụ béo bở mà lên lon nhanh
nhất!) và bà Dương Thị Hoa (hiện
là vợ ông Vơ Văn Sáu, Chủ báo Góp Gió Seattle).
Dương Văn Minh tái phục vụ quân đội Pháp.
Một thời gian sau khi lẫn trốn lệnh tầm nă sát nhân trong
đêm đi nhậu ở Vũng Tàu, DVM được hưởng lệnh ân xá chung của
quân đội Pháp, trở về miền Nam tŕnh diện. Từ đó, cuộc đời
binh nghiệp của DVM tiếp tục cho tới khi lên tuyệt đỉnh cấp
bậc Đại Tướng, Quốc Trưởng, rồi Tổng Thống VNCH cho tới trưa
ngày 30-4-1975! (Theo lời kể của ông Vơ Hữu Hưng, cựu
Trưởng Ty Thông Tin Quận I, 4 và 8 Saigon (là em ruột ông Vơ
Văn Sáu) ), phụ trách “Seattle có ǵ lạ?” trên báo Góp Gió
Seattle, E-mail: <tamhuuvo@yahoo.
com>, Tel: (425) 361-2558
Dương Văn Minh được “XÓA TỘI” GIẾT NGƯỜI lần
thứ hai.
Có lẽ trời xui khiến DVM may mắn được gia đ́nh họ Dương ở
miền Trung nhận làm con nuôi nên sau nầy
người em nuôi (bên vợ) của
DVM là ông Vơ Văn Sáu, Chủ báo Góp Gió Seattle đă hết ḷng
chạy tội GIẾT NGƯỜI có DỰ MƯU của Trung Tướng DVM
ngày 2-11-1963 dưới quyền hạn Chủ tịch HĐQNCM đă ra lệnh đàn
em là Đại Úy Nguyễn Văn Nhung có sự đồng lơa của Dương Hiếu
Nghĩa trên xe thiết giáp M113!
Em nuôi (bên
vợ) Vơ Văn Sáu tự biên tự diễn, tự hóa thành một XỬ DA, viết
tập sách “Hăy trả lại sự thật
cho lịch sử” , sau đổi tên là
“Vén màn bí mật về cái chết của anh em
Diệm-Nhu”,
do Làng Văn Nguyễn Hữu Nghĩa ở Canada ấn hành, như là một
phán quyết VÔ Tội (NO Guilty) cho DVM đồng thời cũng là phán
quyết KẾT TỘI (Guilty) cho Đại tá Nguyễn Văn Thiệu là kẻ
giết anh em ông Diệm ngày hôm đó qua các chi tiết diễn tiến
ly kỳ, ăn khớp từ phút không thua phim action Jame Bond 007!
TỘI
ÁC của Dương Văn Minh.
Ng̣ai hai tội giết lính gát hồi làm Thiếu
Úy (1942) và giết hai anh em ông Diệm-Nhu, hồi làm Trung
Tướng (2-11-1963), DVM c̣n
phạm nhiều trọng tội đối với quốc gia và dân tộc khác thời
Đệ II VNCH, như:
- Ra lịnh phóng thích
13
cán bộ gộc VC (qua tay tướng Mai Hữu Xuân) do
Nha An Ninh Quân Đội Đệ I VNC tóm bắt.
- Ra lịnh xóa sạch
16.000 ấp chiến lược ṭan cơi VNCH nhằm giúp
bọn VC nằm vùng có cơ hội tốt ngóc đầu dậy, họat động mạnh
mẽ trở lại và liên tục cho đến khi mất luôn VNCH.
- Ra lịnh phóng thích tên
cán
bộ điệp báo gộc VC là Mười Hương (tức Trần
Ngọc Ban) mà chế độ Đệ I VNCH khổ công mới bắt được và phá
tan màng lưới điệp báo của hắn. Sau 30-4-1975, Mười Hương là
cán bộ cao cấp, Ủy Viên Trung Ương đảng CSVN, Trưởng Ban Nội
Chính Trung Ương…
- Công khai chứa chấp tại Dinh Hoa Lan đứa
em ruột là
Dương Văn Nhựt, Thiếu tá t́nh báo
VC, bí danh Mười Ty. Theo ông Vơ Hữu Hưng (em
ruột Vơ Văn Sáu, Chủ báo Góp Gió) Ủy Ban Phượng Ḥang Đô
Thành Saigon, Nha An Ninh Quân Đội có đủ chứng cớ, xin lệnh
bắt giữ Dương Văn Nhựt nhưng “cấp trên” không cho phép… bắt!
- Năm 1971,
từ Thái Lan về nước, DVM liền
quy tụ “thành phần thứ ba” tức VC
nằm vùng, hầu hết là người miền Nam như: Dương
Văn Ba, Hồng Sơn Đông, Hồ Ngọc Nhuận, Lư Quư Chung, Nguyễn
Hữu Chung, Vũ Hạnh, Hùynh Văn Ṭng, Hồ Ngọc Cứ, Hùynh Tấn
Mẫm v.v…, có cả Chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh, để thực hiện
chỉ thị của CSBV trong mục tiêu chiếm trọng miền Nam.
-
Dương Văn Minh đă đặt số phận của
VNCH trong các ngày cuối tháng 4-1975 vào tay đám Giặc Thầy
Chùa Giáo Hội PGVNTN, đóng bản doanh ở Chùa
Ấn Quang. DVM xem hai tên Sư VC Trí Quang và Trí Thủ như hai
“quốc sư” :
…, tôi lấy quyết định cuối cùng
sau khi tham khảo ư kiến với các dân biểu, ….với các bậc
Thầy, trong đó Thầy Trí Quang và Trí Thủ đă khuyên tôi nhiều
nhứt để cứu dân.” (sách đd của QP Vơ Văn
Sáu). DVM bắt chước Lưu Bị, “ngũ cố Ấn Quang Tự” trong đêm
29-4-1975, để cầu khẩn bọn Giặc Thầy Chùa giúp y “nói chuyện
với người anh em bên kia” nhưng rồi bị cho leo cây. Cuối
cùng, khi trở về dinh Hoa Lan, DVM phải xuống câu vọng cổ,
rồi cúp máy điện thọai:
Thầy giết tôi rồi…!
Đồng hồ chỉ đúng 5 giờ kém 15 rạng sáng 30-4-1975!
-
Dương Văn Minh ứng cử Đại biểu Quốc
Hội CSVN. Khỏang thập niên 1980, Khi bà LS Nguyễn
Phước Đại sang Pháp, DVM nghe lời dụ khị của bà nầy muốn lấy
sức mỏn hơi tàn về giúp Bác và Đảng nên nhờ bà nầy chuyển
đơn về Việt Nam xin ứng cử Đại Biểu Quốc Hội. Nhà nước VC
sốt sắng xét đơn và hồ sơ kể lể thành tích “yêu nước” của
công dân Việt kiều DVM, cho ghi danh DVM vào danh sách ƯCV.
Nhưng hỡi ơi, khi danh sách ƯCV được niêm yết, cử tri té
ngửa: UCV Dương Văn Minh bị lọai, lư do: đáo hạn tuổi! Đáng
đời tên DVM tội đồ dân tộc, phản bội đất nước mà c̣n háo
danh, bị CSVN đá đít đau đớn cho tới chết, hắn c̣n đau.
-
Dương Văn Minh ngụy
biện về hành động tham sống sợ chết của ḿnh:
Được hỏi tại sao thân làm tướng mà DVM không dám tự sát khi
VNCH thất thủ, DVM nói: -
Tôi không tự sát v́ thân thể
ḿnh do Trời Đất (Ân Trên) kết tạo, cha mẹ sanh dưỡng, ḿnh
không có quyền quyên sinh. Ḿnh có quyền hy sinh: tên tuổi,
uy tín, tài sản, công nghiệp v.v…Tóm tắt ḿnh chỉ hy sinh
những ǵ ḿnh tạo ra mà thôi.” (Thư gởi cho
Nguyễn Chánh Thi, sđd). Thế thân thể của anh em ông Diệm-Nhu
do ai tạo ra? Biết quư thân thể ḿnh, nhưng DVM coi thân thể
anh em Diệm-Nhu như cỏ rác, theo lệnh chủ Mỹ, nhẫn tâm giết
họ lúc họ không có một tấc sắt trong tay, mà họ từng là đại
ân nhân của DVM!
- Sau khi biết rơ lai lịch DVM là anh nuôi
(bên vợ) của ông Vơ Văn Sáu, Chủ báo Góp Gió Seattle, quư vị
đồng hương không ngạc nhiên khi thấy ông Vơ Văn Sáu sống
chết bênh vực anh nuôi DVM của ḿnh (thí dụ DVM là người
“yêu nước”, chỉ “bàn giao” VNCH chứ không “đầu hàng” VC ngày
30-4-1975! v.v…) Ông VVS căm thù anh em ông Diệm y như DVM
đă căm thù hai người nầy!
- Dễ ǵ một anh lính quèn Hải Quân “vô danh
tiểu tốt” như ông Vơ Văn Sáu mà có một ông anh...nuôi dù là
bên vợ, làm nhớn tới Đại tướng, Quốc Trưởng rồi Tổng Thống
như DVM nên ông em nuôi Vơ Văn Sáu tận t́nh ca ngợi, “phong
thánh” cho DVM bất chấp DVM là tội đồ của dân tộc và đất
nước Việt Nam mà lịch sử vẫn c̣n những chứng tích hung hồn!
Tuấn Phan
(Bài nầy, ng̣ai lời kể của ông Vơ Hữu Hưng (em
ruột ông Vơ Văn Sáu, Chủ báo Góp Gió Seattle), c̣n tham
khảo từ sách “Vén màn bí mật về cái chết của anh em Diệm-Nhu”
của ông VVS, và sách “Hậu Trường Chính Trị Miền Nam” của ông
Đặng Văn Nhâm).
Dưới đây là bản tướng mạo quân
vụ của Dương văn Minh, kẻ thi hành sách lược của Mỹ, lật
đổ Đệ Nhất Cộng Ḥa và giết Ngô Đ́nh Diệm, năm 1963.12 năm
sau, năm 1975, Dương văn Minh cũng là kẻ thi hành sách lươc
của Mỹ , trao mièn Nam Việt Nam cho cộng sản Bắc Việt năm
1975.
Sinh ngày 19 tháng 2 /1916. Bố là Dương văn
Mậu, mẹ là Nguyẽn Thị Kỳ vợ là Trần thị Lạng
Đầu quân tại ETA với cấp bậc b́nh II ngày 09 tháng 1 năm
1940
Thăng chức hạ sĩ ngày 09 tháng 06 năm 1940
Thăng chức trung sĩ ngày 16 tháng 08 năm 1940
Thăng chức Chuẩn Úy ngày 01 tháng 09 năm 1940
Thăng chức Thièu Úy ngày 01 tháng 10 năm 1942
Thăng chức Trung Úy ngày 21 tháng 04 năm 1948
Thăng chức Đại Úy ngày 01 tháng 01 năm 1950
Thăng chức Thiếu Tá ngày 01 tháng 01 năm 1952
Thăng chức Trung Tá ngày 01 tháng 03 năm 1954
Thăng chức Đại Tá ngày 01 tháng 04 năm 1955
Thăng chức Thiêu Tướng ngày 01 tháng 11 năm 1955
Thăng chức Trung Tướng ngày 08 tháng 12 năm 1956
Thăng chức Đại Tướng ngày 24 tháng 11 năm 1964
|
|
|
|
Dương
văn Minh ngày bị CSVN đưa ra khỏi
Dinh Độc Lập 30-4-75 |
Vào
tháng 4 năm 1975, Hoa Kỳ thấy t́nh h́nh
miền Nam Việt Nam không c̣n cứu văn được,
nên đă sắp xếp cho miền Nam đầu hàng Bắc
Việt để tránh sự đổ máu quá nhiều. Biết
Tướng Dương Văn Minh có liên lạc với
Việt Cộng, Đại Sứ Martin của Mỹ đă phối
hợp với Đại Sứ Merillon của Pháp thuyết
phục Tướng Thiệu từ chức và lừa Tướng
Dương Văn Minh ra làm hàng tướng bằng
cách tạo cho ông một ảo vọng rằng chỉ có
ông mới có thể nói chuyện với “phía bên
kia” để h́nh thành một “chính phủ liên
hiệp Quốc – Cộng!”
Trong cuốn Decent Interval, Frank Snepp,
một phân tích viên của CIA ở Saigon lúc
đó, nói rằng tại miền Nam lúc đó, không
ai tin Hà Nội có thể chấp nhận một giải
pháp khi họ đang trên đà chiến thắng.
Ông Vũ Văn Mẫu cũng đă nhận ra được điều
đó nên khi gặp Đại Sứ Merillon, ông đă
nói với ông Đại Sứ bằng tiếng Latin rằng
nếu giải pháp một chính phủ liên hiệp
không thành th́ xin giúp ông được ra đi.
Frank Snepp cho biết thêm:
“Khi tôi
đang bận đánh máy bản báo cáo th́ Polgar
ở trong pḥng riêng với các viên chức
khác của
Trạm T́nh Báo (Toà Đại Sứ) thảo luận về
việc chuyển giao nhanh quyền hành. Một
khi Thiệu từ chức, Phó Tổng Thống Trần
Văn Hương phải trao quyền hành ngay lập
tức cho Minh “Lớn” , và Quốc Hội
phải sẵn sàng chấp thuận sự chuyển giao,
để sự chuyển giao đó có thể được thực
hiện “một
cách hợp hiến” (nhấn mạnh của Đại Sứ
Martin) và
“nhanh chóng” . [4]
Sau khi ép buộc Tướng Nguyễn Văn Thiệu
từ chức Tổng Thống, Mỹ thúc đẩy Phó Tổng
Thống Trần Văn Hương trao quyền lại cho
Tướng Dương Văn Minh để đầu hàng Việt
Cộng, nhưng ông Trần Văn Hương không
hiểu ǵ về t́nh h́nh lúc đó nên t́m cách
cù cưa. Ông bí mật đến gặp Tướng Minh và
yêu cầu Tướng Minh làm Thủ Tướng, nhưng
Tướng Minh từ chối. Tuy nhiên, do sự
thúc đẩy của CIA và một số nhân vật
chính trị, cuối cùng ông cũng đồng ư
trao quyền cho Tướng Minh với điều kiện
phải có sự quyết định của Quốc Hội.
Ngày 26.4.1975 lưỡng viện Quốc Hội đă
họp tại Thượng Viện dưới quyền chủ toạ
của ông Trần Văn Lắm, Chủ Tịch Thượng
Viện, để đưa Tướng Dương Văn Minh lên
làm Tổng Thống. Có 136 trong số 219 nghị
sĩ và dân biểu đến họp. Sau khi Đại
Tướng Cao Văn Viên, Tổng Tham Mưu Trưởng
Quân Lực VNCH, và Tướng Nguyễn Khắc B́nh,
Tổng Giám Đốc CSQG tŕnh bày về t́nh
h́nh, Quốc Hội bắt đầu thảo luận về việc
trao quyền cho Tướng Dương Văn Minh. Có
rất nhiều sự bất đồng về việc trao quyền,
nhiều người cho rằng sự trao quyền này
là bất hợp hiến. Nhưng các nhóm vận động
hậu trường đă hoạt động rất ráo riết nên
cuối cùng, lúc 20 giờ 54 phút, Quốc Hội
đă biểu quyết chấp thuận trao quyền cho
Tướng Dương Văn Minh với số phiếu
147/151.
Chiều 28.4.1975, Tướng Dương Văn Minh đă
nhận chức Tổng Thống. Lễ bàn giao được
diễn ra tại Pḥng Khánh Tiết của Dinh
Độc Lập.
Cũng trong chiều 28.4.1975, Đô Đốc Chung
Tấn Cang, Tư Lệnh Hải Quân, vào Dinh Hoa
Lan gặp Tướng Minh cho biết t́nh h́nh và
hỏi Tướng Minh có định ra đi không.
Tướng Minh cho con gái là Dương Mai, con
rễ là Đại Tá Nguyễn Hồng Đài và hai cháu
ngoại lên tàu di tản với Đô Đốc Cang,
c̣n ông và bà Minh ở lại.
Đêm 29.4.1975, Tướng Minh vào ngũ trong
Dinh Độc Lập để tránh pháo kích. Lúc đó,
ông chỉ c̣n hy vọng Thượng Tọa Thích Trí
Quang, người hứa sẽ đưa người “phía bên
kia” đến thương lượng để thành lập chính
phủ liên hiệp.. Tướng Nguyễn Hữu Có kể
lại lúc 4 giờ 35 sáng ngày 30.4.1975,
Thích Trí Quang đă nói với Dương Văn
Minh qua điện thoại:
“Thưa Tổng
Thống, cũng như Tổng Thống là tôi vẫn
chờ đến giờ nầy và
theo tôi
nghĩ có lẽ với t́nh thề hiện tại, trong
sứ mạng của tôi, người đứng trung gian
bắc nhịp cầu của thế cờ chính trị, có
thể nói là chấm dứt. Với trọng trách
là Tổng Thống, hơn nữa là một Đại Tướng,
tôi nghĩ
công việc phải nhờ vào tài quân sự của
Đại Tướng, chứ giải pháp chính trị của
tôi coi như chấm dứt, và từ giờ phút này
nếu có chuyện ǵ xẩy đến th́ mọi trách
nhiệm đều do Tổng Thống, à quên Đại
Tướng quyết định với giải pháp quân sự,
mà trong lănh vực này Đại Tướng rất rành
và giỏi hơn tôi. Xin chào Tổng Thống...”
Dương Văn Minh chỉ trả lời gọn một câu:
“Thầy giết
tôi rồi!” và cúp máy điện thoại.
Lúc đó là 4 giờ 45 phút sáng.
Frank Snepp kể lại, sau đó Tướng Minh đi
đi lại lại một cách bực dọc (nervously)
trong dinh Độc Lập trống vắng. Đoàn sứ
giả đi thương lượng ở Tân Sơn Nhứt không
thấy về. Có người khuyên ông nên tuyên
bố đầu hàng vô điều kiện, nhưng ông
không đồng ư. Ông nói rất nhiều đồng bào
của ông sẽ khinh ông. (Too many of his
countrymen would think ill of him). Ông
muốn hoản lại chuyện này cho đến khi nội
các được thành lập. Khi đó ít ra những
người khác phải chia xẻ sự sỉ nhục.[5]
Lúc 8 giờ 30, ông đến Phủ Thủ Tướng thảo
luận lại thành phần chính phủ của Vũ Văn
Mẫu rồi quay về dinh Độc Lập làm lễ ra
mắt.
Lúc 10 giờ 15 sáng ngày 30.4.1975, khi
thấy không c̣n ǵ để hy vọng nữa, Dương
Văn Minh lên tiếng trên đài phát thanh
Sài G̣n kêu gọi quân nhân, cảnh sát và
các lực lượng bán quân sự
“giữ vị
trí, buông súng để bàn giao chính quyền
trong ṿng trật tự” . Lúc 11 giờ
30, chiếc xe tăng Cộng Sản đầu tiên loại
T-54 tiến trên đại lộ Thống Nhứt về phía
Dinh Độc Lập, ủi sập cổng, sau khi bắn
hai phát đại bác long trời lở đất. Tiếng
chân chạy ồn ào trong đại sảnh, có tiếng
đạn lên ṇng, một khẩu lệnh vang lên:
“Mọi người
đi ra khỏi pḥng ngay!” Dương
Văn Minh là người bước ra đầu tiên,
Thiếu Tá tùy viên Hoa Hải Đường đi bên
cạnh, phía sau là Vũ Văn Mẫu, Nguyễn Văn
Huyền... Nhiều bộ đội ở đầu kia đại sảnh
hét to:
“Mọi người
giơ hai tay lên!” . Dương Văn
Minh, Vũ Văn Mẫu và đoàn tùy tùng nhất
loạt tuân lệnh.
Hai ông Minh và ông Mẫu được đưa đến đài
phát thanh Sài G̣n để đọc lời đầu hàng.
Nhưng khi hai ông vào bên trong đài phát
thanh th́ không c̣n nhân viên kỹ thuật
nào ở đó để làm công việc thu băng. Sinh
viên Nguyễn Hữu Thái phải mất hai tiếng
mới t́m ra nhân viên kỹ thuật. Bản tuyên
bố đầu hàng do chính trị viên Bùi Văn
Tùng thảo, ông Minh đọc và đài phát
thanh phát đi vào lúc 13 giờ 30.
Tính lại, Dương Văn Minh đă làm Tổng
Thống không tới 40 tiếng đồng hồ: Nhận
chức vào chiều 28 tại Dinh Độc Lập đến
trưa 30.4.1975 đă tuyên bố đầu hàng!
NH̀N LẠI
CON NGƯỜI CỦA DƯƠNG VĂN MINH
Tướng Nguyễn Chánh Thi tiết lộ rằng khi
c̣n ở Pháp, Tướng Dương Văn Minh có gởi
cho ông một lá thư đề ngày 15.4.1987,
trong đó có đoạn như sau:
"Thi,
“Được tin Thi tôi rất mừng. Lúc nào tôi
cũng nhớ anh em thuở xưa, mà tôi c̣n lưu
lại rất nhiều kỷ niệm.
“Từ khi tôi đến nước Pháp tới nay, lật
bật đă gần sáu năm rồi, sống với một
cuộc đời réfugié tuy có thong thả nhưng
lúc nào cũng bận tâm. Thoát được chế độ
Cộng sản với hai bàn tay không - Pháp
chẳng giúp đỡ ǵ - ḿnh sống ẩn thân
trong một đô thị thật nhỏ, kể ra cũng
tạm yên.
“Nghe Thi kể chuyện các anh em quân nhân,
tôi rất khổ tâm. Lúc đó tôi bị đày ở
Bangkok cho nên có nhiều việc tôi không
được rơ hết.
“Anh em có đọc sách của anh Đỗ Mậu kể
chuyện lại cho tôi nghe;
tôi phải
công nhận anh Đỗ Mậu kể chuyện như vậy
là rất can đảm. Lên án Cần-lao và
Công-giáo đến mức đó là cùng. Ngoài
ra, anh Đỗ Mậu có trách tôi không biết
tự tử như các bực tiền bối, cũng có phần
đúng. Nhưng đây chỉ là một vấn đề quan
niệm mà thôi.
“Theo tôi, tự tử không phải lúc nào cũng
là đúng. Đôi khi ḿnh phải dám sống để
hứng nhận những hậu quả cho sự quyết
định của ḿnh gây ra...”
Thân phận của Tướng Minh đă bị Hoa Kỳ
biến thành một cái mền rách, nhưng v́
quá yếu kém về chính trị, nên cho đến
khi gần tới giờ về cỏi âm, ông vẫn chưa
nhận ra được! Lănh đạo mà như thế, mất
miền Nam là chuyện không có ǵ đáng ngạc
nhiên.
Nh́n lại con người của Dương Văn Minh,
chúng ta thấy có 3 đặc điểm sau đây:
Thứ nhất là
tham nhũng và thiếu trách nhiệm:
(1) Biển thủ một thùng phuy vàng lấy
được của B́nh Xuyên và một số tiền bạc
thu được sau cuộc đảo chánh 1.11.1963.
Cho một tay chân bộ hạ nổi tiếng tham
những là Tướng Mai Hữu Xuân kiêm ba chức
quan trọng cùng một lúc để truy lùng tài
sản và khảo của các viên chức chế độ cũ,
đó là Tổng Giám Đốc Cảnh Sát Quốc Gia,
Đặc Ủy Trưởng Phủ Đặc Ủy Trung Ương T́nh
Báo và Đô Trưởng Sài G̣n. Tướng Xuân đă
nhận cả tiền của Việt Cộng để thả các
cán bộ cao cấp của Việt Cộng ra.
(2) Không quan tâm đến t́nh h́nh miền
Nam sau cuộc đảo chánh và có quyết định
sai lầm: Ra lệnh phá hủy các ấp chiến
lược đă được thiết lập để đối phó với
Cộng Sản, đưa miền Nam tới bờ vực thẳm
khiến Hoa Kỳ phải thực hiện
“Pentagon’s coup” để lật đổ và
đưa quân vào miền Nam cứu văn t́nh thế.
Thứ hai là
ngố:
Mặc dầu làm việc với Hoa Kỳ và hành động
theo sự xúi biểu của Hoa Kỳ, ông không
hiểu ǵ về chính sách và thủ đoạn của
Hoa Kỳ trong từng giai đoạn, nên đă bị
Hoa Kỳ biến thành công cụ:
(1) Ông bị biến thành một tên sát thủ
giết Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, ông Cố
Vấn Ngô Đ́nh Nhu và ông Ngô Đ́nh Cẩn
thay cho người Mỹ khi Hoa Kỳ muốn thay
đổi chính sách. Nhưng chỉ một thời gian
ngắn sau đó ông bị Hoa Kỳ loại và đưa
những tay chân bộ hạ của CIA lên cầm
quyền.
(2) Khi Miền Nam sắp sụp đổ, ông bị Hoa
Kỳ lường gạt bằng chiêu bài “hoà giải
hoà hợp” để đưa ông ra làm Hàng Tướng!
Thứ ba là
hèn:
(1) Thiếu Tá Nguyễn Văn Nhung, cận vệ
thân tín của ông, được ông phái đi giết
Đại Tá Lê Văn Tung và Thiếu Tá Lê Văn
Triệu, sau đó hạ sát ông Diệm và ông Nhu.
Ấy thế mà sáng 30.1.1964, khi linh Nhảy
Dù bắt Thiếu Tá Nhung trước mặt ông và
dẫn đi, rồi tối hôm đó hạ sát, ông chẳng
có một lời nào!
(2) Sáng ngày 30.4.1975, bộ chỉ huy 3
chiến thuật của Liên Đoàn 81 Biệt Cách
Nhảy Dù đang quần thảo với Việt Cộng
trước cổng Bộ Tổng Tham Mưu ở Lăng Cha
Cả th́ Tổng Thống Dương Văn Minh ra lệnh
đầu hàng. Thiếu Tá Phạm Châu Tài, chỉ
huy trưởng bộ chỉ huy 3 chiến thuật, đă
nói chuyện với Tổng Thống Dương Văn Minh
qua điện thoại:
- Tôi là chỉ huy trưởng cánh quân đang
tử chiến với Việt Cộng ở Bộ Tổng Tham
Mưu, tôi đang cố liên lạc với Bộ Tổng
Tham Mưu th́ lệnh ngưng chiến đă ban ra
và quân của Việt Cộng vẫn c̣n đang tiến
về thủ đô. Tôi vào trong Bộ Tổng Tham
Mưu th́ không c̣n một tướng lănh nào ở
đây, họ đă bỏ chạy hết, do đó tôi muốn
nói chuyện với Tổng Thống để xin quyết
định.
Tổng Thống Minh trả lời:
- Các em chuẩn bị bàn giao đi.
Thiếu Tá Tài hỏi lại:
- Có phải là đầu hàng không?
Tổng Thống Minh trả lời:
- Đúng vậy, ngay bây giờ xe tăng của
Việt Cộng đang tiến vào Dinh Độc Lập.
Thiếu Tá Tài nói:
- Nếu xe tăng của Việt Cộng tiến về Dinh
Độc Lập th́ chúng tôi sẽ đến cứu Tổng
Thống. Nếu Tổng Thống ra lệnh đầu hàng
th́ Tổng Thống có chịu trách nhiệm với
hơn 1000 quân đang tử chiến ở Bộ Tổng
Tham Mưu hay không?"
Tổng Thống Minh trả lời:
- Tùy ư các anh em.
Nói xong cúp máy!
(3) Kư giả Borries Gallasch, phóng viên
tờ Der Spiegel của Đức, người kư giả
ngoại quốc duy nhất có mặt trong Dinh
Độc Lập vào sáng 30.4.1975, đă kể lại
thái độ của Tướng Dương Văn Minh khi đối
diện với các bộ đội cộng sản đến bắt ông
đầu hàng như sau: Đại Tướng Dương Văn
Minh im lặng. Dưới chiếc mũ cối, những
người lính bộ đội nh́n ông Minh với vẻ
ṭ ṃ... Cuối cùng ông Minh đă lên tiếng,
hỏi một người lính:
“Em trai
của tôi hiện nay ra sao? Khi nào tôi có
thể gặp chú ấy?”.
Làm tướng mà phải đầu hàng là nhục rồi,
nhưng lại c̣n hèn hơn nữa khi nói mé cho
những tên bộ đội nhỏ bé của Cộng quân
biết rằng ông có người em theo Việt Cộng
là Dương Văn Nhựt để chứng tỏ ta đây
cũng thuộc
“gia đ́nh Cách Mạng” !
NHỮNG NGÀY
CUỐI CÙNG
Ngày 8.8.1983, Dương Văn Minh, được
chính quyền Hà Nội cho phép di cư sang
Pháp và sống với hai người con trai là
Dương Minh Đức và Dương Minh Tâm. Khoảng
năm 1988, ông âm thầm qua Pasadena, Nam
California, Hoa Kỳ, và sống với con gái
là Dương Mai đang định cư ở đó. Trong
những những ngày c̣n lại của cuộc đời,
Tướng Dương Văn Minh phải sống trong
bóng tối, không dám gặp cộng đồng người
Việt tại đây.
Ngày 5.8.2001, ông bị té từ xe lăn, được
đưa vào bệnh viện Huntington Memorial
Hospital và qua đời ngày hôm sau, hưởng
thọ 86 tuổi. Linh cữu ông cũng được phủ
cờ vàng ba sọc đỏ, được di chuyển lên xe
bởi 6 người thân gồm các ông Hoa Hải
Đường, Nguyễn Hồng Đài, Trịnh Bá Lộc,
Hoa Hải Thọ, Ngô Long và Nguyễn Trí Dũng.
Sau đó, linh cửu ông đă được hoả thiêu
trưa thứ bảy 18.8.2001 vào lúc 12 giờ
tại văng sanh đường Skyrose thuộc nghĩa
trang Rose Hill, Nam California.
Ngày 29.4.2009
Ghi chú:
[1] Nguyễn Chánh Thi, Việt Nam: Một trời
tâm sự, Xuân Thu, Hoa Kỳ 1987, tr. 27 và
28.
[2] Huỳnh Văn Lang, Nhân chứng một chế
độ, Tập II, California, Hoa Kỳ, tr. 66 –
70.
[3] Trần Văn Đôn, Việt Nam nhân chứng,
Xuân Thu, California, Hoa Kỳ 1989, tr.
231.
[4] Frank Snepp, Decent Intreval, Random
House, New York, 1977, tr. 382 – 383.
[5] Frank Snepp, Decent Intreval, Random
House, New York, 1977, tr. 540.
|
|
|