Thảm
kịch nhân đạo của nhóm người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản
cuối cùng tại Vương quốc Cambodia
Cựu tử tù
Nguyễn Phùng Phong
Sau sự sụp đổ của chính quyền Sàig̣n
tháng 4 năm 1975, hơn nửa triệu người Việt nam đă bỏ
nước ra đi t́m tự do tại nhiều quốc gia trên thế
giới, bởi sau khi cưỡng chiếm miền Nam Việt nam,
chính quyền cộng sản Hà nội đă áp đặt một chính sách
cai trị vô cùng hà khắc và chuyên chế lên toàn dân
Việt nam, đặc biệt cộng sản đă tập trung sự đàn áp
hết sức tàn bạo đối với những gia đ́nh của các cựu
viên chức của chính quyền Sàig̣n cũng như các sỹ
quan và hạ sỹ quan của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà.
Bản thân họ bị tập trung cải tạo, nhà cửa bị tịch
thu, gia đ́nh bị đưa đến sinh sống tại những vùng
kinh tế mới rừng thiêng nước độc. Cuối năm 1989,
dưới sự bảo trợ của Cao Uy? Liên Hợp Quốc Đặc Trách
Về Người Tỵ Nạn (UNHCR) 74 quốc gia đă kư kết một
chương tŕnh hành động toàn diện (Comprehensive Plan
Action) không mặc nhận thuyền nhân là người tỵ nạn
chính trị nữa mà họ buộc phải trải qua một thủ tục
phỏng vấn, thanh lọc, để xem họ có đủ tiêu chuẩn
được hưởng quy chế tỵ nạn theo công ước 1951 về
người tỵ nạn hay không. Chính chương tŕnh hành động
toàn diện này đă làm lắng dịu làn sóng thuyền nhân
Việt nam đi t́m tự dọ
Cho đến cuối thập niên 90 của thế kỷ
trước và đầu những năm 2000, trước sự sụp đổ của các
nước cộng sản Đông Âu, chính quyền cộng sản Hà nội
lại tăng cường đàn áp các phong trào dân chủ trong
nước, nhiều nhà bất đồng chính kiến, nhiều nhà hoạt
động tôn giáo bị bắt bớ giam cầm, tra tấn hết sức dă
man, một làn sóng tỵ nạn mới lại xuất hiện tại Việt
nam, cùng với hàng ngàn người Thượng theo đạo Tin
Lành ở Tây Nguyên phải đào thoát sang Cambodia để
tránh sự bức hại của chính quyền Cộng sản Hà nội,
cũng đă có gần 100 người Việt thuộc sắc tộc kinh là
những nhà hoàt động dân chủ, hoạt động tôn giáo,
những sinh viên, giảng viên cũng phải đào thoát sang
xứ Chùa Tháp lánh nạn bởi không chịu nổi sự bức hại
của chính quyền cộng sản Hà Nội đối với bản thân họ
và gia đ́nh. Khác với những người Việt thuộc các sắc
tộc thiểu số, khi đến lănh thô? Cambodia, họ được
UNHCR đến tiếp đón, đưa vào tạm cư tại các trại tỵ
nạn tại Phnom Penh, được chăm sóc y tế, được bảo vệ
an ninh rất nghiêm ngặt nên chưa có trường hợp rủi
ro nào xảy ra với người Thượng cả.
Trong khi đó, những người Kinh khi
đào thoát đến được Cambodia, phải t́m đến tŕnh diện
tại văn pḥng của Cao Ủy Tỵ Nạn của Liên Hiệp Quốc,
rồi phải trải qua hàng chục cuộc phỏng vấn kéo dài
nhiều tháng, có khi nhiều năm trời, trước khi nhận
được quyết định cuối cùng của cơ quan này cho biết
liệu đương sự có hội đủ điều kiện để được cấp quy
chế hay không, đây là khoảng thời gian có nhiều rủi
ro nhất, bởi hàng chục ngàn mật vụ của cộng sản Việt
nam đang hoạt động rất tích cực tại Cambodia, đang
ráo riết săn lùng để bắt bớ, đưa họ về Việt nam giam
cầm và tra tấn, mà ít nhất đă có hai trường hợp xảy
ra. Trường hợp thứ nhất là Đại Đức Thích Trí Lực, bị
mật vụ của cộng sản Việt nam bắt cóc tại đô thị
Phnom Penh cuối năm 2002 khi Đại Đức đă được cấp quy
chế tỵ nạn và được UNHCR bảo vệ. Trường hợp thứ hai
là nhà dân chu? Lê Trí Tuệ, đào thoát đến Cambodia
vào ngày 11 tháng 4 năm 2007 và chỉ bốn tuần sau đó,
Lê Trí Tuệ đă bị mất tích vào ngày 6 tháng 5 năm
2007 trong khi đang chờ đợi UNHCR xem xét cấp qui
chế tỵ nạn. Điều đáng quan ngại là cả Đại Đức Thích
Trí Lực và nhà dân chủ trẻ Lê Trí Tuệ lđều bị bắt
cóc bởi chính một người Việt đội lốt tỵ nạn mang tên
là Nguyễn Cẩm Công UNHCR IC # 241 nhưng thực chất, y
lại là sỹ quan t́nh báo thuộc cục A 42 công an cộng
sản Việt nam với tên thật là Nguyễn Công Cẩm, cấp
hàm trung tá, c̣n trong lực lượng Hoàng gia Cambot y
lại mang tên LY HENG với cấp hàm thiếu tướng cố vấn
cao cấp của Bộ Nội Vụ Cambodia
 |
 |
|
Trung Tá Nguyễn Công Cẩm, tức
Nguyễn Cẩm Công - LY HENG một nhân viên t́nh
báo của CSVN, dưới lốt áo người tỵ nạn-
chuyên khủng bố, bắt cóc và thủ tiêu người
Việt và Khmer Krom tỵ nạn tại Cambot |
Ngay cả sau khi được cấp quy chế tỵ
nạn rồi, đời sống của những người Việt tại đây cũng
không khá ǵ hơn, bởi lẽ ngoài việc hàng ngày phải
đối mặt với sự kỳ thị của người dân bản xứ, th́ lực
lượng mật vụ của cộng sản Hà nội vẫn thường xuyên
săn t́m và truy sát họ. Mọi việc trở nên tệ hại hơn
kể từ sau ngày 01 tháng 12 năm 2006 khi UNHCR cắt
hết mọi khoản tiền trợ cấp đối với những người Việt
tỵ nạn này và khuyến khích họ hội nhập vào cộng đồng
người Việt di cư tự do đến đây để cùng sinh sống,
khiến nguy cơ họ bị mật vụ của cộng sản Việt nam bắt
bớ càng trở nên cao hơn. Trong thực tế, đồng bào
Việt nam đă định cư ở Cambodia từ nhiều thế hệ qua
vẫn không có t́nh trạng công dân, không được đăng kư
hộ khẩu thường trú, không có giấy tờ tuỳ thân, không
được sở hữu đất đai nhà cửa hay bất cứ tài sản ǵ có
giá trị khác, con cái của họ không được khai sinh,
họ chết không được khai tử th́ làm sao nhóm người tỵ
nạn chính trị này lại có thể hội nhập được vào đời
sống của họ được. Đó là lư do tại sao phần lớn những
người tỵ nạn cộng sản tại Cambodia và con cái của họ
đang mưu sinh bằng "nghề" thu lượm rác thải, chai lọ,
bao b́ nylon và chính công việc xú uế nầy đang tàn
phá cả sức khoẻ và tinh thần của họ. Một trong những
người tỵ nạn tại đây là mục sư Ngô Đắc Lũy cũng đă
trải qua hơn sáu tháng tồn tại bằng "nghề" lượm rác
này trên khắp đô thị Phnom Penh trước khi được UNHCR
cấp cho quy chế tỵ nạn vào tháng 12 năm 2004.
Từ tháng 10 năm 2006 Mục sư Lũy đă
thành lập được Hội Thánh Tin Lành cho người tỵ nạn.
Hội Thánh vừa là nơi để các tín hữu mà đa phần là
người tỵ nạn đến nhóm, cầu nguyện và thờ phượng mỗi
tuần, vừa là nơi chở che cho những mảnh đời bị rao
bán tại Cambodia và cũng là trạm dừng chân và nhận
được sự tiếp giúp đầu tiên của các nhà dân chủ, các
nhà bất đồng chính kiến tại Việt nam bị đàn áp phải
sang lánh nạn tại Cambodia. Tuy nhiên dù nổ lực đến
đâu, Hội Thánh và Mục Sư Lũy cũng chỉ có những trợ
giúp ban đầu cho những người mới đến một nơi ăn,
chốn ở trong những tuần lễ đầu tiên, và cũng chỉ
giúp đỡ được cho những gia đ́nh anh chị em tỵ nạn
những lúc trái gió trở trời, v́ chính bản thân Mục
Sư Lũy hiện cũng không c̣n nhận được trợ cấp nữa.
Tương lai của những người Việt tỵ nạn cộng sản tại
Cambodia rồi sẽ đi về đâu, con cái của họ rồi sẽ đi
về đâu khi hàng ngày vẫn tiếp tục bán mặt cho đất,
bán lưng cho trời, g̣ ḿnh trên những đống rác xú uế
ở đô thị Phnom Penh? Hỡi những tấm ḷng Việt, hỡi
những người Việt yêu tự do xin hăy góp tay cùng
chúng tôi cứu giúp những nạn nhân của chế độ bạo
quyền cộng sản đang vô cùng khổ đau, cùng cực và
hiểm nguy trên địa ngục trần gian Cambodia này.
Nguyễn Phùng Phong
12/7/07

* Ông Nguyễn Phùng Phong (trái),
nguyên đại đội trưởng Biệt kích, cựu tù nhân trại tử
thần A20 Xuân Phước, Đồng Xuân,
Phú Khánh, là một
trong 4 người trong Ban đại diện nhóm người Việt tỵ
nạn cộng sản tại Cambodia. Bên phải là Mục sư Ngô
Đắc Luỹ. H́nh chụp tại một bịnh viện Phnom Penh sau
khi ông Phong bị mật vụ công an CSVN dàn cảnh tông
xe mưu sát.

* Ông Phong bên giường bệnh bà Vương
Thị Viêng, bị thương nặng sau khi bị mật vụ công an
CSVN dàn cảnh tông xe