<<< Trở về trang chính   Phương Sách Giành Lại  CHỦ QUYỀN

 <<< Trở về trang chính    VIỆT NAM  TANG CHẾ

 <<< Trở về trang chính     ĐẠI CÁO TRẠNG

 <<< Trở về trang chính     NGHI ÁN

 

   
  NHẬN ĐỊNH:   Khi chế độ dựa trên lợi nhuận để sinh tồn th́
 
- không c̣n lư tưởng   - không c̣n t́nh nghĩa anh em
- chỉ có phát triển phe nhóm   - chỉ có lừa lọc thanh tóan nhau
- chỉ biết bao che nhau để vơ vét của dân.   - Lợi nhuận chi phối tất cả

Một khi máu đă đổ v́ tranh thủ quyền lợi trong nội bộ th́ không có ǵ cản trở những diễn biến đẫm máu bành trướng phi mă trong mưu cầu sống c̣n, tự bảo vệ và tranh tiên quyền thế chủ yếu. Sức mạnh, quỳen thế  và thành công là ở đầu mũi súng.

Bùi Như Hùng

24-12-2008

sự khai tử chế độ Cờ Máu bắt đầu bằng cái chết của Vơ Văn Kiệt rồi Thượng tướng Thi Văn Tám

  

 

Ai Giết Thượng Tướng Công An Thi Văn Tám ?

 

Hoàng Giang – ĐDCND

www.ddcnd.org   

 

 

Di ảnh cố Thượng Tướng Thi Văn Tám

 

 
 

 

An táng Thượng tướng Công an Thi Văn Tám (H́nh Báo Công an)

 

Ngày 12 tháng 12 năm 2008 ông Thi Văn Tám, Thượng tuớng công an, đặc trách về gián điệp đă bị đột tử. Mặc dù báo đài thông tin ông tướng Tám bị "bệnh chết" nhưng các  thông tin mật và những sự kiện gần đây cho thấy ông Tướng Tám đă bị thanh toán chết. Có dư luận cho rằng trên chuyến công tác bay về lại Thành phố, vừa đến nhà th́ ông chết, v́ uống nước bị thuốc độc trên máy bay.  Tin khác cho biết ông Tướng Tám dự trù đi Thủ Đức và B́nh Thuận để thăm trại giam, chuẩn bị cho màn tŕnh diễn đặc xá tù đầu năm 2009. Trên đường đi th́ bị giết, chuyến công tác phải đ́nh hoăn và giao lại cho Thượng tướng Lê Thế Tiệm.

Việc tướng lănh Công an gần đây bị đột tử do tranh giành quyền lực hoặc v́ nhu cầu cần bịt đấu mối cũng không phải là điều ngạc nhiên. Trong giới công an, nhất là phiá Tổng Cục T́nh Báo cũng đă thủ đắc nhiều phương tiện mờ ám, tài chánh và nhân sự chuyên nghiệp, nên ra tay hạ độc thủ chỉ là chuyện ‘thường ngày ở huyện”.  

Trước kia, đối với phiá quân đội, hàng loạt vụ thủ tiêu đă từng xảy ra.  Cái chết của những Tướng như  Hoàng Văn Thái, Chu Văn Vấn, Lê Trọng Tấn v.v.. đă làm cho tập thể tướng lănh phải thần phục đảng CSVN qua cơ cấu quyền lực Tổng Cục 2 (TC2). Năm 1987, Lê Đức Anh đột nhiên lên nắm Bộ Trưởng Bộ Quốc Pḥng ngay sau cái chết mờ ám của đại tướng Hoàng Văn Thái và Lê Trọng Tấn.  Sau đó, Lê Đức Anh đă chỉ thị cho Trung tướng Phan B́nh phải về hưu, giao toàn bộ Cục Quân Báo cho đàn em của Lê Đức Anh. Cục Quân Báo, tức Cục 2 đổi thành Tổng Cục 2 (TC2), vừa bàn giao lại nhiệm vụ th́ Trung tướng Phan B́nh cũng bị giết chết ngay.  

Nhân Tướng Tám bị đột tử, đang trong ṿng “nghi vấn”, tưởng cũng nên nhắc lại sự kiện Trung tuớng Phan B́nh, Cục trưởng Cục An ninh T́nh báo của Quân Đội Nhân Dân Việt Nam, đă bị giết chết bất đắc kỳ tử. Đêm 13 tháng 12 năm 1987, tại nhà nghỉ Cục 2, số 30 Lê Qúy Đôn, TP Hồ Chí Minh khi Tướng Phan B́nh từ Hà Nội vào TP Hồ Chí Minh để thăm viếng bạn bè, các đầu mối quen biết cũ, th́ bị ám sát chết. Tướng Phan B́nh cũng giống như Tướng Thi Văn Tám, cả hai đều nắm chuyên nghành t́nh báo. Có khác chăng là Tướng B́nh thuộc quân đội và đă nghĩ hưu sau khi bàn giao hết các nhiệm vụ lại cho cục trưởng mới – Tư Văn, th́ bị giết để bịt đầu mối mà theo dư luận cho rằng đây là đ̣n hạ thủ của Tổng Cục 2 (TC2).  

Sau cái chết của Trung tướng Phan B́nh, Tổng Cục 2 đă báo cáo lên TW đảng CSVN là v́ “đồng chí Phan B́nh bệnh tâm thần nên đă tự sát”. Dù vậy, giới t́nh báo quân đội và nhiều lănh đạo Đảng không thuộc cánh TC2 đều biết Trung Tướng Phan B́nh đă bị giết, TC2 tạo dựng chứng cứ giả để bưng bít, lưà dư luận. Điều này, Trung tướng Quân đội, Uỷ viên Trung ương Đảng như Lê Văn Hiền, Thượng tướng Nam Khánh, Thượng tướng Nguyễn Minh Châu v.v…cũng đều xác nhận như vậy.  

Theo báo cáo của TC2 th́ “đồng chí” Phan B́nh đă tự sát. Nhưng theo lời thuật của Tướng Nguyễn Minh Châu, tư lệnh quân khu 7 th́ báo cáo đó không đúng sự thực. Trung tướng Phan B́nh bị giết chết đêm 13 tháng 12 năm 1987, trong tư thế ngă sấp trước pḥng khách, sát thủ bắn ngay đầu, toác một lỗ thủng rất rộng, chứng tỏ người bắn ở cự ly gần, quen biết và tiếp cận Tuớng Phan B́nh rồi bất ngờ rút súng bóp c̣ nên Tướng B́nh trở tay không kịp. Hơn nữa, sau khi bàn giao lại nhiệm vụ Cục trưởng Cục An ninh T́nh Báo cho Tư Văn, Tướng B́nh đă bị lấy lại súng ngắn, nhẽ ra ở cương vị của ông phải có súng để pḥng thân.  Điều này sát thủ đă được thông báo trước nên an tâm, ra tay gọn nhẹ.  

Tàn bạo hơn nữa là sau khi Tướng Phan B́nh bị giết, một tháng sau, con trai của ông, sỹ quan trong quân đội cánh quân báo, phát giác cái chết của cha ḿnh do bị “ám sát” th́ cũng chết một cách mờ ám khi bị ép đưa vào bệnh viện lư do ‘tâm thần’. Như vậy, chỉ trong ṿng một tháng, cả bố lẫn con Tướng Phan B́nh bị giết chết với những thủ đoạn tàn ác, mờ ám và bất chấp dư luận. Cái chết của cha con Tướng Phan B́nh đă làm cho cánh quân đội, nhất là sỹ quan cao cấp trong Cục An Ninh T́nh Báo (Quân Báo) rúng động, hoảng sợ, gieo rắt không khí khủng bố bao trùm lên các lănh đạo quân đội có liên hệ với Tướng Phan B́nh.  

Chính TC2 đă được cố Thủ tướng Vơ Văn Kiệt, kư pháp lệnh t́nh báo và nghị định 96/CP, điều 21, chương 2 như sau: “Tổng cục t́nh báo (TC2) thuộc Bộ Quốc pḥng trong trường hợp cần thiết được sử dụng danh nghĩa và phương tiện làm việc, con dấu hoặc các giấy tờ giao dịch của các cơ quan Nhà nước, tổ chức chính trị, xă hội, tổ chức kinh tế, tổ chức xă hội, …”…. để hoàn thành nhiệm vụ của TC2 kể cả “ám sát”.  

Đối với ai c̣n xa lạ về vai tṛ, thế và lực của TC2 th́ cũng nên nhắc laị, Tổng Cục 2 hay goi là TC2 nằm dưới quyền thống trị của Trung Tướng Nguyễn Chí Vịnh, con trai Đại Tướng Nguyễn Chí Thanh. TC2 với khả năng tài chánh vô hạn, gần bằng nửa ngân sách của Bộ Quốc Pḥng, không từ bỏ bất cứ thủ đoạn nào để đạt mục đích từ mua chuộc với các chức vụ có bổng lộc, gái, tham nhũng, hủ hoá v.v.. để khống chế cho đến đe doạ,  sẳn sàng hạ thủ lấy tính mạng của đối thủ, không chỉ một người mà luôn cả gia đ́nh, ḍng họ.  

TC2 là một tập đoàn có tính gia đ́nh trị bao gồm cựu Tổng cục trưởng Trung tướng Vũ Chính, bố vợ của Nguyễn Chí Vịnh, Đại tướng Lê Đức Anh, là bố nuôi của Nguyễn Chí Vịnh. V́ vậy, nói đến TC2 tức là nói đến quyền lực của Lê Đức Anh, trải rộng ở trong quân đội và lan tràn ra các cơ quan Đảng khác như Bộ Công An, Bộ Ngoại Giao, Văn pḥng Thủ Tướng, Chính phủ v.v…để cài cắm người, nắm tin tức t́nh báo và thi hành độc thủ khi cần.  

Dưới chế độ CS, việc thủ tiêu, ám sát, đầu độc là chuyện nhỏ. Với chủ trương cứu cánh biện minh cho phương tiện, đảng CSVN sẳn sàng làm bất cứ điều ǵ để đạt mục tiêu, không những đối với các chiển sĩ dân chủ mà ngay cả trong nội bộ của họ nữa. Không ai hiểu rỏ điều này bằng chính Lê Đức Anh, kẻ đă ra lệnh cho TC2 hạ thủ không biết bao nhiêu người. V́ vậy, khi Lê Đức Anh lên cơn đau tim phải đưa vào bệnh viện cấp cứu, Lê Đức Anh đă cương quyết không uống thuốc v́ sợ có kẻ lén bỏ thuốc độc.  

Đến nay, dư luận vẫn không giải thích được lư do tại sao Tướng Phan B́nh bị giết? Ông đă nắm những thông tin ǵ có hại cho TC2 đến nổi vừa bàn giao xong nhiệm vụ cho Cục Trưởng mới th́ bị Lê Đức Anh ra lệnh giết ngay. Đối với Thượng Tướng Công An Thi Văn Tám cũng vậy? Nhiều câu hỏi đặt ra qua cái chết đột tử của ông? Lư do ǵ Tướng Thi Văn Tám bị chết? Ai giết? tranh giành điều ǵ? Che đậy cái ǵ? TC2 hay thế lực nào khác?  

Từ lâu, Bộ Công An và TC2 đă không ưa nhau, tranh dành quyền lực, ảnh hưởng và vây cánh, t́m cách hạ độc thủ nhau. TC2 đă nhiều lần chặt hết vây cánh của Bộ Công An, phải chăng lần này cũng là một đ̣n “tiên hạ thủ vi cường” của TC2 đối với Bộ Công An?

 

From: Tran Nam <dangdanchunhandan@ yahoo.com>
Date: Saturday, December 20, 2008, 11:13 AM

Xin bấn vào link để có thêm tin tức mới

http://ddcnd.org/main

 

Việt Nam ngày 20 tháng 12 năm 2008

 

 

 

 B̀NH LUẬN :     Cổ nhân có câu  "tiên hạ thủ vi cường" và "công kỳ vô bị, xuất kỳ bất ư" cho nên bọn chính trị bộ (thường là con cháu của các thành phần chuyên chính vô sản tức là bọn ăn mày hay du đăng đầu đường xó chợ, trộm cướp x́ ke ma túy), gồm một bọn xuất thân từ du kích làng hay công an phường như Nguyễn Tấn Dũng, nhờ thượng tôn hạ đạp mà thăng quan tiến chức, khi đă lo lót trám miệng các nơi, khi có quyền hành trong tay, th́ ra tay rất nhanh "tiên hạ thủ vi cường" để triệt hạ những người đối lập. Mánh lới thực hiện phải bí mật, mà khi xuất chiêu là tranh tiên đọat lợi, không một ai có thể ngờ: "công kỳ vô bị, xuất kỳ bất ư" là vậy.

Cho nên số tướng lănh bị giết rất nhiều mà chẳng có ai kịp phản ứng. 

Những người làm mục tiêu cho những cuộc thanh tóan nầy là những người yêu nước thật sự, nếu họ phải cất quân đánh Miền Nam, là tại họ bị lừa. Chính trị bộ tuyên truyề rằng Miền Nam bị Mỹ bóc lột, các vật dụng, thực phẩm đề chỡ hết sạch về Mỹ, dân chúng đói rét lầm thang, không c̣n cái chén để ăn cơm. Cho nên thân nhân từ Bắc vào thăm họ hàng Miền Nam năm 1975 thường đem theo mấy cái chén sành để làm quà !!! Khi vào chiếm Miền Nam, họ mới bật ngữa, Miền Nam trù phú, tự do, hiền ḥa. Cho nên những người có tâm huyết thật sư th́ sinh ra bất măn với chế độ.

Chỉ c̣n lại bọn lưu manh, mánh mung, vô tài bất tướng là hăng say đi theo con đường sắt máu, chúng mau chóng tranh đọat chức quyền nhờ vào Đảng Đ̣an đui mù trong chủ trương man di mọi rợ, bất di bất dịch cố hữu, mà sự thăng tiến trong chức quyền được cân đo bằng thành tích đàn áp dân lành, đàn áp tôn giáo, đấu tố và cướp giật. Cho nên một khi quyền hành nằm trong tay, th́ bắt buộc bọn thổ phỉ vô lại phải thi hành các kế sách thâm độc để loại trừ nguy cơ bằng "tiên hạ thủ vi cường" và "công kỳ vô bị, xuất kỳ bất ư".  Cho nên lâu lâu người dân lại được tin tai nạn máy bay, tai nạn xe hơi v. v. mà ông tướng nầy, ông tá nọ bị mất tích hay tử thương.

Đất nước trong mạt vận th́ mọi sự đều có thể xảy ra.

Bùi Như Hùng

2009

 

 

 <<< Trở về trang chính     ĐẠI CÁO TRẠNG

 <<< Trở về trang chính   Phương Sách Giành Lại  CHỦ QUYỀN