<<< Trở về trang chính   Phương Sách Giành Lại  CHỦ QUYỀN

 <<< Trở về trang chính    VIỆT NAM  TANG CHẾ

 <<< Trở về trang chính     ĐẠI CÁO TRẠNG

 <<< Trở về trang chính     NGHI ÁN

 

 

Tôi tìm lại được Hình ảnh của cái nhìn ngơ ngác    

                                          của tôi 60 năm về trước

Hơn sáu mươi năm về trước,

Tại cái làng Thu Bồn nhỏ bé (bên sông Thu Bồn cùng tên), quận Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam

du kích quân bao vây nhà tôi, chúng lùng bắt 2 người anh tôi là đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng.

Mẹ tôi nghẹn ngào.

Bà uất ức vì hai người con bà đã gan dạ liều mình, cách đây mấy tháng, mới bắt được bán tiểu đội (6 người) quân Pháp nhảy dù xuống đập Thạch Bàn trong ý đồ liên lạc tiền khu cho quân đội Pháp đang đổ bộ vào Đà Nẳng đánh chiếm vùng nầy.

Mẹ tôi gào khóc trong uất nghẹn, thì thằng du kích canh cửa ra vào chỉa súng đòi bắn.

Bà can trường thách nó bắn đi, thế là các chị tôi xúm chạy lại khuyên can và lôi kéo mẹ tôi vào nhà trong, cảnh trí thật hỗn lọan, bao nhiêu người than khóc, tôi là một đứa trẻ chẳng hiểu gì nhiều, chỉ biết nhìn ngơ ngác.

[Người anh lớn của tôi bị chúng bắt tên là Bùi Hòanh, bị tra tấn gì ông cũng không khai, khi ra trước tòa án (chánh án là ông Phạm Phú Tiết) mặc dù bị chúng phao vu các tội không tưởng như âm mưu cướp đọat chính quyền, để hóa giải cái lưu manh của chúng, anh tôi có khai rõ trước tòa là mọi hành động của nhóm thanh niên bị bắt đây là do anh tôi xúi dục, vậy nếu tòa có buộc tội thì xin tòa buộc tội một mình anh tôi mà thôi. Anh tôi lãnh án 20 năm tù. Anh tôi có hành nghề bác sĩ y khoa tại Houston, Texas sau khi định cư 1975.

Người anh tiếp của tôi bị bắt là Bùi Như Lâm. Mỗi khi bị tra tấn thì anh tôi gồng mình lên, mặc xác cho chúng đánh bao nhiêu thì đánh vì anh tôi có võ. Ra tòa cũng lãnh án 20 năm tù. Sau nầy anh tôi định cư ở Paris, làm nghề điện tử.

Ở tù không lâu tại nhà tù Nghi Hạ, thì hai anh tôi được thóat nạn nhờ Pháp tấn công mà Việt Minh bỏ cả lao xá chạy sạch.]

 

Hơn 60 năm qua,

Thế rồi mới vài tháng trước đây, tôi tìm lại được cái nhìn ngơ ngác đó của tôi thời thơ ấu. Cái nhìn của tôi khi xưa và cái nhìn của đứa bé ngày hôm nay trong hình nầy không khác gì nhau.

Tôi đã tìm lại được hình ảnh của cái  nhìn của chính tôi, của chính mẹ tôi đang gào khóc:

Tôi tin rằng khi cậu bé nầy lớn lên, sẽ thành một Bùi Như Hùng, sẽ diệt Cộng phỉ không khoan nhượng nếu Việt Cộng chưa chết. 

Có mấy chục triệu đứa trẻ bất hạnh như thế nầy trên quê hương mình, hỡi trời ?

 

   

 CẬU TÔI  làm nghề thầy giáo, cậu tôi tên Phan Thắng, cho nên người làng gọi ông là ông Trợ Thắng (Trợ tức là trợ giáo). Tôi là đứa trẻ được quá nuông chìu nên là thằng bé hư, chỉ chịu học khi được cậu tôi kể chuyện ông tiên bà tiên, còn không thì chỉ thích đi bắt cào cào châu chấu để nuôi chim cà cưởng.

Cậu tôi cũng bị bắt trong đợt đó. Ông cũng là đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng, ông cũng bị chúng tra tấn khủng khiếp. Vì sức ông trói gà không chặt, ông chết đi sống lại nhiều lần trong ngục.

Một hôm chị tôi và con gái cậu tôi vào ngục thăm cậu tôi. Lúc ấy cậu tôi được chúng khiêng từ phòng thẩm vấn về phòng giam vì cậu tôi ngất xỉu, đầu mình đầy máu, chúng tạt nước cho cậu tôi tỉnh lại. Khi nhận ra con và cháu vào thăm cậu tôi quì lạy bất cứ tên lính canh hay bất cứ người nào đi ngang qua, cậu tôi van xin tha mạng để xin được về nhà "nhìn thấy con và cháu tôi, mà tôi đứt ruột, xin tha cho tôi". Thực ra chị tôi và con ông cũng đứt ruột. Cả nhà chúng tôi òa khóc khi nghe chị tôi kể lại. Ít lâu sau thì cậu tôi qua đời trong ngục, tôi không còn được nghe cậu tôi kể chuyện đời xưa ông tiên bà tiên nữa.   

  

 

Bọn côn đồ Bùi Tín và Vũ Thư Hiên nói không có tra tấn trong tù, hay ông Hồ bảo đối xử với các tù nhân như đối với bộ đội là láo khóet. Chúng là đồ "chó đẻ" (danh từ của NS Nguyễn Văn Chức). Chúng là chó đẻ vì tổ tiên chúng, cha mẹ chúng là một lũ súc sinh mới đẻ ra một lũ khốn nạn như chúng.

   

 

   

 KINH NGHIỆM XƯƠNG MÁU:   Mẹ tôi chết vì không thuốc men khi tản cư, chết trong sầu thảm. Tôi là đứa trẻ đã sống trong chiến khu, thuộc liên khu V. Tôi đã biết sự rình rập, mạt sát của cán bộ làng xã, chúng quan sát từng nồi cơm xem có độn khoai sắn hay bắp không.

Chúng ra lịnh giết hết chó, để cho chúng đêm hôm đi rình rập nhà nầy nhà khi mà không bị phát giác.

Nhà lợp bằng lá tranh, vách là phên tre, có khi được trét bằng đất sét.

Tòan dân sống co rúm người lại, không dám ăn nhiều, không dám nói.

Kinh nghiệm xương máu nầy cho tôi đủ tư cách để khẳng định rằng

dưới sự cai trị hà khắc của Việt Cộng thì

không có ai mang và vạt, áo vết để chụp hình năm 1958 hay năm 1959 tại Bắc Việt.   

  

 

 

Tôi tìm lại được Hình ảnh của cái nhìn ngơ ngác

                                          của tôi 60 năm về trước

img

Cái nhìn ngơ ngác của tôi lúc nào cũng in đậm nét, như khắc vào xương tủy.

Tôi xin trần tình cùng Quí vị về sự đau thương thơ ấu của tôi như trên đây để xin Quí vị hiểu rằng tôi

có đủ kinh nghiệm và tư cách để minh xét những hành vi man trá của Việt Cộng.

 

   

  GIAN TẶC KHÔNG THỂ QUA MẶT:   trong vụ án NGUYỄN CHÍ THIỆN

 

Những người chưa sống với Việt Cộng thì có thể bị lừa, nhưng với người đã từng sống trong bưng như tôi thi tên gian tế Thiện DõM làm sao qua mặt được.

Những tấm hình nầy phải được chụp trước năm 1954, lúc đó Thiện DõM mới được 15 tuổi mà thôi.

Thật là lố bịch khi thằng Dõm ghi những năm 1958 và 1959 vào những hình nầy.

Sự nhận định chân giả là sự đo lường tầm mức thông minh của người đọc và phê bình.

   Về vụ Nguyễn Chí Thiện thì bài nầy đã giáng đòn chí tử rồi:    TÂM SỰ NỬA KHUYA

   Xin chư vị đủ lương tri mà hành động trong sự tôn kính sơn hà xã tắc và tổ tiên Lạc Hồng.

   Xin đừng vì đồng tiền, đừng vì tự ái vặt mà cố tình bênh vực

                                                                                       tên tội phạm đồng lõa giết người  đọat của.

   Xin chư vị đừng tự bôi vôi trắt phân lên mặt, lên bàn thờ tổ tiên của chư vị

                                                                khi chư vị cố tình bênh vực cho tên gian trá Thiện DõM.

  

 

 

Tôi tìm lại được Hình ảnh của cái nhìn ngơ ngác

                                          của tôi 60 năm về trước

img

Cái nhìn ngơ ngác của tôi lúc nào cũng in đậm nét, như khắc vào xương tủy.

Tôi xin trần tình cùng Quí vị về sự đau thương thời thơ ấu của tôi như trên đây để xin Quí vị hiểu rằng chỉ có

cắt đầu tôi mà thôi, chớ đừng mong tôi thay đổi lập trường đối với dã thú Việt Cộng.

Nhưng

   
  OÁI ĂM THAY:  

1) Oái ăm thay, trong bao nhiêu năm gián điệp Trung Cộng tìm mọi cách để vây khổn, ám tóan gia đình tôi, làm cho tôi thành thân tàn ma dại, rồi chúng cho người dụ khị tôi về nước để kinh bang tế thế vì chúng vẫn bíết tôi là người có tài. Nhưng chúng không biết hình ảnh của cái nhìn của tôi 60 năm về trước đã khiến tôi không khoan nhượng với Việt Cộng.

2) Oái ăm thay có một ông nọ (tạm gọi là ông A) vì muốn binh vực cho Thiện DõM và dám viết trên diễn đàn rằng:

 

Qua bài ông Bùi Như Hùng viết về VC Tôn Nữ Thị Ninh

mới đây nhân việc bà ta sang Mỹ vào tháng 06-2006, dụ khị

chất xám, với lời khen rất khôn ngoan, khiến tôi nghĩ ông

Bùi Như Hùng có nhiệm vụ đánh bóng VC Cái nàỵ

 

Như vậy, công tác tuyên vận của ông Bùi Như Hùng đã qúa

rõ ràng. Chân tướng ông Bùi Như Hùng đã lộ diện. Xin Bà

Con khỏi cần mất thì giờ tranh cãi với ông ta.

Sau đó tôi có email hỏi ông A là ông lấy tài liệu nầy ở đâu để tôi có thể tìm cách đối phó. Ông ta không trả lời. Mà lại còn cái ông B (cặp bài trùng với ông A, dựa theo lời vu cáo của ông A để tiếp tục mạ lỵ tôi. Tôi đã nhịn họ cho qua sự đời. Nên tôi bỏ qua

Nhưng tội nghiệp cho ông A, ông ta vì ăn nói thiếu cân nhắt, nên bị người ta đem cả giòng họ ông ta ra chữi rủa (tôi có tìm cách can ngăn người ta đừng chữi rủa ông ta, nhưng tôi không thành công).

3) Oái ăm thay, siêu gián điệp Trung Cộng nằm vùng trong CIA, nằm vùng trong cơ quan cảnh binh Hòang gia Canada thì chúng vu cáo tôi là  "gián điệp Trung Cộng" để CIA và GRC-RCMP hại tôi đã hơn 25 năm qua !  TRẬN CHIẾN BÍ ẨN   1975 - 2008  tại BẮC MỸ

Cuộc chiến còn dài, xin hãy tạm dừng chân.

Trân trọng

Bùi Như Hùng

20-01-2009

  

 

 

Khép Lại Quá Khứ

 

 <<< Trở về trang chính     ĐẠI CÁO TRẠNG

 <<< Trở về trang chính   Phương Sách Giành Lại  CHỦ QUYỀN