|
Trận đánh không có đại bàng tại Trường Bộ Binh Thủ Đức ngày
30/4/1975
Trần Văn Trung/Lê Nguyễn/Hải Triều Lời Giới Thiệu: Nhân tưởng niệm mùa Quốc Hận đau thương 30/4/1975, Nhóm Nhà Văn Quân Đội và Nguyệt San Việt Nam trân trọng gửi đến quư niên trưởng, quư chiến hữu thuộc QLVNCH trong và ngoài nước hai bài viết trích trong tập "Những Trận Đánh Không Tên Trong Quân Sử "(tập 2 năm 2006) sẽ phát hành vào giữa năm 2006 nhân ngày Quân Lực 19/6. Đây là 2 trong hàng loạt những trận đánh có thật được viết thành truyện nhưng mang nặng những dấu tích của chiến sử bị bỏ quên hay bị vùi chôn theo thời gian. Nhóm Nhà Văn Quân Đội, những người lính viết cho tự do, vẫn c̣n tiếp tục chiến đấu, không chấp nhận để cho quân sử bi hùng của Quân Lực bị chôn vùi. Chúng tôi trân trọng giới thiệu hai bài viết: - Trận Đánh Không Có Đại Bàng tại Huấn Khu Thủ Đức ngày 30 tháng Tư năm 1975 - Bán tiểu đội Biệt Kích Dù và trận đánh cuối cùng sau lệnh buông súng 30/4/1975. Và hy vọng các bài viết loại này sẽ mang đến cho quư niên trưởng, quư chiến hữu và anh em một niềm tự hào nào đó về cuộc chiến đấu nghiệt ngă của chúng ta trong mùa Quốc Hận 30 tháng Tư.
Hải
Triều * * * Rừng xanh Long Khánh gục đầu, tan tác theo những bước lui binh bỏ Xuân Lộc khi Sài G̣n lệnh Sư Đoàn 18 do tướng Lê Minh Đảo chỉ huy và các đơn vị tăng phái, bằng mọi giá, rút về bảo vệ ṿng đai Sài G̣n. Đó là những con đường máu mà các đơn vị QLVNCH phải xuyên phá ṿng vây, phục kích của các sư đoàn Bắc quân trong thế lui quân nghiệt ngă. Địch chiếm Long Khánh và áp lực địch lấn dần về Sài G̣n theo một ṿng cung lửa từ Đông sang Tây. Cửa ngơ Xuân Lộc đă mở cho địch quân, quân lệnh từ đài phát thanh quân đội và Sài G̣n vẫn được "đại bàng" các loại ban hành xen lẫn với các bản hùng ca chiến đấu, nhưng người lính không biết các ông ở tọa độ nào, "đại bàng" đang xếp cánh ở đâu, c̣n hay đă bay xa. Nắng tháng Tư miền Nam vẫn trải khắp rừng núi, đồng ruộng, phố phường, nhưng trong nắng rơ ràng đă ăm ắp những tia nắng của tử khí, của bi thương, của tuyệt vọng. Người hốt hoảng, mà cỏ cây dường cũng không muốn ngẩng đầu. Trưa 28 tháng 4.1975, xe pháo quân đội các loại từ hướng Biên Ḥa nối đuôi đổ về Sài G̣n, quân số các cơ quan, đơn vị trong Huấn Khu Thủ Đức cũng vơi dần trong cơn sốt hoảng loạn, dù lệnh cấm trại 100% đă được ban ra từ mấy hôm trước. Số sĩ quan bám trụ ở lại trong Huấn Khu Thủ Đức c̣n lại khoảng 30% trong số ước chừng 30 sĩ quan cơ hữu của Huấn Khu, trong số người c̣n lại vào phút chót đó có đại úy Trung của trường Tổng Quản Trị, đại úy Thảo của trường Quân Báo (* ) Huấn Khu Thủ Đức, quân trường Thủ Đức cũ, nằm trong địa bàn trận địa trên lộ tŕnh chuyển dịch xuôi Nam tiến về Sài G̣n trong ṿng cung tiến quân của các sư đoàn cộng sản. Các thành phần thuộc các đơn vị trong Huấn Khu, kể cả khu gia binh, được đặt trong t́nh trạng chiến đấu không có "đại bàng" chính thức. Tuy vậy, họ đă phối hợp vô cùng nhịp nhàng trong thế pḥng thủ và tác chiến. Các đơn vị gồm Trường Tổng Quản Trị, Trường Quân Báo, Trường Hành Chánh Tài Chánh, Trường Quân Nhạc, Trường Thể Dục Thể Thao. Riêng Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia và Trường Bộ Binh Long Thành ( Thủ Đức cũ) không nằm trong phạm vi Huấn Khu Thủ Đức. Đêm qua nhanh trong hơi thở dồn dập tuyệt vọng của miền Nam, đêm cấm trại mệt nhoài chờ tác chiến của quân nhân các cấp trong Huấn Khu Thủ Đức chuyển ca trực Huấn Khu từ đại úy Thông ngày 28/4 qua đại úy Trần Văn Trung sáng 29/4. Mờ sáng, cả Huấn Khu mừng rỡ mở cổng chính số 1 đón các đơn vị Sinh Viên Sĩ Quan Đà Lạt từ miền Trung kéo về, cùng lúc, hàng loạt những đơn vị Sinh Viên Sĩ Quan Trừ Bị thuộc trường Bộ Binh Long Thành cũng kéo về Huấn Khu Thủ Đức, trường Mẹ cũ của họ thuở xưa. Họ di quân từng toán thứ tự dù không có cấp chỉ huy trực tiếp, trừ vị sĩ quan cao lon nhất là trung tá Tuyền của trường Bộ Binh Long Thành. Huấn Khu Thủ Đức trở thành nơi tá túc của các sinh viên sĩ quan Đà Lạt và Long Thành, và ngay sau đó, họ trở thành những chiến binh tác chiến bảo vệ căn cứ Huấn Khu. Huấn Khu Thủ Đức có thêm quân, có thêm anh em đồng cảnh ngộ, chong súng dựa lưng nhau. Và lạ lùng thay, dù không có một "đại bàng" chính thức nào trên đầu, các sĩ quan trong Huấn Khu liên lạc hàng ngang, làm việc hàng ngang trong t́nh huynh đệ đồng sinh đồng tử trong những phút giây cuối cùng của miền Nam. Các sĩ quan trong Huấn Khu thay phiên nhau trực và điều hợp những kế hoạch pḥng thủ và tác chiến trong khi ṿng vây của địch đang khép dần quanh căn cứ. Các giao thông hào, các công sự pḥng thủ, các cứ điểm đặt súng cộng đồng, các trạm canh... Tất cả các loại súng chong thẳng ra ngoài hàng rào kẽ gai. Các thùng đạn các loại đặt sẵn các vị trí tác chiến. M72 sẵn sàng trong từng chiến hào. Các trạm canh báo cáo liên tục về những cánh quân di chuyển của địch ở tầm xa đang tiến dần về hướng Huấn Khu. Bắc quân tiến về Sài G̣n nhưng không thể để yên Huấn Khu Thủ Đức. Trong Trường Quân Báo Cây Mai, đại úy Thảo, trưởng pḥng Chính Huấn, đang phân vân giữa gia đ́nh và đơn vị. Anh vẫn c̣n ở lại Huấn Khu trong khi có một số bạn chuồn về với gia đ́nh, đột nhiên anh thấy "ông già đầu bạc", Thiếu tá Biện Ngọc Bái rời Huấn Khu về Sài G̣n thăm nhà hôm trước, lại quay trở lại. Ông buột miệng: - Ủa! Đại úy Thảo c̣n ở đây à? - Bộ huynh trưởng tưởng tôi mang phao lặn theo ông Thiệp kiến cận rồi sao? - À, hay là toa lấy Honda "dzọt" về nhà chút xem sao. Đường c̣n đi được mà! - Thiếu ta già rồi c̣n v́ trách nhiệm mà trở lại đơn vị với anh em, cón tôi, trong t́nh huống này ḷng dạ nào mà bỏ đơn vị? - Ừa, thôi anh em ḿnh cùng ở lại, có ǵ th́ cùng chiến đấu bên nhau! Mà đại úy Thảo Ṛm!Làm sao th́ làm chứ tôi đă từng vào Lư Bá Sơ cách đây mấy mươi năm! Ớn lắm rồi nhé! Tại văn pḥng Chỉ Huy Phó đêm 29 tháng Tư trường Quân Báo có một cuộc họp mặt bỏ túi gồm có Trung tá Nguyễn Ngọc Bích, Chỉ Huy Phó kiêm Trưởng Khối Huấn luyện trường Cây Mai, Trung tá Phạm Văn Dẫu, thiếu tá Bái, Hiền, Kiệt và đại úy Thảo. Không khí nặng nề, âu lo. Anh em chửi thề khi nghe tiếng mơ, thanh la, trống các loại của cộng sản đập gơ ở ṿng ngoài ṿng rào pḥng thủ sau cổng số 9, đường ra băi tập của Trường Bộ Binh cũ. Kèm theo những tiếng gơ đủ thứ âm thanh ồn ào đó là tiếng loa vọng vào Huấn Khu: "Hàng sống, chống chết. Hăy về với nhân dân để được khoan hồng!" Việt cộng cứ loa, cứ gơ, các sĩ quan trong Huấn Khu vẫn âm thầm chia nhau trực và kiểm soát anh em pḥng thủ mặt trác nhiệm. Trung tá Dẫu lên tiếng, giọng ông buồn buồn: - Anh em ḿnh không c̣n bao nhiêu! Thiếu tá Hiền và đại úy Thảo quen trận mạc, Thảo điều động anh em án ngữ mặt tiền đơn vị, c̣n Hiền phụ mặt sau với chúng tôi! - Trung tá yên trí! Chúng ta sẽ chơi xả láng nếu chúng tràn vô Huấn Khu! - Thảo liên lạc thường xuyên bên pḥng sĩ quan trực Huấn Khu để phối hợp với anh em bên mặt Tổng Quản Trị và Trường Hành Chánh Tài Chánh nghe! Giờ Bắc quân tấn công đă tới trước khi tiếng chim ríu rít trên cây gọi đàn buổi sáng. Chim chóc trong các tàng cây trong Huấn Khu nháo nhác bay cao lúc trời c̣n mờ mờ khoảng 4 giờ sáng khi hàng loạt súng cối địch pháo vào Huấn Khu, và tiếp theo đó là súng nổ dữ dội giữa ta và địch ở mặt Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia. Bắc quân dồn nỗ lực thanh toán mục tiêu Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia nằm ngoài ṿng rào pḥng thủ Huấn Khu chênh chếch phía Tây Bắc cổng số 1, gần Chợ Nhỏ, trước khi tập trung quân ào ạt tấn công Huấn Khu Thủ Đức với lực lượng pḥng thủ mạnh hơn. Sự chống trả dũng mănh và can trường của anh em bên Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia cuối cùng đă tắt sau 2 giờ cầm cự. Máu đă đổ, tang thương chết chóc đang ṃ dần đến các hàng rào kẽm gai pḥng thủ Huấn Khu. Các đơn vị địch vây tứ hướng, nh́n vào Huấn Khu thăm ḍ. Tất cả chỉ là một sự yên tĩnh, một thứ chiến trường yên tĩnh rợn người. Họ đang vây Sài G̣n, song họ không hiểu nỗi tại sao các đơn vị xa Sài G̣n mấy chục cây số vẫn c̣n chiến đấu quyết liệt. Các đơn vị pḥng thủ Huấn Khu không chờ đợi lâu. 6 giờ sáng 30/4, Bắc quân pháo vô Huấn Khu mà quả đầu tiên rơi ngay cửa văn pḥng sĩ quan trực Trần Văn Trung. Các mũi tấn công của địch, sau khi chiếm Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia, đồng loạt đâm thẳng vào các pḥng tuyến của Huấn Khu Thủ Đức mà áp lực nặng nhất là khu nghĩa địa bên phía trường Tổng Quản Trị bọc lên hướng Bắc sau lưng trường Quân Báo và Câu Lạc Bộ Dân Sự. Đại úy Trần Văn Trung tới phiên trực Huấn Khu trong danh sách các sĩ quan c̣n lại trong Huấn Khu trong hệ thống luân phiên làm việc hàng ngang trong t́nh thế "hỗn quân hỗn quan" mất liên lạc với Bộ Tổng Tham Mưu ở Sài G̣n. Đại úy Trần Văn Trung ra lệnh đưa tất cả vũ khí của Huấn Khu ra các kháng tuyến: M72, lựu đạn, súng lớn, súng nhỏ, các thùng đạn... Tất cả sẵn sàng cho trận quyết định cuối cùng. Riêng mặt ṿng cung kháng tuyến từ khu nghĩa địa qua phía sau Câu Lạc Bộ Dân Sự và Trường Quân Báo, đại liên 30 ít ra cũng khoảng vài chục chĩa ṇng ra ngoài, thùng đạn mở sẵn sàng, dây đạn nối vào ổ súng như mấy con rắn dị hợm. Khi Bắc quân pháo vào Huấn Khu và tấn công Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia th́ cũng là lúc Nam, người em của Trung lọt vào Huấn Khu t́m và gọi Trung về Sài G̣n. Nam hổn hển: - Anh Trung! Nhà bảo anh trốn về gấp để di tản bằng máy bay trực thăng của anh Lê Trần Cát! Cả nhà c̣n chờ anh! Có anh nhà mới đi! (**) - Trời ơi! Giờ này mày lên vùng tử địa này làm ǵ? Tao ở lại với anh em! Các đơn vị c̣n chiến đấu làm sao tao về! Tao ở lại! Tới đâu hay tới đó! Mày về đi! - Làm sao em về! Tụi nó bắn tùm lum tà la ngoài Chợ Nhỏ! Hay anh cho em cây súng! Em ở lại với anh! Trung quăng vội cho thằng em trạc tuổi Thiếu Sinh Quân cái nón sắt, áo giáp và cây Carbin M1: - Mày nằm giao thông hào gần tao! Cứ chĩa súng ra hướng g̣ mả! Tụi nó tràn vô cứ bóp c̣ như tao đă chỉ cho mày lần trước. Nhét vào túi mấy kẹp đạn nhanh lên! Trung phóng trở lại pḥng sĩ quan trực Huấn Khu, đạn địch bắn qua khu nghĩa địa như mưa. Trung hét vào máy: - Mũi nhọn địch đang tấn công khu nghĩa địa bằng bộ binh! Tụi nó chơi ban ngày! Coi chừng cổng số 1 và cổng số 9! Tiếng súng hai bên nổ đồng loạt tạo ra một thứ âm thanh binh lửa kinh người mà từ ngày thành lập trường Bộ Binh Thủ Đức, rồi thành Huấn Khu Thủ Đức, người dân quanh vùng và các binh sĩ trú pḥng chưa từng chứng kiến, chưa từng trải qua. Tiếng súng nổ át hẳn âm thanh của các máy âm thoại. Người ta không c̣n nghe ǵ ngoài tiếng đạn nổ như gieo cát trên mái tôn. Dưới chiến hào mặt nh́n ra nghĩa địa sau Trường Tổng Quản Trị, vài anh em hoảng hốt la lớn: - Chết mẹ, tụi nó cắt gần xong ṿng rào ngoài và đang ṃ dần vào các g̣ mả! Mày chơi mấy thằng ở mấy lùm cây, tao chơi mấy thằng ḅ lết cắt kẽm gai! Nó ṃ vào ôm được mấy cái g̣ mả nó thọt B40 vào th́ khốn nạn! - Th́ cứ thế mà làm! ĐM! Bộ nó tưởng dễ ăn, nó tưởng sau mấy cái g̣ mả không có đồ cúng tụi nó sao? Những người lính không rơ đơn vị, những sinh viên sĩ quan, những quân nhân cơ hữu c̣n lại của Huấn Khu, năm cha bay mẹ ở các nơi dồn về chung một chiến hào, vừa bắn vừa chửi như bắp rang. Và y như rằng, ngay sau đó, hàng loạt ḿn claymore và ḿn chống cá nhân cài dày theo mấy g̣ mả thi nhau hàng loạt: Ầm! Ầm! Ầm... Các loại nổ dọc dài theo kháng tuyến pḥng thủ ḥa với lưới lửa các loại phủ chụp địch trong vùng nghĩa địa. Dường như Bắc quân không nghĩ tới mặt nghĩa địa chằng chịt hàng rào kẽm gai được gài dày đặc các loại ḿn nổ, ḿn claymore, ḿn chiếu sáng ... và bên trong là hàng loạt các loại vũ khí cá nhân, vũ khí cộng đồng tua tủa chĩa ra mục tiêu trong tư thế chờ địch. Đợt biển người của Bắc quân sau gần 3 tiếng đồng hồ tấn kích đă bị bẻ gẫy tại khu nghĩa địa. Một số xác Bắc quân nằm dính trong hàng rào kẽm gai. Bắc quân chủ quan tưởng Huấn Khu Thủ Đức là thứ quân trường có hệ thống pḥng thủ không có ǵ đáng ngại, và họ đă trả cái giá quá đắt khi bị đánh bật ra ngoài, trừ những xác vắt dính trên các ṿng kẽm gai là không đường rút lui. Ư đồ địch là quyết tâm vượt hàng rào kẽm gai, chiếm nghĩa địa để làm bàn đạp chọc thủng mặt Tây của Huấn Khu trong tầm tác xạ của B40, B41 thay v́ đánh chính diện vào cổng chính số 1 mà địch nghĩ có thể hỏa lực pḥng thủ tập trung nặng hơn. Khu nghĩa địa đă diễn ra những đợt ác chiến đẫm máu giữa ban ngày và Bắc quân đă bị thiệt hại vô cùng nặng nề. Trận ác chiến bao trùm bởi tiếng súng, ḿn các loại đă làm tắt tất cả bất cứ thứ âm thanh nào trên đời có thể lọt vào Huấn Khu. Huấn khu Thủ Đức vẫn c̣n là một băi chiến trường ác liệt, bi hùng chờ đợi những tang thương nghiệt ngă khi chiến xa Bắc quân được điều động tấn công vào mục tiêu sau đợt ác chiến bị chận đứng ở các ṿng rào vùng nghĩa địa. Người ta nghe tiếng báo cáo trên hệ thống âm thoại của các đơn vị Bắc quân bao vây và chờ thanh toán Huấn Khu: - Báo cáo đồng chí! A5 không thể chọc thủng pḥng tuyến địch! Tổn thất ta nặng. Không thể tràn nhập Huấn Khu địch bằng bộ chiến! - Các đồng chí chuẩn bị dồn nỗ lực tùng thiết vào cổng chính! Tăng sẽ đến ngay! Các đồng chí phải khẩn trương thanh toán mục tiêu trước buổi trưa! Địt mẹ! Tên Dương Văn Minh đă ra lệnh đầu hàng mà quân ngụy vẫn c̣n ngoan cố! Cái yên tĩnh tịch mịch của chiến trường bỗng trở nên rùng rợn, không phải giữa đêm đen mà giữa ánh nắng chói chang. Bên ngoài địch ngưng nổ súng, bên trong ta ngưng nổ súng. Các toán cứu thương di chuyển anh em bị thương về pḥng cấp cứu. Trong máy âm thoại các loại, trên các đường điện thoại trong Huấn Khu, trên trời cao ngoài tầm cao xạ pḥng không địch cũng không có hơi thở của bất cứ một thứ "đại bàng" hay tư lệnh nào. Sát ngay thủ đô Sài G̣n, "đại bàng chúa Dương Văn Minh" vừa lên ngôi vài hôm đă rũ cánh đầu hàng. Huấn Khu Thủ Đức vẫn chiến đấu. Bao nhiêu chiến thuật, bao nhiêu kỷ luật, bao nhiêu binh pháp, bao nhiêu kinh nghiệm chiến trường, bao nhiêu ḷng tự hào, bao nhiêu ḷng yêu nước .... của người lính miền Nam các cấp c̣n lại sau trận đánh lẫm liệt ở Xuân Lộc Long Khánh, và sau đó được lệnh lui quân, đă dồn lại trong kháng tuyến của Huấn Khu Thủ Đức sáng ngày định mệnh 30 tháng Tư năm 1975. Không có cấp chỉ huy, không có tư lệnh chiến trường, các sĩ quan c̣n lại trong Huấn Khu, bất kể cấp bậc, cơ hữu hay tá túc khi đơn vị tan ră từ miền Trung... đă làm làm việc hàng ngang, đă phối hợp tuyệt vời trong trận tử thủ. Các sinh viên sĩ quan của hai trường Thủ Đức/Long Thành và Đà Lạt đă có mặt ngay trong các chiến hào. Kháng tuyến không c̣n là lính, là hạ sĩ quan, là sinh viên sĩ quan, là sĩ quan mà là một khối. Nắng miền Nam chiếu rọi những tia u uất khắp trời. Từ Vũ Đ́nh Trường, từ giao thông hào, người sĩ quan vô danh không biết thuộc đơn vị nào, mặt đanh lại. Anh phóng ống ḍm quan sát cổng sau số 9 rồi quay 180 độ, anh quan sát dọc theo kháng tuyến thẳng ra cổng chính số 1. Dường như là một sĩ quan từng xông pha trận mạc, anh dự đoán cái ǵ sẽ xẩy ra sau mấy tiếng đồng hồ "chiến trường yên tĩnh". Dịch có thể tung chiến xa vào trận. Cổng số 1 được bịt kính bởi những con ngựa sắt kẽm sai. Bên ngoài chợ Nhỏ không có một bóng người sau trận ác chiến ở khi nghĩa địa trong ṿng rào Huấn Khu. Địch chắc là núp đâu đó, nhưng dân th́ đă lánh xa. Bên trong cổng số 1, dọc theo chiến hào là những vũ khí đủ loại của các đơn vị cơ hữu và của các đơn vị khác mang theo vào trú ẩn trong Huấn Khu. Những ống phóng M72 nằm phơi dưới nắng. Anh nghĩ trong bụng, nếu địch tấn công vào Huấn Khu xuyên cổng số 1, thế nào cũng lănh hàng tá M72 chào đón. Cái ǵ phải đến th́ nó phải đến. Lấy Sài G̣n được mà Huấn Khu Thủ Đức c̣n kháng cự, không thanh toán được có thể là một mối nhục của Bắc quân. Giờ định mệnh của Huấn Khu Thủ Đức đă đến. Khoảng sau 10 giờ sáng ngày 30 tháng Tư, thời điểm lệnh đầu hàng của Dương Văn Minh loan trên đài phát thanh Sài G̣n, không biết vô t́nh hay cố ư, Huấn Khu Thủ Đức vẫn ở trong tư thế tác chiến. Có lẽ tin rằng các đơn vị miền Nam sẽ tuân răm rắp lệnh của Dương Văn Minh, một đoàn chiến xa của Bắc quân từ xa lộ trực chỉ Huấn Khu Thủ Đức hướng thẳng về cổng số 1, âm thanh xích sắt rơ dần. Đại úy Thảo của trường Quân Báo phóng ống ḍm ra cổng chính. Anh la lên cho mọi người như báo động: - Anh em chuẩn bị! Một số không rơ chiến xa địch tiến về hướng Huấn Khu, có cả bộ binh tùng thiết và đám du kích nón tai bèo. Đúng là tụi nó! Xe chúng có cắm cờ xanh đỏ của đám Mặt Trận! Thảo mải mê theo dơi địch di quân, mắt dán vào ống ḍm, miệng cứ nói. Thực ra, nh́n bằng mắt trần, anh em đă nhận ra những ǵ Đại úy Thảo nói, và họ đă phóng ra chiến hào pḥng thủ nhanh hơn Thảo dự liệu. Khi anh quay lại th́ mọi người đă ở trong thế tác chiến. Khi đoàn chiến xa địch tiến gần cổng số 1 trong tầm quan sát bằng mắt thường, tên chỉ huy địch bỗng ra lệnh ngừng xe: - Các đồng chí cẩn thận coi chừng M72 địch! Tại sao Sài G̣n đă đầu hàng mà Huấn Khu Thủ Đức địch không có vẻ ǵ là sẵn sàng bỏ trống bàn giao cho cách mạng? Lạ thật! Hay là đám này cũng cứng đầu như đám Sư 18 của tướng ngụy Lê Minh Đảo ở Long Khánh? Ta đă mất ở đó hơn mấy ngàn đồng chí! Trận đánh sáng nay vào Huấn Khu địch nghe báo cáo ta tổn thất khá nặng. Phải cẩn thận! Một tên sĩ quan bộ binh Bắc Quân sốt ruột hỏi: - Đồng chí tính sao? Chẳng lẽ ớn Long Khánh lại khoanh tay bất động đứng nh́n Huấn Khu địch? Lệnh trên buộc ta phải nhổ cho xong cái chỗ này để tập trung về Sài G̣n nội trong ngày hôm nay! - Đồng chí nghe lệnh tôi, cho phân tán đơn vị vào nhà dân. Tất cả bố trí bên ngoài đợi lệnh. Chỉ một chiến xa ḍ đường phá cổng chính mà thôi để xem quân trú pḥng địch phản ứng ra sao? Các đồng chí khẩn trương chấp hành lệnh! Như một con trâu đen thui từ từ húc về hướng cổng số 1, khoảng 10 giờ 30 sáng 30 tháng Tư, một chiếc T54 địch nghiền xích sắt dần về cổng chính Huấn Khu. Không biết bao nhiêu cặp mắt bên ngoài nh́n vô, không biết bao nhiêu cặp mắt bên trong nh́n ra, cả dân lẫn lính hai phe đối chiến. Có lẽ họ đang nín thở, có lẽ họ đang hồi hộp. Họ chờ một tiếng nổ của hỏa tiễn M72 phóng vào chiến xa địch. Nhưng lạ lùng thay, bên ta không ai bắn một phát, trong lúc chiến xa địch ủi toạc hàng rào pḥng thủ kẽm gai chắn cổng số 1, qua khỏi cổng, vừa lăn xích sắt, vừa tác xạ bừa vào các hướng tiến trong Huấn Khu, đơn lẻ chỉ một chiếc. Rơ ràng không phải là chiến xa địch lạc đường, nhưng Bắc quân đang giở tṛ ǵ đây? Lẻ tẻ có những tiếng súng nhỏ của quân trú pḥng tức giận đáp lễ tiếng đại liên trên chiến xa địch như âm thanh bị tiếng súng địch át đi. Có lẽ đại bác và đại liên trên chiến xa địch làm cho mấy loại súng nhỏ từ M16, Carbine, Garant quân trường của phe ta ngại ngần khai hỏa v́ không tương xứng. Mấy thứ này làm sao bắn thủ vỏ thép T54! C̣n M72 đâu, không thấy khai hỏa quả nào? Chiến trường ǵ đâu như giỡn mặt, như đùa! Khi chiến xa địch vượt qua khoảng trước trường Quân Báo trên đường ra cổng sau số 9, Trung sĩ I Hùng Tầu hốt hoảng: - Đại úy Thảo! Cho lệnh bắn đi chớ! Trời ơi! Nó chạy ngay sát cạnh mấy ống phóng M72 mà sao ai cũng tha cho nó vậy trời! - Không được! Chờ! Bộ ông không thấy chúng nó đại bác ṇng dài, c̣n đám ḿnh súng nhỏ cổ lỗ sỉ. Anh em sinh viên sĩ quan các trường bạn bố trí cạnh đường, chiến hào cách chiến xa địch có một tầm với tay! Anh em chưa phản ứng th́ ḿnh phá bĩnh sao được! Nguy cho ḿnh và nguy cho cả họ! Từ bên ngoài cổng số 1, ban chỉ huy hành quân địch cũng căng thẳng theo sát chiếc chiến xa thám sát đơn độc dưới nắng trưa trong ḷng Huấn Khu. - Lạ thật! Các đồng chí có thấy ǵ không? Tại sao địch lại im lặng không phản ứng ǵ? Chẳng lẽ Huấn Khu Thủ Đức của địch bỏ trốn trước cả lệnh đầu hàng sau trận chạm súng buổi sáng? - Báo cáo thủ trưởng! Tôi nghe quả có tiếng súng nhỏ của địch nổ. Kiểu cách bố trí pḥng thủ của địch cho thấy địch không buông tay dễ dàng. Tôi lo cho chiến xa chúng ta sẽ chạm địch dữ dội trên đường ra trở lại! - Đồng chí ra lệnh trưởng xa không ủi cổng sau, quay trở lại về hướng cổng số 1 tức khắc với vận tốc nhanh và khai hỏa tối đa 2 bên đường và các mục tiêu nghi ngờ! Chiếc T54 chưa chạm cổng số 9 đă quay nhanh về lại hướng cũ, vừa chạy vừa tác xạ liên tục. Chiếc T54 vừa lăn xích qua khỏi Vũ Đ́nh Trường đột nhiên tất cả kháng tuyến hai bên đường đồng loạt nổ súng như mưa vào chiến xa, nhắm thẳng vào tên xạ thủ đại liên trên pháo tháp trong lúc hắn tác xạ hai bên đường ra. Không biết hắn bị bắn gục lọt xuống ḷng xe hay hỏng hốt chui vào tránh đạn, hắn biến mất sau vài tràng đạn trên pháo tháp. Không c̣n bị đại liên uy hiếp, các ổ M72 dọc hai bên hông chiến xa, từ hai phía, mặt Đông: Trung Tâm Thể Dục Thể Thao, Trường Quân Nhạc và mặt Tây: Trường Quân Báo Cây Mai và Trường Tổng Quản Trị... đồng loạt phóng hỏa tiễn tập trung vào chiếc T54. Chiếc T54 bị vây trong lưới lửa, kinh hoàng rú ga. Một quả, hai quả, ba quả và hàng loạt quả, cái trúng cái trật, nhưng một quả M72 phóng từ hướng Đông phía Trường Thể Dục Thể Thao trúng thẳng vào xích sắt chiếc T54 làm nó đứt xích, khựng lại và rung người lên v́ sức nổ. Tuy nhiên nó vẫn cố lết về hướng cổng số 1 để hy vọng thoát ṿng vây. Xích sắt bên trái chiến xa địch bị đứt rời ra, đầu chiến xa xoay thẳng vào hướng Khu Tiếp Tân và khựng lại cách cổng số một không xa. Quân ta trong chiến hào đứng vụt dậy reo ḥ như tham dự một trận đánh hào hứng đẹp như trong xi nê. Chiếc T54 nằm cọ quay tại chỗ nhưng chưa cháy. Bỗng người ta thấy một sinh viên sĩ quan trường Bộ Binh đứng bật dậy khỏi hố chiến đấu, ném ống M72 xuống đất, phóng ra khỏi hố, rút chốt lựu đạn chạy thẳng về chiếc T54 nhảy vọt lên xe và thảy vào ḷng chiến xa rồi nhảy khỏi xe. Một tiếng nổ long trời trong ḷng xe T54 tiếp theo là những tiếng nổ phụ của các loại đạn trong xe. Người sinh viên sĩ quan gan dạ đó không quay đầu lại cho đến khi anh nhảy lọt vào hố chiến đấu. Anh đứng thẳng người nh́n khói bốc ra từ chiếc T54 bất động. Tiếng reo ḥ của quân ta lại vang lên khắp các chiến hào.(***) Tất cả anh em chiến đấu những giờ phút cuối cùng trong Huấn Khu Thủ Đức thắc mắc không hiểu tại sao Bắc quân lại chỉ cho một T54 phá cổng số 1 để tiến vào trận. Và tại sao họ thấy rơ ràng là trong ṿng ra, chiếc T54 bị vây khổn mà họ không cho chiến xa hay bộ binh tiếp cứu hay khai hỏa yểm trợ? Nếu Bắc quân cho hàng loạt 5, 7 chiếc T54 cùng quân bộ chiến tiến vào Huấn Khu th́ t́nh thế sẽ ra sao? Phải chăng họ sự bị lọt ổ phục kích tập thể, và quân bộ chiến sau tổn thất nặng ở Long Khánh, họ vét theo đám du kích dọc đường với dép râu, mũ tai bèo không thể lâm trận địa chiến? Chiếc T54 bốc khói vẫn nằm chết tại chỗ. Vẫn chưa thấy địch chuyển quân ra sao. Hai bên án binh bất động. T́nh trạng sẵn sàng tác chiến trong Huấn Khu vẫn c̣n căng cứng. Các sĩ quan trong Huấn Khu liên lạc nhau để biết thương vong của anh em từ sáng tới trưa. Số thương vong có đến 20 anh em trong đó có hai khóa sinh của trường Quân Báo. Trận đánh không có "đại bàng" tại Huấn Khu Thủ Đức sáng ngày 30 tháng Tư 75 được coi là tuyệt vời, cái tuyệt vời của chiến trường ngay sau đó trở thành u ám khi mọi người hay tin tướng Dương Văn Minh ra lệnh buông súng đầu hàng, tin những anh em thân quen bị tử thương và bị thương. Đại úy Thảo, tự Thảo Ṛm, gọi Trung sĩ I Hùng giao tuyến pḥng thủ mặt tiền trường Quân Báo. Anh em nh́n cái bóng dáng mảnh mai của Đại úy Thảo với cây Carbin M2 vụt nhanh qua Hội Quán Sĩ Quan phụ tay tẩm liệm anh em tử thương, băng bó anh em bị thương. Nỗi đau nh́n anh em trên vũng máu chưa nguôi th́ nỗi đau lớn hơn, bàng hoàng hơn bủa đến vây bọc mọi người: Ông Dương Văn Minh ra lệnh toàn quân buông súng! Không biết lệnh này ban ra lần thứ mấy từ đài phát thanh Sài G̣n. Người ta nghe những lời tức tối văng tục, chửi thề. Người ta thấy những vị sĩ quan gục đầu ôm mặt. Người ta thấy những ḍng nước mắt tuôn trào xuống trên những gương mặt một thời xông pha trong cơi chết trận mạc chưa từng đổ lệ. Thảo Ṛm chạy lên pḥng làm việc của Khối Chiến Tranh Chính Trị Trường Quân Báo. Anh gặp Thiếu tá Bái nước mắt ràn rụa: - Đại úy Thảo! Thế là hết! Thay đồ nhanh lên để về với vợ con! C̣n ǵ mà chần chờ? - Không! Thiếu tá dzọt trước đi! Tôi đă thủ mấy trái lựu đạn mấy bữa nay! Trước khi buông súng, tôi quyết sẽ chơi bọn nó cú chót! Tôi sẽ gài vài trái vào tủ hồ sơ rồi xuống sau! Thiếu tá Bái khựng lại: - Đừng! Đừng anh Thảo! Nó không giải quyết được ǵ thêm, ngộ lỡ trong cảnh hỗn loạn, anh em sau ḿnh vô t́nh mở tủ hồ sơ th́ khốn! Thảo tuân lời. Anh cởi bỏ bộ quân phục, cởi bỏ đôi giầy trận như anh đă từng làm mỗi chiều tan sở rời đơn vị về nhà, nhưng lần này, tay anh run run, tim anh đoài đoạn, ḷng anh trũng xuống khi anh biết đời binh nghiệp của ḿnh đă chấm dứt, giờ chia tay bè bạn thân quen sắp xẩy ra trong t́nh huống tan hàng nghiệt ngă. Trước khi rời bước, anh bỗng xoay nh́n lại bộ quân phục nằm rũ trên bàn. Chợt anh nh́n thấy ba bông mai vàng trên bâu áo anh như đau đớn nh́n anh vĩnh biệt. Trên má anh, hai hàng nước mắt lăn tṛn tự lúc nào. Trận chiến nào cũng tàn, nhất là sau khi chiếc T54 bị cháy, địch sẽ bằng mọi giá dứt điểm Huấn Khu Thủ Đức. Đứng trước cư xá phía mặt tiền Trường Tổng Quản Trị, Trung Tá Truyền mắt đăm đăm nh́n ra cổng số 1, mắt đảo một ṿng ra phía Chợ Nhỏ, chợt ông quay lại nói với anh em: - Điệu này chắc không xong! Ông Minh đă ra lệnh buông súng mà chúng ta vẫn c̣n đánh. Tôi thấy cả Huấn Khu nhiều anh em vẫn cương quyết đánh đến cùng, nhưng thế cờ sẽ không xoay ngược. Tôi sợ tốn xương máu anh em! - Trung tá định làm ǵ? Trong khu vực của ḿnh, dù Trung tá thuộc quân số Trường Bộ Binh Long Thành nhưng Trung tá là sĩ quan cao nhất có mặt trong khu vực này, toàn Huấn Khu không biết bên Trường Quân Báo và Quân Nhạc có vị sĩ quan cao cấp nào c̣n lại trong Huấn Khu hay không, chỉ huy trưởng và chỉ huy phó không thấy xuất hiện trên hệ thống liên lạc tác chiến. Thôi th́ Trung tá cứ nói quyết định của Trung tá xem sao! - Tôi gắn cờ trắng lên xe và cùng tài xế ra cổng tiếp xúc với các đơn vị Việt cộng để nói chuyện ḿnh hạ vũ khí! - Không! Tụi em không đồng ư! - Thế th́ các cậu có giải pháp nào hay hơn trong t́nh huống tuyệt vọng này chăng? Không ai trả lời! "Thầy tṛ" trao đổi nhau trong không khí nặng nề, căng thẳng. Sau cùng, họ thả nổi cho Trung tá Truyền quyết định. Trung tá Truyền vẫn c̣n nguyên quân phục và cấp bậc, ra lệnh cho tài xế lái xe jeep mui trần đưa ông ra cổng. Miếng vải trắng phất phơ trên cây cần câu máy truyền tin. Chiếc xe chạy chậm. Mấy trăm cặp mắt anh em chăm chăm vào xe ông di chuyển. Ông đứng thẳng người, xe và người không trang vị vũ khí. Bên ngoài địch thấy rất rơ đây là một sĩ quan của quân đội Miền Nam ra tiếp xúc với họ. Khi xe của Trung tá Truyền vừa chạm mặt đường ra cổng chính, chưa tới cổng số 1, một quả không biết B40 hay SKZ trực xạ từ bên ngoài thẳng vào chiếc xe mang cờ trắng. Chiếc xe nổ tung lên và bốc cháy. Trung tá Truyền và người tài xế văng ra khỏi xe và chết ngay tại chỗ. Tất cả những người chứng kiến cái chết của Trung tá Truyền bàng hoàng, uất hận và nhào xuống giao thông hào khai hỏa hàng loạt ra ngoài mà người ta có cái cảm giác anh em sẵn sàng chiến đấu chết bỏ. Sau đó, những con mắt, những đỉnh đầu ruồi đồng loạt hướng về cổng số 1. Chờ! Chờ! Họ chờ phản ứng của địch. Thời gian trôi chậm chạp trên bờ tử sinh hăng hắc mùi súng. Địch vẫn án binh bất động. Bên trong, các kháng tuyến vũ khí vẫn c̣n nguyên trên bờ giao thông hào, trên tay quân trú pḥng. Địch sợ tổn thất vào phút chót ư? Địch chờ các lời gọi buông súng của Dương Văn Minh có tác động để những chiến binh trong Huấn Khu Thủ Đức xếp hàng, giơ tay lũ lượt ra khỏi cổng số 1 chăng? Không! Qua ống ḍm địch, Huấn Khu vẫn trong t́nh trạng tử thủ và chiến đấu. Từ chiếc T54 vẫn c̣n những sợi khói quặn ḿnh ḅ lên không trung, như nhắc các "đồng chí" coi chừng: "Đưa chiến xa vào Huấn Khu là bỏ mạng!" Lời gọi buông súng của Dương Văn Minh vẫn tiếp tục vang lên trong mấy chiếc radio. Địch có vẻ kiên nhẫn hay được lệnh không tấn công. Khoảng 1 giờ trưa, khi Thiếu tá Bái và Đại úy Thảo của Trường Quân Báo nghẹn ngào ôm lấy anh em khóa sinh, sinh viên sĩ quan và những sĩ quan thân quen vây quanh ông... Họ nói với nhau những lời gần như vĩnh biệt giữa nắng tháng Tư tang thương phủ xuống Huấn Khu. Tiếng loa gọi hàng của Bắc quân vọng vô từ hướng Chợ Nhỏ: - Chúng tôi kêu gọi các đơn vị Ngụy quân đầu hàng, bỏ vũ khí tại chỗ, mặc thường phục và rời khỏi doanh trại!" Loa gọi hàng được nhắc đi nhắc lại xen lẫn lời gọi buông súng của tướng Dương Văn Minh. Tất cả anh em trong Huấn Khu bỗng thấy bầu trời bỗng chốc chuyển sang một mầu rực đỏ, cây cỏ gục đầu dưới nắng tháng Tư hừng hực tử khí thê lương. Cũng không gian đó, cũng vùng đất này, vài tháng trước đây khi chiến cuộc nóng dần từ miền Trung, Huấn Khu Thủ Đức vẫn c̣n êm ả thanh b́nh, và cũng vài giờ trước đây, dù đang trải qua những giờ phút lửa đạn ngút trời, Huấn Khu Thủ Đức vẫn hiên ngang trong lưới đạn thù vây bủa, nhưng bây giờ, ḷng trời đang chuyển đổi, ḷng người đang tan tác. Địch súng cầm tay, hờm hờm những ngón trỏ gắn vào c̣ AK hai hàng tiến vào Huấn Khu qua cổng số 1, bên ngoài mấy chiếc T54 chĩa ṇng đại liên vào ḍng thác người mặc thường phục ùn ùn ngược chiều đổ ra khỏi Huấn Khu như pḥng hờ bất trắc. Trong ḍng thác người mặc thường phục cả lính lẫn dân đó tràn về hướng Chợ Nhỏ và xa lộ. Không một tiếng súng nổ. Địch âm thầm trám những khoảng trống trong Huấn Khu. Người lính miền Nam cắn răng âm thầm lê những bước chân không giầy "saut" trên con đường xưa thân quen, nhưng nay trong phút chốc lại thấy nó trở thành hoàn toàn xa lạ. Có một người không biết sĩ quan hay lính, tách khỏi ḍng người khi ra khỏi cổng chính Huấn Khu, anh đứng dạt sang một bên đường, trân trân nh́n lại Huấn Khu Thủ Đức thấp thoáng bóng địch đang hạ lá cờ vàng, và xa xa, vài cột cờ, lá cờ vàng ba sọc đỏ vẫn c̣n tung bay trong nắng. Anh không can đảm nh́n lá cờ thân yêu bị kéo xuống, anh bỗng đưa tay chào vĩnh biệt lá cờ c̣n trong tầm mắt, và hai hàng nước mắt tuôn đổ tự lúc nào. Lê Nguyễn/Trần Văn Trung/Hải Triều
Ghi chú: - (*) Hai sĩ quan này có mặt tham dự trận đánh và viết lại các chi tiết của trận đánh, hiện ở Canada (Đại úy Trần Văn Trung ) và Hoa Kỳ (Đại úy Thảo) - (**) Thiếu tá Lê Trần Cát là phi công trực thăng của văn pḥng thủ tướng. Ông hiện ở Nam Cali, Hoa Kỳ - (***) Báo Sài G̣n Giải Phóng sau tháng 4/75 cũng đă phải xác nhận trận đánh lẫm liệt trong Huấn Khu Thủ Đức với thảm cảnh của chiếc T54 đơn độc trong ṿng lửa M72) - Bài viết này căn cứ vào những chi tiết và diễn biến của trận đánh thực sự đă diễn ra tại Huấn Khu Thủ Đức sáng ngày 30/4 đến 1 giờ trưa, ngay cả sau khi lệnh buông súng của Dương Văn Minh được ban ra. Hải Triều viết và dựng lại trận đánh từ bài viết của đại úy Thảo trường Quân Báo và đại úy Trần Văn Trung Trường Tổng Quản Trị. Đây là hai trong những sĩ quan thuộc Huấn Khu Thủ Đức, gốc từ đơn vị tác chiến, có mặt và trực tiếp tham dự trận đánh. VietNamDienDan@googlegroups.com on behalf of /o-o/ (vnnpost@gmail.com) +Add contact To: Subject: [VIET NAM DIEN DAN] 30.4.75 : THU DUC : Tran Danh Tai Truong Bo Binh Thu Duc 2006-07-09 |