|
Lời
nói đầu
:
Đây là một bài báo do tác giả Song Kiêm
viết về
“Tổng
trưởng Quốc Pḥng” Nguyễn Duy Hinh
của Chú Chánh từ lâu, nay nhân duoc tin
Liên Hội Chiến Sĩ muốn đưa tướng nầy ra“đánh bóng”lại
bằng cách đưa ong ta ra đọc diễn văn nhân dịp Lễ Kỷ Niệm
Quân Lực 19-6,
chúng tôi xin tạm trích đăng lại để mọi người cùng biết
mặt thật và thành tích của ông Tổng trưởng.
Trong những ngày qua, trên báo chí cũng
như các phương tiện truyền thông đă xảy ra một cuộc bút
chiến giữa một cựu tướng lănh của Quân Lực Việt Nam Cộng
Ḥa, tức tướng Nguyễn Duy Hinh, con người từng giữ chức
vụ
“Tổng Trưởng Bộ Quốc Pḥng”
của một tổ chức tự xưng là Chính Phủ Việt Nam Tự Do và
ông Nguyễn Hữu Chánh, người đứng đầu của
chính phủ đó.
Nội dung bút chiến không ngoài mục đích là tố cáo, vạch
trần những việc làm sai trái của nhau. Phía “Tổng Trưởng
Bộ Quốc Pḥng” của chính phủ tự xưng là Việt Nam Tự Do
th́ viết rằng, qua tài liệu thu lượm được sau 2 năm
“phục vụ” và lănh “trọng trách” chỉ đạo cái được gọi là
Hội Đồng An Ninh Quốc Gia của chính phủ th́ tố cáo:
Người lănh đạo Chính Phủ Việt Nam Tự Do chỉ là một tên
bịp bợm, và chiến khu hoặc căn cứ địa của chính phủ
th́ hoàn toàn giả tạo không đúng sự thật với những điều
tổ chức đă tuyên truyền. Bên “chính phủ” lại tố ngược
lại cho rằng, tướng này là một tên háo danh, tham lợi
và chỉ biết lợi dụng “công lao chiến sĩ”, phương tiện
của “chính phủ” để hưởng thụ và úp mở cho biết, tướng
này chỉ có biết chơi gái. Hai bên tuy chưa tung hết
độc chiêu để triệt hạ nhau, nhưng chắc chắn rằng những
ngày sắp tới với sự hổ trợ của những kẽ chủ mưu và đám
người giựt dây đàng sau, cuộc chiến hứa hẹn là sẽ có
nhiều pha sôi nổi.
Không biết việc tranh cải giữa ông Tổng Trưởng và
tổ chức tự xưng Chính Phủ Việt Nam Tự Do xảy ra là do
tranh chấp quyền lợi , bất đồng chính kiến hay chủ
trương đường lối, chưa ai được biết. Tuy nhiên việc làm
đinh óc nhức tai đồng hương do sự tranh chấp nội bộ của
tổ chức khiến hệ lụy của nó không những làm tổn thương
cho đôi bên mà c̣n gây hại cho việc đấu tranh chống
lại CSVN. Lư do: việc tố nhau cứ theo cái đà này mà
tiếp tục nổ ra măi, chắc chắn sẽ làm cho dư luận chán
nản. V́ theo lời theo lời cáo buộc của đôi bên, ắt đồng
hương Việt Nam lại phải lo ngại và tự đặt câu hỏi, phải
chăng ḿnh lại gặp phải cái cảnh “Tránh vơ dưa lại
đạp phải vơ chuối”. Vừa thoát khỏi được chánh phủ lưu
vong ma, lại gặp phải những tổ chức kháng chiến giả.
Dù có tĩnh táo đến đâu, chắc chắn đồng hương hải ngoại,
đặc biệt là giới trẻ đang được khuyến khích tham gia
sinh hoạt hướng về quê hương cũng không thể biết đâu là
thật, đâu là giả để xác định được chân giá trị của các
tổ chức đấu tranh. Cuối cùng làm mất niềm tin của đồng
hương và sẽ làm vẩn đục bầu không khí sinh hoạt chính
trị của hải ngoại vốn đang được thổi mạnh để Làm Một Sự
Tập Họp, tạo lực ḥng đấu tranh đ̣i Tự Do & Dân Chủ, đặc
biệt là đ̣i hỏi tự do tôn giáo cho toàn thể nhân dân
Việt Nam. Trong những chuyện được xem như “ruồi bu” này
xảy ra, kẻ thủ lợi nhiều nhất là nhà đương quyền cộng
sản Việt Nam. Họ sẽ khai thác vụ việc để thổi phồng rồi
tuyên truyền cho quần chúng trong nước biết về những tệ
trạng xấu xa của “bọn Việt gian hải ngoại”, và từ đó họ
báo cho đồng bào trong nước biết: “ Cứ yên tâm
ngoan ngoăn vâng theo lệnh đảng, bọn hăi ngoại chỉ biết
múa rối chẳng làm nên tṛ trống ǵ được “.
Ngoài ra, cộng sản Hà Nội sẽ lợi dụng lỗi lầm của một
thiểu số tướng lănh trong những trường hợp này để huênh
hoang xác định rằng, họ đă thắng quân đội Miền Nam v́
loại tướng kém tài thiếu đức .Bọn tướng này chỉ là những
kẻ chuyên làm tay sai, cụ thể và trước mắt, bọn tướng
này chỉ v́ một chút danh hờ thôi th́ chúng cũng sẳn sàng
bỏ cả danh dự như con thêu thân lao đầu vào bất cứ ở
đâu, và làm bất cứ một hành động ǵ miễn sao kiếm được
một chút hảo danh.
Nêu lên vấn đề này, chúng tôi không chủ trương phê
b́nh một ai, v́ ư thức rằng, nếu cấp lănh đạo của các tổ
chức đấu tranh, đảng phái chính trị có vấp phải những
sai phạm, th́ việc đó hăy để lịch sữ và quốc dân phê
phán. Hơn nữa trong t́nh trạng hiện nay bọn cộng sản nằm
vùng đang t́m cách khai thác những chuyện tranh cải như
thế nầy để phóng đại rồi vận dụng các phương tiện truyền
thông phổ biến hầu mong đánh lạc hướng cao trào đ̣i hỏi
Tự Do & Dân Chủ , đặc biệt là tự do tôn giáo cho Việt
Nam. Nhưng là một quân nhân, từng có một chuổi ngày dài
gắn bó với quân đội, chúng tôi bắt buộc phải thưa thẳng
với các cấp chỉ huy và lănh đạo trong Quân Lực Việt Nam
Cộng Ḥa cũ, chúng tôi cảm thấy đau ḷng và quá bị
sĩ nhục khi thấy một thiểu số cựu tướng lănh của quân
đội lại mắc phải những sai lầm căn bản quá trầm trọng
không thể chấp nhận được.
Thân là tướng, trọng trách là giữ ǵn và bảo vệ giang
sơn tổ quốc, các bậc tiền nhân đă dạy:” Thành c̣n, tướng
phải giữ thành; thành mất tướng phải chết theo thành”.
Đàng này, một thiểu số tướng chưa đánh đă chạy, đó là
chưa kể đến việc việc vừa chạy lại vừa nói láo. Cụ thể
như vị tướng kia, trong đêm
29 tháng Tư năm 1975,
đại đơn vị của ông ta, tức tướng Hinh đang trú đóng tại
Tiểu Khu Phước Tuy, trong khi chúng tôi, Bộ Chỉ Huy Tiểu
Khu cũng như các sĩ quan tham mưu của đơn vị của ông
đang bị trận pháo ác liệt của VC th́ bản thân ông đă cao
bay xa chạy, ẩn núp trên một tàu của hải quân ngoài khơi
Vũng Tàu.
Và từ nơi an toàn đó qua hệ thống vô
tuyến liên lạc, ông ta tiếp tục ra lệnh cho các đơn vị
là phải tử thủ.
Bỏ chiến hữu đàng sau tháo chạy khi chưa
có lệnh đầu hàng của Dương Văn Minh là một hành động đào
ngũ, đó là một trọng tội.
Đáng lư những vị này thay v́ theo gương người xưa, phải
t́m nơi thanh vắng diện bích, tĩnh tâm để ăn năn xám hối
về lỗi lầm của ḿnh. Trái lại, họ lại có những hành động
quá vụng về và bất xứng.
Đă là một tướng của Việt Nam Cộng Ḥa, một quốc gia
độc lập, có chủ quyền, có lănh thổ và được quốc tế công
nhận. Là cấp chỉ huy của một quân lực đă một thời vang
bóng, một quân đội đă từng tạo nhiều chiến công hiển
hách khiến kẻ thù phải khiếp sợ, đồng minh và các nước
láng giềng kính nể. Phương vị của quư vị không những
được toàn thể quân đội tôn trọng mà c̣n được toàn thể
nhân dân miền Nam công nhận và kính nể. Thế mà các vị đă
nhẫn tâm và trắng trợn chà đạp lên danh dự của quân đội.
Từ ở vị thế chính trị quốc gia, tướng tư lệnh đại đơn vị
,lại tự hạ ḿnh xuống làm tổng trưởng, làm chính trị của
một phe nhóm.
Từ một tướng thật, quân hàm thật của một
quân đội lănh trọng trách bảo vệ đất nước, các vị lại tự
hủy hoại không những danh dự của quân đội mà luôn cả
danh dự của một quốc gia, chấp nhận điều ô nhục: Tướng
thật lại nhận mang thêm sao giả.
Đành rằng tổ chức tự xưng là Chính Phủ Việt Nam Tự
Do, nhưng đó chỉ là một phe phái đại diện cho một xu
hướng chính trị, đấu tranh theo đường lối riêng, đâu đă
được toàn thể quốc dân công nhận. Song, nếu một ai ,
hoặc có tướng lănh nào tham gia Chính Phủ Việt Nam Tự
Do, th́ v́ tôn trọng lập trường chính trị và quyền tự do
của mỗi người, không một ai có quyền phê phán. Điều đáng
nói là, nếu quă thật v́ nước v́ dân mà các vị cần khép
ḿnh vào khuôn khổ của một tổ chức nào đó tỉ dụ như
Chính Phủ Việt Nam Tự Do để tiếp tục việc đấu tranh th́
cần ǵ phải thêm “sao giả”hay xưng tướng.
Trong giai đoạn đấu tranh cam go này, chúng tôi
nghĩ chỉ cần người có tài, có đức, đũ thời giờ và phương
tiện, đâu phải bức thiết cần đến cái vỏ bên ngoài. Là
tướng lănh, quư vị phải có một cái nh́n sắc bén để giúp
cho việc ước tính tham mưu được cụ thể, và có kết quả
hầu đưa đến một quyết định chính xác, đó là chưa kể đến
việc muốn tiến hành một công tác nào phải đắn đo suy
nghĩ ..Mang danh là tướng, sao các ngài không tự t́m
hiểu, tự đặt câu hỏi ngay với chính với bản thân, là
ḿnh sẽ làm ǵ, ăn nói và hành động ra sao trong môi
trường chính trị của tổ chức mà ḿnh tham gia khi cam
tâm quỳ gối tuyên thệ để nhận thêm “sao giả”, hay chức
“Tổng Trưởng hàm“ mà phải đợi đến 2 năm sau khi không
thơa măn được yêu sách, tham vọng của ḿnh mới trở mặt
đem chuyện của tổ chức ra bêu rếu. Các vị đua nhau tố
cáo rằng, đây chỉ là một tổ chức bịp . Vậy thử hỏi, ai
là người hổ trợ, đánh bóng, và ai là những kẻ đứng ra tự
nguyện làm b́nh phong cho tổ chức bịp này ?.
Nếu lời cáo buộc của tướng Tổng Trưởng Nguyễn Duy Hinh
quả đúng sự thật, th́ đó chính là tội lỗi của quư vị,
những kẻ mang danh khoa bảng, và các khuôn mặt lớn của
Việt Nam Cộng Ḥa cũ, thiếu sáng suốt , kém ư thức chính
trị tập họp lại mà nặn ra. Là tướng lănh mà thiếu can
đảm không dám trung thực nói ra những sai trái của ḿnh
c̣n dối trá ngụy biện ” Tôi vào tổ chức để theo dơi và
quan sát hành động của họ. Tôi chỉ đóng vai tiền sát, và
không chiêu dụ một ai.”. Tướng mà chỉ xác nhận đi làm
nhiệm vụ tiền sát. Xin hỏi? Ông nhận lệnh ai để đi làm
tiền sát? Tiền sát để làm ǵ? Dùng phương tiện của ai để
làm nhiệm vụ tiền sát? Nhiệm vụ xong báo cáo cho ai? Hỏi
tức đă biết được câu trả lời, để từ đó biết rơ sự dối
trá của ông là“ chỉ vào để quan sát”. C̣n ông chối là
không chiêu dụ một ai, quả thật lời nói này không xứng
đáng là một người lương thiện chứ đừng nói chi là một
tướng. Hơn ai hết chắc ngài “Tổng trưởng” c̣n nhớ rơ.
Trong bữa tiệc do ông chủ nhiệm báo một tờ báo tại L.A
khoăn đăi ngoài ông c̣n có vị cựu tư lệnh sư đoàn 25, và
cựu tỉnh trưởng tỉnh Quăng Ngăi. Ông đă huênh hoang
tuyên bố theo nguyên văn người kể ”
Moi (1) sắp về Việt Nam để tiếp thu Bộ
Quốc Pḥng của VC"
, ông mời gọi những người có mặt trong buổi tiệc tham
gia với ông. Vị cựu tư lệnh sư đoàn 25 chỉ biết cười mũi
trước lời phát biểu ngây ngô và không tưởng của ông.
Chúng tôi, người quân nhân mong muốn rằng, những công
chuyện thối tha nầy phải được sớm chấm dứt. Quư vị nên
dấu kín được chừng nào hay chừng đó, càng thanh minh bao
nhiêu th́ xấu hổ bấy nhiều. Ngoài ra càng bới ra nhiều,
lại càng dể lộ rơ chân tướng ḿnh là kẻ không có Dũng .
Không Trí Dũng th́ cũng không thể nào có Khí Dũng,. Làm
lỗi mà không dám nhận lại đổ cho người khác, như thế th́
thuyết phục được ai.
Là tướng lănh, chắc quư vị đă đọc và nghiên cứu
nhiều. Sao trước khi nhận “sao giả”, chức vị Tổng Trưởng
hàm, quư vị lại không bắt chước và noi gương của người
xưa, đặc biệt là các danh nhân trong lịch sử cận đại
điễn h́nh là tướng Pháp Charles De Gaule để học hỏi làm
chính trị. Charles De Gaule là một chính khách lỗi lạc
đă hai lần cứu nước Pháp khỏi cơn quốc biến. Lịch sữ
của nước Pháp đă ghi rơ: Trước thế chiến thứ II, vào mùa
xuân năm 1939, khi thấy không thể tránh được một cuộc
chiến tranh với Đức . Chính phủ Pháp sau khi nghiên cứu
kỹ tác phẩm “Vers une armée de métier”(2)
của đại tá Charles De Gaule. Nội dung quyển sách được
viết ra là đề nghị với chính quyền Pháp tăng cường việc
cơ giới hóa quân đội để có yếu tố Lưu Động Tính trong
cuộc chiến tranh Chớp Nhoáng và Thần Tốc hầu đạt thắng
lợi. Thủ tướng Paul Reynold đă cho mời tác giả, đại tá
De Gaulle giữ chức vụ Thứ Trưởng Quốc Pḥng trong nội
các của ông ta. Và để tạo điều kiện dể dàng cho việc
giao thiệp trong nội các. Thủ tướng Reynols đă tạm thời
gắn cho De Gaule cấp bực Thiếu tướng giả định
“Général fictif”mà không cần phải phải thông qua quốc
hội.(3) Với cấp bực giả định đó ông tiếp tục
lănh đạo nước Pháp thoát khỏi ách xâm lược của Đức, cứu
nước Pháp ra khỏi cuộc nội chiến vào thập niên 50. Và,
sau đó trong tất cả cuộc công du thăm viếng quốc tế, từ
cựu thù cho đến bạn đồng minh, ông ta vẩn tự hào và hănh
diện mang đôi sao giả định cho đến ngày ông xuôi tay
nhắm mắt. Thấy rằng, đối với một vị cứu tinh, một ân
nhân của dân tộc, nước Pháp cần phải đáp lể một cách
tương xứng. Quốc Hội Pháp đề nghị “điều chỉnh cấp bực”
cho Charles De Gaule bằng cách từng bước điều chỉnh, và
thăng thưởng cho ông ta tới cấp bực đại tướng.
Nhưng ông đă vui vẻ khước từ. Tuy chỉ là một
tướng giả định, nhưng trong kháng chiến chống Đức cũng
như khi nước Pháp đă trở lại địa vị một cường quốc, tất
cả tướng lănh Pháp đều kính nể ông. Ngay trong những
ngày đầu phải lưu vong đến nương nhờ Anh quốc để tiếp
tục kháng chiến chống lại nước Đức, các đô đốc, tướng 4
hoặc 5 sao như Catroux đều xin đặt ḿnh dưới quyền lănh
đạo của ông. Chỉ sơ lược đôi gịng lịch sử đủ chứng minh
cho chúng ta thấy. Đâu cần phải thêm sao, thăng tướng
mới gánh vác trọng trách được. Trong cơn quốc biến như
hiện nay, người lănh đạo phải là những người có thực
tài, thực dũng và thực đức, chứ không cần đến những
hoàng nhoáng bên ngoài
đề làm hề trên sâu khấu chính trị .
Sự kiện tố nhau giữa tướng “Tổng Trưởng” Nguyễn
Duy Hinh và tổ chức tự xưng là Chính Phủ Việt Nam Tự Do
cho đến nay vẫn được báo chí tiếp tục khai thác quả thật
là một việc qua đau ḷng cho hàng ngũ quân nhân chúng
tôi. Song nghĩ kỹ, biết đâu chính đây là một cơ
duyên để cộng đồng hải ngoại làm một cuộc
gạn đục khơi trong.
Và biết đâu nhờ cơ hội này mà những bộ mặt phản dân hại
nước, bọn cơ hội chủ nghĩa sớm đua nhau xuất đầu lộ diện
để họ tự hủy diệt sớm và bớt đi chừng nào tốt chừng đó.
Nhờ đó công cuộc đấu tranh cam go để đ̣i Tự Do & Dân
Chủ, đặc biệt là đ̣i Tự Do Tôn Giáo cho toàn thể nhân
dân Việt Nam khỏi trở ngại v́ những phần tữ bất xứng mà
đồng hương thường đùa gọi là thành phần “Việt Nam Cộng
Ḥa kéo dài”.
TỔ QUỐC – DANH DỰ – TRÁCH NHIỆM
là câu nhựt tụng cho tất cả những ai c̣n hănh diện là
quân nhân của Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa. Quư chiến hữu
chắc hẳn c̣n xác định ”Chúng ta v́ hoàn cảnh mà
thua một trận chiến, chứ chưa phải thua một cuộc chiến.
Bị trói tay mà chịu ră ngũ chứ chưa giải ngũ”.
V́ kẻ thù là bọn phi nhân phản tộc CSVN, kẻ thù ác độc
trị nước hăy c̣n đó. Công cuộc quang phục lại quê hương
phải được đẩy mạnh dưới h́nh thức khác, đặc biệt là phải
t́m cách vận dụng giới trẻ “nhập cuộc” để tiếp nối sự
nghiệp đấu tranh. Ngoài ra, để giới trẻ và các tầng lớp
mới tránh được sự mặc cảm. Kính xin quư vị hảy chấp nhận
quên đi quá khứ, đừng nghĩ đến quân hàm và chức vụ khi
muốn dấn thân hành động. Cụ thể trong tinh thần chiến
hữu chỉ cần tôn trọng gọi nhau một tiếng “Niên Trưởng”
là đầy đũ ư nghĩa, cần ǵ phải nhắc đến những tiếng
Tướng, Tá, xét thấy quá vô nghĩa trong hoàn cảnh này.
Người viết sẽ vô cùng cảm kích nếu đề nghị được đông đảo
quư chiến hữu hoan hĩ chấp nhận.
SONG KIẾM ( Tháng 6.2007)
(1) Tiếng Pháp, dùng xưng hô ,thuộc ngôi thứ I số ít.
(2) Tiến đến một đội quân chuyên nghiệp.
(3) Tại các nước dân chủ, việc thăng thưởng cấp tướng
phải qua Quốc Hội.
-- On Thu, 3/5/09, du trinh
<trinhduguard@
yahoo.com>
wrote
Kính Bác Nguyễn Duy Hinh
"Tôi quan niệm trận đấu ở hải
ngoại này là trận đánh pḥng thủ, ḿnh giữ thành ḿnh,
là chiến trường phụ, v́ thế những ǵ ta làm ở đây là
hàng thứ yếu. Thực hiện được ǵ ở quốc nội mới là quan
trọng. Phải vùng lên chiếm được thành địch mới thắng
địch. Tôi vẫn quí trọng những công tác mọi người
thực hiện được ở hải ngoại v́ đó là sự hâm nóng con tim
nên giữ hoài. Nhưng bên quốc nội mới là
nơi ta cần cố nhắm tới, --và cũng có thật nhiều
người chỉ lo giành tranh tí địa vị hăo huyền bên này,
làm ngơ với chuyện bên kia đấy !"
H́nh như ư nghĩ này là của một đảng nào đó, có phải
vậy không bác?
Bác ạ, nếu ở Hải Ngoại mà không lên tiếng th́ thế giới
chẳng biết ǵ về hiện t́nh ở quê nhà. Thực tế là chuyện
Linh Mục Nguyễn Văn Lư, nếu không có các người dân ở hải
ngoại th́ có lẻ Tổng Thống Bush chẳng lên tiếng.
Kính chúc bác vẫn c̣n
minh mẫn và sáng suốt để cho thế hệ sau học hỏi
thêm.
(Trịnh Du)
--- On Thu, 3/5/09, hieu ngo
<ngochieu43@yahoo.
co.uk> wrote:
ĐỂ TRẢ LỜI NHÀ BÁO Nguyễn Đạt Thịnh
BIỆN BẠCH MÀ LÀM G̀ !
Đọc gần hai chục gịng gọi là “Biện
Bạch”, tôi có cảm tưởng như nhà báo Nguyễn đạt Thịnh
bất đắc dĩ phải viết một bài chẳng vừa ư. Dù vậy tôi
thấy rơ là “Nhà Báo” đă đấu đá một cách chẳng c̣n tương
nhượng ǵ, trên 5 trang giấy, chữ nhỏ, hằn học, giận dữ
đến nỗi tôi cảm thấy như gặp một kẻ hung hăn nào đó hành
hung chứ không phải là một cán bộ chiến tranh chính trị
/ tâm lư chiến kỳ cựu v́ tôi không c̣n thấy chút nào là
khiêm nhường, tự chế.
Tôi hỏi ô. Nhà Báo đứng ở cương vị ǵ mà
làm như một phán quan phủ đầu đă oanh liệt tuyên xưng “tôi
gạt bỏ lỗi lầm chính trị của thiếu tướng Nguyễn Duy Hinh
qua một bên để chỉ phân tách một sai lầm quân sự trong
nhận xét của ông.” ----Căn cứ vào cái ǵ, chuẩn mực
nào, quyền lực ǵ để định là lỗi lầm chính trị ? Lấy tư
cách ǵ để phán rằng đó là lỗi lầm ? Ở tuổi trên hai
lần số “tứ thập nhi bất hoặc”, tôi không thể nghĩ là có
kẻ nào có quyền bảo tôi lầm và lỗi. Nếu là chủ kiến của
tôi, tôi giữ và coi kẻ kia là xuyên tạc, hàm hồ. C̣n
chuyện “sai lầm quân sự”, “đánh giá bất cập”,
“nhận xét không sát với thực tế”, ta sẽ luận
b́nh khi tới chỗ cần thiết.
Khi xưa, đọc một vài bài về Irak v..v..
của nhà báo Nguyễn Đạt Thịnh, nói thật, tôi đă thấy
thích thú và muốn ngợi khen con người và tôi cũng đă
mừng rằng ít nhất, khối Tị Nạn VN c̣n sót lại một vài
cây bút khá cứng vững, đứng đắn. Nhưng giờ đây gặp nhau
trong cảnh này, tôi thật thất vọng. Con người ấy tưởng
có chiều sâu, có tư tưởng, có đạo đức ng̣i bút, không
ngờ cũng nông nổi, cố chấp, hẹp ḥi. Tiếc thay !
NHẬN XÉT VỀ HOẠT ĐỘNG VIỆT NAM HẢI NGOẠI
Nhà Báo không đồng ư với nhận xét của tôi
về các thành quả của Cộng Đồng VN tại Hải Ngoại. Trước
hết, không tán thành ư kiến nào, đó là chuyện nhận định,
chuyện cá nhân Ông. Thứ hai, thực sự tôi đă không hoàn
toàn minh thị nêu rơ ư kiến. Tôi dùng ảnh tượng ví von
một chút chỉ là cách ngoa ngữ diễn tả của tôi. Tôi
chẳng cần Ông đồng ư, Ông là người duy nhất nói lên điều
này, quá ít để tôi phải lưu tâm. Tôi cũng muốn giải
thích một chút, với người suy nghĩ chưa đủ sâu có thể có
ngộ nhận. Tôi quan niệm trận đấu ở hải ngoại
này là trận đánh pḥng thủ, ḿnh giữ thành ḿnh, là
chiến trường phụ, v́ thế những ǵ ta làm ở đây là
hàng thứ yếu. Thực hiện được ǵ ở quốc nội mới là quan
trọng. Phải vùng lên chiếm được thành địch mới thắng
địch. Tôi vẫn quí trọng những công tác mọi người
thực hiện được ở hải ngoại v́ đó là sự hâm nóng con tim
nên giữ hoài. Nhưng bên quốc nội mới là
nơi ta cần cố nhắm tới, --và cũng có thật nhiều
người chỉ lo giành tranh tí địa vị hăo huyền bên này,
làm ngơ với chuyện bên kia đấy !
CHUYỆN HỒ CHÍ MINH và CÁC ĐẢNG PHÁI QUỐC GIA
Mô tả “Hồ Chí
Minh nắm được bí kíp ḷng dân”
chỉ là nêu ra một sự thật lịch
sử.
Riêng tôi, khi trẻ, đă sống 6 năm trong
không khí sôi sục từ các biến động kỳ nghỉ hè 1945 (tại
quê nhà, Hưng Yên), 1946 (tại Hà Nội cho tới gần
19-12-1946), rồi tản cư về lại vùng Hưng Yên – Thái
B́nh từ 1946 tới đầu 1951, nghĩa là phải kinh qua khá
nhiều thăng trầm, gian khổ (CS bắt cha tôi, Ông chỉ
tránh khỏi bị giết nhờ bán ruộng hối lộ mua mạng sống).
Tôi đă thấy hầu như khá đầy đủ các hoạt động của Việt
Minh thời ấy. Nên nói thêm rằng tôi cũng đă mất một
người em họ (lớn hơn tôi dăm tuổi) ra đi từ 1945 - 46
theo một đảng phái quốc gia ở Hà Nội, vào chiến khu rồi
không bao giờ có tin về nữa. Tôi tự thấy là nhân chứng
đủ vững để mô tả các biến cố lịch sử và t́nh cảm con
người thời ấy. ----C̣n đối với các đảng phái quốc gia,
động từ “đè bẹp” đúng là để mô tả sự độc ác, tàn
nhẫn của CSVN và cả sự yếu thế của các đảng này. Chữ
“ca tụng Hồ Chí Minh” chính là Nhà Báo nói, không phải
tôi nghe ! Đó là xuyên tạc, mở miệng là kết tội và quen
thói đội nón cối cho người. Tôi chán cái lối vỗ ngực
chống Cộng này ! ----Trách tôi không đề cập đến Quân
Lực VNCH : chỗ này tôi không có điều ǵ để nói đến
QLVNCH ? Tôi không muốn đi lạc chủ đề của tôi. ----C̣n
hàng chữ “đỉnh cao chót vót” th́ đúng là đỉnh
cao, thật cao của CSVN, chiếm được cả nước. Nó chỉ hàm
ư báo trước “trèo cao th́ sẽ ngă đau” đấy thôi, bảo là
ca ngợi Hồ Chi Minh và bè lũ th́ quả là đáng nực cười,
nói lấy được, hàm hồ, cố bới bèo để t́m vài con bọ.
----Những điều vừa nại ra có dụng ư chứng minh tôi
“mất lập trường”, “sai trên b́nh diện chính trị”,
tôi thấy ông Nhà Báo lẩm cẩm rồi và đă hiện h́nh rơ là
con vẹt Chiến Tranh Chính Trị ngày xưa đấy. Nên cố
luyện cách phát ngôn khác đi th́ đẹp đẽ hơn.
VẤN ĐỀ “L̉NG NGƯỜI”
“Nhà Báo” nêu vài chuyện lèm bèm, ông
già xe thổ mộ bị VC giết và ngay cả vụ VC về chiêu hồi
v..v.. với ư diễn tả ta có “Ḷng Dân”. Vấn đề
“Ḷng Người”, “Ư Dân” là chuyện quá quan
trọng, tôi cần nói cho rơ ràng hơn.
Trong bài viết, tôi đă mô tả Vua, Quân,
Dân đời Trần ba lần chống quân Nguyên. Tôi cũng đă gợi
ư về dân Palestine với Hezbollah, Hamas. Tôi cũng vừa
nói về “Ḷng Người” với Việt Minh lănh đạo chống Pháp ở
Bắc Việt 1946 – 54. Sau khi chiếm được nửa nước năm 54,
chúng tiếp tục tiến vô Nam. Đưa cả hàng triệu quân, dân
nam nữ, phu phen vào dăy Trường Sơn vắt muỗi, đói rách,
bệnh hoạn trong hàng chục năm trời dưới màn bom B52 liên
tục ngày đêm, không có Ḷng Người làm nổi sao ? Cần t́m
hiểu cho thấu đi. Đă đành là có cả cưỡng bách, có chế
độ khẩu phần, có tai mắt Đảng, không có chút Tấm Ḷng
nào sao ? Đừng dính vi khuẩn “địch luôn luôn sai, ta
luôn luôn đúng” trong suy nghĩ. Tôi đă có lần nói
chuyện tâm t́nh với một sĩ quan cấp tá (khá giỏi, một
con người có tinh thần vững vàng) gốc Nhảy Dù, dự Lam
Sơn 719 về. Anh ta kể rằng : “khi vào Hạ Lào thấy những
con đường đào vượt núi, xuyên đèo, những căn hầm trong
ḷng núi chứa được cả hàng chục xe vận tải lớn, tôi rùng
ḿnh v́ trước đó, chúng chỉ đào bằng tay. Khi trở về,
tôi có ư nghĩ thầm trong ḷng : ghê gớm quá, t́nh thế
coi bộ sẽ có nhiều khó khăn !” Nhà Báo nghĩ sao ? Phía
ta có sức mạnh nào bắt dân làm nổi chuyện đó không ?
Không thể chỉ có thủ đoạn, mưu mô, lừa lọc, cưỡng bách
mà làm được đâu ! (Tôi cũng muốn nói thêm một chút để
Nhà Báo đừng coi thường ông sĩ quan Dù này. Ít nhất ông
này cũng hơn tôi và Nhà Báo khá nhiều : ông ta đă cùng
tướng Hoàng Cơ Minh đi Thái Lan lập chiến khu từ rất
sớm. Ông ta đă bỏ ḿnh bên đó trên con đường cứu nước
ấy. Xin đừng coi thường nhận xét của con người có ḷng
này).
Phải xét toàn cục, xuyên xuốt trên dưới,
xem Ḷng Dân ấy mang lại ích lợi ǵ, hi sinh, chiến đấu,
gánh chịu, kết quả chân xác ra sao ? Có được trải qua
các thử thách ấy mới là có “Ḷng Dân”. Câu hỏi thực tế
cần có trả lời thực tế, căn cứ ở hiệu quả nhỡn tiền,
khách quan, đừng tưởng tượng và ngủ mơ.
Tôi cũng đă viết trong bài : “Người
VN ngày nay, nói chung ngóng trông về
hướng “Tự Do – Dân Chủ”, nhưng thực tế c̣n
đ̣i hỏi nhiều sửa soạn, đào luyện, tổ chức và lực đẩy để
có thể gây thành sức mạnh đưa đến đổi thay”. Như
vậy, tôi quan niệm một chính quyền thâu tóm được Ḷng
Dân khi Dân ấy phục vụ chính quyền, dám hi sinh, dám
gian khổ, dám chiến đấu để bảo vệ chính quyền ấy.
Đ̣i hỏi của tôi là cao, thiệt cao. Đừng nói rằng ta có
Ḷng Dân ở cửa miệng rồi buông trôi ! Tất nhiên, phải
có hổ phụ th́ mới có hổ tử, Ḷng Dân phải được tạo ra,
không thể tự nhiên rớt trên trời xuống. Nhà Báo
châm thêm khi bảo rằng “không bao giờ tôi nghĩ đến
nhu cầu viết lên điều này với một vị tướng”. Ghê
thiệt ! Nhà Báo hợm hĩnh quá rồi, suy nghĩ nông cạn,
hời hợt, một chiều mà đă tưởng ḿnh cao siêu trên mây
xanh ! Thế mà muốn phê b́nh và dạy dỗ người. Chao ôi
! Tôi coi rẻ cái ấu trĩ, hẹp ḥi đó !
Ở phần “biện bạch” Nhà Báo đă nói “tôi
cố gắng viết đủ, viết đúng”. Tốt, ư muốn là như
vậy đó, nhưng nh́n không đủ th́ làm sao viết cho đủ,
thấy sai th́ làm sao viết cho đúng ? Không ai có
thể thập toàn, bởi vậy nên học tập sự khiêm nhường một
chút. Đức Phật c̣n bảo “Phật có thể sai” mà.
MẬU THÂN 1968
Tới đây có một điểm duy nhất mà có lẽ tôi
và Nhà Báo dường như có sự đồng ư. Khi nói về Mậu Thân,
Ông nêu ra cảnh thất thế chiến lược. Đúng !
Mậu Thân đă mang lại cho CSVN một thu hoạch bên lề quá
lớn, nó làm nản ḷng dân chúng Hoa Kỳ và từ đó có sự rút
toàn bộ quân HK và Đồng Minh. Tới chỗ này Nhà Báo nhắc
nhở tôi về tổng tấn công 1972 và nói mạnh mẽ
với tôi rằng ngày đó chỉ c̣n lại Quân Đội VNCH. Dù quí
yêu QL/VNCH hết ḷng, tôi cũng muốn nói nhỏ với Nhà Báo
là ngày đó vẫn c̣n Không Lực HK thiệt nhiều đấy nhé, lại
thêm nữa là thời điểm 1972 Mỹ không thể để cho thấy là
“Việt Nam hóa” bị chứng tỏ thất bại. Năm 1975 th́ quả
thật sự việc đă khác rồi. Đó là sự thật, là lịch sử.
Phải nh́n nhận sự thật th́ mới biết được sự thật và
tránh được huyễn tưởng.
Tôi có đ̣i hỏi về mọi khía cạnh có lẽ cao
hơn Nhà Báo khá nhiều nên tầm lượng giá, mức thẩm định
và sự yêu cầu không thể gặp được nhau. Bài tôi viết
thuộc loại suy luận toàn thể, chung cuộc để đi t́m đường
hướng chiến lược. V́ thế, người viết cũng như người đọc
cần có cái nh́n đứng đắn, tổng hợp. Bài không thể đi
vào chi tiết vụn vặt và phải cố giữ sự chính xác, nghĩa
là phải tôn trọng sự thật. Như vậy, hiển nhiên loại bài
này không thể giống các bài viết để tuyên truyền. (Xin
thêm một ư nhỏ : nhận định khác nhau là một điều có thể
giải thích bằng tâm lư học. Một thí dụ : một chén súp
mời khách ăn. --- ô. A thích thú v́ cho là vừa miệng,
--- bà B th́ không chịu bảo là quá nguội, ---Cậu C thấy
c̣n nóng quá. Cùng một chén súp đó !) Cho nên không
thể cưỡng từ đoạt lư. Cô D không thể cứ phải giống ô. E,
thưa quí Bạn đọc và Nhà Báo. Đi quá nữa là lầm lẫn.
Cần tránh gây ồn ào, rối loạn vô ích trong hàng ngũ ta.
NÊN NGỪNG CUỘC ĐẤU ĐÁ KHÔNG ÍCH LỢI NÀY
Tôi đă có một lần đấu đá đôi chút với một
nhóm chính trị bịp và kỳ này với Nguyễn Đạt Thịnh, một
nhà báo có tiếng tăm. V́ không phải là có chuyên nghiệp
đấu đá, tôi muốn ngừng đây (tôi muốn được an tâm, b́nh
thản trở lại cho máu khỏi lên cao, chỉ có hại mà thôi
!)
Tôi muốn ngừng cũng v́ một lư do nữa.
Anh đă gây sự với tôi về chuyện “Ḷng Dân, đọc Ḷng
Dân sai, nhận xét sai về quân sự”.
Tôi nói cho Anh biết thêm về Dân Ta trong
Nam, Anh cũng biết một phần nhưng chưa đủ đâu. Tôi ở
Vùng Bốn hai năm lo chuyện b́nh định cho Tướng Trưởng.
Miền quê Nam VN, từ khoảng 1960 trở đi là nạn du kích
khắp nơi, đúng không ? Các làng quê, các khu vườn, các
nhà dân phần lớn chỗ nào mà không có vài cái hầm bí mật
chứa du kích. Vùng Một, Vùng Hai th́ cũng vậy thôi.
Quân ta vừa về tới làng, tới xóm là đă có vài ông già
tới kiện rồi. Họ nói : “phải kiện trước cho lính khỏi
phá”. Phải nh́n Ḷng Dân cho đúng. Tôi ước lượng tổng
quát về dân số: ta có khoảng 30%, 30% là của địch, c̣n
lại độ 40% là ở giữa, cổ khoác đôi tṛng. Trong số 30%
của ta, Anh có thể t́m được hàng ngàn ông Già như ông
Già xe thổ mộ để mà viết. Anh giải thích làm sao khi nó
về ém quân cả tháng sát ngay cạnh Ban Mê Thuột mà ta
không hay ? Anh giải thích làm sao mà trong có hai tuần
(cuối 3 – 1975) ta mất tiêu cả hai Quân Đoàn uy dũng
phía Bắc ! Có dân tốt th́ làm sao mất dễ vậy ? Anh
giải thích làm sao ngày 30-4-1975 tại Sàigon có cả đống
người trưng cờ CS, đeo băng tay CS ra đường làm tṛ bỉ
ổi ? Hăy khách quan một chút. Vấn đề là có số dân đó,
nhưng phải biết tổ chức, lănh đạo và vận dụng số dân ta
có. Ta cần thêm sức hỗ trợ đấu tranh. Ta đă không làm
được ! Và chuyện có dân của ta thành ra không ích lợi
nhiều. Trường hợp Đà Nẵng cuối tháng 3 - 1975, nó đă
đưa chính quyền vào bế tắc.
Đây là lư do tôi không muốn đôi co nữa.
Anh đă nói về sự thất thế chiến lược 1968 và việc rút
toàn bộ quân Hoa Kỳ (và Đồng minh). Lư do, Anh không
nói ra, và tôi cũng nghĩ không khác: đó là dân chúng HK
chán chiến tranh rồi (cũng là ảnh hưởng của giới Truyền
thông, bạn các Anh nữa đấy). Trước đây, một lần đọc
cuốn On War của Clausewitz, tôi thấy tác giả đưa ra lư
thuyết “trọng tâm sức mạnh” của địch. Đánh tan cái
trọng tâm sức mạnh ấy th́ phải thắng. Suy thêm cuộc
“tháo chạy” của Đồng Minh th́ đúng là trọng tâm sức mạnh
(ḷng dân) của Hoa Kỳ đă bị phá tan trong khi Quốc tế CS
ùn ùn tăng viện cho Bắc Việt. Đó là đấu tranh chiến
lược ! Hết nói.
Trong bài viết mới đây tôi nêu lại lư
thuyết đó. Suy các cách đánh địch lúc này, và muốn
từ bỏ 34 năm thụ động, tôi muốn đề nghị chuyển
sang chủ động một chút. Chủ động cách nào đây ?
Tôi cũng lại chỉ thấy cách đánh bằng “cây bút,
miệng lưỡi và cái máy vi tính” là khả dụng nhất
lúc này. Tôi không phải là nhà Truyền Thông chuyên
nghiệp nên tôi chỉ có thể ḥ các anh em chơi
Internet họp nhau lại tổ chức xung kích Internet đánh
địch. Lại cũng không tin ở khả năng có ai có thể
kết hợp tất cả thành một Tổ Chức (cho có qui củ, có
phương pháp ….) nên tôi hô hào các bạn Internet cứ tự
tập họp bạn bè, lập thành các đội Truyền Thông riêng
rẽ. Tất cả, ta cùng hợp đồng tấn công, mở mặt trận
truyền thông đánh vào quốc nội, để chuyển đổi nhân tâm
dân ḿnh. Không cần có ai chỉ huy, ai lănh đạo ai cả.
Cộng Sản bưng bít thông tin. Ta phá cái màn bưng
bít ấy và đây là trận đánh ở tầm chiến lược. Mà công
tác này, nhiều Chiến hữu cuả ta cũng đang làm rồi, chỉ
c̣n thiếu ư thức hợp cùng nhau tổng tấn công mà
thôi.
Đó là ư chính và là điều quan trọng nhất
trong cái bài mà Anh ra công chỉ trích (và chỉ trích
toàn chuyện phụ thuộc, trích ư vụn hay bẻ chữ lảm nhảm
).
Anh cũng nói Ḷng Dân, Anh cũng tự cho
là ḿnh chống Cộng ở hàng tiền phong. Anh muốn tiếp
tục như 34 năm vừa rồi ư ? Anh là Truyền thông, các
Anh rất thích hợp cho vai tṛ chủ động đánh địch,
cướp lấy Ḷng Dân. Sao lại không có Anh tham gia ?
Internet một ḿnh cũng khó lọt tới quảng đại quần chúng
VN. Các Anh có thể phát huy thêm mà. Đừng ngồi
rủa xả, chê bai nữa. Nghĩ rằng kế hoạch đơn sơ đầu tiên
này phải là ấu trĩ lắm, tôi đă ngỏ ư tha thiết mời các
Chiến Hữu bốn phương góp thêm xây dựng. Đây rơ ràng là
một “Tổ Chức Mở”, ai tán thành cũng có thể gia
nhập, ai cũng có thể đóng góp. Xa hơn nữa, tôi đă nghĩ
Chiến Dịch quả cũng cần “cơ cấu đầu năo”, ---tôi
hi vọng toán Truyền Thông Xung Kích nào giỏi nhất, có tổ
chức nhất, đủ nhân lực nhất sẽ từ từ thành cơ cấu hướng
dẫn. Đó chỉ là một mộng tưởng xa xôi, thật xa mà thôi.
Nếu như các Anh có cách nào hay hơn, tốt
hơn th́ đưa ra đi. 34 năm, nằm ́ thụ động chưa đủ dài
sao ? Nếu có giải pháp tốt hơn, khả thi và lấy lại được
thế chủ động, có khả năng giúp hạ bệ CS th́ tôi nghĩ mọi
người sẽ đồng ư và hưởng ứng là điều chắc chắn. Giờ là
lúc dân Việt đang mong chờ Đất Nước có đổi thay, lũ
giặc Cộng đă trở nên quá xấu xa, nhơ nhuốc. Nếu cứ cúi
đầu bất động th́ thật đáng thẹn cho con Rồng, cháu Tiên,
hậu duệ của Lê Lợi, Quang Trung. Trong lúc Ḷng Người,
Ư Dân ngay tại Hải Ngoại này vẫn c̣n ngửa nghiêng, chao
đảo, những vụ trống đánh xuôi, kèn thổi ngược giữa hàng
ngũ chúng ta chẳng có chút lợi lộc ǵ. Phải dẹp cái
“tôi” xấu xí đi !
Nói đi, nói lại, ḿnh cũng
cùng trên một con thuyền, ch́m nổi cùng theo nhau; đôi
ba năm nữa, người người sẽ thấy tên ta trên cáo phó và
Ngọc Hoàng Thượng Đế hay các ông Nam Tào, Bắc Đẩu sẽ hỏi
tội sao dại khờ để CS nó cười cho ! Tôi thành thực chờ
mong các Anh có ư kiến ǵ, kế sách nào hay th́ cứ đưa
ra. Tôi và chắc cả mọi người đều mong lắm đấy !
Virginia, 1 – 3 –
2009
Nguyễn Duy Hinh
"Angel Nuyen"<
quykiensau2002@ yahoo.com>Wrote
Xin góp ý với Ô. Nguyễn đạt Thịnh .
Tôi đồng ý với Ô. Nguyễn Đạt Thịnh
về những nhận xét của Ông qua bài viết “BẮN CHO
TRÚNG , ĐÁNH CHO ĐÚNG”
của Ô. Cựu Tướng Nguyễn Duy Hinh .
Nhưng xin Ông chớ vội buồn vì bài
“BẮN CHO TRÚNG, ĐÁNH CHO ĐÚNG” do Ô Nguyễn Duy Hinh
viết ra hiện nay
không
phaỉ là quan điểm hay nhận xét
của Ông cựu Thiếu Tướng QLVNCH cựu Tư Lệnh SĐ3
QLVNCH mà là của
Ông CỰU TRUNG TƯỚNG TỔNG TRƯỞNG QUỐC PHÒNG của
CHÁNH PHỦ VN Tự Do của Chú Chánh . Đó là
những NHÂV VẬT , nói theo Ông Phùng Ngọc Sa , là
những Ông Tướng Thật mang SAO GỈA của Chánh phủ
CỎI TRÊN Nguyễn Hữu Chánh .
-- On Sat, 2/28/09, RAU
<nhungnguyen01@
yahoo.com>
wrote:
Thế sự nhân t́nh
Góp ư với Thiếu Tướng Nguyễn Duy Hinh
Nguyễn Đạt Thịnh
Biện bạch.
Viết xong, đọc lại bài báo này tôi không
hài ḷng v́ đă không viết được hết những điều tôi muốn
viết, cần viết. Ng̣i bút bị kềm hăm rất nhiều v́ cái mặc
cảm huyênh hoang, tự khoe.
Mặc cảm đến với tôi chỉ v́ nhân vật tôi
chỉ trích là một tướng lănh trong quân lực VNCH, người
mà đáng lẽ tôi phải kính trọng. Sau ngày mất nước tôi có
chỉ trích trung tướng Nguyễn Văn Thiệu v́ ông thiếu tư
cách của một vị tổng thống, tổng tư lệnh quân đội; và
trong thời gian cuối thập niên 1960 tôi có chỉ trích
trung tướng Nguyễn Văn Vỹ v́ ông biển lận tiền của lính
trong quỹ Tương Trợ-Tiết Kiệm.
Hai lần đó tôi không ngần ngại v́ địa hạt
tôi chỉ trích họ không phải là kiến thức quân sự, mà là
tư cách và, luân lư của người chỉ huy, những địa hạt có
nguyên tắc rơ rệt. Lần này tôi gạt bỏ lỗi lầm chính trị
của thiếu tướng Nguyễn Duy Hinh qua một bên để chỉ phân
tách một sai lầm quân sự trong nhận xét của ông.
Tôi không viết rơ ra được như khi tôi phê
b́nh những sai lầm chính lược và chiến lược của nguyên
tổng thống George W. Bush trên chiến trường Iraq . Do đó
tôi không chuyển đạt được đến độc giả những nhận xét của
tôi về bài viết
“BẮN CHO TRÚNG , ĐÁNH CHO ĐÚNG”
của thiếu tướng Hinh.
Từ vài năm nay, tôi tự nguyện viết thật
ḷng, viết hết tầm tay của ḿnh trong thời gian cuối
cùng của cuộc đời, thời gian không đếm bằng năm nữa, mà
đếm bằng tháng, bằng ngày; viết thật để phục vụ lẽ phải
và sự thật. Ư thức được là không bao giờ c̣n cơ hội bổ
túc cho những điều đă viết, tôi cố gắng viết đủ, viết
đúng.
Tuy nhiên bài báo này đă không đủ, không
hết ư, như tôi muốn; trong vô thức, thói quen chào kính
thượng cấp của người lính c̣n quá mạnh, tạo nên mặc cảm
huyênh hoang.
Tôi chỉ c̣n cách nói thật mặc cảm của
ḿnh, và xin lỗi độc giả về bài báo không ưng ư này.
Tôi rất mừng thấy một vị tướng lănh lên
tiếng thảo luận về cuộc chiến tranh Việt Nam trước kia,
và hoạch định phương thức giải thể chế độ Việt Cộng bây
giờ. Nhưng đọc xong bài viết “BẮN CHO TRÚNG , ĐÁNH CHO
ĐÚNG” của thiếu tướng Nguyễn Duy Hinh, tôi thất vọng v́
những đánh giá bất cập, những nhận xét không sát với
thật tế của ông.
Ông viết, “nếu
có người thợ săn trên ba chục năm liền không mang về
được một con thú hay một vơ sĩ lên đài thi đấu 34 năm
không đoạt được trận thắng nào th́ chúng ta, người bàng
quan, nghĩ sao? Theo đời thường th́ hai kẻ đó thực đă
chọn lầm nghề. Nhưng trong “nghĩa vụ cứu nước”, con
đường đi phải tiếp tục, không thể nản chí, thoái lui.
“Cứu nước quả là công tŕnh gian khổ,
lênh đênh, ngắn dài theo vận nước. Nhưng khi đối phương
cũng đă thật nhiều phen lên thác xuống ghềnh, thất điên
bát đảo và phía ta trầy trật, loay hoay chẳng có khả
năng lật ngược thế cờ th́ trong cuộc đấu, suy cho thấu,
ta chẳng thể nhận là cao cường, kẻ đấu tranh chính trị
chẳng thể tự cho là cao thủ. Có nhiều điều phải xem xét
và tính toán lại. T́nh trạng kéo dài đă quá lâu bắt t́m
một lối thoát, đ̣i hỏi một cách giải quyết.”
Nhận xét là căn bản của lập luận, nhận
xét đă không đúng th́ lập luận chỉ có thể lệch lạc thôi.
Tôi không đồng ư với nhận xét của thiếu tướng Hinh cho
là 34 năm nay cộng đồng người Việt hải ngoại chỉ đáng
được ví với một anh vơ sĩ thượng đài, không đem lại một
trận thắng nào, hoặc vô dụng như một chú thợ săn 34 lần
365 ngày vác súng vào rừng, rồi trở về tay không.
Có thật 34 năm nay chúng ta không làm ǵ
được Việt Cộng không? Tôi nghĩ người Việt hải ngoại đă
làm nhiều lắm, nhiều đến mức Việt Cộng điêu đứng đấy
chứ; tôi nghĩ Nguyễn Minh Triết thèm muốn một cuộc đón
tiếp khác hơn là cảnh những rừng cờ vàng dàn chào khắp
nơi hắn tới; chính truyền thông Hoa Kỳ và thế giới cũng
ca ngợi tinh thần bất khuất của người Việt hải ngoại sau
30 năm mất nước.
Nhưng tướng Hinh lại không thấy điều này,
dù “điều này” là một trận thắng đo ván chứ không chỉ
thắng điểm. Trận thắng thứ nh́ diễn ra trên vơ đài
Houston, khi Nguyễn Tấn Dũng đến đây khoe với đồng bào
Việt Nam là hắn sẽ mở một ṭa tổng lănh sự để “giúp đỡ
khúc ruột ngàn dậm” dễ dàng đem tiền về nước đầu tư,
nhưng cuối cùng đă phải nhờ cảnh sát địa phương vận dụng
50 kỵ binh cỡi ngựa, 50 kỵ binh cỡi mô tô, ngăn cản
10,000 người Việt Nam biểu t́nh đuổi hắn gô hôm.
Trận thắng thứ ba là suốt nhiều năm dài
bang giao với Hoa Kỳ, ông đại sứ Việt Cộng vẫn hoàn đại
sứ Việt Cộng không dám léo hánh đến một khu chợ Việt Nam
nào cả, không dám nhân danh đại sứ Việt Nam tham dự bất
cứ một ngày quốc lễ Việt Nam nào cả.
Cấm cửa bọn lănh tụ Việt Cộng không cho
chúng chường mặt trong mọi sinh hoạt hải ngoại của người
Việt Nam chưa phải là một thành tích đáng hănh diện ư?
Ví người Việt hải ngoại như người thợ săn
BẮN KHÔNG TRÚNG, và như anh vơ sĩ ĐÁNH KHÔNG ĐÚNG, Thiếu
tướng Hinh viết, “Theo đời
thường th́ hai kẻ đó thực đă chọn lầm nghề.”
Điều lựa chọn lầm lẫn đầu tiên và cản
bản nhất của 3 triệu người Việt hải ngoại là quay lưng
lại quê hương yêu thương để nhẩy vào mặt biển Đông đầy
bất trắc ư? Thái độ cự tuyệt cộng sản đó đến giờ này vẫn
là vết thương Việt Cộng thiết tha muốn bôi xoá.
Nhưng dù sao đó cũng chỉ là chuyện hậu
chiến, chuyện người Việt hải ngoại chống cộng sau ngày
gẫy súng; thiếu tướng Hinh c̣n bàn về chuyện chiến tranh,
bàn thế được thua của hai lực lượng quốc, cộng.
Ông viết, “Nới
lỏng sức dân “là nuôi dân, dưỡng dân, thu phục nhân tâm.
Thực hiện được th́ có “rễ sâu, gốc vững”. Đó là lư do
triều Trần trị v́ được 188 năm trong khi nhà Hồ chỉ đứng
có 7 năm, Trần Thủ Độ và Hồ Quí Ly đều làm chuyện thoán
nghịch và đă giết hại hàng trăm nội ngoại tôn thất triều
trước. Các vua Trần đều là bậc đạo hạnh, tu học cao
thâm trong khi Hồ Quí Ly tuy có tài cải cách nhưng làm
nhiều điều tàn ác, thất nhân tâm.
Nh́n vào thời nay, các tổ chức quân chính
như Hezbollah, Hamas nhỏ bé, yếu ớt mà đứng vững được
trước sức mạnh của Do Thái đều là nhờ vào thế dân, sức
dân, núp trong dân mà sống, ẩn trong dân mà chống giữ.
Chúng ta có nhận định thứ nhất : “VẤN ĐỀ
NỀN TẢNG LÀ L̉NG NGƯỜI. PHẢI BIẾT GÂY THẾ DÂN VÀ DÙNG
SỨC DÂN ”.
Phương Đông chúng ta có lời dạy cho các
quân vương : “ư dân là ư trời”. Trong các vận động xă
hội quan trọng như chiến tranh và cách mạng, động lực
chính yếu là “ư dân” mà ta c̣n gọi là “ḷng người”.
Hiểu rơ, nắm vững, vận dụng được ư dân là yếu tố tạo ra
sức mạnh.
Có bí kíp đó, Hồ Chí Minh và đảng Cộng
Sản Việt Nam (CSVN) đă đè bẹp các đảng phái quốc gia,
đánh thắng đoàn quân Viễn Chinh Pháp, chiếm được nửa
nước năm 1954 để rồi sau này đẩy lui lực lượng Hoa Kỳ và
Đồng Minh. Đà thắng lợi của CSVN lên tới cao điểm vào
30 – 4 – 1975, làm chủ cả nước. Đó là đỉnh cao chót vót
!”
Tôi xin tránh không bàn quá sâu vào góc
cạnh chính trị của việc thiếu tướng Hinh ca tụng Hồ Chí
Minh nắm được “bí kíp” ḷng dân mà “đè bẹp các đảng
phái quốc gia, đánh thắng đoàn quân Viễn Chinh Pháp,
chiếm được nửa nước năm 1954 để rồi sau này đẩy lui lực
lượng Hoa Kỳ và Đồng Minh. Đà thắng lợi của CSVN lên
tới cao điểm vào 30 – 4 – 1975, làm chủ cả nước.”
Không một lời đề cập đến quân lực VNCH,
thiếu tướng c̣n kết luận “đó là
đỉnh cao chót vót”!
Nhận xét “mất lập trường” này không những
sai trên b́nh diện chính trị, mà c̣n sai cả trên b́nh
diện quân sự nữa. Tôi chỉ phân tách sai lầm này trên địa
bàn quân sự, v́ trong thời chiến thiếu tướng Hinh đă
từng cầm quân trong chức vụ tư lệnh Sư Đoàn 3 Bộ Binh.
Ông tưởng Việt Cộng nắm được “ḷng người”,
giống như những phóng viên ngoại quốc vẫn viết MTGPMN
của Việt Cộng được sự yểm trợ của nông dân Nam Việt v́
Mặt Trận là hậu quả chính sách đàn áp nông dân của chính
phủ Việt Nam.
Tôi đă viết nhiều bài vạch rơ cái “ngây
thơ” của kư giả ngoại quốc không hiểu nổi một t́nh trạng
chỉ “hơi” phức tạp của tṛ tráo bài ba lá của Việt Cộng;
nhưng quả không bao giờ tôi nghĩ đến nhu cầu viết lên
điều này với một vị tướng.
Để điển h́nh xảo thuật “được ḷng dân”,
tôi xin được nhắc lại một kỷ niệm cũ trong những năm
cuối của thập niên 1960.
Năm đó Trung Tướng Phạm Quốc Thuần c̣n là
tư lệnh Sư Đoàn 5 BB; một tiểu đoàn trong sư đoàn yểm
trợ công cuộc xây dựng Ấp Chiến Lược Tân Phú Đông (hy
vọng khối óc già nua của tôi c̣n nhớ đúng tên ACL này).
Công tác hoàn thành, trung tướng Thuần
(lúc đó c̣n là đại tá?) mời tổng thống Nguyễn Văn Thiệu
xuống cắt băng khánh thành ACL mới. Tân Phú Đông chỉ
cách quận lỵ Hốc Môn khoảng 5 cây số, nên tôi không dùng
quân xa mà lái chiếc Consul cọc cạch, 15 tuổi, của tôi
lên dự lễ, với “âm mưu” ngủ đêm lại đó vui chơi với bè
bạn.
“Nghề” phóng viên chiến trường giúp tôi
có nhiều bạn, những người bạn đồng đội có rất nhiều
chuyện để nói về chiến tranh, về quân đội, và về địch,
những chuyện giúp tạo phong phú, sống động cho bài phóng
sự tôi viết.
Tối hôm đó tôi ngủ ngoài hào pḥng thủ
ACL Tân Phú Đông, bù khú với anh em sư đoàn 5, và với
món đặc sản của Hốc Môn là thịt gị lóc, bánh canh. Một
tiểu đoàn bộ binh trên 400 chiến sĩ bảo vệ một ACL 5,000
cư dân là một xác xuất quá cao nên vấn đề an ninh gần
như không đặt ra nữa.
Anh tiểu đoàn trưởng bảo tôi, “một cây số
quanh ấp tiểu đoàn c̣n có 8 ổ phục kích, Việt Cộng không
điên mà léo hánh đến đây.”
Chúng tôi đang ăn uống th́ nghe tiếng
chửi thô tục “đê em” thằng Việt Cộng chó đẻ giết con
tao”; trong đêm thanh vắng, tiếng chửi lồng lộng và kéo
dài nhiều tiếng đồng hồ. Anh tiểu đoàn trưởng giải thích
cho tôi nghe là đêm nào ông Ba, ông già đánh xe thổ mộ
cũng nhắc chiếc ghế đẩu và một xị đế ra ngồi ngoài sân,
vừa uống vừa chửi Việt Cộng, v́ chúng giết anh con trai
gần 30 tuổi của ông. Ông chửi cho đến lúc uống cạn xị
đế, ngà ngà say và buồn ngủ, rồi mới xách ghế đẩu cất
vào nhà và đi ngủ.
Ông Ba xà ích đi ngủ, chúng tôi cũng đi
ngủ, để sáng hôm sau bàng hoàng đứng trước xác ông, chết
trong thế quỳ gối, một lưỡi dao găm đâm trên lưng ghim
một bản án tử h́nh về tội thoá mạ “cách mạng”.
Tôi quan sát thế quỳ gối của ông, và biết
là ông không chết trong thế quỳ đó. Bọn sát nhân giết
ông chết rồi ép xác ông vào thế quỳ, trong lúc xác c̣n
ấm sinh khí. Hàng xóm đều đă đi chợ, đi làm rẫy, làm
ruộng, vài người lớn tuổi, không đi làm, bảo chúng tôi
là họ không thấy ai giết ông Ba, cũng không nghe tiếng
ông kêu cứu, hay thanh âm của một cuộc kháng cự, không
ai muốn phải là nhân chứng nói với chúng tôi về vụ giết
người.
Tôi đọc rơ nét sợ sệt trên mặt mọi người;
không ai muốn dính vào vụ Việt Cộng giết người, cũng
không ai dám chống đối chúng. Tôi c̣n tin là chúng vẫn
lẩn quất trong ấp, kiẻm soát thái độ của mọi người.
Trở về ṭa soạn tôi viết bài tường thuật
buổi lễ cắt băng khánh thành ACL Tân Phú Đông, viết về
lực lượng 400 quân nhân bảo vệ ấp đêm hôm đó, về việc
ông Ba xà ích bị xử tử ngay trong ṿng đai vô cùng an
toàn của ấp Tân Phú Đông, rồi kết luận là hàng rào ACL
và pḥng thủ hàng rào này không giúp bảo vệ người dân
sống trong ấp.
Trong lúc 400 quân nhân VNCH bảo vệ ṿng
đai pḥng thủ ấp, Việt Cộng chỉ cần hai tên sát nhân vơ
trang bằng một lưỡi dao găm, là đă đủ thành công trong
việc “chiếm ḷng người” nông dân Tân Phú Đông. Tôi kết
luận là Việt Nam phải có chiến thuật bảo vệ nông dân chứ
không chỉ bảo vệ nông thôn.
Đồng ư với tôi, trung tướng Thuần viết
bài đăng trên nguyệt san Tiền Phong, tờ báo của sĩ quan
Quân Lực VNCH, tŕnh bầy quan điểm của ông là phải có
một h́nh thức pḥng thủ dân sự đi sát với sinh hoạt thôn
ấp, thường xuyên có mặt trong ấp, biết tên, biết mặt
từng tên Việt Cộng ly khai hay nằm vùng, mới thực sự
thanh toán được bọn du kích Việt Cộng, và thực sự giải
phóng người nông dân ra khỏi ách nạn nuôi quân xâm lược
bằng lúa gạo miền Nam.
Ông nêu ra hai phương thức Việt Cộng sử
dụng song hành, một là lưỡi dao găm, khẩu súng lục khủng
bố, và hai là cái lưỡi tuyên truyền lắc léo để tạo thế
thụ động cho lương dân, cái thế mà truyền thông ngoại
quốc diễn dịch là thái độ nông dân yểm trợ Việt Cộng.
Có thể ư kiến của trung tướng được các
chiến lược gia Việt-Mỹ khai thác để viết thành đường lối
hành quân của chiến dịch Phụng Hoàng, tiêu diệt lực
lượng du kích Việt Cộng bằng cách truy lùng đích danh
từng tên du kích một, không cho chúng sống bám trong
khạp gạo của người nông dân miền Nam, để ám sát những
lương dân như ông Ba xà ích.
Chiến dịch Phụng Hoàng xua bọn du kích ra
khỏi thôn ấp, không cho chúng cưỡng đoạt thực phẩm của
nông dân nữa; do đó chúng trở thành đói khổ.
Và cũng có thể thiếu tướng Nguyễn Duy
Hinh chưa quên h́nh ảnh Việt Cộng lũ lượt kéo nhau về
chiêu hồi, một mặt v́ đói, mặt khác v́ được chiến dịch
Chiêu Hồi mời gọi.
Một ông tướng khác cũng hốt hoảng v́
chiến dịch Phụng Hoàng không cho Việt Cộng cưỡng chiếm
“ḷng dân” bằng dao găm, súng lục nữa: tướng Vơ Nguyên
Giáp. Mỗi người du kích tử trận, Giáp chỉ mất một, mỗi
người du kích về chiêu hồi, quy thuận chính phủ Việt
Nam, Giáp mất 2, v́ người chiêu hồi thường giúp chính
phủ Việt Nam chống lại Việt Cộng.
Giáp lại không làm ǵ được để thay đổi đà
Việt Cộng “mất ḷng dân” mỗi ngày một rơ rệt hơn, mạnh
mẽ hơn; lực lượng du kích vài chục ngàn sẽ biến mất
trong đà quy thuận mỗi tháng hàng ngàn người.
Ông tướng Việt Cộng này giải quyết tàn
quân du kích bằng cách đem giết trọn gói trong một trận
đánh: trận tổng công kích Mậu Thân. Giáp đánh trên một
trăm thị trấn, thành phố, cứ điểm, dinh thự, tổn thất
trên 70% quân số để cuối cùng không giữ được bất cứ một
mục tiêu nào Giáp tấn công.
Nhưng ông ta vẫn đạt được hai mục đích:
giải quyết bài toán tiếp vận cho du kích quân bằng cách
giết họ đi để khỏi nuôi họ nữa; và đuổi toàn bộ quân đội
Hoa Kỳ ra khỏi chiến trường Việt Nam .
Diễn biến thứ nh́, việc vị tổng thống,
tổng tư lệnh quân đội Mỹ không hiểu rơ bản chất cuộc
tổng công kích Mậu Thân, cất chức vị tư lệnh Hoa Kỳ trên
chiến trường Việt Nam, rồi tự ông cũng từ chức bằng cách
không tái ứng cử, là điều vô cùng đáng tiếc, tạo ra thế
tất bại của Quân Lực VNCH; nhưng lại là điều ngoài tầm
tay của người Việt Nam.
Từ sau trận Mậu Thân, tuy thất thế chiến
lược v́ mất đi nửa triệu quân đồng minh, và mất cả viện
trợ của Hoa Kỳ trên những như cầu vô cùng thiết yếu như
nhiên liệu, đạn dược, nhưng, chắc thiếu tướng Hinh vẫn
chưa quên việc quân lực VNCH vẫn anh hùng chống trả cuộc
tổng tấn công 1972.
Năm đó Sư Đoàn 3 BB trấn giữ tuyến Quảng
Trị đă tan tác
v́ pháo địch chứ không v́ “mất ḷng dân”;
năm 1975 cũng vậy. Lui quân từ
tuyến đầu trở về Nam , chắc thiếu tuóng Hinh cũng nhận
thấy hướng tháo chạy của lương dân? Họ không chạy về
hướng Bắc nơi an toàn sau khi Việt Cộng chiếm giữ, mà
chạy về hướng Nam , hướng tự do, dù nguy hiểm.
Tôi không bàn thêm về “TRẬN ĐÁNH TRUYỀN
THÔNG TÂM LƯ CHIẾN” mà thiếu tướng Hinh đề nghị, v́ e là
ông không nắm vững quy luật chiến tranh tâm lư. Ngay cả
đến chiến tranh thuần túy quân sự, địa hạt ông chỉ huy,
mà ông c̣n hiểu lầm th́ quả là đáng thất vọng.
Hơn nữa công cuộc hải ngoại yểm trợ quốc
nội trong nỗ lực dân chủ hoá đất nước, giải thể chế độ
cộng sản, đ̣i hỏi những kiến thức rộng răi hơn, những
kinh nghiệm có giá trị hơn. |