From:
Nguyen Cao
Ky Duyen <nguyen_cao_ky_duyen@yahoo.com>
Subject: Le
Thi Cong
Nhan...
To:
nguyen_ngocngan@yahoo.com,
nguyen_cao_ky_duyen@yahoo.com
Received:
Monday, 5
April, 2010,
11:20 AM
Vài Cảm Nghĩ
Về LS Lê thị
Công Nhân
Nữ
Luật sư Lê
thị Công
Nhân sinh
ngày 20/7/79
tại G̣ Công,
Nam Việt
Nam. Nhưng
từ bé đă
theo mẹ và
cha đỡ đầu
ra sống và
học ở Hanoi,
Bắc Việt. Ra
đại học Luật
và tập sự ở
Hanoi, cô
trở thành
Luật sư về
Công Pháp
Quốc Tế và
Kinh Tế năm
2003, là
thành viên
của Luật sư
đoàn Hanoi
và của Luật
sư đoàn quốc
tế.
Tuy
sinh ra sau
ngày toàn
quốc bị
chiếm bởi
Cộng sản, Lê
thị công
Nhân không
dự phần sống
thực trong
xă hội tự do
của VNCH
thuở xa xưa,
nhưng cô có
quan niệm rơ
rệt về con
đường dân
chủ tự do
của một xă
hội tiên
tiến. Cô
nhận rơ có
quá nhiều
bất công
trong xă hội
do bọn CS
đầu xỏ cầm
quyền, nên
cô đă can
đảm nêu ra
những ư kiến
xây dựng xă
hội về nhân
quyền dân
chủ, tự do
ngôn luận
cho VN.
Trong nhiều
dịp, LTC
Nhân bày tỏ
khát vọng
đối thoại
dân chủ với
Đảng và Nhà
nước XHCN.
Cô luôn bị
đe dọa, tra
xét, bắt
phải đi ‘làm
việc’ với
phe chính
quyền… nhưng
tinh thần
đấu tranh
bất khuất
của cô không
suy suyển.
Cô biết là
thế nào ḿnh
cũng bị lâm
nguy, nên
ngày
25/2/2007,
trong lời
tuyên bố với
cộng đồng
hải ngoại,
cô nói,
“Tôi chỉ có
ư kiến xây
dựng một xă
hội công
bằng, có
nhân quyền
dân chủ tự
do. Tôi biết
tôi bị trù
dập. Nếu
CSVN hạ
quyết tâm
thực hiện
hành vi tội
ác, chà đạp
lên nhân
quyền của
người dân VN
và muốn d́m
đất nước
trong tăm
tối về chính
trị, nghèo
nàn về kinh
tế, lạc hậu
về văn hoá
cho tới đời
con cháu của
chúng ta và
của chính
những người
CS, th́ họ
cứ hành xữ
theo quyền
lực họ có.
Nhưng họ
đừng mong có
sự thỏa hiệp
nơi tôi, chứ
đừng nói là
tôi đầu hàng.”
Thế là
nữ Luật sư
anh hùng bị
bắt, bị kêu
án 3 năm tù
ở, 3 năm
quản chế, từ
ngày
6/3/2007.
Lê thị
công Nhân
được cả thế
giới ngưỡng
mộ, hết ḷng
tán dương về
quan niệm, ư
chí kiên tŕ
và ḷng can
đảm dấn thân
của cô. H́nh
ảnh cô được
in lên tem
thư ở
Belgique. Cô
cũng đưọc
giải Nhân
Quyền. Tháng
9/2007,
trước áp lực
của quốc hội
Balan yêu
cầu trả tự
do cho cô,
Nguyễn tấn
Dũng hứa sẽ
đồng ư, nếu
Balan nhận
cô vào xứ họ.
Nhưng chính
Lê thị công
Nhân đă
cương quyết
từ chối ra
đi.
Khi tôi
viết những
ḍng này th́
Lê thị Công
Nhân mới ra
tù hôm qua,
6/3/2010.
Qua h́nh ảnh
cô trong
cuộc phỏng
vấn truyền
h́nh của đài
RFP, thấy cô
có vẻ mạnh,
nói năng
vững vàng,
tuy có lúc
rất xúc động
trong nước
mắt. Cô nói,
Ở Thanh Hóa
khi họ vào
thẩm vấn tôi,
họ hỏi là
tôi đă thấy
tôi làm cho
đời tôi dở
dang và thất
bại chưa?
Và tôi đă
trả lời
họ,“Tôi thấy
tôi không
thành công,
chưa thành
công. Nhưng
VN có 90
triệu người,
trong xứ 87
triệu, hải
ngoại có 3
triệu. Tôi
chỉ là một
phần tử nhỏ
bé, tôi chỉ
làm phần
việc của tôi.
Nếu cuộc đời
tôi có dở
dang hay
thất bại,
tôi cũng đă
tự do sống
theo lư
tưởng của
tôi. Và tôi
không từ bỏ.
Tôi không
hoang tưởng
hay kiêu
ngạo, nhưng
tôi chỉ làm
phần việc
của tôi. Và
tôi chỉ là
một trong 90
triệu người.
Trong 3 năm
ngồi tù, tôi
đă nghĩ là
tôi làm đúng.
Được xum họp
gia đ́nh là
điều hạnh
phúc. C̣n
tiếp tục như
thế nào, đến
mức độ nào
th́ giờ phút
này tôi chưa
có tâm trí
nghĩ đến.
Tương lai
th́ tôi
không rơ.”
Lời lẽ
kiên cường
bất khuất
của cô là
những vết
khắc làm
nhói tim của
mỗi người
VN. Mỗi
người VN
phải nhận
phần việc,
trách nhiệm
của ḿnh đối
với Tổ Quốc
Việt Nam!
Lời của
cô tuy khiêm
nhường nhưng
mănh liệt,
già dặn về
chính trị,
tinh thần,
tư tưởng cô
sáng ngời.
Nó c̣n có
giá trị
truyền cảm
sang giới
trẻ, trung
niên đang
sẵn sàng
giương cao
ngọn đuốc
đấu tranh
truy kích
bọn cầm
quyền CS.
Sau khi
ra tù, cô
được nhiều
giáo dân là
nạn nhân
Thái Hà đến
chúc mừng cô
và chia sẻ
với cô những
vất vả trong
những tháng
năm qua vắng
bóng cô. Cô
đi dự Thánh
lễ ở nhà thờ
Thái Hà,
chia xẻ xúc
cảm của
ḿnh, cô
nói:
“Tôi là luật
sư, trước
đây khi giúp
đỡ những
người dân
oan, chúng
tôi gọi nhau
là chiến sĩ.
Tôi đă bị
bắt oan, bị
án oan và tù
oan, th́ nay
tôi trở
thành dân
oan Lê thị
công Nhân!
Tôi xin chia
xẻ với toàn
thể giáo dân
và cộng đoàn
về những vất
vả đă phải
chịu trong
thời gian
qua!”
Chào
mừng em Lê
thị công
Nhân được ra
ở nhà tù
lớn, được
gần gũi mẹ
hiền. Hoan
hô tinh thần
bất khuất
của em. Tiếc
thay em ơi.
Các bạn trẻ
cùng chí
hướng với em
đă vừa phải
vào nhà tù
nhỏ thay em!
Ô hô, buồn
quá cho đời
tuổi trẻ
Việt Nam! Ta
muốn gửi đến
em một nụ
hồng!
Thế mà
mới ra tù có
vài tuần,
trên net đă
có bài đă
kích cô, cho
là cô đă bị
CS cải tạo,
cô tuyên bố
có lợi cho
CS, “mong là
chính phủ Mỹ
tiếp tục có
quan hệ với
chính quyền
Việt Nam
không phải
một lần mà
nhiều lần để
VN được mau
thay đổi.”
Bằng những
lời lẽ nặng
nề, họ mắng
cô, cho là
mẹ cô và cô
đă bị CS mua
chuộc, cô
chống cộng
cuội!
Tôi th́
nghĩ, bài
viết nếu
không phải
là của bọn
CS tung ra,
để gây chia
rẽ, tạo nghi
ngờ, th́
người viết
là kẻ hai
mang, đă quá
sớm hàm hồ.
Cô nhỏ vừa
được ra tù,
sống trong
ḷng địch,
dưới sự quản
chế của
chúng, cô
trả lời như
thế là cô đă
lách tuyệt
hay. Như hôm
mới ra tù
ngày
6/3/2010 cô
đă trả lời
phỏng vấn
của đài RFP
rất trí thức,
rất khôn,
rất khéo. “Tôi
thất bại
nhưng tôi đă
tự do làm
những việc
tôi muốn làm,
3 năm tù suy
nghĩ, tôi
nghĩ tôi đă
làm đúng.
Tương lai
th́ chưa
biết.”
Mỹ bây giờ
đang o bế
Việt Nam, VN
bây giờ đang
ḷn trôn Mỹ,
Lê thị công
Nhân đâu có
kỳ vọng được
nước Mỹ sẽ
làm ǵ cho
cá nhân cô
hay cho
những người
VN tự do?
Cô mong Mỹ
tiếp tục có
liên hệ với
VN nhiều vào
để VN sớm
thay đổi.
Chữ
thay đổi là
chữ tuyệt
vời và hay
nhất.
Cô không thể
nói hơn,
ngưng đúng
lúc là quá
tuyệt. Sao
người ta
không nghĩ
rằng thay
đổi thể chế
chính trị??
Cô sống
trong ḷng
địch CS,
không thể
nói tôi
tranh đấu
lật đổ CS (th́
chỉ có nước
bị chúng tử
h́nh ngay!)
th́ hành
động đấu
tranh cho
dân chủ trực
diện với bạo
quyền để
chịu lao tù
là hành động
can đảm đáng
kính phục.
Tác giả
để ư thấy
những người
chửi bới CS
có vẻ dữ dằn
nhất, là
những người
chuyên
đốt cháy
những ai ở
VN tranh đấu
có tiếng tăm
nhất. Với sự
suy nghĩ thô
thiển, tác
giả nghĩ là
chế độ CS
hiện tại c̣n
đang trong
thế mạnh, CS
cổ động cho
các vị “hai
mang” cứ
vờ
tự do chửi
rũa họ, càng
hung hăn
càng tốt, (không
chửi cộng
sản th́ ḷi
đuôi thân
cộng sao? Mà
chửi dữ cở
nào, CS cũng
chẳng cháy
một cái lông
chân!) miễn
là mạnh tay
đốt cháy
bất cứ ai là
thần tượng,
gây được
chút tiếng
tăm trong
công cuộc
tranh đấu
chống CS, là
điều họ cần
nhất. Các cơ
sở ngoại vi
của họ với
chiêu bài
đấu tranh
chống CS, (mới
là cuội!)
đem mẹ của
L/s LTC.Nhân
ra ngoại
quốc để tố
CSVN, cũng
nằm trong
chiến dịch
“đốt cháy”
luôn 2 mẹ
con cô là
“chống cộng
cuội,” thật
là quá đắc
sách! Quư vị
tác giả
những bài
báo đốt cháy
ấy, quư vị
thực sự là
ai? Hăy tự
xét xem quư
vị đă làm
được ǵ cho
quê hương?
Quư vị tài
ba hơn, muốn
nổi danh tắt,
sao quư vị
không về
Việt Nam đấu
tranh cuội,
để được ở tù
cuội mà chỉ
ở xa ném đá
(cuội!) với
luận điệu
đầy ác ư vô
trách nhiệm
vào một anh
thư bé bỏng,
đáng cháu
chắt của quư
vị, thật
không xứng
mặt nam tử
chút nào.
Ngày
24/3/2010
qua chương
tŕnh phỏng
vấn và hội
luận giữa kư
giả Dương
Phục từ
Houston
Texas với
L/S Lê thị
Công Nhân
đang ở Hànội
và dân biểu
Cao quang
Ánh, Tiến sĩ
Nguyễn đ́nh
Thắng ở
Washington
DC, suốt 2
tiếng đồng
hồ, LTCNhân
đă làm tác
giả rưng lệ
nhiều lần
với những
câu trả lời
thật đẹp,
thật hay,
thật vững
vàng can đăm,
với tiếng
cười khúc
khích khi
nói đến việc
cô “bận đi
tù.” Cô đă
ra khỏi nhà
tù nhỏ nhưng
cũng không
có tự do.
Lúc nào cũng
có công an
theo dơi ḍm
ngó từng
bước. Khi
được hỏi cô
muốn nhắn
nhũ ǵ đến
cộng đồng VN
quốc ngoại,
cô đáp cô
ước CĐVN ở
quốc ngoại
có được điều
cần thiết
nhất, đó là
ḷng dũng
cảm mà cô
thấy vẫn c̣n
chưa đủ. Đấu
tranh dũng
cảm và dấn
thân, chấp
nhận mất mát,
hi sinh. Tôi
có 1, cùng
lắm chỉ mất
1, quư vị có
10 th́ mất
10, sự hi
sinh lớn lao
hơn tôi
nhiều. Tôi
nghĩ tới anh
Lê công Định,
anh ấy mất
rất nhiều so
với những ǵ
tôi mất.
Nghĩ tới anh
Lê công Định,
tôi không
khỏi rơi
nước mắt!”
Qua lời
của Tiến sĩ
Thắng th́
mỗi lần có
viên chức
chính quyền
Mỹ đến VN,
ông đều nhờ
đến thăm
LTCNhân
trong tù. Và
bất kỳ người
nào thăm cô,
vừa ra khỏi
nhà tù họ
cũng hết
ḷng ca ngợi
tinh thần
mạnh mẽ, yêu
nước, sự
thông minh
linh hoạt
của cô. Có
người c̣n đă
nói với ḷng
cảm phục
“đây mới là
những người
lănh đạo
tương lai
đất nước!”
Thật là xúc
động.
Ngay cả
người thăm
cô nói tối
đó họ có bữa
ăn với thủ
tướng Nguyễn
tấn Dũng, cô
muốn họ
chuyển lời
ǵ đến ông
ta? – Cô đáp,
cô muốn hỏi
ông, con gái
ông cùng
trang lứa
với cô, ông
có muốn con
gái ông ta ở
tù như cô
không hay có
muốn cô ta
sống trong
một nước dân
chủ? –
Cô gái
bé nhỏ tuổi
đời, cái
tuổi đáng lẽ
chỉ bận lo
ăn diện, yêu
đương, lại
bận lo đi tù
v́ ư chí
kiên cường
bất khuất
nghĩ đến
tương lai
đất nước!
Xin quư
vị nh́n lại
bản thân quư
vị, bản thân
đám con cháu
của quư vị,
và tự xét
tận lương
tâm, coi
những ǵ
ḿnh đă viết,
đă xúc phạm
cô bé Lê thị
công Nhân để
so sánh, xem
ḿnh có đáng
là bậc
trưởng
thượng, có
đáng xấu hổ
hay không?
Mai
Nguyên
|