|
Virus Tiềm Ẩn Trong
‘Hồi Kư Của Một Thằng Hèn’
Trần Quốc Kháng
Trong
bài thứ nhất, chúng tôi đă chứng minh, ‘Hà Sĩ VẸM’ — tức là
‘ông Tiến Sĩ giấy đỏ’ (1) Nguyễn
Xuân Tụ, bút hiệu là Hà Sĩ Phu — đă liên tục, tung ra Virus
nhằm LỪA BỊP quần chúng. Nói cách khác, gă là kẻ nối giáo
cho giặc Cờ Máu chà đạp lên NHÂN QUYỀN. Thế mà gă lại
được trao giải thưởng ‘Nhân Quyền’ ngày 25-7-2008!
Quả thật, tổ chức ‘Human Rights Watch’ — cùng nhiều người
khác — bị nhiễm độc Virus, nên ‘giao trứng cho ác’. Trong
bài này, chúng tôi xin thưa chuyện với quư vị về Virus
Tiềm Ẩn Trong ‘Hồi Kư Của Một Thằng
Hèn’.
·
Virus
Tiềm Ẩn Trong ‘Hồi Kư Của
Một Thằng Hèn’
Trong
3 ‘tiểu đoạn’ dưới đây, chúng tôi sẽ lần lượt trích dẫn
những đoạn văn, do chính Tô Hải viết trong “Hồi
Kư Của Một Thằng Hèn” để
chứng minh, hắn vẫn cúi đầu, vâng lệnh giặc Cờ Máu, dùng
‘khổ nhục kế’ — tự nhận là HÈN — viết ‘hồi kư’ theo Nghị
Quyết 36, tung Virus vào cộng đồng tỵ nạn CS.
1- Qua
phần “Mười
Năm Đèn Sách Học Văn Hoá Tây Để..…. Đánh Tây”, Tô
Hải đă ‘lập lờ đánh lận con đen’ nhằm HẠ
NHỤC phía Chống Cộng —
trong đó có các Chiến Sĩ VNCH — cũng giống như phía Cộng Sản:
Đều ‘dại
dột’, đều
mang ‘lương
tâm đen tối không phải của ḿnh’,
đều “u
mê đến ngu độn”….. Nên
mới có “lập
trường giai cấp” hoặc “lập trường chống cộng”.
Đây là ư đồ thâm độc của giặc Cờ Máu, muốn
làm băng hoại LẬP TRƯỜNG CHỐNG CỘNG của đại khối Quốc Dân. Chứng
cớ là Tô Hải đă viết nguyên văn:
“Chúng ta mới dại
dột làm
sao! Chúng ta đă đánh đổi lương tâm trong sáng ấy lấy một
thứ lương
tâm đen tối không phải của ḿnh. Lương
tâm thời buổi đánh nhau của tao, của chúng mày, ơi các bạn
của tôi, đều là lương tâm của... người khác! Lương
tâm của ông Diệm, ông Thiệu chống cộng sản, lương tâm của
ông Mác, ông Lê, ông Mao, ông Hồ không khoan nhượng với kẻ
thù giai cấp!
Cái lương tâm thuở ấy của chúng ta cao đẹp
biết bao! Nhưng các nhà cách
mạng giả hiệu, cả quốc gia lẫn quốc tế,
đă lợi dụng sự khờ khạo của chúng ta để nhào nặn nó thành
thứ “lập
trường giai cấp” hoặc “lập trường chống cộng”. Bất
cứ ai đă đứng vào một trong các lập trường ấy là mất
béng cái “lương tâm” đúng nghĩa nhân bản. Chỉ c̣n lại cái u
mê đến ngu độn: Lao
vào thịt nhau cho đến khi bị người khác thịt v́ không cùng
một “lương tâm” với họ!
Này Tô Hải! Đừng ḥng ‘lấy vải thưa che mắt
thánh’! Không ai có thể che dấu được sự thật hiển nhiên:
Chỉ v́ ‘bác Hồ’ quốc tặc và đồng bọn, có dă
tâm muốn áp đặt chủ nghĩa PHI NHÂN BẢN Mác-Lênin trên hai
miền Nam Bắc VN, nên dân chúng VN mới có ‘lập
trường Chống Cộng’. Lẽ
dễ hiểu là “nơi
nào có áp bức, nơi ấy có đấu tranh’. Chính
Lê-Nin, ‘Thánh Tổ’ đảng CSVN, đă nói như vậy th́ làm sao Tô
Hải cùng các ‘đồng chí CUỘI’ chối căi được nữa?!
Nói cách khác ‘lập
trường Chống Cộng’ xuất
phát từ ‘phản ứng tự vệ’ — THÍCH ĐÁNG và SÁNG SUỐT — giúp
cho bản thân ḿnh, giúp cho gia đ́nh ḿnh và bảo vệ đất nước
ḿnh thoát khỏi ách nô lệ Mác-Lênin. Nói ngắn gọi: Chống
Cộng là NGHĨA VỤ chống lại TỘI ÁC. Chính v́ thế, đại khối
Quốc Dân mới liên tục đấu tranh với ‘lập
trường Chống Cộng’ từ
năm 1945 đến nay.
Nh́n lại thời ông Diệm và thời ông Thiệu cầm
quyền — cho rằng hai ông ‘tồi tệ’, hoặc phụ thuộc vào Hoa Kỳ
thế nào chăng nữa — ai cũng thấy, cuộc sống của đồng bào
miền Nam vẫn có Tự Do, No Ấm — gấp hàng trăm ngàn lần dưới
ách nô lệ Mác-Lênin.
Như vậy, qua đoạn văn của Tô Hải ở trên, ai
cũng thấy gă lộ nguyên h́nh là kẻ xảo trá. Chính hắn đă viết
LÁO LẾU, tiềm ẩn ư tưởng mạt sát tất cả những người Chống
Cộng là ‘U
MÊ’ quá
mức, đến độ ‘NGU
ĐỘN’ (cũng
như những người CS). Trong lời mát sát này, Tô Hải đă ‘tẩm
Virus’ với hậu ư:
‘Hai phía Quốc Cộng đều mê muội, đều là nạn
nhân, đă chém giết nhau. Vậy th́ sau chiến tranh, nên thông
cảm cho nhau, xoá bỏ hận thù, HHHG với nhau’. Nói nôm na là
‘hoà cả làng’!
Nhưng hỡi ơi! Ai
muốn ‘hoà cả làng’ th́ phải cúi đầu chấp nhận ách nô lệ
“Mác-Lênin’. Hoá ra, hoà hợp hoà giải chỉ là chiêu bài, giúp
giặc Cờ Máu có thêm sức mạnh — tiếp tục tham nhũng, tiếp tục
hà hiếp lương dân, tiếp tục làm những chuyện ‘hại dân hại
nước’.
Chẳn hẳn nhiều độc giả c̣n nhớ, khoảng dăm
bẩy năm trước đây, ‘giặc cái’ Dương Thu Hương — với giọng
nói ‘đanh đá cá cầy’ và lời lẽ hỗn xược — đă tung ra cùng
‘loại Virus’ nêu trên — qua các cuộc phỏng vấn do bọn Việt
gian ‘nằm vùng’ trong các cơ quan truyền thông ở hải ngoại
thực hiện.
*
2- Sang
phần “Cuộc
Chiến Chống Mỹ’ th́
rơ ràng hơn, Tô Hải đă thoá mạ các Chiến Sĩ VNCH bằng xảo
thuật, nêu lên quân trang, quân dụng của “anh
lính nguỵ” và “anh giải phóng quân’. Tà
ư của Tô Hải tiềm ẩn trong Virus: Hai bên đều là ‘sản phẩm’
hoặc tay sai của ngoại bang. Chứng cớ là Tô Hải đă viết:
“Trang bị của anh lính “ngụy” bị bắt
sau chiến dịch Lam Sơn 719 giải ra miền Bắc mà chúng tôi gặp
trên đường, từ
đầu đến chân Made in USA! C̣n anh
“giải phóng quân” th́ từ chân đến đầu, từ miếng thịt hộp,
rau khô, áo, quần, giầy tất, đều Made in China!”?
Đồng ư! Quân trang, quân dụng và vũ khí của
các Chiến Sĩ Cộng Ḥa th́ ‘Made in USA’. C̣n phía Bộ Đội VC
th́ ‘Made in China’. Nhưng
thực chất, Quân Lực VNCH và Bộ Đội VC là hai thái cực ĐỐI
NGHỊCH.
Lẽ dễ hiểu phía Bộ Đội VC — mệnh danh là
‘Quân Đội Nhân Nhân VN’ — hoàn toàn là ‘của
đảng, v́ đảng, do đảng’giặc
Cờ Máu thành lập. Nói cách khác, chúng là CÔNG
CỤ của đảng CSVN không
hơn không kém.
Thử hỏi, đảng CSVN do kẻ phản quốc nào, đă
nhận tiền của Quốc Tế CS, nhận chỉ thị của QTCS, thi hành
chỉ thị của QTCS , thành lập ở Hương Cảng năm 1930?
Xin thưa, chính ‘Văn Kiện Đảng’ VC, trong đó
có mấy lá thư của ‘bác Hồ’ quốc tặc đă cho thấy, gă là ‘đại
biểu’ của QTCS, gă nhận chỉ thị của QTCS, gă thi hành chỉ
thị của QTCS và chính gă tuyên bố —‘đă hoàn thành nhiệm vụ’
nêu trên.
Nh́n vào thực tế, ngày xưa Bộ Đội VC ‘đánh
Pháp, chống Mỹ’ theo lệnh của đảng giặc Cờ Máu, nhằm áp đặt
ÁCH NÔ LỆ Mác-Lênin từ Bắc vào Nam. Đến bây giờ, Bộ Đội VC
vẫn thế: Tất
cả quyền hành — trong các đơn vị Bộ Đội VC — đều do ‘đồng
chí Chính Uỷ’ nắm giữ. Và ‘Tôn Chỉ’ hàng đầu của chúng là
‘TRUNG THÀNH VỚI ĐẢNG’. Bất
chấp đảng ấy là đảng Mafia, hay đảng giặc buôn dân bán nước.
Vậy th́ ḷng trung thành ấy, không khác nào ḷng trung thành
của loài khuyển mă đối với chủ nhân ông.
Trái ngược với ‘Tôn Chỉ’ của Bộ Đội VC, Tôn
Chỉ của Quân Lực VNCH là ‘Tổ
Quốc - Danh Dự - Tránh Nhiệm’:
TỔ QUỐC là Tổ Quốc VN — từ thời Vua Hùng
Vương lập quốc, Quân Dân có bổn phận phải giữ ǵn —
đối nghịch với Tổ
Quốc XHCN mà ‘QuốcTổ’
là Mác-Lênin ở bên Sô-Viết. (2)
DANH DỰ là Danh Dự của bản thân ḿnh, của dân
tộc VN ḿnh — không chấp nhận sống dưới ách nô lệ Mác-Lênin —
đối nghịch với ‘quốc sách’ CÚI ĐẦU ‘thờ
Mao Chủ Tịch, thờ Stalin bất diệt’ của
đảng giặc Cờ Máu!
TRÁCH NHIỆM là ‘Trách Nhiệm’, tự vệ cho chính
bản thân ḿnh, bảo vệ cho gia đ́nh ḿnh, và bảo vệ đất nước
ḿnh —
chống lại giặc nội thù, hay giặc ngoại xâm mà hàng đầu là VC
và Tàu Cộng.
Thiết tưởng, chỉ cần nêu lên mấy điểm trái
ngược ở trên cũng đủ đập tan luận điệu lừa bịp của Tô Hải
qua tà ư, hạ
nhục các Chiến Sĩ Cộng Ḥa, xuống ngang hàng với Bộ Đội VC —
công cụ của đảng giặc gian manh.
*
3- Qua
‘sản phẩm’ của Tô Hải, độc giả c̣n thấy, tà tâm của gă và
bọn ‘Phản Tỉnh CUỘI’, thường xuyên đánh bóng và quảng cáo
cho nhau.
A- Trong
phần ‘Đôi Điều Phi Lộ…. Sau Cùng’, Tô Hải đă
viết nguyên văn, đề cao các ‘đồng chí CUỘI’ của gă:
‘Đặc biệt, ba bốn năm gần đây tôi may mắn có
điều kiện làm quen với Internet, nhờ đó mà được tiếp cận với
rất nhiều người mà tôi
vô cùng cảm phục. Dù
đang sống ở trong nước, họ
không hề sợ hăi trước đàn áp, ngục tù. Đó là những Hoàng
Minh Chính, Trần Độ, Lê Hồng Hà, Hà Sĩ Phu. Bùi Minh Quốc,
những Hoàng Tiến, Trần Mạnh Hảo, Nguyễn Vũ B́nh, Nguyễn
Thanh Giang, Vũ Cao Quận.”
B- Trong
phần ‘V́
Sao Tôi Viết Hồi Kỳ?’, Tô
Hải c̣n muốn ‘ăn mày t́nh cảm’ như kẻ hát sẩm, nhằm tung ra
Virus: ‘Lấy
t́nh thương, xoá bỏ hận thù, hoà hợp hoà giải’. Chứng
cớ, Tô Hải đă viết nguyên văn:
‘Hi vọng rằng sau
khi đọc hồi kư này người đọc sẽ thương
cảm cho tôi, cho các bạn tôi, những người ngây thơ, tội
nghiệp, cả cuộc đời bị lừa dối và đi dối lừa người khác một
cách vô ư thức’.
Đồng ư! ‘Nhân vô thập toàn’. Đồng ư! Ai cũng
có khi lầm lẫn. Nhưng thiết tưởng, nếu LẦM LẪN th́ thời gian
theo giặc chỉ kéo dài dăm ba năm là nhiều. Nhưng ngược lại,
Tô Hải cùng đồng bọn, gần
hết đời người — trên 60 năm qua — đă TẬN TUỴ phục vụ đảng
giặc Cờ Máu: Hiển nhiên, chúng đă CỐ T̀NH. Vậy
mà Tô Hải lại c̣n điêu ngoa cho rằng ‘đi
dối lừa người khác một cách VÔ Ư THỨC’.
Vả lại, chưa ai thấy bọn chúng làm được điều
ǵ cụ thể để ‘LẤY CÔNG CHUỘC TỘI’. Ngược lại, ai cũng thấy
tất cả bọn chúng — bao gồm cả Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Trần Độ,
Nguyễn Hộ, Hoàng Minh Chính, Hà Sĩ Phu, Dương Thu Hương,
Nguyễn Thanh Giang — gần suốt đời theo giặc, hay hợp tác với
giặc, làm chuyện phản dân hại nước. Vậy mà chúng lại c̣n
vênh váo, tỏ ư là ‘bậc thầy’, là ‘LĂNH TỤ’, dậy người khác
phải thế này, thế nọ! C̣n chuyện ǵ LỐ BỊCH hơn thế nữa
không?
·
Cùng Là CUỘI, Cùng Nhau Chạy Tội Cho
‘Bác Hồ’ Quốc Tặc
Qua
bài điểm sách, tựa đề là ‘Đọc
hồi kư của nhạc sỹ Tô Hải’ —
do ‘Tiến Sĩ VẸM’ Nguyễn Thanh Giang viết, phổ biến ngày
1-9-09 vừa qua — ai cũng thấy gă nguỵ biện ḷng ṿng nhằm
chạy tội cho ‘bác Hồ’ quốc tặc và tâng bốc ‘Thằng Hèn Tô
Hải’.
Chứng cớ là khi viết về ‘bác Hồ’ quốc tặc th́
VẸM Nguyễn Thanh Giang trích dẫn đoạn viết trong ‘Hồi Kư’
của Tô Hải — với luận điệu so
sánh ‘ba láp’ và đổ vạ tội LỪA BỊP của ‘bác Hồ’ quốc tặc
cho “bọn
cộng sản An Nam phong kiến’:
‘Ông ta cũng là con người, cũng có quyền lấy
vợ đẻ con, thậm chí ba bốn vợ như ông Lê Duẩn, cũng có quyền
bồ bịch như ông Mitterand, ông Clinton chứ! Cái
tội của ông là do bọn gọi là cộng sản An Nam phong kiến cố
t́nh dựng ông ta lên thành ‘thánh sống’ (và ‘thánh chết’) để
lừa bịp cái dân tộc đa số là nông dân thất học, đầu óc c̣n
mê muội về thánh về thần. Ông ta chỉ là một nhà cách mạng
chính hiệu cuồng tín với chủ nghĩa Mác-Lê mà thôi”. (trang
388).
Quả thật là ‘nói như VẸM’. ‘Quyền
bồ bịch’ là
quyền ǵ sau khi đă lập gia đ́nh? Ở Pháp, ở Mỹ, hay nước nào
ghi ‘quyền
bồ bịch’ ấy
trong Luật Pháp? Sách Luân Lư nào giảng dậy về ‘quyền’
quái gở này? Sự
thật đă quá rơ ràng, không ai có thể chạy tội cho ‘bác Hồ’
quốc tặc được nữa:
Chuyện Hồ bỏ vợ (Tăng Tuyết Minh) vô cớ là
tội bạc
t́nh, bạc nghĩa.
Chuyện Hồ bỏ con (Nguyễn Quốc Trung) là tội
bất nhân, bất nghĩa.
Chuyện Hồ thủ tiêu Nông Thị Xuân và Nông Thị
Vàng để ‘trôn vùi nhân chứng’ — sau nhiều năm thoả măn thú
tính với cô Xuân — là tội
ác của con QUỶ DÂM DỤC!
Thế mà bọn VẸM lại tung ra luận điệu so
sánh ‘ba láp’ với chuyện bồ bịch của ‘ông Mitterand’, hoặc
‘ông Clinton ‘!
Nh́n lại những trang sử từ 1945 đến 1969, ai
cũng thấy, ‘bác Hồ’ quốc tặc vừa là Chủ Tịch Nước, vừa là
Tổng Bí Thư. Gă nắm tất cả quyền hành trong tay, mà bọn bồi
bút lại c̣n điêu ngoa cho rằng: “Cái
tội của ông là do bọn gọi là cộng sản An Nam phong kiến”!
Sang đoạn khác, VẸM Nguyễn Thanh Giang tiếp
tục nguỵ biện cho ‘bác Hồ’ quốc tặc:
“Người viết bài này [VẸM Nguyễn Thanh Giang]
th́ cho rằng, cả những người tô vẽ cụ Hồ thành ông thánh, là
vị cứu tinh; cả những ai thóa mạ Cụ là tên dâm tặc, là tội
đồ dân tộc đều không đúng. Thực tế, Cụ cũng chỉ là một con
người,một con người tài trí, tài trí đến mức có thể làm
được những việc rất phi thường theo ư Cụ. (Đánh
giá những việc làm ấy là công to hay tội lớn? Lịch sử sẽ c̣n
bàn thảo công phu và sẽ được phán xét công minh).
Này ‘ông Tiến Sĩ giấy đỏ’ ơi! Tại sao lại
phải chờ đợi người khác phán xét làm ǵ? Sự thật lịch sử đă
sáng tỏ như ban ngày:
Hàng trăm triệu người, kể cả hàng triệu đảng
viên CS, ở khắp nơi trên thế giới — nhiều nhất là ở ‘mẫu
quốc Sô-Viết’ và các nước CS Đông Âu — đều chứng kiến: Cộng
Sản Mác-Lênin là THẢM HỌA CỦA NHÂN LOẠI nên đă bị phá sản.
Thế mà thảm hoạ ấy, lại do ‘bác Hồ’ quốc tặc
đem từ bên Sô-Viết về VN qua việc thành lập đảng CSVN năm
1930. Đó là cội nguồn. Đó là nguyên nhân sâu sa khiến cho
hai miền Nam Bắc VN biến thành băi chiến trường giữa hai
khối ‘đế quốc Tư Bản’ và đế quốc Cộng Sản (1945-1975). Hậu
quả là đất nước bị tàn phá. Hàng triệu lương dân bị thiệt
mạng.
Hơn nữa, từ ngày thực hiện ‘cách mạng Vô Sản’
— qua chính sách đấu tố địa chủ — đến nay th́ tất cả giá trị
tinh thần trong nền luân lư cao quư của dân tộc bị băng hoại.
Đồng thời, dân tộc VN triền miên trong bể khổ, chưa biết đến
bao giờ mới thoát ra khỏi ách nô lệ Mác-Lênin!
Đó là CÔNG LỚN hay là TỘI ÁC VĨ ĐẠI của ‘bác
Hồ’ quốc tặc? Vậy mà VẸM Nguyễn Thanh Giang lại c̣n trâng
tráo, cho đó là ‘những
việc rất phi thường theo ư Cụ’ Hồ
quốc tặc!
Đến phần kết luận của bài ‘điểm sách’ nêu
trên, VẸM Nguyễn Thanh Giang sử dụng ảo tưởng để đánh bóng
‘đồng chí CUỘI’ Tô Hải:
“Tô Hải dù đă tự nguyện chui vào rọ Cộng sản
(tức ngồi tù) nhưng không
vi phạm điều nhân (chẳng
những thế c̣n làm điều nhân thật đáng trân trọng là đă trên
dưới tám mươi, lại đau yếu mà vẫn cậm cạch ngồi viết cuốn
hồi kư đầy tâm huyết, rất giá trị này). Cho
nên, rồi đây khi đi gặp Khổng Tử, chắc ông nhạc sỹ này sẽ
được Khổng Tử gả cho con gái đẹp như ‘Nụ cười sơn cước’.
Quả thật là nói dối không thông: Tô Hải cùng
đồng bọn, gần hết đời người vẫn tận
tuỵ phục vụ chế độ PHI NHÂN, đại gian, đại ác, mà
VẸM Nguyễn Thanh Giang lại trơ trẽn, bảo rằng Tô Hải “không
vi phạm điều nhân”. Đến
nay, Tô Hải vẫn tiếp tục cúi đầu, nhận lệnh giặc Cờ Máu,
viết hồi kư để tung Virus, lừa bịp độc giả. Ai có thể làm
chuyện lố bịch hơn Nguyễn Thanh Giang khi cho rằng hồi kư
của Tô Hải ‘đầy
tâm huyết, rất giá trị’?
Tổng kết lại th́ “Hồi
Kư Của Một Thằng Hèn”, là
tác phẩm ‘tràng giang đại hải’, có nội dung ‘hằm bà lằng’
như nồi cám heo. Chỗ này th́ hắn tự cao tự đại là ‘đại
bàng cánh cụt’ —
ngầm ư là ‘có tài xuất chúng’, nhưng bị sa cơ lỡ vận. Chỗ
kia th́ gă cúi ḿnh, áp dụng ‘khổ nhục kế’, tự nhận là ‘thằng
hèn’ để
tung ra những lời đường mật — tẩm
Virus ‘hoà hợp hoà giải’ —
rồi gă lại c̣n tự cho là ḿnh đă ‘hết
hèn’.
Đó là những điểm chính yếu, cần được đem ra
ánh sáng công luận. Sau khi nh́n rơ bộ mặt thật của Tô Hải
và các ‘đồng chí CUỘI’ của gă th́ thiết tưởng, chúng ta
không nên uổng phí thời giờ, ‘đôi co với VẸM’ qua những chi
tiết khác — trong “Hồi Kư Của Một Thằng Hèn”, hay bất cứ
‘sản phẩm’ nào của bọn CUỘI tung ra.
(Xin xem tiếp bài thứ 3, viết về Xảo
Kế ‘Bốn Cùng’ Của Bọn ‘Phản Tỉnh Cuội’ và chuyện ‘Chộp Lấy
AK, Bắn Vào Lá Cờ Máu’).
San Jose 24-10-2009
Trần Quốc Kháng
CHÚ THÍCH:
(1) Trong
bài thơ ‘Ông Tiến Sĩ Giấy’, cụ Nguyễn Khuyến đă viết châm
biếm mấy kẻ có bằng Tiến Sĩ (ông Nghè), nhưngkhả năng và
nhân cách quá tồi tệ:
Cũng cờ cũng biển cũng cân đai
Cũng gọi ông Nghè có kém ai
………
Ghế chéo lọng xanh ngồi bảnh choẹ
Nghĩ rằng đồ thật hoá ĐỒ CHƠI!
(2) Trên
thực tế cũng như trên lư thuyết — Hiến Pháp và các cơ quan
ngôn luận — VC thường xuyên kêu gọi phụng sựTổ Quốc
XHCN. Điển h́nh là trên ‘BÁO ĐIỆN TỬ ĐẢNG CSVN’ ngày
24-10-2009 vừa qua, chúng giới thiệu ‘sản phẩm’của Trung
Tướng VC Lê Minh Vụ, có đoạn đă viết nguyên văn:
“Nhân kỷ niệm 65 năm Ngày thành lập
Quân đội nhân dân Việt Nam (22-12-1944 – 22-12-2009), 20 năm
Ngày hội quốc pḥng toàn dân và góp phần nâng cao chất lượng
xây dựng nền quốc pḥng toàn dân, Nhà xuất bản Chính trị
quốc gia xuất bản cuốn sách “Xây dựng ư thức bảo vệ Tổ
quốc xă hội chủ nghĩa trong thời kỳ mới” do Trung
tướng, PGS, TS. Lê Minh Vụ chủ biên”. |