|
Cuu tuong Ky hay noi thang
" ÔNG NGUYỄN CAO KỲ NÓI THẲNG QĐVNCH LÀ "LÍNH ĐÁNH THUÊ
Ông Nguyễn Cao Kỳ Nói Thẳng... ĐDTB: Báo Thanh Niên Xuân Ất Dậu, ngày 25 tháng 1, 2005, tường thuật cuộc phỏng vấn tướng Nguyễn Cao Kỳ của kư giả Lưu Quang Phổ, trong đó tướng Kỳ đă nói chân thật và quá nhẹ đối với tướng tá QLVNCH ( Lính Đánh Thuê Pháp-Mỹ ) như sau: - V́ tôi biết rất rơ ràng về cái gọi là những người chỉ huy, những ông tướng lĩnh miền Nam khi ấy. Từ ông Thiệu đến những ông khác dưới trướng, xin lỗi, toàn là những vị ăn chơi phè phỡn, tài không có mà đức cũng không. Trước đây có "ông" Mỹ đứng sau th́ không có chuyện ǵ, nhưng khi phải một ḿnh trực tiếp đối diện với khó khăn th́ bản chất cũng như tài năng lộ ra ngay - Trong một cuộc chiến, nói ǵ th́ nói, theo tôi quan trọng nhất vẫn là lực lượng, là quân đội. Quân đội miền Nam, không có ai đáng giá cả, kể từ ông Nguyễn Văn Thiệu - Tổng thống kiêm Tổng tư lệnh - trở xuống. Trong số những vị cùng vai với tôi, cứ mười ông th́ đến mười một ông tham sống sợ chết!.... Ông Kỳ nói từ đáy ḷng ḿnh nhưng vẫn c̣n nặng t́nh cảm Huynh Đệ Chi Binh trong Binh Đoàn Lính Đánh Thuê Pháp Mỹ. Thế mà giữa người Việt, nói thật hay nói khác ư th́ những tập đoàn Chống Cộng Bằng Mồm, CCCĐ, CCCB, CCBK, CC JESUSMA, CC QUỶ ÁM….là có thể bị " xát xà bông " thê thảm, choàng cho vài cái áo, đội hàng chục nối cối Cộng sản và mồm loa mép giải trên đài, trên báo hay thuê những anh chàng HO lang thang đói chợ nhận ổ bánh ḿ thịt, chai nước suối và $6/ hour, lăng xăng phất phơ cờ ba que tung bay xuống phố Bolsa, Houston. - Trong khi đó, Bộ trưởng Quốc pḥng Rumfield thời c̣n làm dân biểu đă phỉ nhổ VNCH là " Chính quyền miền Nam 'VNCH' là chính quyền bù nh́n ", không những thế Bush Con cũng phỉ nhổ vào chính quyền miền Nam VNCH và QĐVNCH chỉ chờ ngoại bang cho tự do nô lệ, khi ông O'Reilly đài Fox 26, ngày 28 tháng 9 năm 2004, với Bush Con đă đặt câu hỏi: " The South Vietnamese didn't fight for their freedom which is why they didn't have it today " ( Người miền Nam VN đă không tranh đấu cho tự do v́ thế ngày nay họ không có tự do ) Bush Con đă trả lời " Yes ". Tuần báo Newsweek số ra ngày 24-12-2001 đă viết lăng nhục tổng thống Diệm: "1963: The Kennedy Administration begins to see South Vietnamese President Ngô Đ́nh Diệm as a communist tool and decides that "Diệm must go'. The CIA engineers coup attempts that eventually lead to his assassination in November", tạm dịch: "Năm 1963, chính quyền Kennedy đă nhận thấy Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm là công cụ của Cộng sản và đă quyết định 'Diệm phải ra đi'. Cơ quan CIA đă thực hiện cuộc ám sát kết quả đưa đến cái chết của ông ta vào tháng 11/1963", và F. Murray, giáo sư trường báo chí Annenberg đại học USC đă xúc phạm đến quân lực VNCH của chúng ta bằng một bài báo đăng trên tờ Los Angeles Times nói rằng quân lực này nổi tiếng "hiếp dâm và ăn cướp... ", th́ những tập đoàn này…. là "im như thóc", làm như những quí vị ấy không hề biết Bush Con, Rumfield, tuần báo Newsweek và bài báo của giáo sư Murray được đăng tải trên tờ Los Angeles Times. Phải chăng chúng ta vẫn "nể" Mỹ, nên Mỹ nói sao cũng được, c̣n nếu một đồng hương nào mà nói như thế th́ chỉ có nước bỏ xứ này mà đi v́ mấy cái đài của các đồ tể chính trị sẽ dạy cho nạn nhân một bài học về "tự do tư tưởng có lập trường"? Ông Nguyễn Cao Kỳ Nói Thẳng... Nhân dịp kỷ niệm 30 năm giải phóng miền Nam, báo Thanh Niên đă phỏng vấn ông Nguyễn Cao Kỳ - nguyên Phó tổng thống chính quyền Sài G̣n. Ông Kỳ trao đổi rất thẳng thắn... * Ông có thể nói ǵ về sự kết thúc cuộc chiến tranh Việt Nam? - Tôi đă nói từ năm 1973 về việc miền Bắc sẽ chiến thắng! Ngay sau Hiệp định Paris, tờ Newsweek đă phỏng vấn tôi cả một trang cuối. Sau khi đặt vấn đề này nọ, họ hỏi: "Sau khi người Mỹ rút đi, mọi chuyện sẽ như thế nào?". Tôi trả lời: "Cộng sản sẽ tấn công". Hỏi: "Bao lâu nữa?". Tôi đáp: "Sau hai năm". "Khi đó mọi chuyện sẽ như thế nào?". Tôi trả lời: "Miền Nam sẽ tan ră". Tôi không nói thua, mà nói là tan ră. Sau đó họ hỏi ông Bunker - Đại sứ Mỹ, ông ấy nói tránh đi rằng người Mỹ đă để lại cho miền Nam cả một đội quân hơn một triệu người, sẽ không có chuyện thua. Newsweek hỏi đến ông Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, ông Thiệu nói rằng v́ tôi ghen ghét nên nói bậy! Nhưng cuối cùng thực tế đă diễn ra đúng như thế! * V́ sao ông cho rằng ông Thiệu và thuộc hạ sẽ không "giữ" nổi miền Nam? - V́ tôi biết rất rơ ràng về cái gọi là những người chỉ huy, những ông tướng lĩnh miền Nam khi ấy. Từ ông Thiệu đến những ông khác dưới trướng, xin lỗi, toàn là những vị ăn chơi phè phỡn, tài không có mà đức cũng không. Trước đây có "ông" Mỹ đứng sau th́ không có chuyện ǵ, nhưng khi phải một ḿnh trực tiếp đối diện với khó khăn th́ bản chất cũng như tài năng lộ ra ngay * Là người từng tham gia cuộc chiến, ông có điều kiện nh́n thấy rơ điều đó? - Trong một cuộc chiến, nói ǵ th́ nói, theo tôi quan trọng nhất vẫn là lực lượng, là quân đội. Quân đội miền Nam, không có ai đáng giá cả, kể từ ông Nguyễn Văn Thiệu - Tổng thống kiêm Tổng tư lệnh - trở xuống. Trong số những vị cùng vai với tôi, cứ mười ông th́ đến mười một ông tham sống sợ chết! Trong khi đó, miền Bắc (*) có trang bị quân số, vũ khí không kém ǵ, nhưng các ông chỉ huy lại có rất nhiều kinh nghiệm chiến trường, được cấp dưới tin cậy và kính trọng về nhân cách, đó là sự hơn hẳn. * Quân đội Sài G̣n trước đây học chiến thuật, chiến lược quân sự của ai? Ông thấy thế nào về cách đánh của quân giải phóng? - Về chiến lược, chiến thuật, trước chúng tôi học người Pháp, sau học theo Mỹ, nhưng học theo sách nào cũng thế thôi, có trận đánh nào giống trận nào đâu, vấn đề là kinh nghiệm chiến trường. Tôi tin người miền Bắc chiến thắng là do kinh nghiệm và tài năng của họ chứ không phải là v́ học theo sách của Trung Quốc hay Nga Xô ǵ cả! * Ông nói ǵ về vai tṛ của người Mỹ trong cuộc chiến tranh Việt Nam? - (Cười) Người Mỹ ấy à? Tôi đă warning (cảnh báo) từ lâu về cách đánh của các ông ấy. Nhưng tất cả như "nước đổ lá khoai" thôi. Đánh theo kiểu Mỹ là sử dụng vũ khí không có limit (giới hạn), chẳng hạn chỉ có vài con chuột, con cáo chạy ngoài cổng đồn, họ có thể bắn ra cả trăm quả pháo. Sống với họ lâu tôi biết, người Mỹ vốn tính không kiên nhẫn, làm ǵ phải được ngay. Trong chiến tranh Việt Nam, miền Bắc (*) đă thắng v́ không để cho người Mỹ giải quyết chiến trường một cách nhanh chóng. Tôi cũng phải nhắc lại rằng trong cuộc chiến tranh này, thời gian đầu, người Mỹ cho chúng tôi những vũ khí rất lạc hậu như cây súng trường M1 bắn phát một, trong khi quân giải phóng đă có AK47. Giai đoạn sau, họ trang bị cho chúng tôi tốt hơn nhiều, nhưng không giống như sự viện trợ của Trung Quốc hay Nga Xô cho miền Bắc (*), "ông" Mỹ luôn luôn đứng ra trước sân khấu, làm "kép nhất". V́ vậy ai cũng cho rằng thực chất đây là cuộc chiến tranh của người Mỹ và chúng tôi là những kẻ đánh thuê. * Ông nghĩ sao nếu những ư kiến này được công khai? Những người cùng "chiến tuyến" với ông khi ấy bây giờ sẽ phản ứng thế nào về phát biểu của ông? - Tôi nói dưới góc độ quân sự, cái nh́n của một người lính, tôi cũng không đại diện cho chính quyền miền Nam, v́ tôi trở thành thường dân từ năm 1971, trước khi cuộc chiến kết thúc. Đây là câu chuyện của quá khứ, nhắc lại để mà hiểu lịch sử thôi. Tôi nghĩ rằng mọi người đều muốn khép lại quá khứ để hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn. Phải cùng nhau xây dựng đất nước này, tôi cũng muốn như vậy và không ngại ǵ cả! Tôi xin làm người quảng bá đất nước Việt Nam! Trong chuyến về thăm quê cuối năm 2004, ông Nguyễn Cao Kỳ đi cùng chủ tịch của hai tập đoàn kinh tế Mỹ là Andy Dye (một trong 4 doanh nghiệp hàng đầu thế giới về xây dựng, quản lư sân golf) và Three (chuyên thiết kế, xây dựng sân golf và khách sạn cao cấp) đến t́m kiếm cơ hội đầu tư ở Việt Nam. Tại khu du lịch Tuần Châu (Quảng Ninh), với sự giới thiệu của ông Nguyễn Cao Kỳ, lănh đạo hai tập đoàn nói trên đă kư hợp đồng xây dựng tại đảo Tuần Châu một sân golf 36 lỗ trị giá 450 triệu USD. Tṛ chuyện với PV Thanh Niên, ông Kỳ tâm sự: "C̣n chút sức lực nào, tôi muốn góp vào việc xây dựng đất nước; trước hết tôi xin tự nguyện làm người quảng bá cho Việt Nam!". Nói thêm về chuyện sân golf, ông Kỳ bảo: "Nhiều người Mỹ vẫn chưa hiểu Việt Nam, họ không nghĩ rằng Việt Nam ta là một xứ sở hết sức tươi đẹp, con người th́ ḥa hiếu, v́ vậy khi sang đây họ thích lắm. Đừng nghĩ tôi thích đánh golf rồi quảng bá cho golf; người ta đến đánh golf là mang tiền mặt đến cho ḿnh, sau đó là vào đầu tư dự án. Nhỏ như Singapore, họ c̣n có 30 sân, chứ ở Thái Lan gần 300 sân. Nước họ sao đẹp bằng xứ ḿnh, nhưng ta bây giờ mới có 7 sân là quá ít".
| Nghiên cứu và đối thoại | Michael Burr: Đầu tư vào Hận thù Etcetera / VietWeekly đăng ngày 07/02/2009
Nhiếp Ảnh gia Michael Burr: "Những người biểu t́nh đă đầu tư quá nhiều vào ḷng thù hận" LTS: Tại pḥng tiếp tân của cuộc triển lăm ảnh của nghệ sĩ Brian Doan ở trường Cypress College tối thứ Ba, 3 tháng 2, 2009, một người khách bỗng nhiên nổi bật hơn những người khác. Nổi bật v́ ông mặc một chiếc áo đỏ có h́nh ngôi sao vàng, biểu tượng của lá cờ CSVN. Đó là nhiếp ảnh gia Michael Burr, một cựu chiến binh Hoa Kỳ từng tham chiến tại Việt Nam từ năm 1968. Ông Michael Burr từng có nhiều cuộc triển lăm ảnh cá nhân lẫn tập thể về Việt Nam ở cộng đồng Bolsa trong mấy năm gần đây. Cuộc triển lăm của Brian Doan với bức ảnh "Yếm đỏ sao vàng" đang là mối quan tâm của những nhà tranh đấu, chính trị trong cộng đồng Việt Nam, và tác phẩm của Brian Doan trong cuộc triển lăm "Nghệ thuật lên tiếng" của VAALA đă làm phẫn nộ một số đồng hương, dẫn đến chuyện cuộc triển lăm với trên 50 nghệ sĩ phải đóng cửa trước thời hạn. Để t́m hiểu suy nghĩ của nhiều người về sự việc, Việt Weekly đă mở rộng diễn đàn, phỏng vấn ông Michael Burr để t́m hiểu thêm một suy nghĩ của người Hoa Kỳ về quan điểm chính trị Quốc-Cộng đang là một đề tài tranh luận sôi nổi của nhiều người. Việt Weekly với chủ trương diễn đàn đa chiều, không bênh vực hay cổ vũ cho bất kỳ một phe phái nào, chỉ muốn làm vai tṛ thông tin và dành phần quyết định cho thính giả, độc giả. Do đó, Việt Weekly xin dành diễn đàn cho bất kỳ phe nhóm nào có nhu cầu lên tiếng, tŕnh bày quan điểm của ḿnh trong tinh thần tương kính và tôn trọng. VW: Tại sao ông mặc áo đỏ sao vàng đến tham dự buổi triển lăm? MB (Micheal Burr): V́ tôi muốn bày tỏ sự ủng hộ của tôi đối với một đồng nghiệp mà đồng thời cũng là một người bạn, anh Brian Đoàn. Tôi tin vào tự do ngôn luận. Tôi không tin vào sự kiểm duyệt thông tin hay ư kiến. Tôi không có kiên nhẫn với sự dốt nát và ngu ngốc. Những người biểu t́nh và người phá hoại tác phẩm nghệ thuật cần phải đi học để được giáo dục thêm, thay v́ tiếp tục sống trong vũng lầy của 35 năm thù hận. VW: Nếu ông mặc chiếc áo này vào khu phố Việt Nam, ăn phở, ông nghĩ chuyện ǵ sẽ xảy ra? MB:Tôi nghĩ, tôi sẽ bị gặp nhiều rắc rối (cười). Đôi khi tôi mặc chiếc áo này và đội chiếc mũ này, nó làm người ta ngỡ ngàng. Tôi là một cựu chiến binh Mỹ tham chiến ở Việt Nam. Tôi là một nhiếp ảnh gia, và đă từng triển lăm nhiều lần ở Little Saigon, nhưng tôi không cho rằng, những người biểu t́nh có quyền đóng cửa cuộc triển lăm nhiếp ảnh, hay bất cứ cuộc triển lăm nào khác. Đây là quốc gia, mà người tới đây sinh sống được hưởng quyền tự do ngôn luận, quyền tự do hội họp mà không phải sợ hăi một điều ǵ. Những người biểu t́nh không hiểu những điều này. Họ đang áp đặt những ǵ cũng giống như đang xảy ra ở Việt Nam: kiểm duyệt những ǵ họ không muốn nh́n thấy, hoặc không muốn quần chúng nh́n thấy. Họ nói rằng, họ đang chiến đấu cho dân chủ, trên thực tế, miền Nam Việt Nam chưa bao giờ có dân chủ. Ngô Đ́nh Diệm là một nhà độc tài, thắng cử năm 1955 với tỷ lệ 95% phiếu. Đó là một chuyện nực cười, bởi v́ ở Mỹ, cuộc thắng cử lớn nhất của Lyndon Johnson chỉ có 60%. Sau Diệm, là Nguyễn Cao Kỳ và Nguyễn Văn Thiệu, mấy người này chỉ lo truy diệt những đối thủ chính trị, cho nên Nam Việt Nam chưa bao giờ có nền dân chủ. VW: Những người chống cộng so sánh h́nh ảnh Hồ Chí Minh với Hitler trong cộng đồng Do Thái, ông nghĩ như thế nào? MB: Hitler là một con quỷ, chịu trách nhiệm giết hại 6 triệu người. Hồ Chí Minh, trước hết, là một người quốc gia. Những người biểu t́nh phải đọc lại lịch sử. Sau đệ nhị thế chiến, Hồ Chí Minh viết 7 lá thư, gần như là van xin, tổng thống Truman công nhận Việt Nam, và không để Pháp quay lại Việt Nam. Bởi v́ khuynh hướng thân Âu châu của Bộ Ngoại Giao lúc bấy giờ, Á châu không được ưu tiên như Âu châu trong việc tái xây dựng. Một thỏa thuận giữa Pháp và Mỹ đă xảy ra. Pháp giúp Mỹ thực hiện kế hoạch Marshall, ngược lại Mỹ để cho Pháp quay trở lại Việt Nam. Một lỗi lầm to lớn. Dẫn tới cuộc chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất. Pháp thua ở trận Điện Biên Phủ năm 1954. Hiệp định Geneve chia đôi đất nước. Không may, Mỹ đă không kư vào văn bản hiệp định đó. Mỹ muốn chận đứng làn sóng cộng sản được cho là đang lan rộng, và nơi được chọn là Việt Nam. VW: Là một cựu quân nhân Mỹ chiến đấu cho tự do tại Việt Nam, ông có so sánh ǵ về thời điểm đó và bây giờ? MB:Trước hết, tôi đă không chiến đấu cho tự do. Đó chỉ là một chiêu bài do chính phủ tung ra cho quần chúng Mỹ. Tôi không phải là quân nhân tham chiến, tôi đến Việt Nam trong vai tṛ dạy tiếng Anh cho không quân Việt Nam. Lúc đó, tôi không biết ǵ về Việt Nam. Tôi không biết Việt Nam ở đâu. Tôi không biết tại sao chúng tôi lại phải đến đó. Và khi tôi ở đó, tôi biết thêm được nhiều điều. Trong đó, tôi biết được rằng Việt Nam là một lỗi lầm đối ngoại lớn nhất của Mỹ trong thế kỷ 20. Tôi nghĩ lẽ ra chúng ta nên để người Việt Nam tự giải quyết vấn đề của họ. Và kết quả có thể đă là ok. Tôi không phải là người cộng sản hay ủng hộ cộng sản. Tôi tin rằng, cộng sản là một chủ nghĩa sẽ tự nó phải đào thải. Tôi nghĩ rằng nếu để Việt Nam có được khoảng 30 năm phát triển kinh tế thay v́ chiến tranh, Việt Nam đă tương đương với Thái Lan, Singapore, Malaysia, hay Nam Hàn của ngày hôm nay. Người Việt rất tháo vát, siêng năng và cần cù. Tôi trở lại Việt Nam 3 lần trong ṿng 5 năm qua, và nh́n thấy cộng sản đang bị tan ră dần. Mỗi lần tôi trở lại đều thấy kinh tế phát triển, người dân vui tươi hơn. Dĩ nhiên, là họ chưa được thỏa măn hoàn toàn. Tôi không đồng ư với những giới hạn tự do ngôn luận, hội họp dưới chế độ cộng sản. Nhưng mà như tôi đă nói, tôi tin rằng chế độ cộng sản sẽ tự đào thải. Đi du lịch ở Việt Nam ngày hôm nay, tôi không có cảm giác là đang ở trong một chế độ cộng sản. Sự hiện diện của cảnh sát, quân đội rất ít. Cảnh tượng buôn bán sầm uất khắp nơi. VW: Theo ông, tại sao sau ba mươi năm, người tỵ nạn Việt Nam vẫn có phản ứng mạnh mẽ với lá cờ đỏ sao vàng, hoặc bất cứ biểu tượng nào có tính cách áp đặt sự hiện diện của chính quyền cộng sản tại hải ngoại? MB: Tôi nghĩ họ phải bỏ qua đi. Chiến tranh đă chấm dứt 34 năm rồi. Tôi hiểu về nỗi đau của người tỵ nạn hơn hầu hết những người Mỹ khác, nhưng sau 34 năm, họ phải bỏ qua để đi tới. Tôi đi ra Hội chợ Tết cuối tuần vừa rồi, người ta đứng dậy, chào cờ và hát bài quốc ca đă không c̣n hiện hữu nữa của 34 năm về trước. Tôi cho rằng, những người biểu t́nh đă đầu tư quá nhiều vào nỗi cay đắng, thù hận của chính họ, cho nên họ không thể cởi bỏ được, để tham gia vào một mục tiêu chung là biến Việt Nam trở thành một quốc gia tốt đẹp hơn. Bài & ảnh: ETCETERA [Source: VietWeekly – 2/2009]
From: tyvn1975 <tyvn1975@gmail.com> Subject: Cuu tuong Ky hay noi thang than To: "ninhvle" <ninhvle@gmail.com>, "cuocle" <cuocle@gmail.com>, nguyen_cao_ky_duyen@yahoo.com, nguyen_ngocngan@yahoo.com, sachhiem@sachhiem.net, giaodiemonline@yahoo.com, "Che Trung Hanh Che Trung Hanh" <chetrunghanh@yahoo.com.vn>, "Che Trung Hieu" <chetrunghieu@gmail.com>, "Che Trung Hieu" <chetrunghieu@vnn.vn>, "trungthanh che" <chetrungthanhche@gmail.com>, "abc cba" <nnl1999@yahoo.com>, "cafe sang vgcs" <cafe.sang702@gmail.com>, "CĂ phĂª tĂ¡Â»âi" <caphetoi@gmail.com>, "Bernard Chang 555" <bernardzip555@gmail.com>, "H?? Phong" <huuphongvn@gmail.com>, vdv41@yahoo.com, phulam02@yahoo.com, "9999zz-Prof.Dr.NGUYEN PHUC LIEN" <wim-impact.drlien@bluewin.ch>, phuclam_tcn@sbcglobal.net Date: Saturday, February 7, 2009, 10:40 PM
|